MTCQSCTT

MTCQSCTT: CHƯƠNG 62

62

Buổi chiều, Lâm Linh đến bãi đất trống gần tụ cư, tiếp thu huấn luyện của người mà Tạ Mặc Hiên an bài.

Thực ngoài ý muốn, người huấn luyện cô nhóc là người quen —— thành viên tiểu đội ban sáng tuần tra cùng cô, cũng là người khi gặp đàn tang thi, tạo ra khung cảnh cầu lửa đầy trời hoa lệ đồ sộ.

“Anh là Cao Tư, hỏa hệ dị năng giả.” Nam nhân vóc dáng cao gầy lại xốc vác, áo ngắn tay với quần dài, lộ ra làn da ngăm đen rắn chắc, có đường cong cơ thể lưu sướng, anh tươi cười dưới ánh mặt trời, lộ ra hàng răng trắng bóng, “Theo yêu cầu của Tạ lão đại, anh sẽ nghiêm khắc huấn luyện em. Em xác định em sẽ chịu nổi (QT là nại thao) chứ?”

Lâm Linh đầu đầy hắc tuyến, đại ca, anh muốn em trả lời anh thế nào? —— yên tâm đi, em thực nại thao, anh cứ thao tận tình đi hả?

Mặt cô 囧, lắc lắc đầu, như là muốn ném toàn bộ ý tưởng kì quái trong đầu đi, lặng lẽ nói: “Em chịu khổ được, anh không cần thủ hạ lưu tình.”

Cao Tư buông tay: “Đây là của nguyện vọng của em.”

Lâm Linh nghiêm mặt gật đầu: “Vâng.”

Tại bãi đất trống này, không chỉ có hai người Cao Tư cùng Lâm Linh. Người thường nhàn hạ trong tụ cư cũng đến đây không ít, trong đó còn có nam nhân lúc trước gây chuyện với Mục Nhạn Hành.

Bọn họ lúc trước có tìm Mục Nhạn Hành, nhưng như lời Mục Nhạn hành nói với Lâm Linh, y thật sự không am hiểu dạy dỗ người khác, mà vừa lúc Lâm Linh bên này có người dạy, Mục Nhạn Hành liền đề nghị bọn họ đến “dự thính”, coi như là tìm cho Lâm Linh vài vị đồng bạn cùng chung gian khổ, quá trình rèn luyện sẽ không tịch mịch.

Tụ cư sẽ không đặc biệt phái dị năng giả đến dạy người thường chiến đấu, bởi vì trong chiến đấu với tang thi, cũng không có vị trí cho người thường. Nếu sức chiến đấu của tụ cư đều phải trông vào người thường, như vậy tụ cư cách ngày bị tiêu diệt cũng không xa.

Nhưng người thường lại vẫn như cũ nghĩ muốn có một kĩ năng phòng thân, càng mạnh một chút càng tốt, bởi vì sinh tử bản thân chung quy muốn dựa vào chính mình.

Cho nên thầy giáo mà tụ cư đặc biệt phái ra chỉ đạo cho Lâm Linh, coi như là một cơ hội gián tiếp để những người thường đó có một cơ hội học tập cùng nâng cao năng lực.

Lee Al cùng Mục Nhạn Hành lại lần nữa gia nhập một tiểu đội tuần tra, tuy rằng tụ cư thả bọn họ một ngày không sai, nhưng mà nhìn thấy mọi người xung quanh nắm chặt thời gian nghiêm túc làm chuyện của mình, người rãnh rỗi làm sao còn có thể ngồi yên được?

Hạ Phi trong nhà đá của lão già điên, được truyền thụ những lý luận phá vỡ hết thảy thường thức ngày xưa, trong lúc choáng đầu váng não, chỉ cần ngẫm lại cách đó không xa Lâm Linh mồ hôi ướt đẫm, ngẫm lại Mục Nhạn Hành cùng Lee Al cảnh giác cùng tiến bước trên cánh đồng hoang vắng mênh mông, hắn liền có thể lại hạ quyết tâm, dùng tư thái thong dong lại cẩn thận, đem từng lời từng chữ lão già điên nói nghe cực nhập tâm, nghiền nát ra (ý ở đây là phân tích ra) rồi hấp thu lý giải.

Ở ba nơi khác nhau, mọi người đều đang nỗ lực.

Bởi vì trong lòng biết đối phương cố gắng, cho nên cho dù cả ba không cùng một chỗ, nội tâm lại vẫn đầy sức mạnh kiên định hỗ trợ cho nhau, tin tưởng có người cùng bản thân sóng vai phấn đấu —— như trong trận mưa to lúc ban đầu kia, mọi người nắm chặt tay nhau.

Khi nghiêm túc, thời gian luôn trôi cực nhanh. Tựa như lực chú ý mới tậptrung được một giây, nháy mắt tiếp sau liền có người báo cho ngươi biết đã qua giữa trưa rồi.

Lúc sắc trời nhá nhem tối, Hạ Phi còn đang cẩn thận đọc một ít bản thảo lão già điên từng viết xuống, lão già điên vỗ vỗ vai hắn, thu hút lực chú ý của hắn: “Hạ Phi.”

Hạ Phi theo bản năng ngẩng đầu, bởi vì quá mức chuyên chú, trong lúc nhất thời thiếu chút nữa không rõ lắm chính mình đang ở nơi nào.

“Tên nhóc Lê Lý kia, ngươi quen sao?” Lão già điên bĩu môi, không chút khách khí sai sử, “Ngươi đi xem tình huống nó thế nào.” Nếu không phải Điền Vũ Điềm vừa mới có việc ra ngoài, lão cũng sẽ không tìm đến Hạ Phi.

Hạ Phi nghiêng đầu không hiểu: “Ngài điều trị tinh thần cho gã, gã thế nào, ngài phải rất rõ ràng mới đúng chứ?” Tuy rằng thời gian ở chung không nhiều lắm, nhưng điều này không chút ảnh hưởng hắn cùng lão già điên càng quen thuộc nhau, bởi vậy khẩu khí nói chuyện cũng không quá xa lạ khách khí.

Lão già điên vươn tay vén sợi tóc trắng bạc bên tai, thanh âm già nua đến dọa người: “Điều trị tinh thần? Loại việc này ta hôm nay lần đầu tiên làm.”

Hạ Phi ngạc nhiên mở to hai mắt, lão già điên này cũng quá hại người đi?

“Ánh mắt kia của ngươi là sao?” Lão nhân thập phần ngạo khí rất bất mãn với ánh mắt kinh ngạc của Hạ Phi, giận tái mặt đúng tình hợp lý nói, “Phàm việc gì cũng có lần đầu tiên. Thao tác thôi miên ta quả thật thử nghiệm rất nhiều lần, nhưng trước Lê Lý, trong tụ cư không ai cần ta hỗ trỡ điều trị tinh thần cả, chưa thử qua thì có gì là không đúng?”

Hạ Phi vướt lông lão nhân gia: “Không có gì không đúng, chuyện này thực bình thường.” Nét mặt hắn vi diệu, Lê Lý đây là lại lần nữa làm vật thí nghiệm cho người khác sao? Lê Lý nhất định là mang mệnh làm vật thí nghiệm nhỉ?

Lão nhân gia được vuốt lông, cằn nhằn liên miên: “Nếu trực tiếp khống chế thế giới tinh thần của nó, nó lập tức có thể bình thường, nhưng mà phải trực tiếp loại bỏ nhân cách của nó, lão nhân ta không xấu xa đến vậy. Tuy là lần đầu, còn không phải đang thử dùng phương pháp ôn hòa điều trị tinh thần cho nó sao?”

Hạ Phi cười gật gật đầu, thẳng thắn vô tư vỗ mông ngựa: “An lão sư thực lo nghĩ cho gã.”

Lão nhân thư thái nở nụ cười, nếp nhăn trên mặt giãn ra, hiển nhiên là tâm tình vô cùng tốt: “Dù vậy lần đầu tiên, ta cũng không tính chính xác độ mạnh yếu khi ra tay được, ngươi đi xem tình huống coi sao.”

“Vậy thì đi.” Hạ Phi bất đắc dĩ nhún vai, buông tư liệu trong tay, đứng dậy.

“Nếu nó không còn vấn đề mà nói, buổi tối liền đi làm chuyện của ngươi đi, không cần đến chỗ này.” Lão nhân phất tay, “Nhớ kỹ những gì ngươi học được hôm nay, suy nghĩ nhiều chút, biến thành thứ của ngươi.”

Hạ Phi giật mình, sau đó lại gật đầu, tươi cười nhu hòa: “Tôi sẽ.”

Hắn thật cẩn thận bước ra khỏi đống chướng ngại vật dưới đất, mơ hồ nghe lão già điên nhỏ giọng thì thầm nếu có con gái, liền đem con gái gả cho hắn gì gì đó, bởi vậy sau khi ra khỏi nhà đá, hắn nâng tay che miệng, nhịn không được cười lên.

Lúc ban đầu lão già điên khiến người ta cảm thấy thật khó tiếp cận, âm trầm dọa người, một khi chuyên chú nghiên cứu bị người quấy rầy, tính tình sẽ trở nên táo bạo, bình thường cũng làm bộ dáng mười phần cao ngạo, tựa như khắp thiên hạ lão là người thông minh nhất, thực không để người ta thích được. Chỉ là ở chung mới phát hiện, đây chỉ là một lão nhân toàn tâm toàn ý đầu nhập nghiên cứu mà thôi. Hơn nữa lão thật sự rất thông minh.

Lê Lý ở tại chỗ nào, Hạ Phi cũng không xác định. Cho nên hắn trước tiên đi một chuyến đến lều của Trương Hà Sơn, tính toán ở đó hỏi một chút.

Sau khi tiến vào lều trại, đầu tiên nhìn đến chính là Trương Hà Sơn nằm trân mặt đất tựa hồ ngủ say, cùng với Nam Tuyết ngẩn người bên cạnh gã. Chuyển mắt, Hạ Phi liền thấy Lê Lý lui trong một góc, ánh mắt ngây ngốc nhìn chằm chằm mặt đất.

Bộ dạng Lê Lý thật bình tĩnh, chỉ là biểu tình dại ra, sắc mặt trắng bệch, bộ dáng ốm yếu thực khiến người khác đau lòng.

Hạ Phi lắc lắc đầu, tâm hắn lại đau không nổi. Nhưng mà xem bộ dáng này, điều trị của An lão sư tựa hồ cũng có chút tác dụng.

Đối với người trong lều Hạ Phi khá vô cảm, đều từng là người trực tiếp gián tiếp liên lụy khiến bọn họ rơi sâu vào hiểm cảnh, hắn rất khó giữ lại hảo cảm, dù sao nếu không phải dị năng của hắn bùng nổ, hắn cùng Mục Nhạn Hành nói không chừng đã trở thành đồng bạn của con tang thi kia.

Buông rèm cửa, động tác hắn thật khẽ khàng, không quấy nhiễu đến một ai, xoay người rời đi.

Thế nhưng chưa đi được mấy bước, liền đối diện với Lam Bội Bội người ở cùng một cái lều với bọn Trương Hà Sơn.

Hạ Phi đã nhớ ra, phóng viên Lam Bội Bội này tại sáng sớm trước lúc địa chấn, vừa vặn thấy qua trên TV, có lẽ bởi vì nguyên nhân này, đối với Lam Bội Bội, hắn kỳ quái không có nhiều cảm giác xa lạ, bởi vậy mỉm cười gật đầu với đối phương, xem như chào hỏi.

Nhưng mà Lam Bội Bội lại mở miệng gọi hắn, tự nhiên thoải mái nói: “Hạ Phi, tôi đều đã tán gẫu với Lâm Linh cùng Al, anh có thời gian không, chúng ta qua bên kia nói chuyện một lát?”

Hạ Phi nhếch mi, tò mò gãi gãi cằm, Lam Bội Bội muốn nói cái gì với mình?

Lam Bội Bội trắng nõn xinh đẹp, không tinh tế nhu nhược như Nam Tuyết, mà là khí chất khôn khéo giỏi giang, độc lập tự cường, mái tóc gọn gàng sạch sẽ càng khiến cô có vẻ thực lanh lợi. Cho nên Hạ Phi biết, cô ít nhất sẽ không như Nam Tuyết lúc trước, ý đồ dựa vào nam nhân để sinh tồn.

Cũng bởi vì như thế, Hạ Phi ngầm đồng ý đi theo phía sau cô.

Đi đến bên vách đá của liệt cốc, tìm một tảng đá ngồi xuống, Lam Bội Bội mới mở miệng nói: “Lê Lý, Trương Hà Sơn, còn có Từ Ý Nam Tuyết bọn họ, lúc trước cùng đi với các anh đúng không?”

Hạ Phi vô tội lắc đầu: “Chỉ tiện đường, không phải cùng nhau.”

Lam Bội Bội giật mình, rõ ràng cô đoán được tình huống ở chung của hai nhóm người, cô cũng thông minh tránh đi, ngược lại tán gẫu chút chuyện khác: “Anh có biết bọn họ đã làm gì Lê Lý không?”

Hạ Phi có chút sờ rõ ý đồ của cô, nhưng hắn không ngại tiếp tục nghe ngóng.

“Chỉ biết là dị năng của Lê Lý bị người tụ cư hấp thu.” Hắn nói.

“Dị năng chỉ có lúc được sử dụng, năng lượng tràn ra ngoài, mới có thể bị người hấp thu.” Lam Bội Bội liếc nhìn Hạ Phi một cái, giống như đang quan sát vẻ mặt của hắn, “Dị năng của Lê Lý chỉ có thể phát động khi gã bị thương.”

Hạ Phi đồng ý: “Cho nên các người khiến gã một lần lại một lần bị thương, thẳng cho đến khi dị năng biến mất, miệng vết thương rốt cuộc không thể tự động khép lại mới thôi?” Hắn híp đôi mắt hẹp dài, xem ra tụ cư cũng không bình thản vô hại như bề ngoài bọn họ nhìn thấy, cũng có răng nanh lợi trảo sắc bén nha.

Nhưng mà cũng đúng thôi, có thể hoàn hảo tiếp tục sinh tồn tại mạt thế, làm sao có nhiều người lương thiện như vậy?

“Nhìn biểu tình của anh, tôi tựa hồ không còn lời nào muốn nói với anh.” Lam Bội Bội đứng lên, vỗ vỗ bụi đất trên người, thản nhiên nói, “Tạ Mặc Hiên nói các anh rất trọng yếu, cho nên tôi nghĩ tốt nhất các anh không nên có nhiều hiểu lầm đối với tụ cư.”

Cô nói: “Tôi chỉ sợ các anh từ nơi khác biết chuyện của Lê Lý, sẽ sinh ra chán ghét đối với tụ cư, nhưng mà xem ra cho dù mặt hắc ám của tụ cư bày ra trước mặt anh, anh cũng sẽ không chút nhíu mày. Là tôi suy nghĩ nhiều.”

Hạ Phi chỉ mỉm cười nhàn nhạt: “Phàm việc gì cũng luôn có mặt tối. Chỉ xem người có nguyện ý thừa nhận điểm này hay không.”

Lam Bội Bội mím môi, biểu tình lãnh đạm: “Lúc trước tụ cư từng hấp thu qua dị năng của mấy dị năng giả. Mà tôi biết rõ, có ba người. Một là Lê Lý, người này như thế nào anh biết rõ. Còn có một gã đàn ông sau khi hấp thu dị năng của cha mẹ đẻ đến gần như khô kiệt xong, vứt cha mẹ đã không còn lực lượng tại nơi hoang dã. Còn lại một là biến thái luyến đồng, lúc tuần tra phát hiện gã, bên cạnh gã dẫn theo bảy tám đứa trẻ, nam có nữ có, không quá mười tuổi, đều bị gã. . . . . .”

“Nhạn Hành từng nói, không có dị năng vô dụng, chỉ có dị năng giả vô dụng.” Hạ Phi nhẹ giọng nói, “Tụ cư bài xích, là dị năng giả vô dụng. Điều đó chúng ta đều hiểu được, chúng tôi cũng tự nhận thức được bản thân hữu dụng đối với tụ cư, cho nên cô không cần phải giải thích nhiều.”

Lam Bội Bội gật đầu: “Anh thấy rõ hơn tôi.” Cô từng cảm thấy chết lặng đối với toàn bộ tụ cư, cấp bậc sâm nghiêm, khiến người thường mệt mỏi, bài xích đối diện với mặt tối. . . . . .

Hạ Phi tò mò nháy mắt mấy cái: “Cho nên? Cô tìm tôi nói mấy thứ này. . . . . . Thái độ của chúng tôi đối với tụ cư thế nào, đây đều là chuyện Tạ Mặc Hiên nên quan tâm chứ?” Lam Bội Bội không có nghĩa vụ đến”khuyên” hắn đi?

Cô từng đối với tụ cư cảm thấy chết lặng, nhưng mà tụ cư thủy chung là nơi ẩn núp kiên cường mạnh mẽ cho nhóm người sống sót, cho nên cô nói từng chữ rõ ràng: “Tôi muốn tụ cư tốt đẹp.” Hết thảy nhân tố có hại cho tụ cư, cô hy vọng có thể bài trừ tất cả, hết thảy tồn tại có ích cho tụ cư, cô hy vọng có thể tiếp tục bảo trì như vậy.

Hạ Phi hiểu ra, trong đôi mắt hẹp dài tràn ra ý cười: “Mong muốn của cô, đồng dạng cũng là suy nghĩ của chúng tôi.”

Kiến thiết tốt tụ cư, khiến cho thực lực tụ cư biến cường, đây là điều phải làm đi?

Advertisements

3 thoughts on “MTCQSCTT: CHƯƠNG 62

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s