CDNST

CDNST: CHƯƠNG 32

Cửa ba mươi hai

Mặc dù trên đường đến khu săn bắn xuất hiện một thích khách, nhưng ở đoạn hành trình sau này đoàn người trải qua khá thuận lợi.

Bọn họ đến đích trong thời gian dự định, mà nơi này đã tụ tập không ít quý tộc quan lớn.

Lúc xa giá của hoàng đế đến khu săn bắn, nhóm văn thần võ tướng phân biệt xếp thành hai hàng, đồng loạt quỳ xuống, hô “Ngô hoàng vạn tuế”, khí thế thực lớn.

Hoàng đế từ sớm đã không ở trong xe ngựa, cậu thay trang phục đi săn, ngồi ngay ngắn trên một con tuấn mã thượng cấp, tư thế oai hùng hiên ngang, mặt cậu mang theo ý cười nhàn nhạt, gật đầu thăm hỏi về phía thần dân của cậu.

Đới Nhược Trạch vén màn xe ngựa lên, trộm nhìn hoàng đế, đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy bộ dáng hoàng đế khi đối mặt với các đại thần, khác một trời một vực so với bộ dáng khi ở cùng hắn. Hoàng đế như vậy khiến hắn có chút xa lạ, nhưng cũng làm cho hắn rõ ràng nhận thức được, người này là một vị hoàng đế, cho dù đây là trong một cái trò chơi não tàn không chút logic đáng nói, cho dù cậu chỉ là một thiếu niên xanh tươi mơn mởn, cậu vẫn như cũ là một vị hoàng đế, có khí thế cùng uy nghiêm của chính mình.

Gặp quan viên xong, nhóm người Đới Nhược Trạch phải về lều của mình.

Ở trong lều trại sẽ không lại là hoàng đế cùng nhóm tần phi cùng nhau nữa, dù sao hoàng đế tới để săn thú, không phải tới tầm hoan mua vui. Hơn nữa, tần phi tùy tùng của hoàng đế có ba vị, để cho ai cùng hoàng đế ở cùng một chỗ cũng không tốt. Cứ việc hoàng hậu theo lý thuyết nên ở cùng một cái lều trại với hoàng đế, nhưng hoàng đế trước đó đã hạ lệnh, cậu muốn một mình một gian lều trại. Đại Phúc Đại Quý đều là người có năng lực, hoàng đế cũng không có cảm tình gì đối với hoàng hậu, ngược lại thân cận với Lam quý phi cùng Đới thường tại hơn một chút, tất cả mọi người tách ra ở, hoàng đế buổi tối muốn triệu ai thị tẩm cũng thuận tiện hơn nhiểu.

Đới Nhược Trạch ngây người ở trong lều trại của chính mình một lát, rồi đi đến lều trại của Lam quý phi.

Lam quý phi đem đồ dùng thực nghiệm của y từng cái từng cái đặt ở trên bàn, trong mắt lóe ra quang mang cuồng nhiệt, tựa như y một giây sau sẽ nghiên cứu ra vũ khí siêu sát thương có thể nổ banh địa cầu thành tám cánh hoa.

Đới Nhược Trạch nói: “Lam quý phi ngươi cũng quá cố gắng đi, theo bệ hạ đi săn thú sao ngươi không thư giãn một tí?”

Lam quý phi nói: “Lúc ta làm thí nghiệm chính là ta đang thư giãn.”

Đới Nhược Trạch hỏi: “Vậy ngươi làm cái gì thì không thể thả lỏng nhất?”

Lam quý phi nói: “Kiểm nghiệm thành quả thực nghiệm.”

Đới Nhược Trạch phi thường đồng ý, sản phẩm thí nghiệm của Lam quý phi này mười cái có chín sẽ bị nổ mạnh, đích xác khiến người ta không có cách nào thả lỏng.

Đới Nhược Trạch hỏi: “Ngươi không đi săn thú?”

Lam quý phi nói: “Ta không thông võ nghệ, ngay cả cung đều kéo không ra, săn cái gì a?” Y đem một cốc chịu nóng đựng chất lỏng màu tím đổ vào trong ống nghiệm, chất lỏng kia “lục bục lục bục” sôi trào bọt khí, “Ta đi săn thú không biết chừng là ai săn ai đâu, Đới thường tại ngươi đi theo Nguyễn quý nhân học võ thuật đã lâu, đây đúng là thời điểm ngươi có thể phát huy công dụng!”

Đới Nhược Trạch nói: “Ngươi đến khu săn thú không đi săn mà lại làm công việc y như khi ngươi ở Cảnh Dương cung, vậy chẳng khác gì không đi cả.”

Lam quý phi cười thần bí, “Ta cùng hoàng hậu là hai người có vị phân cao nhất trong hậu cung, chúng ta đến chỉ là trang trí cho bệ hạ mà thôi, chỉ có ngươi mới là người bệ hạ tự mình chọn lựa đến khu săn thú cùng hắn.”

Đới Nhược Trạch sửng sốt, nói: “Nhưng tần phi tùy tùng không phải chỉ có hoàng hậu là xác định sao? Vậy ngươi…”

Lam quý phi nói: “Hoàng hậu là xác định, ta cũng đã được định ra từ sớm rồi, cho nên danh ngạch phân phối tự do của tần phi tùy tùng kỳ thật chỉ có một, mà bệ hạ đem danh ngạch này cho ngươi.” Y đem chất lỏng màu tím đổ vào trong một cái ống nghiệm đựng nước sạch, hai loại chất lỏng dung hợp lại, thành màu xanh biếc, tỏa ra thứ mùi kỳ quái, y nói, “Đới thường tại, thuốc cao lần trước ta đưa cho ngươi ngươi tạm thời giữ đi, phạm vi sử dụng rất lớn đó.”

Buổi nói chuyện với Lam quý phi khiến Đới Nhược Trạch có chút mừng thầm, nói cách khác, hoàng đế đối với hắn cùng đối với tần phi khác là không giống nhau! Hắn méo miệng cười không đứng đắn, lưu manh công lược coi như thành công, đối đãi với vua ngạo kiều phải mặt dày quấn lấy cứng rắn ngâm nước, lúc này mới có thể khiến người đó đem ngươi ghi tạc trong lòng.

Đới Nhược Trạch ra khỏi lều trại của Lam quý phi lại đi đến lều trại của hoàng đế.

Hoàng đế đang đùa nghịch một cây cung, cây cung kia rất lớn, đến mức hình thể thiếu niên của hoàng đế cơ hồ có thể nói là nhỏ xinh.

Hoàng đế kéo dây cung ra, cũng không có kéo đến mức tận cùng, cung này quá nặng, lấy lực cánh tay của cậu không thể kéo hết mức.

Đới Nhược Trạch bất động thanh sắc phủ lên hai tay hoàng đế, dùng một chút lực, dây cung cuối cùng được kéo ra hoàn toàn.

Hoàng đế liếc Đới Nhược Trạch, nói: “Đới thường tại, ngươi càng ngày càng làm càn, vào lều trại của trẫm không thông báo chưa tính, mà ngay cả cấp bậc lễ nghĩa cũng quên sao?”

Đới Nhược Trạch nói: “Ta đây là đau lòng bệ hạ a, cung này nặng như vậy, thương tới thánh thể của ngài thì phải làm sao.”

Hoàng đế cậy mạnh nói: “Nói lung tung! Đây là cung thần tiên hoàng dùng qua, chuyên môn lưu cho trẫm, trẫm mới sẽ không kéo không nhúc nhích đâu!”

Đới Nhược Trạch nói: “Ta chưa nói bệ hạ kéo không nhúc nhích mà.” Hắn cười ra tiếng, lồng ngực chấn động dán lên lưng tiểu hoàng đế, “Bệ hạ ngươi đây là chưa đánh đã khai a.”

Hoàng đế giẫm lên mu bàn chân Đới Nhược Trạch, Đới Nhược Trạch thuần thục tránh đi, hắn vừa lui về sau một chút, lực đạo kéo cung của hai người liền duy trì không được, một đạo kình phong từ cung tiễn bắn ra, khiến vải bố của lều trại chấn động một chút.

Hoàng đế buông cung, phụng phịu: “Trẫm giẫm ngươi ngươi dám trốn?!”

Đới Nhược Trạch nói: “Không dám.”

Đới Nhược Trạch khổ bức mà đem chân đưa đến dưới chân hoàng đế, hoàng đế không khách khí nhấc chân giẫm xuống một cái, giẫm xong rồi còn ác nhân tiên cáo trạng (kẻ ác cáo trạng trước) nói: “Đới thường tại chân của ngươi cản đường trẫm.”

Đới Nhược Trạch nói: “Thần thiếp nghiệp chướng nặng nề, cầu bệ hạ khoan dung.”

Hoàng đế nhếch cằm, nói: “Trẫm liền khoan hồng độ lượng tha cho ngươi đi.”

Hai người ở trong lều trại vẽ vời một lát, ngoài lều liền truyền đến tiếng chiêng trống ngập trời.

Hoàng đế nói: “Săn thú bắt đầu rồi!” Cậu hướng ra ngoài lều trại, đi đến cạnh cửa, lại quay người nói với Đới Nhược Trạch, “Không cho ngươi làm trẫm mất mặt a!”

Đới Nhược Trạch cười nói: “Ta đây phải tăng thể diện cho bệ hạ!”

Chỗ ngồi được thiết kế trong khu săn bắn, hoàng đế cùng hoàng hậu ở chủ vị, Lam quý phi cùng Đới Nhược Trạch ở bậc thứ hai, nhóm văn thần võ tướng thì chiếm một bên.

Nhóm võ tướng đều ăn mặc gọn gàng xốc vác, bộ dáng mỗi người cường tráng, vạm vỡ, trái lại nhóm quan văn, tất cả đều gầy yếu tinh tế, so với võ tướng tựa như từng con từng con bạch trảm kê (gà luộc xắt lát).

Đới Nhược Trạch đặc biệt miệng tiện theo sát Lam quý phi nói nhỏ: “Này săn cái gì a, võ tướng chộp quan văn một cái, đó không phải là con mồi tới tay.”

Lam quý phi nói: “Đới thường tại miệng ngươi thực độc.”

Đới Nhược Trạch nói: “Ta nói chuyện thực thôi.”

Ánh mắt Đới Nhược Trạch lướt qua nhóm quan viên, chợt thấy một người anh khí tuấn lãng, lưng mang đại cung, khí thế bức nhân. Người nọ trầm mặc đứng trong đám người bát nháo, tương đối có vẻ độc thụ nhất xí (Chỉ những người độc lập đặc biệt tân kì, tự mình làm thành một khối riêng không cộng tác cùng người khác). Hắn cũng không có nhìn hoàng đế bên trên, mà thường thường đem tầm mắt hướng về phía Đới Nhược Trạch cùng Lam quý phi bên này.

Đới Nhược Trạch hỏi Lam quý phi: “Ai vậy?”

Lam quý phi nói: “À, người nọ là đại ca của ta.”

“Đại ca?!” Đới Nhược Trạch so sánh dung mạo Lam quý phi cùng thanh niên võ tướng kia, tấm tắc nói, “Bộ dạng thực không giống.”

Lam quý phi nói: “Hắn lớn lên giống cha ta, ta lớn lên giống mẹ ta.”

Đới Nhược Trạch nói: “Không riêng gì diện mạo, khí chất cũng kém xa vạn dặm.”

Lam quý phi là một thư sinh tinh khiết, tay trói gà không chặt, trường kỳ ngâm mình trong phòng thí nghiệm cùng sách vở khiến y nồng nặc mùi sách; mà đại ca Lam quý phi hoàn toàn tương phản với y, hắn ẩn ẩn mang theo khí chất xơ xác tiêu điều, khi hắn đối diện với ngươi, sẽ khiến ngươi không khỏi khiếp sợ.

Lam quý phi nói: “Đại ca của ta từng ra chiến trường từng giết người, rất lợi hại! Nhưng hắn đối với ta đặc biệt tốt, cái gì ăn ngon dùng tốt đều cho ta, he he, ta trước kia ở nhà đùa giỡn pháp khí, đều là đại ca của ta trộm giúp đỡ ta đó.”

Đới Nhược Trạch hỏi: “Chức vị hắn là gì vậy?”

Lam quý phi kiêu ngạo nói: “Trấn quốc Đại tướng quân!”

Đới Nhược Trạch một miệng trà phun ra thật xa, trong thời đại của hắn có một đại minh tinh nổi ngút trời trong nhà nuôi một con chó tên như thế này!

Đới Nhược Trạch cùng Lam quý phi hai người nhỏ giọng trò chuyện liên miên lải nhải quên trời đất, ai cũng không để ý nghe hoàng đế cùng bọn quan viên trao đổi, thế cho nên lúc An Lương —— cũng chính là đại ca Lam quý phi ở trước mắt bao người đề nghị khiêu chiến Đới Nhược Trạch hai người bọn họ cũng chưa biết rõ đây là có chuyện gì xảy ra.

An Lương chắp hai tay sau lưng, khí phách mười phần nói: “Nghe đồn Đới thường tại biết văn biết võ, hơn nữa trên phương diện võ thuật có nhiều thành tích, tại hạ liền cả gan khiêu chiến Đới thường tại.”

Đới Nhược Trạch thần sắc mờ mịt nhìn về phía hoàng đế, ý đồ dùng sóng điện não xin giúp đỡ.

Hoàng đế nhìn thấy chỉ biết Đới Nhược Trạch căn bản không hiểu tình huống, tức giận đến muốn rút tên bắn tên này chết quách đi cho rồi.

Hoàng đế nén giận, thanh thanh giọng, nói: “Cuộc săn bắn này phải có phần thưởng mới có thể khiến tất cả mọi người mười phần nhiệt tình, chúng ta hôm nay liền phân tổ hai hai tiến hành thi đấu, hai người trong tổ chiến thắng có thể thi đấu với nhau, người thắng lợi cuối cùng trẫm sẽ có phần thưởng thật lớn.”

Hệ thống: Người chơi thân mến, ngài mở ra phó bản “Săn thú mùa thu” . 】

Hệ thống: Nhiệm vụ chính của phó bản là trợ giúp hoàng đế trở thành người thắng lợi cuối cùng, nhiệm vụ chi nhánh là khiến Lam quý phi săn thú cùng với An Lương. 】

Hệ thống: Thuận lợi thông qua phó bản, đạt được lượng lớn độ hảo cảm của hoàng đế; phó bản thất bại, sẽ mở ra một lần nữa, độ hảo cảm của hoàng đế giảm bớt. 】

Đới Nhược Trạch sửng sốt, hỏi: “Nếu nhiệm vụ của ta là trợ giúp hoàng đế mà nói ta đây khẳng định phải ở cùng nơi với hoàng đế mới được a, nhưng An Lương chọn ta làm đối thủ của hắn ta liền buộc định cùng hắn rồi, ta phải trợ giúp hoàng đế như thế nào?”

Hệ thống: Người chơi thân mến, vấn đề của ngài không nằm trong phạm vi trả lời của ta, hơn nữa lạc thú chơi trò chơi chính là phá được cửa ải khó khăn, ta tin tưởng ngài sẽ có biện pháp. 】

Đới Nhược Trạch nhéo Lam quý phi đang tự kỷ bên cạnh, nhỏ giọng hỏi: “Anh ngươi làm chi muốn chọn ta a?!”

Lam quý phi nói: “Đại khái là bởi vì ngươi là đệ tử của Nguyễn quý nhân?”

Đới Nhược Trạch 囧, “Ta cùng Nguyễn quý nhân không phải quan hệ thầy trò mà.”

Lam quý phi nói: “Võ công của ngươi do Nguyễn quý nhân dạy nha, tuy rằng các ngươi không có danh phận thầy trò, nhưng tình nghĩa thầy trò là có. Danh khí Nguyễn quý nhân trên giang hồ rất lớn, võ công đặc biệt lợi hại, phàm là người tập võ đều muốn so chiêu với y đó. Đại ca của ta là mãng hán, Nguyễn quý nhân là hậu phi, để đại ca của ta cùng Nguyễn quý nhân so đấu là không thực tế, thi đấu săn thú với ngươi cũng coi như là một loại luận võ.”

Đới Nhược Trạch nói: “Ta cảm thấy được não đường về này không đúng lắm.”

Lam quý phi nói: “Não đường về của đại ca ta cho tới bây giờ đều không bình thường.”

An Lương chọn Đới Nhược Trạch xong rồi, những người khác cũng lục tục chọn đối thủ, liền còn lại hoàng đế trơ trọi một mình.

Hoàng đế tuy rằng cũng tham gia tỷ thí, nhưng thân phận của cậu không tầm thường, ai dám đấu với cậu a? Thua thì mất mặt, thắng rơi đầu, cái nào cũng không phải chuyện tốt.

Đới Nhược Trạch nói: “Cái kia, ha hả, nếu không ta cùng bệ hạ một tổ đi.”

Tiểu hoàng đế rất không cảm kích mà phớt lờ Đới Nhược Trạch, nói: “Lam quý phi cùng trẫm một tổ đi.”

Lam quý phi nhàn nhã ăn uống thả lỏng tâm tình muốn ứng phó xong mọi chuyện nhanh chóng trở về phòng thí nghiệm của mình nhất thời thành mặt khổ qua.

gà luộc xắt lát gà luộc

Gà luộc xắt lát

Advertisements

6 thoughts on “CDNST: CHƯƠNG 32

  1. Pingback: CDNST | Littlepu

Trả lời Vi Lương Hủy trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s