MTCQSCTT

MTCQSCTT: CHƯƠNG 61

61

Trên đường tuần tra xảy ra chuyện, tự nhiên rất nhanh truyền vào tai Tạ Mặc Hiên.

Mà nhóm dị năng giả đã trải qua trận chiến ngắn ngủi mà kịch liệt kia, cũng tạm thời bị triệu hồi tụ cư, hỏi cụ thể tình huống. Không thể không nói, Tạ Mặc Hiên rất coi trọng sự kiện này, bởi vì việc này truyền đạt một cái tín hiệu, đó là phụ cận tụ cư có một đàn tang thi bắt đầu tập kết.

Lúc trước đám người Tạ Mặc Hiên chọn nơi này làm tụ cư, xây dựng cơ sở tạm thời, nhìn trúng nơi đây trước mạt thế cũng thuộc vùng dã ngoại hoang vu, cũng không phải nơi dân cư dày đặc, bởi vậy sau mạt thế, số lượng tang thi trên mảnh đất này cũng cực ít, rải rác linh tinh khắp xung quanh, chỉ cần không tụ tập lại, sẽ không đủ cấu thành nguy hiểm. Vả lại mọi người định cư thật sâu dưới liệt cốc, có thể ẩn giấu nhất định mùi nhân loại truyền đi trong gió.

Do vậy, tụ cư mới được định tại liệt cốc, mà bốn phía cũng không có xây dựng công sự phòng ngự chắc chắn.

Thế nhưng hiện tại tình huống thay đổi.

Từng cho rằng tang thi không đáng lo, cho nên tinh lực của tụ cư đều dành trên việc khai thác thế giới dưới lòng đất, nhưng mà hiện tại sự thật chứng minh, dựa vào một cơ hội không biết nào đó, tang thi tản mác khắp các nơi đang tụ hợp lại, tang thi mà ngày xưa có thể dễ dàng bị tiêu diệt từng bộ phận nay dần hình thành một lực lượng khiến người ta không thể khinh thường.

Bởi vậy tầm mắt chăm chăm vào thế giới dưới lòng đất của tụ cư, tất yếu phải rút ra một bộ phận, đặt lên đàn tang thi không thể xem thường kia.

Những người khác trong đội tuần tra của Mục Nhạn Hành đều tản ra, hôm nay bọn họ bị một chút kích thích, được cho phép nghỉ ngơi một ngày trong tụ cư.

Dù vậy Mục Nhạn Hành cùng Lâm Linh, Lee Al lại vẫn còn đứng trước mặt Tạ Mặc Hiên—— bởi vì ba người này là ba người duy nhất phát hiện một con tang thi không giống bình thường.

Dưới yêu cầu của Tạ Mặc Hiên, Mục Nhạn Hành dùng từ ngữ giản đơn lại khách quan chính xác miêu tả hành động của con tang thi kì quái kia cho anh. Sau khi nghe xong Tạ Mặc Hiên lâm vào trầm tư, một lát sau mới gật đầu với ba người, ý bảo bọn họ có thể rời đi.

Sau khi rời xa khỏi Tạ Mặc Hiên, Lâm Linh mới hạ giọng nói nhanh: “Mục đại ca, anh không nói cho anh ta, con tang thi kia đã theo chúng ta bảy tám ngày sao?”

Mục Nhạn Hành trầm ổn nói: “Con tang thi này vì đuổi theo chúng ta mới đến tụ cư. Nếu nó thật sự gây nên phiền toái lớn cho tụ cư, lập trường của chúng ta sẽ thực khó xử.”

Lâm Linh nhíu mày: “Nó làm chuyện xấu, sao có thể tính trên đầu chúng ta?”

“Chuyện lần này thực rõ ràng, không có con tang thi kia, các tang thi khác căn bản sẽ không tụ tập lại.” Mục Nhạn Hành trầm giọng nói, “Con tang thi kia là mấu chốt của hết thảy dị biến, mà nó lại do chúng ta mang đến nơi này.”

“Nếu bị người tụ cư biết nó theo đuôi chúng ta đến, vậy chúng ta liền tương đương với tội nhân của tụ cư? —— là ý này phải không?” Lâm Linh bẻ bẻ đầu ngón tay, rối rắm, trong lúc vô thức bẻ đầu ngón tay ra sau đến một độ cong khiến người ta sởn cả tóc gáy.

Mục Nhạn Hành gật gật đầu.

“Nếu bại lộ, bọn họ có thể đuổi chúng ta ra khỏi tụ cư hay không?” Lâm Linh tiếp tục vặn vẹo ngón tay, ngón tay biến hình gãy khúc kia khiến trong lòng người ngoài nhìn thấy kinh hồn bạt vía.

Mục Nhạn Hành chần chờ một chút: “. . . . . . Hẳn sẽ không.”

Lâm Linh quỷ dị nhìn qua —— vì sao lại chần chờ?!

Lee Al lười biếng bước đi, khó được hảo tâm bổ sung: “Nếu người tụ cư không phát hiện con tang thi kia có chấp nhất quỷ dị đối với chúng ta, như vậy bọn họ sẽ không đuổi chúng ta đi.”

“Nếu phát hiện?” Lâm Linh có chút choáng.

“Đương nhiên chính là trục xuất chúng ta khỏi tụ cư, dẫn đi lực chú ý của con tang thi kia.” Lee Al thong thả nói.

Lâm Linh không tin: “Nó sẽ vì bốn người chúng ta mà buông tha cho mấy trăm người của tụ cư?”

“Nói không chừng sẽ. Tụ cư thử một lần cũng không sao.” Lee Al chậm rì rì nói, “Cô cho là hôm nay bị tập kích không phải tiểu đội tuần tra khác, mà là tiểu đội của chúng ta, đây là do trùng hợp?”

Lâm Linh nửa tin nửa ngờ: “Ý của cậu là, hôm nay nó đến vẫn là vì chúng ta?”

Lee Al liếc cô một cái, biểu tình ngoài ý muốn: “Cô cũng có thể đoán được đến tầng này?”

Lâm Linh kinh ngạc trừng mắt: “Nó cứ theo dõi chúng ta không buông tay ?!”

Lee Al hơi kéo khóe môi một chút: “Cho nên nói, nếu tụ cư biết nó có chấp nhất đối với chúng ta, như vậy tụ cư đại khái sẽ suy xét nên buông tha chúng ta hay không.”

Lâm Linh lập tức mím chặt môi, tại khóe mép làm động tác kéo khóa, cô tuyệt đối sẽ không đem chuyện bọn họ đã sớm nhận thức con tang thi này cùng con tang thi này đang nhìn chòng chọc vào bọn họ nói ra ngoài!

Mục Nhạn Hành bất đắc dĩ nhìn Lee Al một cái, cậu nhóc sao lại bắt đầu lừa gạt Lâm linh? Lâm Linh cũng thật là, bị lừa gạt nhiều lần như vậy, cũng không nhớ dai một chút.

Lúc nãy sở dĩ y do dự, chính là bởi vì ở mạt thế lòng người phức tạp, nếu thực sự khiến cho người tụ cư biết được nguy cơ này do bọn họ tạo nên, như vậy sợ hãi cùng kinh hoàng của những người này liền có khả năng rất lớn phát tiết lên bốn người bọn họ.

Đối diện sợ hãi cùng tuyệt vọng, nhân loại luôn đặc biệt giận chó đánh mèo.

Về phần con tang thi kia có phải thật sự tập trung vào bọn họ hay không. . . . . Mục Nhạn Hành nhíu nhíu mày, sao bỗng nhiên y cảm thấy Lee Al nói cũng rất có đạo lý? Việc hôm nay, đến tột cùng có phải trùng hợp hay không?

Các loại khả năng cong cong nhiễu nhiễu, phân tích thật đau đầu, Mục Nhạn Hành khoát khoát tay với hai người: “Hai nhóc muốn làm cái gì thì đi làm đi, anh đi tìm Hạ Phi.” Y nhận thấy bản thân tựa hồ dưỡng thành cảm giác ỷ lại vào người nọ, nhưng mà cũng không khiến y bài xích.

Lâm Linh nghiêng đầu nghĩ nghĩ: “Em đi tìm Nam Tuyết cùng Lam Bội Bội, còn chưa quen thuộc tụ cư, tâm sự với họ sẽ hiểu biết nhiều hơn.”

“Hôm nay họ không đi vào lòng đất?” Lee Al nghĩ nghĩ, “Chiếu cố Trương Hà Sơn?”

Lâm Linh gật đầu: “Nam Tuyết thì đúng nhưng mà thân phận Lam Bội Bội đặc thù, tựa hồ thuộc nhóm người vào tụ cư sớm nhất kia. Không cần đi vào lòng đất, cô ấy là người giúp đỡ Bạch Bàn Tử xử lý công việc lớn nhỏ trong tụ cư.”

“Tôi cũng đi nhìn xem.” Lee Al chen vào nói.

Lam Bội Bội chính là phóng viên cứu Quý Hùng cái ngày mưa to đó, Mục Nhạn Hành đã nghe Hạ Phi nói qua. Thanh âm y trầm ổn: “Hai nhóc đi đi. Còn có Lâm Linh, buổi chiều hôm nay đừng sắp xếp chuyện gì khác, tụ cư có an bài người dạy nhóc kỹ năng chiến đấu.”

Lâm Linh chớp chớp mắt: “Mục đại ca anh có thể dạy em mà.”

Mục Nhạn Hành lắc lắc đầu, trong mắt thâm trầm: “Quyền cước công phu này của anh đều là lúc tuổi trẻ không hiểu chuyện, trong hang cùng ngõ hẻm theo người làm loạn mà ra, không có kỹ thuật gì, cho nên không thể dạy người khác.” Y dừng một chút, “Người buổi chiều dạy em, là kỹ năng chế địch (khống chế, áp chế địch nhân) trong quân đội, cần phải học.”

Lâm Linh nhu thuận gật đầu, nhìn bóng dáng cao lớn của Mục Nhạn Hành xoay người rời đi, đợi người đi xa, mới nâng mặt quay đầu nhìn về phía Lee Al, ánh mắt sáng long lanh: “Mục đại ca trước kia là người thế nào? Vì sao tôi dắt lừa thuê (đồng âm với cảm giác) càng sùng bái anh ấy vậy?!”

Lee Al biếng nhác cho một ánh mắt xem thường: “Tôi cũng từng đánh qua vài trận nơi hẻm nhỏ tối tăm, cô có phải cũng muốn sùng bái tôi hay không?”

Lâm Linh cười nhạt: “Trình độ chiến đấu của cậu tuyệt đối không cùng một cấp bậc với Mục đại ca!”

Lee Al nhún vai, duỗi chân dài đi đến lều trại của Trương Hà Sơn: “Biết vì sao Hạ Phi luôn trêu cợt cô không?”

Lâm Linh chậm rãi đuổi theo, quả thật rất muốn biết nguyên nhân: “Vì sao?”

Khuôn mặt tái nhợt của thiếu niên hiện lên nụ cười vui sướng khi người gặp họa, phá hư cả khí chất của trai đẹp, cậu không chút khách khí nói: “Cô thật chướng mắt.

“!” Lâm Linh nghe thấy âm thanh trái tim kim cương của bản thân vỡ nát—— có cần nói trực tiếp như vậy không?! . . . . . . Tin cậu mới là lạ!

Mục Nhạn Hành gặp Hạ Phi ngoài nhà đá của lão già điên, thực hiển nhiên Hạ Phi đang chờ hắn ở nơi đó.

“Nghe được tin tức?” Mục Nhạn Hành đi qua.

Hạ Phi kéo người, ánh mắt nhìn kĩ từ trên xuống dưới một lần, sau đó vừa lòng gật đầu: “Không bị thương.”

Mục Nhạn Hành buồn cười nắm cái tay sờ sờ thắt lưng chính mình ra: “Nếu thực sự bị thương, hiện tại sẽ không đứng ở chỗ này.” Người bị tang thi lây nhiễm, chỉ có một con đường?

Hạ Phi sát hữu kì sự (thái độ y như có chuyện lạ) gật gật đầu: “Nói cũng phải.”

Thật sự hết cách đối với cái người đường đường chính chính làm chuyện xấu này, Mục Nhạn Hành cũng chỉ có thể nghiêm mặt nói sang chuyện khác: “Chuyện hôm nay, anh thấy thế nào?”

Hạ Phi giảo hoạt cong cong mắt: “Biết ngay Nhạn Hành anh sẽ đến hỏi tôi. Hôn một cái tôi liền nói cho anh.” Hắn liếm liếm môi, khiến cho trên cánh môi như được mạ một màng nước ướt át, khiến đôi môi màu sắc tiên diễm lại hơn vài phần phiến tình quyến rũ.

Nhìn đến nam nhân tuấn mĩ không lúc nào không tản ra hương vị mời gọi mê người, Mục Nhạn Hành quẫn bách dời mắt —— Hạ Phi có lẽ lúc trước đã bất động thanh sắc (tỉnh bơ, mặt không đổi sắc) dệt một tấm lưới, bây giờ lưới đang chậm rãi thu lại, y đứng giữa vòng vây, phạm vi hoạt động càng ngày càng nhỏ, rồi dần dần không còn đường trốn.

Cảm thụ được nhịp tim bỗng nhiên tăng mạnh, đáy mắt Mục Nhạn Hành nhu hòa, y cũng không muốn chạy trốn.

—— chỉ là có chút chuyện, vừa nghĩ đến liền cảm giác thẹn không chịu nổi, Mục Nhạn Hành không dám chắc Hạ Phi đối với chính mình toàn thân cứng ngắc, còn có thể cảm thấy có tính thú hay không.

Không khí giữa hai người dần dần ấm lên, nóng bỏng như tựa hồ chỉ dùng hô hấp là có thể ma xát ra đốm lửa.

Rồi bỗng nhiên trong nhà đá vang lên một tiếng quát khan khan già nua: “Hạ Phi cái tên lười biếng kia! Còn muốn nhàn hạ ở bên ngoài bao lâu nữa hả!” Như lời nói của mấy người tụ cư, tính tình lão nhân khi đang nghiên cứu quả thực không sao tốt được.

Mục Nhạn Hành không nhịn được, thấp giọng bật cười: “Lười biếng?”

Không khí bị phá phá hư không còn một mảnh, Hạ Phi vẻ mặt thất bại buồn bực, cao giọng trả về một câu: “Năm phút nữa!” Sau đó dùng đôi mắt đầy sóng nước long lanh nhìn ngắm Mục Nhạn Hành, bộ dáng ủy khuất đến cực điểm: “Tôi bỗng nhiên hối hận tham gia nghiên cứu.”

Hắn nói: “Lúc Nhạn Hành gặp nguy hiểm, tôi ở trong nhà đá hoàn toàn không hay biết. Vừa nghe được tin tức, mặc dù thật nắm chắc xác định mọi người không có việc gì, nhưng tôi vẫn ra một thân mồ hôi lạnh —— loại tâm tình này, Nhạn Hành hiểu được đúng không?”

Trong lòng Mục Nhạn Hành ấm áp, thế nhưng lại há miệng thở dốc, không biết nên làm thế nào để nói được tâm tình vui sướng ôn nhu nhàn nhạt chảy xuôi trong lòng của bản thân giờ phút này ra khỏi miệng, cũng không biết đáp lại lo lắng của Hạ Phi ra sao, sau một hồi trầm mặc, y mới thận trọng nói: “Tôi sẽ không để ba người chúng tôi có chuyện, khi anh nghiên cứu, có thể yên tâm.”

Ngữ khí tựa như hứa hẹn kiên định lại tin cậy, khiến người nghe không thể nghi ngờ. Y nói có thể yên tâm, như vậy cũng chỉ cần yên tâm.

Nhạn Hành đáng giá tin cậy. Hạ Phi đồng ý điểm này, thế nhưng cái người ngốc muốn chết trên phương diện tình cảm này nhất định sẽ không hiểu được —— có vài người được đặt ở trong lòng, chính là để thời thời khắc khắc tưởng niệm nhớ nhung, cho dù vô cùng tin tưởng bọn họ, cho dù hiểu được lo lắng là không cần thiết, nhưng tâm tình lo âu cũng không thể chủ động khống chế, không có biện pháp kiềm nén trở lại, không có biện pháp chấm dứt cảm giác chua chát thấp thỏm này.

Cho dù là hắn, cũng không thể.

Dù vậy tâm ý của Mục Nhạn Hành hắn hiểu, y muốn hắn chuyên tâm làm chuyện của mình, cho nên Hạ Phi chỉ nhẹ cười, mơ hồ mà lướt qua đề tài này: “Tôi cho rằng, con tang thi kia đang học tập tụ cư đó, Nhạn Hành.”

Mục Nhạn Hành hơi hơi mở to mắt, trong mắt mờ mịt.

Hạ Phi yêu chết bộ dáng ngây thơ không phòng bị của y, mang theo ý cười tiếp tục nói: “Nó đuổi theo chúng ta mấy ngày, rõ ràng đã sớm có cơ hội tập kết đàn tang thi, nhưng nó lại không. Mà hiện giờ, nó thấy nhân loại tập hợp lại thành tụ cư, phát hiện chỉ dựa vào một mình nó thì không thể đối kháng với nhiều người như vậy, nên làm cái gì bây giờ? Nó lại nhìn nhìn chúng ta, vì thế học được quần tụ (tập trung lại).”

“Đây đều là suy đoán của tôi.” Hạ Phi buông tay nói, “Dù sao con tang thi này rất không bình thường, chỉ dựa vào tư liệu hiện giờ, hoàn toàn không thể đào sâu phân tích nó.”

“Là tang thi sau khi tiến hóa sao?” Mục Nhạn Hành nhăn mi.

“Tôi thiên về khuynh hướng nó là biến dị giả trong tang thi. Có thể tiến hóa, nhưng trọng yếu hơn là biến dị —— bề ngoài sẽ không hư thối, còn trở nên càng thêm thông minh.” Hạ Phi vươn tay chỉ chỉ nhà đá phía sau, “Từ dưới lòng đất tụ cư đánh tới được một tang thi cấp hai đã tiến hóa—— An lão sư gọi tang thi bình thường là tang thi cấp một, sau khi tiến hóa lần đầu thì gọi là tang thi cấp hai. Con tang thi cấp hai kia toàn thân khô quắt, tuy rằng lực sát thương mạnh, nhưng không thông minh bằng con tang thi này.”

Hạ Phi híp mắt: “Con tang thi này, biết suy nghĩ, biết học tập, biết bắt chước. Rất lợi hại nha.” Nhất là ở hành vi nhặt tinh hạch lại này —— nó đã phát hiện trừ bỏ ăn thị người còn có một cách tiến hóa khác, quả thật khá thông minh.

Nếu loại biến dị này phổ biến trong đám tang thi mà nói, như vậy nhân loại sắp sửa phải đối mặt với ác mộng trường kỳ.

Dưới tình huống chênh lệch về số lượng, tang thi biết suy nghĩ, nhân loại còn có thể sống sao?

Hạ Phi chỉ có thể tự nhủ với bản thân, cho tới nay, bọn họ chỉ gặp qua một con tang thi loại diến dị. Điều này không phải có thể thuyết minh, trong đám tang thi số lượng “Xác chết thông minh” cũng cực kỳ thưa thớt sao? Tựa như dị năng giả hệ năng lượng trong nhân loại, lông phượng sừng lân (cực kỳ quý hiếm).

Nghe trong phòng đá truyền ra thanh âm cáu kỉnh của lão già điên “Hết năm phút rồi!”, Hạ Phi nhanh chóng hôn lén một cái lên khóe môi Mục Nhạn Hành, sau đó xoay người trốn vào nhà đá —— chuyện tang thi, cũng chỉ có thể nghĩ như vậy, nghĩ như vậy mới làm cho nhân loại không đến mức tuyệt vọng khôn cùng.

Advertisements

3 thoughts on “MTCQSCTT: CHƯƠNG 61

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s