Cha nuôi và con nuôi

CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 44

Chương 44:

Trịnh Liệt nhíu mày: “Vậy em cũng là một trong những nguyên nhân.”

Tiêu Sân vươn tay vỗ vào đầu hắn: “Chú mày nghĩ rằng anh và bọn chúng mày có thể tách ra rạch ròi như vậy sao?” Trong nhà anh còn có một bà mẹ luôn “Tiểu Liệt cái gì cũng tốt, con mình cái gì cũng không được”, lại thêm một người cha “Vợ nói cái gì cũng đúng”.

Trịnh Liệt buồn bực nhìn Tiêu Sân.

Tiêu Sân từ ngăn kéo lấy ra một bức ảnh chụp, ném cho Trịnh Liệt. Trịnh Liệt bắt lấy.

Trên ảnh chụp là một người đàn ông khoảng 30 tuổi, để một đầu tóc dài, mặt chữ quốc (là chữ này: ), mắt hơi sụp xuống có chút âm trầm.

“Nhận thức không?” Tiêu Sân hỏi Trịnh Liệt.

“Gặp qua.” Là sau khi Trịnh Liệt trúng đạn hôn mê tỉnh lại, nhưng chỉ nhìn thoáng qua, ấn tượng không sâu. Trịnh Liệt cau mày nghĩ nghĩ: “Gã gọi là gì ấy nhỉ?”

“Gã là một trong những công thần thành lập Viêm bang, cố vấn của Trịnh Phỉ, Dương Kỳ.” Tiêu Sân nói. Viêm bang có thể phát triển tới quy mô như bây giờ, công lao của Dương Kỳ rất lớn. Trịnh Phỉ cũng cực kỳ tin phục gã.

Trịnh Liệt có chút hiểu ra: “Gã là cái tên không an phận trong Viêm bang kia?” Lúc trước hắn cùng Tiêu Sân từng thảo luận qua về phản ứng của Viêm bang sau khi Trịnh Phỉ trúng đạn hôn mê. Bọn họ đều nhất trí cho rằng bên trong Viêm bang xuất hiện vấn đề. Vấn đề này còn có khả năng thông qua Trịnh Liệt liên lụy đến Tiêu gia.

Tiêu Sân lộ ra một tia tán thưởng: “Không sai. Lúc Trịnh Phỉ bị thương, người đề xuất việc đưa chú mày đến bên cạnh Trịnh Phỉ chình là gã sai sử. Gã không ra mặt, ngược lại khiến cho Trịnh Phỉ hoài nghi.”

Trịnh Phỉ vẫn đề phòng nghiêm ngặt cố số cố chết không cho chuyện bang phái liên quan đến Trịnh Liệt. Sau khi cậu hôn mê tỉnh lại nhìn thấy Trịnh Liệt bị người của mình mang đến, tức giận trong lòng cậu là có thể tưởng tượng được. Cậu cực kỳ tinh quái, lại được Trịnh Liệt nhắc nhở, ở mặt ngoài tuy rằng đối xử bình đẳng mà phạt những thành viên trung tâm của Viêm bang cho qua chuyện, ngầm lại lặng lẽ điều tra, không ngờ mũi dùi lại thẳng chỉ về phía của Dương Kỳ người đại tướng dưới tay này.

Điều này khiến Trịnh Phỉ cảm thấy kinh hãi. Dương Kỳ trước khi gặp được Trịnh Phỉ đã rất được Tiêu gia trọng dụng. Tiêu gia để cho Trịnh Phị một mình dẫn dắt một dường khẩu, Dương Kỳ được sắp xếp làm thủ hạ của Trịnh Phỉ, chẳng những không một câu oán hận, còn thành lập quan hệ không tồi với Trịnh Phỉ, sau lại đi theo Trịnh Phỉ phản ra khỏi Tiêu gia, trở thành một thành viên không thể thiếu của Viêm bang.

Nếu không phải do biểu hiện dị thường lúc Trịnh Phỉ trúng đạn hôn mê, Trịnh Phỉ sẽ vẫn còn nghĩ Dương Kỳ trung thành và tận tâm đối với mình cùng Viêm bang.

Người này ẩn núp sâu như vậy, mưu đồ khẳng định không phải là một chuyện nhỏ. Trịnh Phỉ hoài nghi gã nhằm vào không chỉ đơn giản là Viêm bang, mà còn có Tiêu gia.

Sau khi báo thù cho Tô gia, Trịnh Phỉ đã muốn cảm thấy chán ghét cuộc sống đánh đánh giết giết trong giới. Cậu tự nhận mình là một người đàn ông chân chính đặc biệt không thích liên lụy đến người khác, đi tới ngày hôm nay “chủ nợ” lớn nhất chỉ có Trịnh Liệt. Trừ điều đó ra, còn cảm thấy nợ Tiêu gia một cái nhân tình.

Cho nên cậu cam tâm tình nguyện cúi đầu trước Tiêu Sân, thuận tiện đem chuyện Dương Kỳ nói cho Tiêu Sân. Cậu có một loại trực giác, sau lưng Dương Kỳ còn có người khác, hơn nữa rất không đơn giản.

Trịnh Phỉ làm ra quyết định rời đi Viêm bang, nhưng không hề động đến Dương Kỳ. Cậu không muốn đánh rắn động cỏ.

Tiêu Sân không hề xem nhẹ tin tức mà Trịnh Phỉ mang tới, ngược lại anh cực kỳ thận trọng. Có thể lên làm người thừa kế Tiêu gia, hô phong hoán vũ ở Nam Phong thị, Tiêu Sân dựa vào thân phận không đơn giản là con trai độc nhất của Tiêu Nguyên, còn nhờ vào sự thông minh tháo vát, cẩn thận sắc bén của anh.

Có người của bang phái khác cài vào làm nội gian trong Viêm bang không phải là chuyện gì kỳ quái. Chuyện này ở trong tranh đấu bang phái nhìn đã quen. Nhưng có người cài nội gian vào Tiêu gia, lại đưa kẻ nội gian này vào bên cạnh Trịnh Phỉ, nhiều năm qua cơ hồ không hề sơ hở, đây mới là chuyện không tầm thường.

Tiêu Sân nghĩ đến chuyện lúc trước Trịnh Liệt muốn điều tra nhân viên trong tập đoàn Trung Thiên, có một loại cảm giác không thoải mái bị người dòm ngó sau lưng.

“Có phát hiện gì?” Trịnh Liệt hỏi.

“Tạm thời không có. Gã cực kỳ cẩn thận.” Nguyên nhân chính là vì quá mức cẩn thận, càng khiến người khác cảm thấy có vấn đề. Tiêu Sân âm trầm nhìn chằm chằm ảnh chụp Dương Kỳ: “Đã phái người theo dõi chặt chẽ.”

“Vậy Sân ca anh giữ Trịnh Phỉ lại…..”

“Đối phương không phải muốn cột Viêm bang vào Tiêu gia bên này sao?” Tiêu Sân cong ngón tay gõ gõ mặt bàn, “Trịnh Phỉ một lần nữa được Tiêu gia “tiếp nhận”, như bọn họ mong muốn.”

“….. Viêm bang bên kia bị Dương Kỳ động tay động chân.” Trịnh Liệt trầm tư một chút, giật mình, “Sân ca anh muốn dẫn rắn ra khỏi hang?”

Tiêu Sân gật gật đầu: “Trịnh Phỉ đang phối hợp với anh.”

Trịnh Liệt cảm thấy dính vào Trịnh Phỉ luôn không phải chuyện tốt. Nhưng Tiêu Sân trên phương diện này quả thật lão luyện hơn hắn nhiều lắm, hắn không có lý do gì ngăn cản kế hoạch của anh.

“Nếu có chuyện, trực tiếp đá Trịnh Phỉ ra.” Trịnh Liệt nghẹn ra một câu.

“Anh sẽ có chừng mực.” Tiêu Sân nói, “Chú mày đã bỏ được, anh tự nhiên sẽ không lãng phí tinh lực để ý nó.”

Trịnh Liệt mím môi, chậm rãi ừ một tiếng: “Rất tốt.”

*****************************************

Lúc trở về trụ sở chính tập đoàn Trung Thiên, Trịnh Liệt vừa lúc kịp dự một cuộc họp.

Đội kiến trúc của tập đoàn Trung Thiên đã muốn xác định trở thành một trong những đơn vị kiến trúc chỉ định trong kế hoạch làng du lịch Nhuận Minh. Tổng giám đốc Lâu Vũ Tĩnh của bất động sản Nhuận Minh nói chuyện với Ân Triệu Lan, tỏ vẻ hy vọng đội kiến trúc tập đoàn Trung Thiên tham dự đấu thầu phòng mô hình tinh phẩm.

Phòng mô hình tinh phẩm là hạng mục xây dựng lợi nhuận cao nhất trong kế hoạch làng du lịch Nhuận Minh.

Tin tức này vừa ra, thật sự ngoài dự kiến của không ít người. Bọn họ ngay từ đầu cũng không xem trọng Ân Triệu Lan cùng với kế hoạch làng du lịch này. Nếu Ân Triệu Lan thuận lợi bắt được hạng mục này, đánh giá của tầng quản lý đối với cậu sẽ rất cao.

Nhưng mà đối thủ tranh thầu lớn nhất của bọn họ là công ty xây dựng Uy Viễn. Công ty này là một trong những công ty nổi tiếng trong giới xây dựng ở Nam Phong thị, thực lực hùng hậu, rất khó đối phó. Hơn nữa sau lưng Uy Viễn, còn có Nhị thiếu Lâu gia Lâu Vũ Phong trợ lực.

Nhưng Ân Triệu Lan không e ngại bất cứ đối thủ nào. Cậu đối với hạng mục phòng mô hình tinh phẩm có nắm chắc, cũng mạnh dạn yêu cầu sự phối hợp cùng duy trì của công ty.

Đây là phát súng khai hỏa đầu tiên của đội kiến trúc tập đoàn Trung Thiên, quá nửa tầng quản lý tỏ vẻ đồng ý. Sau đó ánh mắt mọi người đều tập trung trên người Trịnh Liệt. Trong số những người ở đây chí có hắn có quyền phủ quyết.

Trịnh Liệt nhìn Ân Triệu Lan trần đầy ý chí, ôn hòa nói: “Đợi xác định trúng thầu trước đã.”

“Đây là đương nhiên.” Ân Triệu Lan khẽ nâng cằm, tự tin nói, “Đến lúc đó tôi sẽ đưa cho Trịnh đổng xem phương án chi tiết.”

Khi hội nghị chấm dứt, Ân Triệu Lan gọi Trịnh Liệt vừa lướt qua bên người cậu lại: “Trịnh đổng, anh chờ đã.”

Trịnh Liệt xoay người, nhướn mày với cậu.

Khoảng cách giữa hai người có hơi quá gần, Ân Triệu Lan không khỏi thối lui một chút, hơi hơi hạ thấp mắt xuống. Cậu thấp hơn Trịnh Liệt nửa cái đầu, hạ mắt vừa vặn nhìn thấy áo của Trịnh Liệt mở ra hai cái nút, lộ ra một mảnh da thịt trơn nhẵn trắng nõn, mặt trên có một vết cào hơi sẫm màu. Hiển nhiên là dấu vết do người nào đó dưới tình huống nào đó để lại. Hơn nữa xem xét độ mới mà nói, liền phát sinh trong vòng hai ngày này. Bởi vì hôm trước lúc dùng bữa với Trịnh Liệt, Ân Triệu Lan không có phát hiện thứ này trên người hắn.

Ngực Ân Triệu Lan có chút khó chịu.

“Chuyện gì?” Trịnh Liệt thấy cậu chậm chạp không mở miệng, hỏi.

Ân Triệu Lan ổn định lại tinh thần: “Chuyện hôm trước dùng bữa với Lâu Vũ Tĩnh, tôi thay mặt anh giải thích với anh ta…..”

Hai mắt Trịnh Liệt trở nên sắc bén: “Cậu thay tôi giải thích với hắn ta? Dựa vào cái gì?”

Ân Triệu Lan á khẩu không trả lời được, miệng mồm lanh lợi lúc bình thường ở giờ khắc này tựa như đột nhiên cách cậu rất xa: “Tôi, tôi chỉ muốn….”

Trịnh Liệt đột nhiên nở nụ cười: “Tôi còn tưởng rằng cậu sẽ trách tôi không nể mặt hắn ta.”

Ân Triệu Lan sửng sốt, bật thốt lên: “Đó là đáng đời anh ta.” Vừa dứt lời, cậu như là đột nhiên bừng tỉnh: “Không, ý của tôi là, mọi người là muốn hợp tác, không cần phải…. khiến quan hệ trở nên quá căng thẳng….”

Ngày đó vẻ mặt Lâu Vũ Tĩnh khi nhìn thấy chai Romanée Conti năm 1945 kia, ký ức Ân Triệu Lan vẫn còn mới như cũ. Cậu nghĩ rằng Lâu Vũ Tĩnh sẽ giận dữ, thậm chí ảnh hưởng đến hợp tác lẫn nhau. Nhưng trên thực tế anh ta chỉ là sắc mặt xanh mét một chút lại khôi phục bình thường, tiếp nhận món quà tặng đó rồi tiếp tục cùng cậu trò chuyện vui vẻ, khiến Ân Triệu Lan ngầm thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Cậu cũng nhìn không quen thái độ của Lâu Vũ Tĩnh đối với Trịnh Liệt, nhìn thấy Trịnh Liệt phản kích trở lại một cú đẹp như vậy trong lòng cũng có chút sảng khoái, nhưng lại phải bận tâm mặt mũi Lâu Vũ Tĩnh, không để quan hệ lẫn nhau bởi vì thế mà trở nên hoàn toàn căng thẳng.

Hai ngày này cậu tốn một ít công phu trấn an Lâu Vũ Tĩnh. Nhưng lời nói của người quản lý nhà hang ngẫu nhiên sẽ hiện lên trong đầu cậu —–

“Rất nhiều năm trước, Trịnh thiếu thường xuyên đến. Nhưng sau lại Trịnh thiếu không thích món ăn Pháp nữa.”

Trịnh Liệt chưa từng đưa cậu đến nhà hàng Pháp kia dùng bữa, là bởi vì cậu đã từng nói mình không thích thức ăn Pháp sao? Trịnh Liệt từng vì nhân nhượng cậu, không đến nhà hàng mình thích dùng bữa nữa……

Trong lòng Ân Triệu Lan dâng lên một cảm giác chua chát trước nay chưa từng có.

“Tôi không phải là người gây sự.” Nghe được lời Ân Triệu Lan, Trịnh Liệt mặt không chút thay đổi nói.

“Tôi biết…..” Ân Triệu Lan ngẩng đầu nói, khó được dùng một loại ánh mắt bình thản nhìn Trịnh Liệt, “Lâu Vũ Tĩnh giao cho tôi ứng phó.”

“Tùy cậu.” Trịnh Liệt vô tình nhún vai, “Có có việc sao?”

Ân Triệu Lan giống như hứa hẹn nói: “Tôi sẽ bắt lấy được hạng mục phòng mô hình tinh phẩm….”

“Những lời này cậu vừa rồi đã nói qua.” Trịnh Liệt thản nhiên nói.

Ân Triệu Lan thấy thái độ Trịnh Liệt lãnh đạm, lại rũ mắt xuống, thì thào nói: “Vậy sao?”

“Nếu không có chuyện khác, tôi đi đây.” Trịnh Liệt có chút không kiên nhẫn nói.

Ân Triệu Lan cảm thấy hít thở có chút khó khăn, nhưng cậu vẫn trầm ổn mà nói với Trịnh Liệt: “Vâng, Trịnh đổng. Phương án bước kế tiếp tôi sẽ đưa tới văn phòng anh.”

Trịnh Liệt hơi gật đầu, cũng không quay đầu lại rời khỏi phòng họp.

*****************************************

Trạng thái của Tần Trăn trở lại, việc quay chụp 《 Vọng Lâu 》ở nước T tiến triển thuận lợi. Đạo diễn Reid Phùng thực vừa lòng với biểu hiện của Tần Trăn, không có nhắc lại chuyện đổi vai diễn. Trần Hàm lặng lẽ thở ra.

Lúc việc quay chụp 《 Vọng Lâu 》 gần kết thúc, đoàn phim nghênh đón một vị khác. Gã là một trong những nhà đầu tư của 《 Vọng Lâu 》, Andre của T&E. Andre gặp qua Tần Trăn ở bữa tiệc của Lâu gia, cũng sinh ra hứng thú nồng đậm đối với cậu.

Vừa vặn công ty của gã đầu tư cho bộ phim mới của Reid Phùng, nam số 1 đúng là Tần Trăn. Sắp tới trong tay Andre không có việc gì cần giải quyết, liền bay qua nhìn xem bộ dáng quay phim của mỹ nhân phương Đông mà lòng gã ngưỡng mộ.

Vừa nhìn thấy khiến hứng thú của gã đối với Tần Trăn càng thêm không thể vãn hồi.

“Eric, anh hoàn toàn trở thành người hâm mộ của em.” Andre gọi tên tiếng Anh của Tần Trăn, trên tay nâng một bó Enchantress màu lam xinh đẹp thần bí (hoa hồng xanh).

Vì thế mọi người trong đoàn làm phim biết Andre anh chàng nhà giàu ngoại quốc này biến thành một trong những người theo đuổi Tần Trăn.

Từ Tần Trăn quay bộ phim 《 Hí tử 》về sau, số lượng fan nam của cậu tăng vọt, thậm chí có nam nhân công khai bày tỏ tình yêu với cậu trên weibo.

Blue enchantress

(Hoa hồng xanh)

blue enchantress

Advertisements

One thought on “CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 44

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s