MTCQSCTT

MTCQSCTT: CHƯƠNG 59

59

Mục Nhạn Hành dựng một cái phòng kề bên nhà đá của lão già điên, một nhà gỗ nhỏ tựa như trong rừng cây đồng thoại, dây leo xanh ngọc tùy ý bò lan dọc vách tường đến nóc nhà, trở thành cảnh quan độc đáo dạt dào sinh ý nơi liệt cốc hoang vu, tươi mát hấp dẫn không ít người thêm yêu thích.

Nhà gỗ nhỏ được cẩn thận chia cách thành bốn gian. Một phòng là chỗ làm việc cùng sinh hoạt chung, một phòng cho Lâm Linh, một phòng dành cho Lee Al, phòng còn lại dưới đề nghị mãnh liệt của Hạ Phi, trở thành không gian chung của Mục Nhạn Hành và hắn.

Nhưng mà cho dù cùng ở một phòng, Hạ Phi vẫn tỏ vẻ khá bất mãn—— Lâm Linh với Al ở cách vách là chuyện gì vậy chứ? Hài tử trưởng thành nên ở riêng! Ở riêng! Rèn luyện tính độc lập, Nhạn Hành anh có hiểu hay không?

Mục Nhạn Hành nghiêm mặt, tựa như biến thành một cây cổ thụ mặc gió táp mưa sa nó vẫn sừng sững bất động, trầm mặc ứng đối với đủ loại mánh khóe kháng nghị của Hạ Phi.

Khi một người vốn ít nói mà tính cách lại trầm ổn chấp nhất đã hạ quyết tâm một chuyện gì đó, muốn dao động y, thật là một chuyện gian khổ vô cùng. Sau khi Hạ Phi ý thức được chuyện này, bất đắc dĩ hung hăng cắn cái tên bướng bỉnh này một cái, liền tạm thời gác lại kháng nghị.

Cũng không phải là tật xấu da mặt mỏng của Nhạn Hành tái phát, tình cảm đơn thuần lại dễ dàng thẹn thùng sao, điểm này Hạ Phi đã sớm rõ ràng. Riêng nói nửa năm Nhạn Hành theo đuổi Lê Lý kia, hắn ghé vào sau ván cửa như vậy vô số lần, cũng chưa thấy qua người này chủ động đi lên kéo kéo tay, càng đừng nói hôn nhẹ lên môi hay cái gì, khi đó liền khắc sâu nhận thức được tính cách đặc biệt của nam nhân Mục Nhạn Hành này hành động quá chậm đến mức khiến người ta không nhịn được cười.

Thế nhưng lúc ấy Nhạn Hành đối với Lê Lý như vậy, Hạ Phi ở trong phòng ôm bụng cười hồi lâu, vậy mà hiện tại áp dụng đến trên người hắn, Hạ Phi liền cảm thấy có chút cười không nổi .

Nhưng nghĩ đi cũng phải nghĩ lại, ít nhất Nhạn Hành đã từng chủ động hôn hắn, Hạ Phi nhất thời liền thỏa mãn —— đã bước ra một bước nhỏ, như vậy một bước lớn còn xa sao? Hắn nếu có thể xâm thực (ăn mòn) hành trình sinh mệnh của Nhạn Hành, đương nhiên cũng có thể tiến thêm một bước làm sâu sắc hơn ràng buộc giữa hai người.

Nằm trên chiếc giường bện từ dây mây, nhìn sắc trời dần sáng ngoài cửa sổ, đôi mắt hẹp dài của Hạ Phi chớp chớp tựa như hồ ly ăn trộm gà, Nhạn Hành hiện tại đơn giản chỉ là thiếu một cái thời cơ, một khi kéo xuống khỏi cái bậc thang thẹn thùng —— a, không cần lo lắng, hắn sẽ vì Nhạn Hành hảo hảo tìm kiếm cơ hội này.

Hắn trở mình, cánh tay vừa nhấc, đã đem nam nhân ngủ bên cạnh kéo vào trong lòng ngực, đầu ngón tay nhẹ nhàng nhấc vạt áo hướng lên trên, lộ ra thắt lưng gầy mà rắn chắc của nam nhân. Một lần nữa khoát tay lên, dưới lòng bàn tay là làn da căng chặt co dãn, hơi thở ấm áp phả trên tay, khiến người ta cảm nhận sâu sắc được sinh khí mạnh mẽ của người dưới tay.

Đã ngủ cùng nhau, bước tiếp theo còn có thể xa sao?

Hạ Phi sung sướng dùng đầu ngón tay quyến luyến lướt nhẹ trên làn da có xúc cảm tuyệt diệu đó, tựa như diễn tấu một khúc ca vui vẻ.

Nhưng mà khúc ca đàn đàn liền thay đổi hương vị. Ngón tay không biết cố ý hay là vô tình, thẳng từ sống lưng dần dần di chuyển xuống, nơi có đường cong phập phồng tuyệt diệu, xuống chút nữa, là có thể chạm đến cái mông căng chặt vểnh lên.

Thế nhưng không trong dự kiến của Hạ Phi, cái tay muốn làm chuyện xấu chưa xuất binh ra trận, lại bị một bàn tay to mạnh mẽ bắt ngay tại trận, hắn lười biếng nhấc mí mắt, khóe mắt khẽ nhếch sang bên, chống lại một đôi mắt tối đen, không khỏi nâng khóe môi, khuôn mặt còn lưu lại chút mệt mỏi có một loại biếng nhác mà phong tình.

Không có chút nào quẫn bách của làm chuyện xấu bị đương sự phát hiện, hắn tự nhiên vặn vẹo thân mình, ép giường mây rào rào rung động, đến gần nam nhân, nhẹ nhàng “chụt” một cái ngoài miệng người ta, lúc này mới kéo giãn khoảng cách, cẩn thận nhìn bộ dáng khiêu gợi muốn chết sau khi tỉnh ngủ của đối phương, cổ họng tràn ra cười khẽ: “Nhạn Hành, sớm.”

Mục Nhạn Hành bất đắc dĩ lại dung túng buông lỏng tay, khiến cho tay đối phương lại lần nữa khoát lên trên lưng, tiếng nói y mang theo một tia khàn khàn: “Sớm.”

“Ngày đầu tiên cùng nhau hành động, Nhạn Hành không nên đến muộn.” Giường mây rất thấp, cách mặt đất ước chừng ba mươi centimet, Hạ Phi xoay người bước xuống, cào cào tóc, khiến cho mái tóc tán loạn do ngủ đẹp hơn một chút, “Hôm nay là tuần tra, tôi sẽ không đi. Mấy ngày tuần tra tôi đều ở chỗ của An lão sư.”

Mục Nhạn Hành đã biết, y đứng trên mặt đất, vươn tay kéo kéo quần áo ngủ đến thật nhiều nếp nhăn, nhìn nhìn lại sắc trời —— gần đây nhìn màu sắc bầu trời tính thời gian, đã càng ngày càng thuần thục, càng ngày càng chính xác.

Lấy tinh thạch trong ba lô ra, Hạ Phi nhanh chóng trích chiết hơn mười viên năng lượng tinh thạch màu đỏ, sau khi vứt cho Mục Nhạn Hành, bản thân cũng hấp thu mấy viên —— làm bữa sáng.

Đối với năng lượng tinh thạch màu đỏ, bọn họ hiện giờ đã không còn trữ hàng, mà khi nào cần thì chiết, chiết bao nhiêu thì hấp thu hết bấy nhiêu —— tóm lại, việc Hạ Phi có thể trích năng lượng tinh thạch, tạm thời phải giữ bí mật với tụ cư.

Làm người mà không lưu lại một cái đường lui, quả là hành vi an phận thủ thường quang minh lỗi lạc. Thế nhưng lại không áp dụng cho mạt thế, không thích hợp với Hạ Phi.

Có lẽ một ngày nào đó, tựa như tín nhiệm Mục Nhạn Hành, Lâm Linh cùng Lee Al vậy, Hạ Phi cũng sẽ không chút nào giữ lại tín nhiệm tụ cư, đem con bài chưa lật của chính mình dứt khoát mở ra—— nhưng mà đó là một ngày nào đó trong tương lai, sau khi tụ cư cũng giống như Mục Nhạn Hành Lâm Linh Lee Al, chân chính giành được niềm tin của Hạ Phi.

Mục Nhạn Hành lấy năng lượng tinh thạch, hấp thu mấy viên, sau đó theo thứ tự đi gọi Lâm Linh cùng Lee Al tỉnh lại, phân mấy tinh thạch còn lại cho hai người.

Năng lượng tinh thạch làm bữa sáng, tuy rằng không có hương vị gì, nhưng ít ra rất có”dinh dưỡng”, thân thể cùng tinh thần đều được bổ sung, còn có thể thong thả tăng dị năng lên, làm ít được nhiều.

Dù vậy sau khi ra khỏi nhà gỗ, đối mặt với canh cùng mấy cái trứng Đổng Xuân Nhân đưa đến, chẳng sợ bụng không có cảm giác đói khát, mấy người vẫn không nói tiếng nào nuốt vào bụng, cảm giác nóng hổi làm bọn họ vô cùng chờ mong bữa cơm giữa trưa—— gia nhập tụ cư quả nhiên là có ưu đãi.

Đáng giá nhắc tới chính là, rau chân vịt trong canh, là tối hôm qua Mục Nhạn Hành hữu tình cung cấp, phần còn dư lại sau bữa tối, Bạch Bàn Tử lo lắng để lâu dị năng xói mòn rau chân vịt sẽ biến mất, vì thế buổi sáng liền gọi người làm canh đưa tới.

Cho nên theo phương diện nào đó mà nói, mọi người ăn không phải rau chân vịt, mà là năng lượng dị năng của Mục Nhạn Hành. Tựa như Hạ Phi bọn họ hấp thu tinh hạch để lấp đầy bụng, năng lượng của dị năng cũng có thể khiến người no bụng.

Đương nhiên, này cùng trực tiếp hấp thu dị năng của Lê Lý là không giống. Lê Lý bị hấp thu chính là căn nguyên của dị năng, người khác hấp thu, gã sẽ không còn. Mà Nhạn Hành sử dụng dị năng, còn có thể thông qua nghỉ ngơi để hồi phục lại, nếu hấp thu tinh hạch mà nói, còn có thể khôi phục nhanh hơn.

Người tụ cư hiện giờ nhiều thêm một cái nhiệm vụ, đó là sưu tầm rễ lá hoa hạt gì đó của các loại rau dưa và trái cây, tóm lại hết thảy cây cối cho tới mảnh vụn cây cối mà Mục Nhạn Hành có thể thúc giục ra dùng để ăn, đều phải mang hết về tụ cư.

Có thể nói, Mục Nhạn Hành trở thành một dị năng giả sau Quý Hùng, đối với tụ cư mà nói vô cùng trân quý.

Vốn ấn theo lời Tạ Mặc Hiên cùng tầng lớp quản lý, Mục Nhạn Hành có thể giống Quý Hùng không làm nhiệm vụ, không cần tuần tra hoặc săn bắn, mỗi ngày đứng ở tụ cư sản sinh thực vật là đủ rồi, làm như vậy có thể có một số điểm dư dả, nhưng mà Mục Nhạn Hành uyển chuyển xin miễn.

Vẫn đứng trong tụ cư, tuy rằng không cần lại đối mặt với nguy hiểm, nhưng cuộc sống bình thường như bị quyển dưỡng (bao dưỡng, nuôi nhốt), Mục Nhạn Hành chưa bao giờ cảm thấy hứng thú. Bản lĩnh không tôi luyện sớm hay muộn sẽ thụt lui, cuộc sống yên bình cùng an toàn chỉ là bọt biển nhất thời, luôn trông cậy vào người khác tới bảo hộ bản thân, cuối cùng tuyệt đối sẽ bởi vì vô dụng liên lụy người khác mà bị đẩy dời ra trước ngăn trở nguy hiểm.

Mục Nhạn Hành rất rõ ràng tình thế hiểm trở phải đối mặt sau này, cho nên y không ngừng chiến đấu để rèn luyện bản thân, tôi luyện đề cao sau đó biến cường, ở mạt thế, đây là một chân lý vĩnh viễn không thay đổi.

Hạ Phi thấy Mục Nhạn Hành như vậy, kiêu ngạo trong lòng không đủ nói cho người ngoài. So với cái tên Quý Hùng lười biếng kia, nhìn lại Nhạn Hành, liền đủ thuyết minh Nhạn Hành của hắn có bao nhiêu vĩ đại.

Phất phất tay với Mục Nhạn Hành, Lâm Linh cùng Lee Al, nói câu “Chú ý an toàn”, Hạ Phi cũng không có đi tiễn xa, nhìn thấy ba người gia nhập đội ngũ tuần tra, bò lên liệt cốc, biến mất khỏi tầm nhìn. Cuộc sống quy luật trong tụ cư, liền bắt đầu như vậy.

Nhiều năm như vậy vẫn một thân một mình, cũng không cảm thấy có cái gì tịch mịch hư không. Nhưng mà trải qua đoạn thời gian sau mạt thế kia, hiện giờ bỗng lại biến về thành một người, vậy mà có chút không quen được.

Hạ Phi tự giễu cười cười, chính mình sao lại mẫn cảm tinh tế thêm vậy? Giữa trưa không phải sẽ gặp lại sao? Cũng không phải chia lìa lâu lắm, đâu đến nỗi phải giống như trẻ con xa cha mẹ không đến trong chốc lát, liền nhớ nhớ nhung nhung thế này?

Nâng tay gõ gõ trán, hắn xoay người bước vào nhà đá của lão già điên.

Nhưng mới vừa bước vào, liền thấy một người quen thuộc cũng đứng bên trong.

Lê Lý?

Hạ Phi hơi hơi kinh ngạc, dù vậy nhưng không có phát ra tiếng, mà im lặng đứng một bên, bời vì hắn thấy ánh mắt sau thấu kính của lão già điên nhìn chằm chằm không chớp mắt vào Lê Lý, con ngươi trong suốt không hiểu sao khiến người ta cảm thấy thâm thúy mà huyền ảo, mà ánh mắt Lê Lý cũng hoàn toàn bị ánh mắt lão già điên hấp dẫn đi.

Một màn này thực dễ dàng khiến người ta nghĩ đến, lão già điên đang dùng dị năng khống chế Lê Lý.

Về phần vì cái gì phải làm như vậy, lão già điên nghĩ muốn khống chế Lê Lý làm cái gì, Hạ Phi tuy rằng tò mò, nhưng là không đến mức hiện tại phải lập tức biết đến đáp án. Loại tinh thần điều khiển người khác huyền diệu khó giải thích này, nếu liều lĩnh đánh gảy, không chừng sẽ phát sinh chuyện gì không tốt.

Hạ Phi không quan tâm Lê Lý, nhưng đối với lão già điên, hắn không muốn xảy ra chút chuyện như vậy.

Cho nên Hạ Phi đứng một bên, vừa vặn có thể thấy rõ sườn mặt hai người, im lặng chờ đợi, thật giống như trong phòng không có hắn vậy.

Ước chừng nửa phút sau, lão gì điên dời mắt, mà mắt Lê Lý cũng đột nhiên nhắm lại, cả người nghiêng về phía mặt đất, trực tiếp té ngã trên sàn.

“Gã làm sao vậy?” Hạ Phi lúc này mới hỏi.

Lão nhân nhặt một viên tinh thạch trong đống lộn xộn trên mặt đất, tùy tiện hấp thu, mới đỡ kính mắt: “Nếu không chải vuốt tinh thần gã một chút, tụ cư chúng ta sẽ nhiều ra một kẻ điên nguy hiểm không ổn định. Kẻ điên không có dị năng, cũng có thể quấy nhiễu nơi này gà bay chó sủa.”

Hạ Phi nháy mắt mấy cái, nguyên lai dị năng của lão nhân trừ bỏ điều khiển người khác, còn có thể trị liệu tinh thần? Cũng không khác bác sĩ tâm lý mấy.

Lúc này màn cửa của nhà đá bị xốc lên, Điền Vũ Điềm thanh khiết đầy chất thư sinh đi đến, khi thấy Hạ Phi, thân thiết chào một cái, sau đó xoay người ôm lấy Lê Lý đang hôn mê, nháy mắt rời đi.

Sau mạt thế thân thể tố chất con người được đề cao rất nhiều, nhưng mà thấy hình tượng Điền Vũ Điềm như thế cũng có thể mặt không đổi sắc ôm ngang lấy một người đàn ông, Hạ Phi vẫn cảm thấy cái hình ảnh này chọt trúng điểm cười của hắn —— hắn hoàn toàn không có ngẫm lại ngoại hình cùng quái lực của bản thân trong mắt người khác lại kinh tủng đến cỡ nào.

Lão nhân liếc nhìn Hạ Phi tự nhiên cười cười, thanh âm già nua mang theo nghiêm túc: “Bắt đầu công tác.”

Hạ Phi ngưng cười, thái độ chăm chú gật đầu: “Uhm.”

dây mây

Dây mây

giường mây

Giường mây

rau chân vịt

Rau chân vịt

canh

Canh rau chân vịt

Advertisements

6 thoughts on “MTCQSCTT: CHƯƠNG 59

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s