MTCQSCTT

MTCQSCTT: CHƯƠNG 58

58

Dưới tình huống đối phương không hay biết, đánh cờ hiệu vì tốt cho đối phương, giúp đối phương làm ra lựa chọn tổn hại ý nguyện của đối phương, thay đổi tính cách đối phương, nđây đến tột cùng có phải thật sự vì tốt cho đối phương hay không?

Lúc Từ Ý làm ra lựa chọn, mâu thẫn giãy dụa chốc lát, nghĩ chính là vấn đề này.

Anh nghĩ, Hà Sơn có nguyện ý biến thành một người khác hay không, một người không hề mềm lòng? Anh nghĩ, bản thân tuy rằng luôn vì tốt cho Hà Sơn, nhưng anh đến tột cùng có tư cách giúp Hà Sơn quyết định con đường tương lai hay không?

Bất luận vận mệnh của ai cũng nên tự nắm chắc trong tay của chính mình, người bên ngoài không được sự cho chép, vĩnh viễn không nên chỉ tay năm ngón mới đúng.

Nhưng là nếu để cho Trương Hà Sơn tiếp tục như vậy, mọi người đều nhìn ra kết cục cuối cùng của cậu ta là: tử vong.

Từ Ý tự hỏi một lần lại một lần, anh rốt cuộc muốn nhìn đến kết cục nào của Trương Hà Sơn.

Anh không muốn nhìn một Trương Hà Sơn xa lạ, lại càng không muốn nhìn người này chết đi bởi sự nhẹ dạ của bản thân.

Cho nên anh ích kỷ lại tàn nhẫn thay Trương hà Sơn lựa chọn. Ánh mắt anh bình tĩnh nhìn Hạ Phi: “Cậu có biện pháp gì?”

Hạ Phi không chút nào ngoài ý muốn về câu trả lời của anh, nhếch môi: “Một tuần sau, tôi sẽ đem đồ giao cho anh.”

Từ Ý giật mình, theo bản năng nhẹ nhàng thở ra. Anh tránh tránh thân mình: “Mọi người muốn vào đúng không? . . . . . . Lựa chọn này thực khiến cho người ta không dễ chịu.”

Hạ Phi chỉ vươn tay vỗ vỗ vai anh, có đôi khi mọi người tự nhận là tốt cho đối phương, đối phương chưa chắc sẽ cảm thấy như vậy. Mà rốt cuộc có phải thật sự tốt cho đối phương hay không, đứng trên lập trường khác nhau, luôn không có cùng cái nhìn.

Hạ Phi cùng Mục Nhạn Hành lướt qua Từ Ý có chút thất hồn lạc phách, đi vào trong lều.

Trương Hà Sơn nằm trên mặt đất, thân mình cao to cường tráng cuộn lại, như là trẻ sơ sinh trở về cơ thể mẹ. Nghe nói người dùng tư thế ngủ này, luôn cực độ khuyết thiếu cảm giác an toàn. Hạ Phi có thể cảm nhận khí tức bài xích trầm mặc từ trên người gã, bài xích nói chuyện với người khác, bài xích dung nhập vào tụ cư, bài xích . . . . . . tiếp tục sống sót.

Hạ Phi còn nhớ rõ lần đầu gặp mặt, khuôn mặt tươi cười chân chất thật thà của Trương Hà Sơn, ánh mắt chân thành ân hận áy náy, nhưng mà qua đi mấy ngày, nhìn lại người này, lại phát hiện cả người gã đều phủ kín một tầng bóng ma vô tri vô giác.

Gã không chỉ không thích ứng được với tụ cư này, mà còn không thích ứng được với hoàn cảnh tàn khốc thời mạt thế. Gã nghĩ muốn bảo vệ tốt mọi người, gã không muốn nhìn thấy một ai bị thương trước mặt gã, nhưng điều này căn bản làm không được trong mạt thế, cho nên gã cảm thấy khổ sở, cảm thấy thống khổ, áy náy thời thời khắc khắc cắn nuốt trái tim gã.

Đối với một người còn sống lại chỉ cảm nhận được thống khổ, biểu tình này thái độ này của Từ Ý, Hạ Phi bỗng nhiên thật lý giải.

Lâm Linh cùng Lee Al đứng ở một bên, đều vẫn còn là trẻ con chưa trải đời lâu, sau khi Từ Ý rời đi, đối với bầu không khí đột nhiên áp lực trầm trọng có chút tay chân luống cuống, lúc này Hạ Phi cùng Mục Nhạn Hành đến, biểu tình có loại thoải mái “được cứu trợ “.

“Có đi xem thế giới dưới lòng đất không?” Hạ Phi không nhìn bầu không khí trì trệ cứng ngắc trong lều trại, giọng điệu tự nhiên hỏi.

“Không, chỉ nhìn nhìn xung quanh cái khe. Không qua bao lâu, liền thấy người cõng Trương đại ca. . . . . . È. . . . . .” Lâm Linh xấu hổ dừng một chút, mới nhỏ giọng nói cho xong, “Bọn họ đi ra từ cái khe. Sau đó em cùng Al iền một đường đi theo lại đây.”

“Bắt đầu từ ngày mai, chúng ta sẽ gia nhập hoạt động của tụ cư.” Mục Nhạn Hành cũng là cao thủ không nhìn không khí, một khi y mở miệng, nhất thời khiến cho xung quanh có cảm giác trang trọng như đang ở trong một hội nghị nghiêm túc, “Một ngày tuần tra xung quanh, một ngày đi săn dưới lòng đất, thay phiên như thế. Tiểu đội của chúng ta sẽ không bị chia rẽ, thế nhưng sẽ có thêm người gia nhập —— xem như người dẫn đường. Nhiệm vụ tuần tra thực nhẹ nhàng, có thể xem như nghỉ ngơi, săn bắt so ra nguy hiểm hơn, bởi vậy phải nghe nhiều kinh nghiệm của người dẫn đường.”

Lâm Linh vui sướng xông tới Mục Nhạn Hành, tươi cười sáng lạn: “Em sẽ làm tốt, Mục đại ca!”

Mục Nhạn Hành nâng tay ôm lấy cô bé đang vui vẻ, động tác cứng ngắc vỗ vỗ lưng Lâm Linh, y biết Lâm Linh một mực lo lắng sau khi gia nhập tụ cư sẽ cùng bọn họ tách ra —— sau khi mất đi cha mẹ trong nháy mắt, cho dù bình thường Lâm Linh biểu hiện sáng sủa hướng ngoại như thế nào, cô nhóc vẫn quên không được buổi sáng thống khổ kia, cô vẫn đang bị bóng ma ngày đó trói buộc, vẫn bất an, cực kỳ sợ hãi lại một lần nữa mất đi.

Hạ Phi, Al còn có y, đối với Lâm Linh mà nói, đã được cô nhóc này đặt vào vị trí tối trọng yếu trong đáy lòng, bởi vậy cho dù là chia rẻ tiểu đội đơn giản, cũng sẽ gợi lên bất an cùng sợ hãi chôn sâu trong nội tâm cô.

Sáng sớm kia đã rạch một vết thương sâu hoắm như giòi trong xương trong lòng Lâm Linh, từ đó về sau cẩn cẩn dực dực thận trọng dè dặt, sợ hãi mất đi, sợ hãi bị vứt bỏ.

Đau lòng khép lại, cần thời gian. Mà bọn họ nguyện ý trước khi Lâm Linh có thể chân chính mỉm cười khi nhìn lại quá khứ, không rời không bỏ. Về phần sau đó. . . . . . Mục Nhạn Hành nhìn về phía Hạ Phi, bên môi tươi cười nhàn nhạt, Lâm Linh sau khi hoàn toàn xua tan bóng ma khỏi đáy lòng, khi đó đại khái cũng đã muốn tìm được người có thể cùng cô làm bạn cả đời đi.

Hạ Phi nhìn hình ảnh nam nhân anh tuấn nhẹ nhàng ôm lấy cô gái đầy tốt đẹp, nhíu mày, Lâm Linh tiểu thư, cái ôm của Nhạn Hành chỉ cho mượn một lần này thôi. . . . . . Cho nên cố kiên cường một chút, cố dũng cảm một chút, ngẩng đầu ưỡn ngực tiêu sái bước ra khỏi bóng ma của buổi sáng bi thảm kia đi.

Về phần người bên này. . . . . . Hạ Phi nhìn về phía Lee Al, giang hai tay, ôn nhu nói: “Al cũng cần một cái ôm của tình yêu chứ?”

Lee Al ghét bỏ liếc nhìn hắn, hai tay cắm trong túi quần, lười biếng hơi cong thắt lưng, từng bước đi ra khỏi lều.

Hạ Phi buông tay, tươi cười trên mặt biến thành bất đắc dĩ, vấn đề của nhóc này cũng không ít hơn Lâm Linh đâu. Hắn với Nhạn Hành từ khi nào còn phải sắm vai bác sĩ tâm lý vậy nè?

“Al làm sao vậy?” Lâm Linh tỉnh táo lại liền lập tức ngượng ngùng mặt đỏ lên lấy tay thay quạt tạo gió hạ chút nhiệt độ, cô chỉ nhìn thấy bóng dáng Lee Al đi khỏi lều trại, không hiểu sao cảm thấy tịch liêu, tay không ngừng quạt cũng dần dần ngừng động tác.

“Đại khái nghĩ tới cái gì đi.” Hạ Phi nhẹ giọng nói.

Con gái luôn mẫn cảm, Lâm Linh trừng mắt nhìn, rất nhanh ý thức được cái gì, đại khái cũng giống cô đi, Al cũng nhớ tới người nhà của mình? Nhưng mà đề tài người nhà của Al, làm sao cũng không thể nói ra. . . . . . Thái độ bình thường của Al như là trong hắc ám dựng một bức tường, cự tuyệt hết thảy đàm luận có liên quan đến nó.

Như là một cái cấm kỵ, mỗi người đều ăn ý lướt qua, chưa bao giờ nhắc tới.

Khúc mắc gì đó, đối với thiếu niên thông minh tự kiềm chế như Al, nếu cậu ta không nói, người bên ngoài nhúng tay không được, cho dù nhúng tay, tác dụng cũng không lớn. Trừ phi có một ngày cậu nguyện ý nói ra, nguyện ý cho người khác cơ hội xâm nhập hiểu biết cậu, lúc đó mới có thể bắt đầu giải tỏa khúc mắc.

“Không việc gì.” Hạ Phi vò vò tóc Lâm Linh, chính như bọn họ có thể kiên nhẫn chờ đợi một ngày Lâm Linh bước ra khỏi bóng ma, như vậy bọn họ cũng đồng dạng có thể chờ đợi đến ngày Al cởi bỏ khúc mắc.

Quá khứ gian nan đã đi qua, tương lai càng khó khăn còn cần kiên cường đối mặt. So sánh với nhấp nhô nho nhỏ đó, còn sợ bước không qua sao?

“Em vẫn là đi xem cậu ta đi.” Lâm Linh cười cười, “Để cậu ta cười nhạo em, cũng tốt hơn so với để cậu ta một người nghĩ đông nghĩ tây.”

Hạ Phi nhìn cô nhóc chạy ra khỏi lều, trêu tức nói: “Thật là một đứa nhóc tốt có ý thức hi sinh bản thân, Nhạn Hành anh nói đúng không?”

Mục Nhạn Hành từ chối cho ý kiến, đi đến ngồi xổm bên cạnh Trương Hà Sơn: “Anh có khỏe không?”

Trương Hà Sơn rầu rĩ “Ừ” một tiếng. Thái độ trong lời nói lúc nãy của Từ Ý, đả kích đối với gã không phải không lớn. Thế nhưng gã trầm mặc trong chốc lát, vẫn giật giật thân thể, xoay người ngồi lên, nhìn về phía Mục Nhạn Hành, xin lỗi nói: “Là muốn xây nhà đất phải không? Có thể đợi tôi một chút được không? Dị năng của tôi còn có thể dùng, chỉ là đi đứng bất tiện thôi.”

Mục Nhạn Hành cúi đầu nhìn cái đùi mới vừa băng bó tốt của gã, đoán rằng hơi chút cử động mà nói, miệng vết thương tuyệt đối sẽ nứt ra. Lắc đầu, y đứng dậy, cúi đầu nói: “Anh cố gắng nghỉ ngơi đi.” Chần chờ trong chớp mắt, mới trầm giọng nói: “Lời Từ Ý nói, anh nên nghĩ lại một chút.”

Không hề nhìn lại Trương Hà Sơn giật mình cương cứng, Mục Nhạn Hành đi đến bên cạnh Hạ Phi, ý bảo hai người rời đi.

Đi ra khỏi lều, Hạ Phi chọt chọt cánh tay Mục Nhạn Hành, đôi mắt xinh đẹp chăm chú nhìn Mục Nhạn Hành: “Phòng ở của chúng ta vậy là phải chờ?”

Mục Nhạn Hành trầm ổn nói: “Tôi cũng có thể xây một nhà cây xinh đẹp.”

Hạ Phi chọn mi: “Anh có biết, hai cái này khác nhau!”

Mục Nhạn Hành nghiêm mặt, phóng tầm mắt, trấn định nói: “Không có gì khác nhau, đều dành cho người ở.”

Hạ Phi trừng lớn mắt, không tưởng tượng nổi kinh hô: “Đương nhiên là có khác nhau! Nhạn Hành nhà cây của anh một chút cũng không cách âm!”

Người nghe nói thế đỏ ửng cả lỗ tai, hận không thể lập tức nâng tay che lại cái miệng khiến người vừa yêu lại vừa hận kia ——”Tôi sẽ xây một nhà cây cách âm! Chuyện thực vật có thể hấp thu làm suy yếu tạp âm này, Hạ Phi anh không phải cũng biết sao?”

Hạ Phi cười ghé vào trên người Mục Nhạn Hành, vừa chạm liền rời liếm liếm vành tai đỏ hồng toàn bộ kia, giọng nói khàn khàn: “Sớm nói không phải được rồi sao, thế nào cũng phải tới chỗ này một chuyến, làm điều thừa.”

Tác giả:

 

Đại mã: Mục Mục có thể xây một cái nhà cây cách âm, vì cái gì lúc trước không xây?

 

          Mục Mục: vì thời khắc cảnh giác dị động bốn phía.

 

          Đại mã: thật?

 

          Mục Mục liếc một cái Hạ Phi, kiên định gật đầu: thật

Advertisements

6 thoughts on “MTCQSCTT: CHƯƠNG 58

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s