MTCQSCTT

MTCQSCTT: CHƯƠNG 57

57

Tạ Mặc Hiên cùng Quý Hùng đem con kiến giao cho lão già điên, khiến Quý Hùng kinh ngạc chính là, tâm tình lão già điên hình như tốt lắm, một cái liếc mắt cũng không cho y, liền phất tay bảo hai người bọn họ rời đi —— ai kêu cả tụ cư chỉ có một mình y là dị năng thủy hệ?

Mặc kệ có phải lão già điên hồ đồ quên mất, Quý Hùng ba bước thành hai trốn ra khỏi nhà đá, vỗ vỗ ngực may mắn bản thân vận may tốt.

Trong chốc lát sau, Tạ Mặc Hiên mới xốc màn cửa đi ra.

“Anh quen Hạ Phi?” Tạ Mặc Hiên lúc này mới liếc mắt về phía Quý Hùng.

Quý Hùng cổ quái nhìn anh một cái: “Cậu muốn tui giật dây bắc cầu (làm người trung gian, làm mai mối) cho cậu? Hiên Hiên, cậu vẫn nên buông tha đi, hắn có đối tượng rồi.”

Sắc mặt Tạ Mặc Hiên vừa mới khôi phục bình thường lại tiếp tục lạnh như băng, trong mắt nổi lên mây đen dày đặc: “Hai mươi ao trữ nước, hiện tại phải đổ đầy. Tôi sẽ cho Bạch Bàn Tử giám sát anh —— anh còn dám uy hiếp cậu ta, về sau đều đừng nghĩ lại có thời gian nhàn rỗi.”

Anh không để cho phản bác, hờ hững xoay người rời đi. Trong đầu còn đang đau từng trận, về sau vẫn nên ít cùng người này tiếp xúc mới tốt, lối suy nghĩ của Quý Hùng anh thật sự không thể lý giải.

“Tui lại nói sai gì sao?” Quý Hùng đứng tại chỗ, nhìn thấy thân ảnh Tạ Mặc Hiên đi xa, nâng tay sờ đám râu lún phún, sau đó hiểu rõ gật gật đầu, “Mối tình đầu còn không có nảy sinh đã bị tui tàn nhẫn bóp chết trong nôi, tâm tình Hiên Hiên không tốt lấy tui để phát tiết cũng có lý.”

Ánh mắt nhìn lại bóng dáng Tạ Mặc Hiên mơ hồ tràn ngập đồng tình, y lắc đầu cảm khái không thôi: “Tiểu Phi Phi đồ tiểu yêu tinh này, làm thương tâm biết bao nhiêu người.” Y làm bạn bè của Tiểu Phi Phi, giúp yêu nghiệt Tiểu Phi Phi này xử lý nợ tình cảm gì đó, thừa nhận lửa giận của những người không được như ý đó là chuyện không thể tránh khỏi—— không phải chỉ là hai mươi cái ao trữ nước thôi sao? Y làm!

Tạ Mặc Hiên không đi bao xa liền gặp Hạ Phi cùng Mục Nhạn Hành.

Hoặc là nói, là Hạ Phi cùng Mục Nhạn Hành ở chỗ này chờ anh.

“Nếu là chuyện nhà đá, lão già điên đã nói với tôi.” Tạ Mặc Hiên thản nhiên nói, “Giữa trưa Trương Hà Sơn trở về, tôi sẽ bảo gã xây một căn phòng đất bên cạnh nhà đá của lão già điên.”

Hạ Phi nghĩ nghĩ đến thổ hệ dị năng của Trương Hà Sơn, từ mặt đất nâng lên vài vách tường, khống chế hình dạng bùn đất, thật là vô cùng tiện lợi.

Hắn nhìn bốn phía chung quanh, nhìn về phía lều trại cùng nhà đá xiêu xiêu vẹo vẹo, có chút kỳ quái: “Hà Sơn đến nơi này đã một đoạn thời gian, sao không bảo gã đem tụ cư đổi mới lại một lần?” Có năng lượng tinh thạch bổ sung, tốn không bao nhiêu thời gian đi?

Tạ Mặc Hiên ngửa đầu nhìn nhìn bầu trời trong xanh: “Thời gian chúng ta ở trên mặt đất không quá dài. Nếu rất nhanh sẽ hướng về lòng đất, cần gì phải tiêu phí tinh lực vào việc xây dựng trên mặt đất?” Anh hơi hơi nhăn mi lại: “Chỉ hy vọng trước khi không thể không đi, có thời gian đầy đủ cho chúng ta chuẩn bị. Trên mặt đất sống không được, thế giới dưới lòng đất —— cũng không phải dễ sống như vậy.”

Tựa hồ nhớ tới tình huống dưới lòng đất, Tạ Mặc Hiên toàn thân cao thấp đều tản ra không khí lạnh lẽo xơ xác tiêu điều. Anh ngắn gọn căn dặn đám người Hạ Phi tìm Bạch Bàn Tử an bài cuộc sống cùng nhiệm vụ sau này, liền một người rời đi.

Làm người lãnh đạo tụ cư, thực lực cường đại mới là bảo đảm cơ bản nhất.

Hạ Phi nhìn thấy phương hướng anh đi, đoán rằng cái khe tiến vào thế giới dưới lòng đất liền tại bên kia, Tạ Mặc Hiên hẳn là đi săn tang thi đi.

Đoạn thời gian còn tại tụ cư, là thời cơ tốt nhất để tăng lên thực lực. Chờ tương lai chân chính tiến vào lòng đất, nghĩ muốn lại tôi luyện cường hóa bản thân, kia đều chỉ có thể dùng giết chóc mới mua được kinh nghiệm trở về. Ngay cả Tạ Mặc Hiên đều giành giật từng phút từng giây để nắm chắc đoạn thời gian này —— Hạ Phi cùng Mục Nhạn Hành thấy đồng dạng kiên định cùng quyết tâm trong mắt lẫn nhau, bọn họ cũng không được lạc hậu.

Bạch Bàn Tử là chủ quản hậu cần của tụ cư. Vốn tên là Chu Lãng, nhưng mà bởi vì thân hình trắng trắng tròn tròn như cái bánh gạo nếp, người sống cũng ôn hòa, bởi vậy danh xưng Bạch Bàn Tử này, từ trước mạt thế đến sau mạt thế, vẫn tiếp tục sử dụng.

Cậu đứng bên bờ ao, nhìn sắc mặt khổ qua của Quý Hùng, cười đến mắt híp thành một đường thẳng: “Em đã nói, qua được mùng một anh còn muốn tránh mười lăm sao (qua được mùng một không tránh khỏi mười lăm-tránh được một lần không tránh được lần hai)? Việc này Quý Hùng anh sớm làm muộn làm thì đều phải làm, hiện tại việc vài ngày chồng cùng một chỗ, anh đây chẳng phải tìm khổ cho chính mình ăn sao?”

Quý Hùng đã bổ sung xong hai cái ao. Một ao dự trữ nếu dùng tiết kiệm, có thể cung ứng nước sạch cho người tụ cư trong một ngày. Đổ đầy hai cái ao, dị năng y liền tiêu hao bảy tám phần, vội vàng hấp thu năng lượng tinh thạch màu đỏ đổi từ chỗ lão già điên, lúc này sắc mặt mới tốt hơn một chút.

Người kia ngồi dưới đất, không cho là đúng liếc Bạch Bàn Tử: “Trước đây làm bài tập hè, cậu mỗi ngày làm một tờ, hay là trước khai giảng mấy hôm mới xử hết một lượt?”

Tươi cười trên mặt Bạch Bàn Tử cứng đờ, vấn đề này thực con mẹ nó sắc bén.

“Nhìn cậu như vậy, chắc chắn là vế sau!” Quý Hùng bĩu môi, “Bây giờ cậu hiểu được cảm thụ của anh chưa?”

Bạch Bàn Tử không thể phản bác, ưỡn cái bụng tròn trơn bóng, lau mồ hôi trên trán một phen: “Anh nhanh chút. Phơi mình dưới cái nắng này khó chịu muốn chết.”

Quý Hùng hắc hắc cười hai tiếng: “Nếu không cậu đi cầu tình Hiên Hiên đi? Mười cái ao còn kém không nhiều lắm đi?”

Bạch Bàn Tử nghe xưng hô của y đối với Tạ Mặc Hiên, khuôn mặt bụ bẫm trắng trẻo nhăn thành một nhúm, người này đối diện với gương mặt lãnh khốc vô tình của Tạ ca, đến tột cùng là làm sao có thể phun ra cái xưng hô này chứ?

Nghĩ đến ánh mắt lợi hại biểu tình lạnh như băng của Tạ Mặc Hiên, Bạch Bàn Tử liền sợ run cả người: “Quý Hùng, anh hiện tại thành thật làm xong chuyện Tạ ca phân phó được không? Anh chịu được ánh mắt phóng đao băng sưu sưu sưu của Tạ ca, chứ một thân thịt béo của Bàn Tử em, hoàn toàn thừa nhận không nổi a!”

Quý Hùng phồng quai hàm thở ra một hơi: “Hiên Hiên cũng quá không phúc hậu. Thất tình lấy người khác làm nơi trút giận!”

Bạch Bàn Tử trước mắt tối sầm, hận không thể giả vờ bản thân cho tới bây giờ không có nghe được những lời này —— Quý Hùng anh muốn chết cũng đừng tha em theo mà! Cậu từ nhỏ đến lớn sợ nhất là sét đánh!

Lúc này Hạ Phi cùng Mục Nhạn Hành cũng vừa mới đến, nghe được Tạ Mặc Hiên cái nam nhân ngạo khí lạnh lùng kia thất tình, phản ứng đầu tiên của Hạ Phi không phải kinh ngạc, mà là không thể nhẫn nhịn: “Đại Hùng anh đừng có lại bôi đen danh dự người khác. Không nhớ lúc trước ở trường học như vậy, bị người ta truy sát chạy vòng vòng trường học suốt mười vòng sao?”

Quý Hùng nhìn về phía bọn họ, lúc này mới từ dưới đất đứng lên, oán giận nói: “Còn không phải tại chú! Trong nhà có người rồi còn lộ mặt rêu rao khắp nơi. Vì giúp chú cắt đứt hoa đào, anh đành gắng gượng giúp chú từ chối Hiên Hiên.”

Khóe mắt Hạ Phi co rút, biết ngay là như vậy mà!

Hắn lặng lẽ liếc mắt nhìn Mục Nhạn Hành, phát hiện ngay cả Mục Nhạn Hành cũng là vẻ mặt cổ quái —— chuyện vô căn cứ như vậy, cũng chỉ có Quý Hùng có thể há mồm nói bậy.

Bạch Bàn Tử bịt chặt lỗ tai tự nói với bản thân, cậu cái gì cũng không có nghe! Tam giác luyến giữa Tạ lão đại cùng hai nam nhân đối diện, cậu mới không biết đâu!

“Anh có muốn qua cùng anh ta ôn chuyện hay không?” Mục Nhạn Hành nhìn đôi mắt trông mong xem bọn họ bên này của Quý Hùng, có chút chịu không nổi cái ánh mắt lập lòe lập lòe ướt át ướt át đó, thấp giọng nói, “Bạch Bàn Tử bên này, tôi tới hỏi rõ an bài sau này.”

Hạ Phi nhếch môi: “Như vậy cũng tốt.” Miễn cho Cơ ngực huynh buổi tối lại đến quấy rầy hắn.

Đi đến bên cạnh Quý Hùng, Hạ Phi vỗ vỗ vai đối phương: “Không cần nhàn hạ, tiếp tục công tác. Chờ dị năng khôi phục nói cho em một chút, anh làm sao đến được nơi này.” Quý Hùng cùng hắn ở thành phố C, nhưng mà nếu hắn nhớ đúng, mấy ngày kia Quý Hùng đi công tác tại phụ cận thành phố C.

Quý Hùng trước dùng năng lượng tinh thạch khôi phục dị năng, lại hưng khí bừng bừng ngưng tụ dòng nước trong suốt trong ao, sau khi hao hết dị năng, liền tiếp tục hấp thu năng lượng tinh thạch để khôi phục. Trong quá trình đó, đứt quãng, Hạ Phi nghe xong trải nghiệm của y bắt đầu từ mạt thế cho tới bây giờ.

Quý Hùng luôn vẫn duy trì thói quen làm việc và nghỉ ngơi, tỷ như sáng sớm tập thể dục.

Lúc động đất, y đang đạp nước trong bể bơi lộ thiên của khách sạn. Phòng ốc sập, mặt đất nổ tung, nước trong bể bơi văng tung tóe chảy ra xung quanh, tên kia còn chưa phản ứng lại được. Sau khi địa chấn kết thúc, y mới phát hiện mình đang ở trong một cái bóng nước lớn —— bóng nước kia lấy y làm trung tâm, quỷ dị trôi nổi trên không trung.

Dị năng giả may mắn sống sót rất nhiều, nhưng mà giống như thành phố C, đồng dạng gặp một hồi mưa đặc biệt to trước nay chưa từng có—— thủy hệ dị năng giả tại điểm này, qua thoải mái hơn so với bọn Hạ Phi, còn thuận tiện nhặt vài người.

Mấy tên lính quân đội, một phóng viên tên Lam Bội Bội, còn có một lão nhân tính tình cực kiệt ngạo.

Mưa đi qua, thủ lĩnh của mấy người lính tìm đến, dẫn theo một đội binh —— những người này nguyên bản chính là đội ngũ bảo vệ lão nhân. Mà lão nhân nghe nói là chuyên gia nghiên cứu phương diện huyền bí học, có lẽ đã bắt đầu nghiên cứu dị năng từ trước. Buổi sáng cùng ngày động đất, mới từ thủ đô bay tới.

Sau đó Quý Hùng đương nhiên liền lẫn vào đội ngũ này, mà đội ngũ này dọc theo đường đi thu lưu không ít tiểu đội người sống sót, tiếp theo liền hạ doanh trại tại liệt cốc, ước chừng vài ngày đã kiến thành tụ cư hiện giờ, ba trăm bảy mươi chín người, ba trăm linh một dị năng giả, bảy mươi tám người thường.

Là thủy hệ dị năng giả trân quý duy nhất, hơn nữa còn là người bảo hộ trọng yếu nhất của lão nhân, thân phận của Quý Hùng trong tụ cư cũng khá đặc thù. Trong tụ cư không lưu hành cách nói dưới một người trên vạn người gì gì đó, nhưng ý nghĩa trên mặt đại khái cũng không kém nhiều lắm.

Chiến đấu hay là sinh hoạt đều có Tạ Mặc Hiên cái người thông minh và cường hãn này chống phía trước, tác dụng lớn nhất của dị năng của Quý Hùng chính là phóng đầy nước cho ao dự trữ của tụ cư, nhiệm vụ thoải mái lại không nguy hiểm, thế nhưng y vẫn có ý thức cư an tư nguy (sống yên vẫn lo phòng nguy hiểm), ngẫu nhiên cũng sẽ theo đội ngũ ra ngoài rèn luyện chút kỹ xảo chiến đấu bằng dị năng —— có cao thủ ở một bên trông chừng, y nghĩ muốn hãm sâu vào nguy hiểm cũng khó.

Nói tóm lại, tên này qua ngày vô cùng thoải mái.

Hạ Phi nghe xong “Hành trình dạo chơi với lồng cao thủ (cao thủ bảo vệ xung quanh)” của Quý Hùng, hạ mắt trầm mặc thật lâu, sau mới lại ôn nhu cong cong khóe môi: “Về sau em đi săn bắn dưới lòng đất, anh đều phải thành thật đi theo cho em.”

Quý Hùng theo bản năng nghĩ muốn cự tuyệt, thế giới dưới lòng đất âm trầm như vậy, y mới không muốn đi thường xuyên đâu!

Hạ Phi nhẹ nhàng cong khóe mắt, tươi cười hoặc nhân: “Có ý kiến khác?”

Quý Hùng hai tay ôm ngực nhanh chóng lắc đầu: “Cùng nhau cùng nhau. Cùng đi cùng đi.”

Hạ Phi vừa lòng gật đầu, nhị hóa như Cơ ngực huynh sống quá thoải mái so với hắn mà nói, hắn cũng sẽ đỏ mắt (đố kỵ) à nha.

Hỏi rõ chuyện này, Hạ Phi hoàn toàn không tính toán đem một đường nhấp nhấp nhô nhô của bản thân nói cho Quý Hùng —— hắn có thể biết trước được phản ứng của Quý Hùng sau khi nghe xong, tỷ như dào dạt đắc ý vui sướng khi người gặp họa “Aha ha ha, Tiểu Phi Phi chú cũng có ngày qua thảm hơn anh nha” linh tinh.

Hạ Phi không có hứng thú đem bản thân làm trò cười cho Quý Hùng, cho nên hắn dứt khoát đứng dậy, đá đá mông Quý Hùng: “Còn có mười hai cái ao, cố gắng lên.” Sau đó đi về phía Mục Nhạn Hành đã đứng chờ hắn cách đó không xa.

Quý Hùng hết lần này đến lần khác tiêu hao hết dị năng, cho dù có tinh thạch bổ sung, sắc mặt vẫn trắng xanh, hoàn toàn không khí lực đứng lên, chỉ có thể ai oán nhìn bóng dáng Hạ Phi “hiu hiu hiu” cả buổi, đều không đợi được con người nhẫn tâm kia quay đầu, không khỏi cảm khái thở dài, yêu nghiệt có mới nới cũ này, chỉ nghe người mới cười, không nhìn người cũ khóc, hu hu hu hu hu . . . . . .

Mục Nhạn Hành ở cách đó không xa nhìn thấy biểu tình khoa trương của Quý Hùng, có chút lo lắng hỏi: “Hạ Phi, anh ta không có việc gì chứ?”

Hạ Phi cũng không quay đầu lại lôi kéo Mục Nhạn Hành nhanh chóng rời đi: “Lúc anh ta có chuyện thì nhìn không ra đến. Nhìn ra được có việc đều là ra vẻ mà thôi.”

Mục Nhạn Hành hiểu rõ, con ngươi đen nhánh nhiễm lên ý cười, chậm rãi nói: “Hạ Phi bằng hữu của anh, rất thú vị.”

Hạ Phi nhướng mày, hắn coi như đây là khen ngợi.

Lúc này mặt trời đã muốn lên đến giữa trời, tình tính thời gian, Trương Hà Sơn cũng nên trở lại. Hạ Phi cùng Mục Nhạn Hành đi đến lều trại phát hiện lúc dạ tham, dù sao cũng là chỗ ở thứ nhất sau nhiều ngày ăn gió nằm sương, bọn họ vẫn ôm chờ mong nhất định.

Phòng ốc tựa như một cái biểu tượng, khiến cho người lữ khách phong trần mệt mỏi thật sự cảm nhận được tầm quan trọng của an bình.

Mà lúc này, trong lều trại thuộc về mấy người Trương Hà Sơn, Từ Ý đang dùng mảnh vải sạch sẽ quấn từng vòng từng vòng trên cái đùi máu thịt mơ hồ của Trương Hà Sơn, vẻ mặt chết lặng, không nói một lời, khiến cho không khí trong lều hết sức áp lực.

Lee Al cùng Lâm Linh đã ở chỗ này, dưới yêu cầu của Từ Ý, bọn họ nói ngắn gọn sự tình nghe được cho Từ Ý.

Đại khái chính là lúc Trương Hà Sơn săn bắn dưới lòng đất, không cẩn thận bị động vật biến dị cào bị thương.

Nhưng Từ Ý biết, thời điểm Trương Hà Sơn săn bắn dưới lòng đất, một tiểu đội bảy tám người, đội hình chiến đấu cơ bản là cố định, mà Trương Hà Sơn được an bài là thành viên chiến đấu tầm xa, tại hậu phương điều khiển thiết trí bẫy rập. Người được hộ ở phía sau, làm thế nào có thể bị động vật biến dị cào bị thương?

Càng đừng nói loại tình huống này vốn không chỉ một lần, mà đã xảy ra rất nhiều lần.

Từ Ý cũng có lén lút thăm dò, có vài dị năng giả không muốn đảm nhiệm vị trí tiên phong, bởi vì rất nguy hiểm. Cho nên những người này xuống dưới lòng đất chủ động đề xuất trao đổi vị trí tác chiến, mà loại người hiền lành như Trương Hà Sơn, chưa bao giờ cự tuyệt bất cứ thỉnh cầu của ai —— dù sao lắp đặt cạm bẫy, ở xa ở gần cũng vậy. Hiệu quả tác chiến của đội ngũ không bị hao tổn, người lãnh đạo đội ngũ đối chuyện này cũng sẽ không quá mức để ý.

Vì thế cho nên, người thường xuyên thụ thương liền biến thành Trương Hà Sơn.

Tuy rằng cho tới bây giờ, vết thương do sinh vật biến dị cào sẽ không bị lây nhiễm thành tang thi, nhưng đây dù sao cũng là bị thương! Hôm nay bị thương ở đùi, vậy ngày mai ngày mốt đâu? Bị thương tại một chỗ trí mạng nào đó trên thân thể, Trương Hà Sơn người này sẽ không còn nữa!

Từ Ý đã khuyên can Trương Hà Sơn rất nhiều lần, anh cảm thấy bản thân cũng đã nói quá mỏi mệt rồi.

Thuần thục băng bó tốt miệng vết thương, Từ Ý im lặng đứng lên, cúi đầu nhìn người đàn ông rủ mắt không rên một tiếng, anh biết người này không thích ứng được chuyện đẳng cấp phân minh thực lực tối thượng trong tụ cư, anh biết người nọ trời sinh tâm địa mềm mại, sửa thế nào cũng sửa không được, anh biết đối với quan tâm cùng thuyết giáo mỗi ngày của bản thân, người này kỳ thật vô cùng hổ thẹn áy náy, nhưng nhìn đến bộ dáng người nọ lúc này, tận đáy lòng anh chỉ sinh ra cảm giác vô lực chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.

Phẫn nộ lại bất đắc dĩ, trái tim không khỏi biến thành tro tàn, cứ vậy đi, không muốn lại nói nhiều nữa, đã không còn cách nào khác để chiếu cố thêm nữa.

Anh mệt mỏi nâng tay xoa xoa thái dương, trên khuôn mặt gầy yếu không mang chút biểu tình: “Đây là lần cuối cùng, Hà Sơn, về sau cậu muốn thế nào, tôi cũng sẽ không ngăn cản cậu.”

Anh kéo kéo khóe môi, cười đến rất khó xem: “Đây không phải những ngày trước địa chấn, đây cũng không phải trong thôn của chúng ta. Hà Sơn, không cần phải tùy tùy tiện tiện đào tâm đào phế với mọi người, cậu sẽ chết.”

Trong mắt Từ Ý đầy nghiêm túc, Hà Sơn còn tiếp tục như vậy, thật sự sẽ chết.

Trương Hà Sơn áy náy cúi đầu, biết Từ Ý có bao nhiêu thất vọng đối với chính mình, nhưng gã thật sự không cự tuyệt được. . . . . . Tại thời điểm người khác khát khao khẩn cầu nhìn gã, gã không thể nói ra chữ “Không”.

Người chiến đấu ở vị trí trước nhất rất dễ bị thương cùng tử vong, cho nên tất cả mọi người sẽ kháng cự. Nhưng nếu phải chọn một người làm vật hy sinh mà nói, gã tình nguyện người bị thương là mình, người chết đi là mình —— bởi vì gã không thể nhìn được người khác bị thương cùng chết đi ngay trước mắt bản thân.

Cho đến khi Từ Ý rời khỏi lều trại, Trương Hà Sơn vẫn cúi đầu, khiến người ta không thấy rõ vẻ mặt gã.

Ngoài lều, Từ Ý nhìn thấy Hạ Phi cùng Mục Nhạn Hành đã đến.

Lúc nãy không phải thời cơ thích hợp để tiến vào, cho nên hai người bọn họ chờ ở bên ngoài.

Từ Ý than nhẹ một tiếng: “Hai người đều nghe thấy?”

Hạ Phi gật đầu.

Từ Ý cười khổ: “Cậu ta vẫn là một người yếu đuối như vậy, không thể đối mặt với thất vọng tuyệt vọng của người khác. Cho nên sẽ không cự tuyệt người, không dám nhìn thẳng vào thương thế của người khác. Có lẽ sau khi đến tụ cư này, cậu ta không thể thích ứng, nhu nhược đến độ từng chút một buông tha tánh mạng của bản thân.” Anh cho tới bây giờ đều là một người cực kì thông suốt.

Hạ Phi lẳng lặng nhìn anh: “Chỉ có cải biến tính tình này của gã, gã mới có thể sống sót.”

Từ Ý lắc lắc đầu buông tha: “Không có cách nào khác.”

“Không, có biện pháp. Nhưng mà khi đó, tính tình Trương Hà Sơn thay đổi, có lẽ sẽ không còn là người mà anh vẫn nhận thức kia nữa.” Trên môi Hạ Phi nở ra một nụ cười quỷ quyệt, giọng nói nhu hòa tựa như ác ma mê hoặc lòng người, từng câu từng chữ chạm đến tận đáy lòng, “Lựa chọn đi, Trương Hà Sơn xa lạ, mất đi Trương Hà Sơn, Từ Ý, anh chọn cái nào?”

Từ Ý kinh ngạc nhìn Hạ Phi, mâu thuẫn giãy dụa trong mắt dần dần tĩnh lại, chuyển thành kiên định không chút nào lay động.

bánh gạo nếp

Bánh gạo nếp

Advertisements

6 thoughts on “MTCQSCTT: CHƯƠNG 57

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s