MTCQSCTT

MTCQSCTT: CHƯƠNG 56

56

Lúc Hạ Phi cùng Mục Nhạn Hành một đường hỏi thăm tìm Tạ Mặc Hiên, Tạ Mặc Hiên cũng đã kết thúc hội nghị ngắn gọn, đi đến lão già điên bên này —— anh muốn đem “con kiến nhỏ” Quý Hùng bắt được giao cho lão già điên nhìn xem. Bởi vì sau mạt thế, côn trùng trên mặt đất đã tuyệt tích, người tụ cư tiến vào lòng đất, bình thường phổ biến nhất cũng chỉ là động vật có vú nhỏ, trước mạt thế chưa từng thấy qua côn trùng kích thước to lớn.

Mà hiện tại côn trùng rốt cục lộ diện, hơn nữa là lộ diện với bộ dáng biến dị vô cùng dữ tợn, Tạ Mặc Hiên lập tức ý thức được tính nghiêm trọng của sự việc.

Ôm ý tưởng lão già điên có lẽ sẽ tìm ra nhược điểm của côn trùng biến dị, Tạ Mặc Hiên mang theo Quý Hùng hướng đến nhà đá.

Sở dĩ mang theo Quý Hùng, đương nhiên là vì Tạ lão đại cần một người tới bắt con kiến.

Chỉ thấy tay phải Quý Hùng nắm một cái bóng nước kích thước cỡ nắm tay, mặc kệ lúc y đi đường tay phải vung vẩy như thế nào, cái bóng nước kia cũng không rơi xuống, tực như vững vàng thấm hút tại lòng bàn tay y. Trong bóng nước giam cầm con kiến vừa bị y đào đất bắt ra, con kiến vẫn còn sống, râu đen đậm tựa thanh sắt, mắt thường có thể thấy hai càng sắc bén trong nước không ngừng cắn xé, “cách cách” giòn vang tựa cắn đứt một khúc xương cốt, nghe vào khiến da đầu muốn tê dại.

Nhưng may mắn vô luận con kiến này giãy dụa thế nào, đều không thể chạy ra khỏi phạm vi bóng nước. Bởi vậy Quý Hùng thật không để con kiến nhỏ vào mắt.

Y mặc áo ngắn tay bó sát người cùng quần quân đội, làm da hơi ngăm cơ thể buộc chặt, mái tóc lộn xộn hồi lâu không chải, đuôi tóc đã muốn tới cổ, tóc che khuất lỗ tai. Đồng thời, mặt y cũng lôi thôi lếch thếch, râu ria xồm xàm, toàn thân đầy một mùi thối. Ánh mắt khiến người ta cảm giác vốn nên hung ác một chút mới phù hớp hình tượng y, lúc này dịu ngoan vô tội thật giống một con cừu non, cái cảm giác không hài hòa nói không nên lời, như là sói già lộ ra ánh mắt ướt sũng, khiến người ta nhịn không được muốn cười.

Y một đường đi một đường than thở: “Cậu giật nó hôn mê, bỏ vào trong túi là được rồi. Làm chi mà thế nào cũng phải kêu tui chứ?”

Tạ Mặc Hiên ngoảnh mặt làm ngơ, nhưng thật ra lãnh nghiêm mặt càng chạy càng nhanh.

Mặt Quý Hùng đáng thương hề hề: “Hiên Hiên, tui không muốn gặp lão già thúi đó, lão chắc chắn muốn tui chuyển dị năng vào cái nguyên thạch gì gì kia, mệt chết người!”

Nói đến đây, Tạ Mặc Hiên rốt cục có động tác. Anh nhìn về phía Quý Hùng, ánh mắt lợi hại băng hàn: “Anh nhàn hạ suốt năm ngày, còn uy hiếp Bạch Bàn Tử không đem chuyện này nói cho tôi biết. Nếu không phải nước dự trữ của tụ cư khô kiệt, tôi còn không biết việc này. Bây giờ còn có mặt mũi nói mệt?!”

Quý Hùng cào cào tóc, một chút đều không có cảm giác tội lỗi, nhưng mà do cái biểu tình khủng bố của người trước mặt này, y thực thức thời nói: “Tui biết sai rồi. Trong chốc lát tui sẽ đổ đầy ao dự trữ nước của tụ cư.”

“Nhưng nếu chút nữa lão già điên lôi kéo tui làm cu li, tui sẽ không có cách nào mà bổ sung tài nguyên nước cho tụ cư nha.” Y hắc hắc cười, thật có cảm giác đắc ý dào dạt khi chiếm được ưu thế trong đàm phán, “Cho nên Hiên Hiên chút nữa nhớ đứng ở bên tui đó.”

Tạ Mặc Hiên rất muốn trực tiếp đem cái tên này ném vào nhà đá để lão già điên tùy tiện sai sử, nhưng ngẫm lại mấy cái ao khô cạn, còn phải nghĩ đến người thường trong tụ cư, anh mím chặt đôi môi lạnh lùng, cứng ngắc gật đầu.

Rốt cuộc là ngốc thật hay giả ngốc? Tạ Mặc Hiên không dấu vết liếc nhìn người đàn ông bên cạnh sau khi được đến hứa hẹn mặt cười cực ngu, cò kè mặc cả khôn khéo như vậy, bình thường nhị hóa ngốc hồ hồ thật sự là giả vờ sao?

Quý Hùng nào biết nội tâm Tạ Mặc Hiên giờ phút này phức tạp biết bao nhiêu, cũng không biết y trong mắt Tạ Mặc Hiên hoàn toàn thành một tên đầy âm mưu lí luận, tâm tình y khá tốt, một là trải qua mấy ngày này khá lơ mơ nhàn hạ, hai là trong chốc lát cũng không lo lắng lão già điên giam y làm cu li, cho nên y cười hở mười cái răng, lủi lủi đến chỗ dựa vững chắc bên cạnh, cố gắng tìm đề tài kéo gần quan hệ.

“Nghe nói cậu hôm nay phải đi gặp bốn dị năng giả từ ngoài đến, khi nào thì đi?” Y vắt hết óc đào ra một cái đề tài.

Tạ Mặc Hiên cười lạnh: “Đã gặp rồi.” Việc này cả tụ cư mọi người đều biết, Quý Hùng người này một ngày rốt cuộc làm cái gì?!

Nếu Quý Hùng biết nghi vấn trong lòng anh, tuyệt đối sẽ đắc ý khoái hoạt trả lời một câu, y đi đào móc các loại bát quái của nhóm người trong tụ cư, trong đó đương nhiên bao gồm Hiên Hiên rồi. Nhân sinh có bát quái mới có thêm ý vị a.

Nhưng may mắn Quý Hùng cũng không biết suy nghĩ trong lòng Tạ Mặc Hiên, cho nên y tránh được kết cục bị Tạ Mặc Hiên dùng sét đánh ngoài chín trong mềm.

Hiện tại y chính là vội ho một tiếng, ha ha: “Vậy kết quả thế nào?”

“Gia nhập.” Nghĩ đến Hạ Phi cùng Mục Nhạn Hành, tâm tình Tạ Mặc Hiên có chút xoay chuyển, “Một dị năng giả không tồi.”

Quý Hùng vô cùng kinh ngạc liếc nhìn anh: “Cậu vậy mà lại ca ngợi người khác?”

Tạ Mặc Hiên bước đi, cũng không thèm để ý đến y.

Nhún nhún vai, biết chính mình nói bậy, Quý Hùng không chút cảm giác quẫn bách, cười hì hì lại tiếp tục nói: “Nói cho tui nghe một chút đi dị năng giả cậu khen là người như thế nào? Tui đi làm quen nha?”

Y lải nhải không dừng, nước miếng tung bay: “Người ta mới đến, tuyệt đối có rất nhiều chỗ không thích ứng. Lúc này liền cần tui cái loại cư dân cũ nhiệt tình như lửa này. Tui cam đoan rất nhanh sẽ đem bọn họ dung nhập vào đại tập thể đại gia đình ấm áp của chúng ta, thế nào? Nói một tiếng coi.”

Tạ Mặc Hiên không thắng nổi phiền nhiễu, trong đầu tựa có có một ngàn con vịt đồng thanh kêu cạp cạp cạp. Mắt lạnh cảnh cáo dùng với người khác rất tốt còn dùng trên người Quý Hùng lại hoàn toàn không tác dụng, anh căm tức nhíu mày, âm thanh lạnh lùng nói: “Thủ lĩnh là một người tên Hạ Phi. . . . . .”

“Tiểu Phi Phi!”

Lời nói của Tạ Mặc Hiên bị tiếng hô to đầy kinh hỉ của Quý Hùng đánh gãy.

Xuống địa ngục đi Tiểu Phi Phi! Người này rốt cuộc có còn nghiêm túc nghe anh nói chuyện hay không hả!

Gân xanh trên trán Tạ Mặc Hiên nhảy nhảy, nhìn về phía nam nhân quấn quít lấy anh đòi nói, kết quả căn bản không chịu nghe, phát hiện ánh mắt Quý Hùng một mạch dừng ở bên phải cách đó không xa, anh cũng nhìn lại hướng đó, sau đó thấy được hai người Hạ Phi cùng Mục Nhạn Hành tay trong tay cực kỳ thân mật.

Ổn định biểu tình bản thân, áp chế cơn tức bị Quý Hùng kích thích, Tạ Mặc Hiên gật đầu với nhóm Hạ Phi: “Các anh đi . . . . . .”

“Tiểu Phi Phi!” Từ trong giật mình lấy lại tinh thần Quý Hùng lại một tiếng hoan hô kinh hỉ, hoàn toàn át đi thanh âm Tạ Mạc Hiên, y thuận tay ném bóng nước trong tay, cười ha ha giang hai tay, chạy nhanh hướng đến Hạ Phi, lưu lại một mình Tạ Mặc Hiên tại sau lưng y sắc mặt đen như đáy nồi.

Lúc Hạ Phi nhìn đến Quý Hùng, cũng giật mình, lập tức đáy mắt liền hiện lên ý cười rõ ràng, người này quả nhiên không đến phiên hắn lo lắng, như bây giờ, vui vẻ hoạt bát cũng quá mức mãnh liệt đi.

“Cơ ngực huynh, biệt lai vô dạng.” Mặt mày Hạ Phi cong cong phất phất tay với người đang nhào tới đây, thân hình cao to bị phơi nắng đen không ít a.

Quý Hùng kích động nước mắt lưng tròng: “Tiểu Phi Phi anh rất nhớ chú hiu hiu hiu. . . . . .”

Ngay lúc y còn kém một bước nữa là ôm được Hạ Phi, một cái chân dài chuẩn xác không lầm nâng lên, linh hoạt mạnh mẽ một cước đạp người văng ra ngoài.

Quý Hùng đặt mông ngồi trên mặt đất, không rõ ràng lắm trạng huống nhìn chung quanh: “Sao, làm sao vậy?”

Tạ Mặc Hiên cười lạnh nhìn xuống Quý Hùng ngã ngồi còn đang mờ mịt, trong lòng hung hăng nói một tiếng: đáng!

Hạ Phi như cười như không nhìn về phía nam nhân mặt mày nội liễm bên cạnh: “Nhạn Hành?”

Mục Nhạn Hành nhíu nhíu mày, tựa hồ cũng không quá lý giải hành vi của bản thân, thành thật nói: “Theo bản năng . . . . . .”

Hạ Phi không đợi Mục Nhạn Hành nói xong, liền nghiêng người hôn lên mặt lên đôi môi mềm mại của nam nhân, nhẹ nhàng cọ cọ, cười nhẹ nói: “Tôi thích bản năng của anh, Nhạn Hành.”

Lỗ tai Mục Nhạn Hành đỏ bừng mà biểu tình lại thẫn thờ, xin lỗi nhìn về phía Quý Hùng trên mặt đất: “Anh không sao chứ?”

Mục Nhạn Hành khống chế lực đạo khá hoàn mỹ, trừ bỏ khiến mông Quý Hùng có chút đau, lại không tổn thương mảy may đến Quý Hùng. Nhưng mà Quý Hùng ngồi dưới đất, sững sờ nửa ngày không đứng dậy, y nhìn nhìn Hạ Phi lại xem xem Mục Nhạn Hành, ánh mắt luân chuyển giữa hai người, trong mắt từ mờ mịt đến ủy khuất rồi lại kinh ngạc, cuối cùng biến thành rõ ràng sáng tỏ tất cả.

Y vuốt cằm cười hề hề như kẻ trộm: “Hê hê hê, khổ tình nam?”

Ở đây Mục Nhạn Hành cùng Tạ Mặc Hiên đều nghe không hiểu y đang nói cái gì, nhưng Hạ Phi lại hiểu rõ. Hắn hàm súc dè dặt lại có vài phần như tiểu hài tử khoe khoang gật gật đầu, đáp lại ám hiệu của Quý Hùng.

“Động tác của chú em cũng quá nhanh đi!” Mắt Quý Hùng sáng rực lên, vỗ vỗ mông đứng dậy, “Anh nhớ rõ lần cuối cùng liên hệ với chú, cách động đất một ngày đi? Sau mạt thế có tiến triển?”

Hạ Phi dù bận vẫn ung dung (hảo chỉnh dĩ hạ-vừa nghiêm chỉnh vừa ung dung hay là dù bận rộn nhưng vẫn biết cách sắp xếp, nhàn hạ) sửa đúng: “Nói đúng ra, là cái buổi tối cùng anh liên lạc lần cuối đó.”

Quý Hùng mở to hai mắt, rõ ràng lúc trước nằm bò trên ván cửa nửa năm, sao đột nhiên lại có thể tiến triển như thế? Hơn nữa khổ tình nam không phải đau khổ theo đuổi hàng xóm của Tiểu Phi Phi sao, Tiểu Phi Phi làm cách nào thông đồng với người ta được? Chẳng lẽ là nghe y đề nghị mà đi sắc dụ? Hay là hàng xóm bất hạnh chết trong động đất, Tiểu Phi Phi cận thủy lâu nhai (trong câu Cận thủy lâu nhai tiên đắc nguyệt-tòa lầu gần nước sẽ thấy ánh trăng đầu tiên, ý là kề cận lâu dài thì được hưởng lợi đầu tiên) thừa dịp trống vắng mà vào?

Giống như vuốt mèo dùng sức gãi gãi trong tim, tâm Quý Hùng ngứa ngáy cầu chân tướng: “Đây là cái phát triển thần kỳ gì vầy nè? Tiểu Phi Phi, đến, chúng ta tìm chỗ ngồi hảo hảo ôn chuyện.”

Mục Nhạn Hành như lọt vào trong sương mù tuy rằng không rõ màn đối thoại của hai người, nhưng cũng không gây trở ngại y cảm giác được nhân vật chính của cuộc nói chuyện chính là bản thân. Nghĩ đến Hạ Phi có lẽ từ trước đã bắt đầu đánh chủ ý lên chính mình, Mục Nhạn Hành liền không hiểu sao muốn cười.

Nhưng mà nghĩ lại lúc đó chính mình một lòng chấp nhất đợi chờ Lê Lý, hy vọng từ trên người Lê Lý tìm được bầu bạn cùng ấm áp, rồi lại lần lượt bị nhục nhã thất vọng, cũng không biết cách một cánh cửa Hạ Phi dùng tâm tình ra sao nhìn chăm chú chuyện mỗi ngày. Nghĩ tới đây, tươi cười trên môi Mục Nhạn Hành từ từ biến mất, trong lòng ẩn ẩn đau, không biết là đau lòng hay hối hận, chỉ cảm thấy miệng đầy chua sót.

Những ngày gặp nhau trên hành lang, nếu trừ bỏ ánh mắt giao nhau, còn có thể nói thêm vài câu đơn giản với nhau, thật là tốt biết bao?

Đáng tiếc trí nhớ đã định hình, từng tiếc nuối như thế nào đều không thể bù lại.

Mục Nhạn Hành hạ mắt không nói một lời, y có chỗ nào tốt? Đáng giá Hạ Phi thích như vậy?

Trên tay chợt truyền đến lực đạo mạnh mẽ, giọng nói ôn nhu của Hạ Phi kéo Mục Nhạn Hành ra khỏi tầng tầng suy nghĩ: “Tôi thật cao hứng, hiện tại người cùng Nhạn Hành đứng chung một chỗ là tôi. Chỉ điều này là đủ rồi.”

Mục Nhạn Hành nâng đầu nhìn vào trong đôi mắt sáng trong như nước của Hạ Phi, từ trong đôi mắt ấy thấy rõ thân ảnh chính mình. Chân mày hơi nhíu của y dần dần giãn ra, ngũ quan sâu sắc nhu hòa trở lại, có một hương vị trầm tĩnh cùng ôn hòa độc đáo: “Tôi cũng. . . . . . thật cao hứng.”

Ý nghĩa sống sót trong mạt thế, có lẽ chính là vì cùng người kia dắt tay, đi đến xa hơn.

Quý Hùng bị thế giới hai người trực tiếp bài xích ra bên ngoài không chiếm được câu trả lời, ai oán chớp chớp mắt to, Tiểu Phi Phi sao có thể trọng sắc khinh bạn chứ? Thời gian hai người bọn họ quen biết nhau so với thời gian Tiểu Phi Phi cùng khổ tình nam nhận thức dài hơn nhiều mà!

Tạ Mặc Hiên đối với Quý Hùng, luôn thật không thể nào chịu nổi.

Cho nên anh không thể nhịn được nữa bước qua đạp cẳng chân Quý Hùng một cái, khí lạnh toàn thân vèo vèo phóng ra ngoài: “Ôn chuyện? Sau đó lại đào mười cái ao dự trữ nước, không phóng đầy, liền tự động đi đến chỗ lão già điên báo tin làm việc đi!”

Quý Hùng như gặp sét đánh giữa trời quang: “Mười. . . . . . Mười ao? Cộng thêm lúc trước, chính là hai mươi ao? Hiên Hiên, cậu muốn ép khô tui hả!”

Tạ Mặc Hiên lạnh lùng liếc y, xoay người liền đi về hướng nhà đá của lão già điên.

Quý Hùng nhìn thoáng qua thế giới phấn hồng chíu chíu của hai người, phát hiện thật sự là chen không vào, xoay người đuổi theo Tạ Mặc Hiên: “Hiên Hiên cậu đợi tui chút a!”

Tạ Mặc Hiên lạnh như băng bỏ xuống một câu: “Nhặt con kiến lên, đi theo.”

Quý Hùng hắc hắc cười cào cào tóc, thò tay nắm một cái, bóng nước vừa mới rơi xuống đất trở về trên tay y, giơ chân dài liền đuổi theo: “Hiên Hiên đi chậm một chút, đi chậm một chút!”

Phía sau bọn họ, Hạ Phi cười cùng Mục Nhạn Hành giới thiệu: “Anh ta gọi Quý Hùng, là bằng hữu của tôi từ trung học đến đại học. Người có chút nhị (ngốc), nhưng người muốn thật sự hại anh ta, luôn sẽ chịu thiệt trên tay ảnh.”

Mục Nhạn Hành nhìn Hạ Phi, bỗng nhiên cảm thấy được vật họp theo loài.

Advertisements

11 thoughts on “MTCQSCTT: CHƯƠNG 56

  1. Cơ ngực đại nhân. Ns vs tuôi ngài ấy là thụ đi! Please o(`^`)o , ko hold đc rồi. Nhạn hành ơi càng ngày càng quyến rũ thế thì tuôi sống sao đây. Phi phi xin anh đấy, bớt đáng sợ giùm đi, tuôi sợ anh nó nuốt nhạn hành mà không cần phun xương luôn ấy.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s