MTCQSCTT

MTCQSCTT: CHƯƠNG 55

55

Trong phòng đá âm u ánh lên ánh sáng màu trắng ngà, chiếu sáng căng phòng trang hoàng đơn sơ lại chật chội lộn xộn.

Hạ Phi nhìn đại khái chung quanh một vòng, phát hiện ở góc có một chỗ trải quần áo, xem kích cỡ hẳn là nơi lão nhân ngủ. Xung quanh vị trí ngủ của lão, trừ bỏ một ít bán thành phẩm kim loại hình thù kì quái cùng công cụ cổ quái, trên mặt đất đặt đều là những xấp giấy thật dày, loại vật phẩm văn minh này đã thật lâu chưa thấy, lúc này thấy, không khỏi có chút cảm động. Mà nơi chân chính hấp dẫn ánh mắt hắn, là đống bột phấn tinh mịn trong suốt lấp lánh ánh sáng, giống như thủy tinh bị nghiền nát, long lanh long lánh dưới ánh sáng trắng ngà, đẹp không sao tả xiết.

“Đó là cái gì?” Hạ Phi tò mò hỏi, tổng cảm thấy được có chút cảm giác quen thuộc.

Lão nhân hừ hừ cười, giữa đống chướng ngại vật trải đầy trên mặt đất, không hề trở ngại tiêu sái bước đến cạnh “giường” của lão, xoay người nhặt lên một viên tinh thạch —— tinh hạch hình elip trong suốt, bên trong tinh hạch sinh ra một tia máu nho nhỏ, một viên tinh hạch của tang thi thật bình thường.

“Nhìn kĩ, nhóc con.” Lão nhân đem tinh hạch nắm trong bàn tay khô héo tựa như móng vuốt lão quỷ, sau vài giây lại mở ra, tinh hạch trong tay một phân thành hai, một viên trong suốt không màu, một viên đỏ tươi ướt át.

Hạ Phi bất động thanh sắc nhíu mày, đây không phải là trích năng lượng tinh thạch sao? Loại năng lực này quả nhiên không phải chỉ một mình hắn có.

Lão nhân đắc ý dào dạt vứt tinh thạch màu đỏ qua: “Thực thèm đi?”

Hạ Phi nhịn không được bật cười: “Ừm, thực thèm.” Hắn tiếp tinh thạch, nắm trong tay, vô cùng thuần thục hấp thu vào cơ thể, sau đó kinh ngạc mở to mắt: “Thế nhưng, thế nhưng. . . . . .” Hắn tựa hồ kích động có chút mồm miệng không rõ, chỉ có thể khiếp sợ nhìn lão nhân, trong mắt khát cầu: “Có thể lại thí nghiệm một viên chứ?”

Mục Nhạn Hành bất đắc dĩ nhìn hắn, lại nhìn nhìn mỗi nếp nhăn trên mặt lão nhân đều khắc bốn chữ kiêu ngạo đắc ý, bất đắc dĩ than nhẹ một tiếng, không biết nên cười, hay nên đồng tình nữa.

Lão nhân lại chiết một viên tinh hạch năng lượng màu đỏ, nhưng mà lại vứt cho Mục Nhạn Hành.

“Tinh thạch này có thể dùng tinh hạch đổi.” Lão nhân tính toán thật hoàn mỹ, “Các ngươi đi săn mười viên tinh hạch tang thi, ta liền giúp các ngươi chiết ba viên tinh thạch năng lượng.”

“Vậy còn bảy viên kia đâu?” Hạ Phi bộ dáng thật là ngây thơ hỏi.

Con mắt giảo hoạt sau thấu kính nheo lại, lão nhân ngoài cười nhưng trong không cười hừ lạnh một tiếng: “Chẳng lẽ ta giúp không các ngươi? Đó đương nhiên là tiền công!”

Hạ Phi giật mình gật đầu, sinh ý này cũng thật có lời!

“Tinh hạch tang thi các ngươi hấp thu không được, lấy cũng vô dụng. Chỉ có năng lượng tinh khiết được ta chiết ra, các ngươi mới có thể hấp thu mà tiến hóa. Lợi hại tốt xấu, các ngươi chính mình cân nhắc.” Lão nhân nghĩ nghĩ, mới lại nói, “Tụ cư tựa hồ còn có chế độ nhiệm vụ kiếm điểm, điểm này có thể trực tiếp đổi năng lượng tinh thạch, lão nhân ta nhớ không nổi này đó, các ngươi muốn biết, tự mình đến hỏi tên nhóc Tạ Mặc Hiên kia đi.”

Lão nhân nắm hai viên tinh thạch không màu đã bị chiết lọc trong tay ném vào trong đống bột phấn nơi cửa vào: “Ngươi vừa mới hỏi cái này là cái gì —— trong chốc lát tìm một dị năng giả đến đem tinh thạch dập nát, đống bột này lại nhiều thêm một chút.”

Nguyên lai là bột tinh hạch đã bị chiết hết năng lượng?

“Này có ích lợi gì sao?” Hạ Phi rối rắm hỏi, bọn họ dọc theo đường đi vì dễ dàng bôn tẩu, mấy cái tinh hạch sau khi bị hấp thu toàn bộ xem như phế vật mà vứt đi —— tinh hạch không có năng lượng còn có thể có ích lợi gì?!

Nếu thực sự hữu dụng, vậy thật sự là đau lòng chết hắn.

Đề cập đến thực nghiệm của bản thân, trong mắt lão nhân nhiều thêm vài phần nóng bỏng: “Ta đặt tên cho mấy cái tinh thạch trong suốt không có năng lượng đó là nguyên thạch. Nguyên thạch là một vật chứa đựng năng lượng loại tốt.”

Hạ Phi lấy lại bình tĩnh, làm tốt chuẩn bị tiếp thu một mảng lớn lý luận.

Trong tụ cư, trừ bỏ trợ thủ Điền Vũ Điềm của mình, không nhiều người cảm thấy hứng thú đối với lý luận và quá trình nghiên cứu của lão nhân, bọn họ chỉ quan tâm thành quả nghiên cứu được cái gì, thành quả đó có lợi ích gì cho tụ cư, lại không có người để ý tâm huyết cùng lý luận đột phá mà lão nhân trả giá.

Này hết thảy đối với lão nhân kiêu ngạo mà nói, không thể nghi ngờ chính là một thiên tài đứng giữa tục dân, không thể trao đổi không được lý giải không nhận được tán thành lạnh lùng hư không tịch mịch.

Cho nên lúc gặp được Hạ Phi biểu hiện ra tò mò cùng ham học hỏi, trái tim lạnh lẽo của lão nhân lập tức sống lại, dốc hết bầu tâm sự, cuồng nhiệt tựa như một phần tử khủng bố của chủ nghĩa dân tộc cực đoan, lôi kéo đồng chí lắc tới lắc lui mà trò chuyện, lại tựa như một chuyên gia diễn thuyết trước mạt thế, trong hoàn cảnh một loạt ánh mắt nóng bỏng xếp hàng phía dưới.

—— trái tim nhỏ bé của lão nhân kiêu ngạo không thôi chiếm được chữa khỏi.

Mục Nhạn Hành bị một đống từ ngữ kỳ quái quay tới choáng đầu trướng não, mỗi một chữ y đều nghe hiểu, nhưng mấy chữ này xếp lại cùng nhau, y liền hoàn toàn mơ hồ. Cường chống trong chốc lát, y thật sự nhức đầu ghê gớm, lôi kéo ống tay áo Hạ Phi, tỏ vẻ bản thân chiến bại sa trường lui ra trước.

Hạ Phi còn tưởng rằng Nhạn Hành cái gì đều có thể nhẫn, không nghĩ tới người này thế nhưng sợ cái này. Trộm nhịn cười, đồng thời khoát tay ý bảo Nhạn Hành ra bên ngoài chờ hắn.

Mục Nhạn Hành choáng váng nặng nề rời khỏi nhà đá, so với tụng văn cổ còn đáng sợ hơn, Hạ Phi sao có thể nồng nhiệt lắng nghe như thế?

Y nâng tay xoa xoa huyệt thái dương, mơ hồ cảm thấy trước mặt có chút động tĩnh, ngẩng đầu, liền thấy người vừa rồi bị y đánh ngất cùng bảy tám người khác, vẻ mặt không có ý tốt hướng về phía y.

Như Tạ Mặc Hiên nói, trong tụ cư dị năng giả có giá trị vũ lực cao mỗi ngày hoặc tham gia tuần tra, hoặc là tiến vào thế giới dưới lòng đất săn bắn, số ít còn lại mới có thể lưu lại tụ cư, mà mấy người này cũng thường thường là cao tầng của tụ cư —— tóm lại sẽ không là mấy tên nhàn rỗi trước mắt.

Cho nên nói, những người này hoặc chỉ là người thường, hoặc giá trị vũ lực cực thấp, dị năng giả có tác dụng phụ trợ. Đơn giản một câu, không đáng lo.

Mục Nhạn Hành trong lòng biết rõ ràng những người này muốn làm cái gì, lúc trước còn tưởng rằng bọn họ sẽ kiếm mấy dị năng giả đến. Y liếc cái nhà đá phía sau, phát hiện những người này tựa hồ thực kiêng kị căn phòng này. . . . . . Hẳn là kiêng kị lão già điên trong đó mới đúng đi?

Y nhịn được không mở miệng, nhưng này mấy người này lại nhịn không được.

“Không từ mà biệt. Ngươi vừa rồi thừa dịp người ta chưa chuẩn bị đánh huynh đệ của ông đây, hiện tại hoặc là giải thích, hoặc là. . . . . .” Một nam nhân đầu đinh cao to kiệt ngạo hướng về phía Mục Nhạn Hành nâng nâng cằm, “Tìm cái chỗ, chúng ta quang minh chính đại lại đến một hồi!”

Mục Nhạn Hành bình tĩnh tiến về trước một bước: “Chỗ nào?”

“Ế. . . . . .” Phát hiện khí thế bên ta không thể áp đảo Mục Nhạn Hành, người nọ ngẩn người, nhưng rất nhanh cười lên, “Liệt cốc lớn như vậy, còn lo tìm không được chỗ?” Gã hướng về phía trước bĩu môi, “Đi thôi.”

Liệt cốc rất lớn, sau khi ra khỏi tụ cư, bãi đất trống trải cũng đủ cho người phát huy.

Mục Nhạn Hành đứng một đầu, tám người khác đứng ở một đầu.

Mục Nhạn Hành nghĩ, nếu Hạ Phi nhìn đến cảnh tượng này, không biết lại muốn làm ra chuyện yêu thiêu thân gì khiến người ta dở khóc dở cười nữa. Nghĩ đến nam nhân bình thường khôn khéo bình tĩnh lại luôn tinh tinh quái quái ở vài phương diện nhỏ kia, trên môi y hiện lên một độ cung nhợt nhạt.

Tươi cười này trong mắt đối phương, chính là thuần túy kinh thường cùng khiêu khích.

“Trước tiên là nói về quy củ.” Nam đầu đinh mặc áo ba lỗ sát người, cơ thể phồng lên, “Tất cả mọi người tất nhiên đều là thành viên của Hạ Chi Sâm, dùng dị năng để loại bỏ cơn tức không khỏi quá tổn thương hòa khí, vạn nhất gây ra thương vong gì cũng không tốt ăn nói với Tạ lão đại.”

Mục Nhạn Hành hoang mang nhíu mày, suy nghĩ nửa ngày, mới phản ứng lại từ Hạ Chi Sâm quen thuộc này chính là tên của tụ cư.

Thế nhưng y trầm mặc khiến cho đối phương càng phồng lên tự tin.

“Tất cả mọi người ở đây không cho phép dùng dị năng!” Dáng vẻ tươi cười của nam đầu đinh tựa như nắm chắc mọi thứ, “Đều là đàn ông, nắm đấm với nắm đấm mới tốt!”

Mục Nhạn Hành chậm rãi nháy mắt mấy cái, nắm đấm sao?

Tươi cười trên môi y càng sâu, mang theo hoài niệm nhàn nhạt: “Được.”

Mà Hạ Phi trong nhà đá, giờ phút này không biết chút nào về biến cố bên ngoài.

Hắn thật nghiêm túc nghe lão nhân thao thao bất tuyệt.

Nguyên thạch vừa mới nói đến, chính là tinh hạch tang thi bị hấp thu sạch sẽ năng lượng, tinh thể trong suốt không màu, không chút tỳ vết. Có thể hấp thu năng lượng dị năng.

Lợi dụng đặc tính này của nguyên thạch, bột nguyên thạch nơi cửa có thể kiểm tra cấp bậc cao thấp dị năng của một người.

Lão đầu nói, lão biết phong hệ dị năng giả lúc trước dạ tham cùng một đội với Hạ Phi. Người kia sử dụng một cái phong nhận, sau khi phong nhận bay vào bột nguyên thạch, năng lượng liền tự nhiên bị hấp thu. Thông qua quan sát mức độ thay đổi màu sắc của bột phấn trong suốt, là có thể biết được dị năng của phong hệ dị năng giả này cao hay thấp.

Sở dĩ đem nguyên thạch nghiền nát thành dạng bột, cũng là do dạng này mới có thể tăng diện tích tiếp xúc của nguyên thạch với dị năng, tận khả năng hấp thu càng nhiều năng lượng dị năng.

Mà máy dò xét dị năng giả Hạ Phi quan tâm đến, cũng căn cứ vào nguyên lý này.

Trên người dị năng giả, không lúc nào không có năng lượng dị năng tràn ra. Mà bột nguyên thạch có thể bắt giữ năng lượng phiêu tán đó, sau khi hấp thu phát ra ánh sáng nhạt.

Lão nhân tự hào nhất, chính là phát hiện ra tác dụng đó của nguyên thạch.

Nguyên thạch có thể dùng để chứa đựng năng lượng, tỷ như nói ánh sáng màu trắng ngà trong phòng, chính là bóng đèn kiểu mới sau khi Tạ Mặc Hiên rót lôi hệ dị năng vào nguyên thạch. Đương nhiên, thao tác trong đó thực phức tạp, nên chứa đựng năng lượng như thế nào, lấy đến sử dụng ra sao, này đó cho dù là Hạ Phi, cũng nghe đến khá mù mờ.

Đồng dạng, nếu rót hỏa hệ dị năng vào nguyên thạch, có lẽ về sau tiến vào thế giới trong lòng đất, khi khuyết thiếu vật dẫn lửa, mọi người có thể dùng nguyên thạch như vậy đến thay thế đống lửa, sưởi ấm, nấu chín thức ăn.

Nếu rót thủy hệ dị năng vào nguyên thạch, đại khái có thể cho ra một khối xà phòng có thể rỉ nước, vệ sinh thân thể.

Trừ bỏ bóng đèn nguyên thạch này một ý tưởng không lâu trước mới hoàn thành, mấy ý tưởng còn lại đều vẻn vẹn chỉ là ý tưởng, lão nhân còn đang mày mò thí nghiệm, hy vọng dùng loại vật dụng nguyên thạch này, thay thế cho hết thảy sản phẩm văn minh trong cuộc sống ngày xưa của mọi người.

Bởi vì, văn minh quá khứ đã bị phá hủy, mọi người rốt cuộc không thể dựa vào.

Ý nguyện của lão nhân khiến Hạ Phi không thể không nghiêm túc kính nể, mà thành quả nghiêm cứu lão nhân thử nghiệm ra, cũng khiến người khác không thể không khâm phục.

Có lẽ thật sự có thể sáng tạo nền văn minh mới. Hạ Phi nghĩ, có lẽ đây là bước đầu tiên mở đầu cho nền văn minh thời mạt thế.

Hạ Phi lại nhìn lão nhân, trong mắt đã hơn vài phần kính ý, bởi vì người trước mắt này, mặc kệ lão vì bản thân tò mò ham học hỏi, hay là vì nhóm người sống sót giãy dụa tìm sinh trong mạt thế, lão đều đang dùng hết sức thay đổi tương lai của nhân loại.

Cho dù chuyện lão làm có thể không ảnh hưởng đến toàn bộ thế giới, nhưng việc làm này ngay hiện tại, đã giúp mọi người nhìn đến hy vọng cho tương lai.

Bởi vì lão lo lắng, không phải sống thế nào, mà là cuộc sống ra sao, làm gì để sinh sôi nảy nở tiếp nối đời đời truyền thừa, hình thành một cuộc sống văn minh mới.

Kính ý trong mắt Hạ Phi khiến cho lão nhân vừa lòng.

Đôi mắt trong suốt của lão cười cong cong như trăng non, từng nếp nhăn trên mặt giãn ra: “Vừa rồi ngươi hỏi, tang thi có thể thông qua ăn thịt người tiến hóa, vậy có thể thông qua ăn đồng loại mình tiến hóa hay không.”

Lão nhân thực thưởng thức Hạ Phi có thể đưa ra vấn đề này, bởi vì vấn đề này lão làm thực nghiệm cũng quá khó khăn. Phần đông dị năng giả trong tụ cư, dùng năng lượng tinh thạch làm phần thưởng cho một cái nhiệm vụ được phát ra, còn có dị năng giả kiếm dị năng trở về cho lão—— đương nhiên là đem về nơi lão thí nghiệm, mà không phải về tụ cư này.

“Đương nhiên có thể.” Lão nhân khẳng định, còn từ trên mặt đất lật lật tìm tìm nhặt lên một viên tinh thạch bên trong tràn ngập sợi tơ màu cam, “Tang thi sau khi tiến hóa, tinh hạch chính là loại nhan sắc này.”

Ánh mắt Hạ Phi chăm chú, kiềm chế hầu kết lăn lộn —— thật muốn ăn luôn.

Cũng may lão nhân nhanh chóng bỏ tinh hạch xuống: “Mỗi lần nhìn đến đều muốn trực tiếp hấp thu, nhưng mà chỉ có một viên, phải dùng để nghiên cứu thật tốt mới được.”

Nhìn không tới tinh hạch, tâm tình của Hạ Phi cũng bình phục rất nhiều. Nguyên lai sở dĩ nhìn đến tinh hạch tơ đỏ không bị hấp dẫn, là bởi vì vì khẩu vị của hắn bị dưỡng điêu sao? Phải là tinh hạch cao hơn một tầng mới có thể hấp dẫn hắn?

“Tôi cũng thực cảm thấy hứng thú đối với nghiên cứu này. Có thể làm trợ thủ hỗ trợ sao?” Hạ Phi là thật tâm thực lòng kêu ra xưng hô này, “An Lão sư.”

Lão nhân đỡ kính mắt, kiêu ngạo hừ một tiếng: “Nếu trước mạt thế, muốn làm đệ tử của ta cũng không dễ dàng như vậy!”

Hạ Phi mặt mày mang cười, nghiêm trang nói: “Tôi biết, tôi thật sự là quá may mắn.”

“Biết là tốt rồi.” Lão nhân chỉ chỉ ngoài phòng, “Đi thu thập thu thập, bảo Tạ Mặc Hiên dựng một gian phòng ở bên cạnh cho ngươi. Có việc thì qua.”

Hạ Phi nhịn cười đáp ứng, cảm thấy lão nhân khô quắt như bò ra từ quan tài thiếu vài phần âm trầm, hơn vài phần đáng yêu.

Hắn xoay người rời khỏi nhà đá, lại không nhìn thấy bóng dáng Mục Nhạn Hành ngoài phòng ở, kỳ quái nhìn khắp nơi, vừa vặn thấy người vững vàng nện bước đi tới bên này.

“Nhạn Hành, anh đi đâu vậy?” Hạ Phi nhìn thấy tươi cười nhàn nhạt bên môi nam nhân, tò mò không thôi, vừa rồi còn choáng đầu trướng não, sao tâm tình lập tức chuyển tốt như vậy, “Là gặp được cái gì sao?”

Mục Nhạn Hành lắc lắc đầu: “Chuyện râu ria thôi. Anh đang muốn đi đâu?”

Nhạn Hành nói râu ria liền râu ria đi.

Hạ Phi nhún vai: “Tìm Tạ Mặc Hiên yêu cầu phòng ở.” Hắn nghiêng người kéo thắt lưng Mục Nhạn Hành, tươi cười mỹ lệ, tiếng nói hoặc nhân: “Nhạn Hành, hai chúng ta cùng xây một gian nhà đá được không?”

Mục Nhạn Hành chăm chú nhìn ánh mắt long lanh ướt át của hắn, như là bị khóe mắt câu nhân khẽ nhếch kia khiêu khích tâm thần, hay là bị vành môi hồng nhạt đóng mở mê hoặc tâm trí, chậm rãi gật đầu, đáp ứng với một từ “Được”.

Hạ Phi mỉm cười cắn môi nam nhân một cái: “Thật tốt.”

Mục Nhạn Hành cảm thụ được trái tim trong lồng ngực kề sát hữu lực nhảy lên, im lặng nghĩ, đúng vậy, thật tốt.

Loại thời điểm này, ai còn nhớ rõ phía ngoài cách tụ cư không xa, mấy đại nam nhân ngã đầy đất ai oán kêu gọi.

“Con mẹ nó rốt cuộc là ai nói cơ thể ông đây phát triển hơn so với hắn hả khốn nạn!” Nam đầu đinh gian nan giãy dụa trên mặt đất, làm sao cũng không đứng dậy được, một quyền hạ xuống, có cần đả kích lòng tự trọng người ta như vậy không?!

Nam nhân bị đánh ngất lúc trước yếu ớt rên rỉ vài tiếng, yếu ớt an ủi người khác cũng như an ủi bản thân: “Bản chất của chuyện này không phải trọng lượng. Người ta đó là kỹ xảo, tuyệt đối chuyên nghiệp.” Gã dừng một chút, tiếp tục nói, “Ta nghĩ tìm hắn dạy ta. . . . . . Không biết hắn có thể nguyện ý hay không.”

Trầm mặc một lát, có người phụ họa: “Ta cũng đi đi.”

“Tính ta một người. . . . . .”

“Tìm lời xin lỗi cho tốt. . . . . .”

. . . . . .

Ở mạt thế, cho dù là người thường, cũng phải cố hết sức biến cường.

Advertisements

8 thoughts on “MTCQSCTT: CHƯƠNG 55

  1. An giáo sự nghỉ rằng chỉ có ông ta mới có thể tinh lọc tinh hạch thể cho dị năng gia hấp thụ….hihihi….còn phi phi nhà ta ngồi chơi sau…mình nói mà..tinh lọc là có thể bán…10 tinh hạch..sau khi tinh lọc chỉ còn có 3…..có lời rồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s