MTCQSCTT

MTCQSCTT: CHƯƠNG 54

54

Đi vào tụ cư, Tạ Mặc Hiên an bài người quen tiếp đãi bọn họ.

Chỉ nghe thanh âm đối phương, Hạ Phi liền nở nụ cười, đây không phải là nam nhân tấn công ngực Lê Lý mấy đêm trước đó sao? Hình như gọi là Đổng Xuân Nhân?

Nam nhân trẻ tuổi có diện mạo hơi hung ác chào đón: “Tôi là Đổng Xuân Nhân, Tạ ca nói, mấy người muốn đi vòng vòng, tôi cũng có thể mang mọi người đi.”

Tuy rằng trong lòng biết rõ Đổng Xuân Nhân là loại người khi thiện sợ ác (khi dễ kẻ yếu, kính sợ kẻ mạnh), nhưng thật ra Hạ Phi không có quá nhiều ác cảm đối với gã. Hắn nhìn về phía Lâm Linh cùng Lee Al: “Mấy nhóc có muốn đi xem chỗ nào hay không? Anh biết mấy đứa hoàn toàn không có hứng thú đối với nghiên cứu của lão già điên.”

Lâm Linh nhanh chóng gật đầu, nghe một chút miêu tả của mấy người khác về lão già điên, cô nhóc không hiểu sao sinh ra cảm giác âm lãnh dựng lông tơ. Trong đầu lúc ẩn lúc hiện đều là hình ảnh phòng thí nghiệm trắng như tuyết, ánh mắt hờ hững lãnh khốc, áo dài trắng lãnh huyết cầm dao giải phẫu kẹp nhỏ linh tinh —— mấy thứ đó làm cho cô sợ hãi mà tránh xa.

Lee Al đi chỗ nào cũng không sao cả, thế nhưng cậu rất muốn trông thấy thế giới dưới lòng đất, cho nên không chút khách khí mở miệng: “Đi chỗ cái khe tiến vào lòng đất xem xem.”

Lâm Linh tiến đến bên cạnh cậu, ý tứ là cùng nhau.

“Nhà đá của lão già điên chúng tôi tự tìm được.” Hạ Phi khoát tay về phía Đổng Xuân Nhân, mỉm cười nói, “Anh mang bọn họ đi là được.”

Đổng Xuân Nhân gật gật đầu, vươn tay chỉ chỉ phương hướng: “Đi theo tôi.”

Nhìn theo Lee Al cùng Lâm Linh đi xa, Mục Nhạn Hành mới nghiêng đầu nhìn về phía Hạ Phi, nghe không ra cảm xúc nói: “Tôi đối với nghiên cứu cũng không cảm thấy hứng thú.”

“Nhưng tôi cảm thấy thực hứng thú, Nhạn Hành anh phải cùng tôi a.” Khóe mắt khẽ nhếch lời lẽ đương nhiên liếc nhìn Mục Nhạn Hành, Hạ Phi kéo tay đối phương, “Hơn nữa chúng ta tất yếu nên dạo một vòng.” Khuôn mặt tinh xảo của hắn hiện lên một nụ cười cực đủ dụ hoặc, quả thực là trắng trợn câu dẫn cùng khiêu khích: “Nhạn Hành, đây là hướng về phía bọn họ biểu thị chủ quyền công khai. Khiến cho mấy tên dán mắt không rời vào tôi biết, tôi có chủ.”

Mục Nhạn Hành theo ánh mắt Hạ Phi nhìn lại, con ngươi thâm trầm từng chút tối đen lại, tựa như giếng cổ sâu không thấy đáy, tĩnh mịch cùng lạnh lẽo.

—— ở đây rất nhiều người đều đang nhìn Hạ Phi.

Trốn trong bóng tối âm thầm quan sát, đứng ngoài sáng suồng sã đánh giá, ánh mắt rất nhiều người đều dừng trên người Hạ Phi, thưởng thức, khao khát, dâm tà, chiếm hữu. . . . . . Mặt Mục Nhạn Hành trầm như nước, y không thích ánh mắt của những người này.

Y nắm chặt cái tay đang kéo y của Hạ Phi, đem mười ngón tay lồng vào nhau của hai người bạo lộ trước mắt bao người, mím chặt môi, ánh mắt trầm tĩnh nhìn mọi người xung quanh, rõ ràng nhắn gửi một cái tuyên ngôn: “Lần đầu tiên, ta tha thứ các ngươi. Tiếp theo, lại dùng ánh mắt như vậy nhìn người của ta ——”

Chớp mắt trong lòng bàn tay y nhảy ra một sợi dây, như linh xà phóng qua giữa không trung, tựa roi dài cắt qua không khí, “soạt” một tiếng bén nhọn vang lên, quất vào người một tên đàn ông đứng cách đó không xa. Gã đàn ông phát ra tiếng rên thê thảm, sau đó thân thể bay lên không, đánh vào vách tường nhà đá phía sau, mới mềm oặt rơi xuống mặt đất, hôn mê.

Mà lúc này, dây mây cũng nhanh như lúc mới xuất hiện, lặng yên không một tiếng động biến mất. Chỉ lưu lại trong võng mạc người xem một cái hình ảnh mờ nhạt, chứng minh rốt cuộc cái gì vừa mới xảy ra.

“Cái ánh mắt dâm loạn tục tĩu này, tốt nhất không nên để ta thấy một lần nữa.” Thanh âm Mục Nhạn Hành bình tĩnh, giống như không hề giận dữ không phát hỏa, nhưng lại tràn ngập lực chấn nhiếp kỳ dị, trong nháy mắt khiến bốn phía lặng ngắt như tờ, mọi người đều dời mắt, không dám lại liếc nhìn về phía bọn họ một lần nữa.

Hạ Phi mặt mày cong cong, năng lực trấn áp của Nhạn hành thực không phải bình thường! Hắn vui vẻ hôn mặt Mục Nhạn Hành một cái, dáng vẻ vô cùng sùng bái: “Nhạn hành thật uy vũ!”

Mục Nhạn Hành bất đắc dĩ lại dung túng trừng mắt liếc hắn một cái, đứng đắn chút!

Hạ Phi liếm liếm cánh môi, vô tội nhìn y, không cố ý đè thấp thanh âm khàn khàn quyến rũ: “Chính là Nhạn Hành thật sự quá đẹp trai! Tôi nhìn thật muốn trực tiếp bổ nhào tới.”

Mặt Mục Nhạn Hành nóng cháy, ánh mắt khả nghi phiêu về phía trước, nghiêm mặt nói: “Đi thôi, đi tìm người kia.” . . . . . . Y có dự cảm, còn bị Hạ Phi gây sức ép như vậy nữa, kiên nhẫn cùng định lực của y tuyệt đối đề cao đến chưa từng có.

Từng bước đi khỏi khoảng sân yên tĩnh, sau khi rời khỏi chỗ kia, Hạ Phi mới nghe thấy người phía sau đứng lên, lại có tiếng vang.

“Bọn họ giống như đang xem xét người nọ có bị thương nặng không.” Hạ Phi nhún vai, không cho là đúng, “Nhạn Hành anh vừa rồi đánh xem như lợi hại, kỳ thật hoàn toàn không chân chính thương tổn đến hắn, mấy người đó gấp cái gì?”

“Anh nhìn ra được?” Mục Nhạn Hành kinh ngạc hỏi, y cảm thấy một roi của chính mình khi nãy, tạo thanh thế cũng đủ lớn.

“Đương nhiên không phải nhìn ra được. Một roi kia không hề sơ hở.” Hạ Phi mỉm cười nói, “Nhưng mà Nhạn Hành con người anh cẩn thận trầm ổn như vậy, thì sẽ không vừa mới đến địa phận của người khác liền khơi mào phân tranh, tôi hiểu rõ điểm này.”

Nếu roi vừa rồi là thật, như vậy người kia tất nhiên sẽ trọng thương. Tại mạt thế không có thuốc men này, trọng thương liền đại biểu cho tử vong.

Mục Nhạn Hành cam chịu lời nói của Hạ Phi: “Nhưng tôi không nghĩ tới, người nọ sẽ phối hợp ngất xỉu như vậy.”

Hạ Phi buồn cười: “Nhìn đến một roi rất mạnh đánh đến bản thân như vậy, bị dọa ngất cũng thực bình thường.”

“Thế nhưng Nhạn Hành, chốc lát bọn họ phát hiện người nọ bị thương không nặng, nói không chừng lại xem anh là hổ giấy.” Hạ Phi dùng ngữ khí thực lo lắng nói ra, nhưng biểu tình giảo hoạt chờ mong trên mặt lại hoàn toàn không phải loại chuyện như vậy, “Tuyệt đối còn có thể sẽ tìm tới cửa.”

Mục Nhạn Hành trầm giọng nói: “Khi đó còn có lý do tiến hành phòng vệ.”

“Nhạn Hành anh học xấu.” Hạ Phi nhận xét như là có chuyện lạ.

Đầu tiên chèn ép tinh thần đối phương, sau đó khiến đối phương phát hiện bọn họ vậy mà lại sợ một nam nhân tốt mã dẻ cùi (bên ngoài đẹp nhưng bên trong không ra gì, ra vẻ), sẽ cảm thấy mất hết thể diện, thẹn quá thành giận, sau đó chủ động tới cửa khiêu khích —— đến lúc đó động thủ lần nữa, lý do sẽ đứng về phía Nhạn Hành bên này.

Mục Nhạn Hành nắm chặt tay Hạ Phi, bình tĩnh nói: “Tôi chỉ là không thích ánh mắt bọn họ nhìn anh.”

Cách duy nhất ngăn chặn cái loại ánh mắt này chính là bày ra lực lượng, tỷ như. . . . . . đem tất cả những kẻ bụng dạ khó lường dẫm nát dưới lòng bàn chân. Nhưng mà tụ cư không phải nơi có thể tùy tâm sở dục (hành xử theo lòng mình) tự do làm bậy, cho nên y cần khiến cho hành vi uy hiếp trở nên hợp lý hoá.

Hạ Phi thực hiểu ý tưởng của Mục Nhạn Hành, bởi vậy càng phát ra thỏa mãn vui sướng, Nhạn hành này tuyệt đối là ghen tị!

Mục Nhạn Hành nhìn khuôn mặt quá mức tuấn mỹ của nam nhân bên cạnh, nhất là thời điểm tươi cười như hiện tại, mặt mày tinh xảo quả thực khiến người ta không thể dời mắt. Dung mạo như vậy trước mạt thế, mặc kệ nam nữ đều thực thưởng thức tán thưởng, càng đừng nói đến tụ cư khuyết thiếu nữ nhân sau mạt thế, đối với một đám đàn ông cơ khát đã lâu mà nói, tuyệt đối đầy đủ lực hấp dẫn.

Lúc đến trước nhà đá của lão già điên, Mục Nhạn Hành còn thật nghiêm túc hỏi hắn: “Anh có từng nghĩ qua, ở trên mặt quệt vài đường cuồng dã một chút không?”

“Hả?” Hạ Phi nhất thời không có phản ứng lại được, kinh ngạc nháy mắt mấy cái nhìn y.

Mục Nhạn Hành nhíu nhíu mày, ngón tay chọc chọc hai má trắng nõn của hắn: “Khuôn mặt này chính là tai họa.”

Hạ Phi hiểu được, trong mắt nhiễm lên ý cười: “Anh nỡ sao?”

Mục Nhạn Hành buông ngón tay, nhẹ nhàng mơn trớn hai má hắn, khóe môi cũng nhếch lên một độ cung xinh đẹp: “Luyến tiếc.”

“Cho nên cần bảo hộ tôi cho tốt.” Hạ Phi mỉm cười nghiêng người, cùng nam nhân trao đổi một nụ hôn ngắn ngủi lại ấm áp, “Đừng để người khác cướp tôi đi.” Trong lòng hắn hung tợn bổ sung thêm một câu, ai cũng đừng nghĩ cướp đi anh!

Lỗ tai Mục Nhạn Hành ửng đỏ, trầm mặc mà kiên định gật đầu.

Tim đập loạn xạ, biểu tình trên mặt tiết lộ tình tự bản thân lúc nãy, Hạ Phi nâng tay xốc mành vải trước nhà đá lên, đi vào trong bóng tối của ngôi nhà —— hắn vẫn nghĩ bản thân chỉ có khuôn mặt là nhìn được, ôn nhu bất quá chỉ là hình tượng, thực chất tính tình cực kì ác liệt, mà Nhạn Hành lại có vô số phẩm chất tốt đẹp, ôn hòa mềm mại, kiên nghị trầm ổn, biết cảm ơn cùng quý trọng. Ở chung lâu, người khác nhất định lựa chọn Nhạn Hành, mà không phải hắn.

Đôi mắt hẹp dài dưới ánh sáng ảm đạm sâu thẳm như vực sâu, Hạ Phi cảm nhận được độ ấm truyền đến trong lòng bàn tay, một góc trong lòng yên lặng viết xuống hứa hẹn: không ai có thể cướp y đi, hắn vĩnh viễn sẽ không buông tay Nhạn Hành. Cho dù Nhạn Hành muốn buông tay, hắn cũng sẽ gắt gao nắm lấy, không để tách ra.

Hắn đúng lý hợp tình nghĩ, chính là một nam nhân tính tình ác liệt như vậy đó, thì có làm sao?!

“Thật sự là một nam nhân tính cách ác liệt.” Một thanh âm khan khan già nua truyền ra từ sâu trong bóng tối của căn phòng, nếu mà là lúc dạ hắc phong cao (đêm đen gió lớn) thì, thanh âm này tuyệt đối có thể sử dụng quay Pháo đài kinh hoàng.

“Lão già điên?” Hạ Phi nhìn về phía phát ra tiếng nói, một bóng người nhỏ gầy dần dần hiển lộ ra theo bước ông ta tiến gần lại, trong bóng tối mịt mờ chỉ có thể nhìn thấy đây là một ông lão tóc màu trắng bạc, lực chú ý của hắn, trước hết đều bị ánh mắt phía sau cặp kính hấp dẫn —— trong suốt, sạch sẽ, như dòng suối trong veo có thể nhìn thấy đá cuội dưới đáy, hoàn toàn không chút vẩn đục của người già cả, ngược lại như trẻ sơ sinh không nhiễm một tia tạp chất, lại không quá ngây thơ, càng hiển lộ thông tuệ.

Khiến cho tất cả mọi người thấy đôi mắt này, đều không tự chủ được sa vào, mất đi bản thân.

Hạ Phi im lặng đối diện cùng đôi mắt này, một lát sau mới nhẹ giọng nói: “Không cần có ý đồ khống chế tôi.”

Lão già nhếch môi nở nụ cười, một hàng răng chỉnh tề trắng tinh, thế nhưng Hạ Phi đoán đó tuyệt đối là răng giả.

“Hai người các ngươi, tốt lắm, rất không sai, rất có tiềm lực.” Tiếng cười khàn khàn già nua của lão trong phòng tối càng tăng thêm một phần âm trầm rung động, “Ý chí cường đại, sẽ trở thành dị năng giả cường đại ưu tú.”

Hạ Phi không chút khiêm tốn gật đầu: “Tôi cũng cho rằng như vậy đó. Nhưng mà có thể hỏi chút, thôi miên vừa rồi, cũng là dị năng của ông?”

“Tạ Mặc Hiên không phải đều nói cho ngươi sao, nhóc con?” Lão già không khách khí nói, “Nếu không có chuẩn bị, ngươi cho là các ngươi thật sự có thể không chịu khống chế?”

Hạ Phi khẽ nhếch đuôi lông mày, xem ra bọn họ đối mặt, là một lão nhân tương đối kiêu ngạo kiên cường nha.

Hành vi khống chế dị năng, thôi miên phiên bản thăng cấp siêu cường—— dựa theo lời Tạ Mặc Hiên nói, có thể lý giải như vậy đi?

“Tôi cảm thấy thực hứng thú đối với nghiên cứu của An lão sư.” Hạ Phi không nhanh không chậm nói, ôn hòa khiêm tốn, “Đương nhiên, tôi chính mình cũng có suy đoán. Cho nên, có thể thỉnh giáo một chút không?”

“Tỷ như, dị năng giả thông qua tinh hạch của tang thi tiến hóa, tang thi thông qua ăn thịt người tiến hóa. Mà dị năng giả cũng có thể thông qua hấp thu dị năng của dị năng giả khác tiến hóa, như vậy tang thi có phải hay không cũng có thể tàn sát đồng loại, thông qua ăn tinh hạch của đồng bạn mà tiến hóa?”

Đôi mắt trong suốt của lão càng trở nên sáng rực.

Tác giả: một ngày chưa ăn được Mục Mục, là một ngày Hạ Phi còn lo lắng =v=~~

Pháo đài kinh hoàngPháo đài kinh hoàng2

Poster phim Pháo đài kinh hoàng

Advertisements

14 thoughts on “MTCQSCTT: CHƯƠNG 54

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s