MTCQSCTT

MTCQSCTT: CHƯƠNG 53

53

Thời gian trở về trước một chút, khi Lâm Linh cùng Lee Al còn ở trong cái khe —— Lee Al lơ đãng cảm ứng tin tức nhắn gửi trong làn gió, ngẫu nhiên liếc liếc một chút thân thể Lâm Linh đang không ngừng biến hình, đại khái là gió quá yên lặng, cùng không khí yên bình xung quanh, cho nên cậu nhóc ngáp một cái, sau đó miễn cưỡng khép mắt lại. ? .

Lâm Linh một chốc thì thân thể phồng lên, một chốc thì xẹp xuống, vặn vẹo, kéo dài, biến dạng. . . . . . Nghĩ thế nào liền giày vò bản thân như thế, muốn nhìn một chút cái thân thể đã muốn trở nên xa lạ với bản thân này mà nói đến tột cùng có thể làm được cái chuyện gì, rốt cuộc đâu mới là cực hạn của thân thể.

Cô nhóc thử đứng lên trong lúc thân thể đang biến hình, đi lại, nhảy cao, chạy bộ. Tuy rằng quá trình gập ghềnh gian nan chút, nhưng cô tiếp tục kiên trì, làm được thật tốt.

Trong quá trình lần lượt thử nghiệm, cô dần dần rời xa Lee Al.

Mà lúc này, bạn tang thi ẩn núp trong bóng râm ngược hướng gió, lặng lẽ hiện thân .

Có lẽ bởi vì toàn bộ lực chú ý tập trung tại Hạ Phi bên kia, có lẽ bạn trẻ Al trong làn gió êm dịu thần chí mơ màng mệt mỏi muốn ngủ, lại có lẽ là tang thi đều có một loại phương pháp ẩn giấu hơi thở, thời điểm Lâm Linh lại té ngã sau đó bò lên, thấy được hình ảnh khiến tim cô vọt lên cổ họng ——

Tang thi đã muốn tiếp cận Lee Al, khoảng cách chỉ kém một cái bổ nhào, là có thể cắn lên cổ Lee Al.

Thời khắc kia, căn bản ngay cả thời gian la lên nhắc nhở cũng không có.

Ngàn cân treo sợi tóc!

Lâm Linh chỉ cảm thấy hoảng sợ kích động trong nháy mắt vọt lên đến cực hạn, vậy mà sau một cái chớp mắt, bối rối ngược lại nhanh chóng thối lui, đầu óc thanh tỉnh tựa như bị ngâm nước đá, một ý niệm lấy thế điện quang hỏa thạch (cực nhanh) xuất hiện trong đầu, trong lúc cô không ý thức được chính mình làm sao truyền đạt được mệnh lệnh cho bản thân, thân thể cô đã chuyển động trong nháy mắt.

Hai chân xoắn thành lò xo, giây tiếp theo, cô trực tiếp từ mặt đất bắn lên cao, tựa như đạn pháo đánh về phía tang thi. Chỉ trong nháy mắt, cô chuẩn xác dừng tại sau lưng tang thi, hai cánh tay mềm dẻo linh hoạt như loài rắn, lại như là dây mây nhanh chóng sinh trưởng trong rừng sâu, dài mảnh lại mềm dẻo, từ phía sau quấn lấy cánh tay tang thi, sau đó hoàn toàn ngược lại thường thức về kết cấu cơ thể, cánh tay xoay một trăm tám mươi độ, hung hăng ném tang thi qua khỏi đầu cô.

Giữa quá trình không có chút tạm dừng nào, mây bay nước chảy lưu loát sinh động thuần thục như diễn luyện qua vô số lần, hoàn toàn nhìn không ra cô vừa rồi vẫn là một dị năng giả ban đầu đi vài bước sẽ ngã sấp xuống.

Lúc này Lee Al mới mở mắt ra, vài đạo phong nhận hướng tang thi xoáy qua.

Sau lại, bạn tang thi cẩn thận dè dặt phát hiện đánh không lại, nên dứt khoát quả quyết xoay người chuồn mất.

Nghe xong Lâm Linh hưng phấn miêu tả, Hạ Phi trêu tức vỗ vỗ bả vai Lee Al: “Lần này được Lâm Linh bảo hộ, hở?”

Lâm Linh kiêu ngạo hất cằm, hít mũi: “Chuyện nhỏ mờ.”

Rốt cục chướng mắt vẻ đắc ý vênh váo của người nào đó, Lee Al nhếch môi, nhẹ nhàng bâng quơ nói: “Tôi vừa rồi tựa hồ quên nói, lúc nghỉ ngơi, bên người tôi đều có một tầng tường vây bảo hộ. Mấy ngày trước dị năng thăng cấp, bức tường gió cũng có biến hóa, trừ bỏ phòng ngự, cũng có đủ năng lực công kích. Con tang thi kia có thể tới gần tôi, là do tôi ngầm đồng ý.”

“Nghĩ muốn kiểm tra năng lực bức tường gió vừa thăng cấp?” Hạ Phi nhướng mày, đoán được ý tưởng của Lee Al.

“Ừm. Bức tường gió được cấu thành từ gió xoáy tròn cực nhanh.” Nắm tay Lee Al thọc vào túi quần, không chút để ý nói, “Tôi muốn nhìn xem, sau khi con tang thi kia tiếp xúc tường vây, có thể trực tiếp bị chém chết ngay tức khắc hay không.”

“Em, em làm điều thừa?” Lâm Linh ngẩn người, tươi cười cứng đờ, xấu hổ lấy bàn tay cọ cọ váy, “Cái kia. . . . . . Tôi không biết cậu muốn thử nghiệm năng lực mới. . . . . .” Vừa mới có bao nhiêu vui vẻ giúp Lee Al một phen, cô hiện tại càng ngượng ngùng bấy nhiêu bởi bản thân hiểu lầm tình huống, gắng gượng nhếch mép cười, lui lui thân mình đi đến bên cạnh Mục Nhạn Hành.

Lee Al liếc cô một cái: “Không có làm điều thừa.”

“A?” Lâm Linh trừng lớn mắt.

Lee Al nhìn về phía Hạ Phi, nghiêm túc nói: “Tang thi sau khi tiến hóa không giống với tang thi bình thường. Chúng nó không ngừng trở nên nhanh nhẹn, thân thể cũng càng thêm cường hãn. Phong nhận rơi xuống trên người chúng nó, vốn có thể đem tang thi bình thường cắt thành vài đoạn, nhưng lại chỉ gây nên vết thương không quá đau đớn trên người bọn nó.”

“Nó rất lợi hại. Kỳ thật nếu phải thực sự đối đầu, ai thắng ai thua còn nói không chắc.” Lee Al tiếc nuối buông tay, “Đáng tiếc nó thừa lúc bị thương không nặng, bỏ chạy.”

Hạ Phi buồn cười: “Con tang thi kia, lá gan đại khái chỉ lớn cỡ hạt gạo đi?”

Lee Al đồng ý gật gật đầu, lúc này mới lại nhìn về phía Lâm Linh, chậm rãi nói: “Cho nên nói, tường vây của tôi ngăn không được con tang thi đã tiến hóa này.”

Lâm Linh cảm thấy một chút hứng thú, từ từ nở nụ cười, liếc mắt tà tà nhìn người nào đó: “Sau đó?”

Người nào đó run rẩy ngẩng đầu nhìn trời: “Lần này là tôi sơ ý. Còn có, cám ơn.”

Hạ Phi vui mừng ôm Mục Nhạn Hành cọ cọ, vẻ mặt cảm động: “Nhạn Hành, bọn nhỏ trưởng thành.”

Mục Nhạn Hành vô lực nhìn hắn một cái, Hạ Phi anh thật là đủ rồi đó!

“Tóm lại câu chuyện, em cho rằng phương hướng phát triển trong tương lai của em chính là tuyệt thế cao thủ.” Lâm Linh cười hì hì tiến đến trước mặt Hạ Phi, rồi lùi lại, “Hạ Phi đại ca, anh đánh em một quyền thử xem.”

Hạ Phi cong cong khóe môi, không chút tức giận đánh một quyền qua.

Dựa theo khoàng cách giữa hai người bọn họ, một quyền này vừa vặn dừng ngay trên mặt Lâm Linh.

Trong nháy mắt quyền dán lên khuôn mặt Lâm Linh, cả người Lâm Linh như là bóng xì hơi, chớp mắt xẹp xuống, vì thế nắm tay Hạ Phi liền nện vào không khí.

“Ồ, khá tốt nha.” Hạ Phi rút tay lại, “Lâm Linh nghĩ muốn phát triển theo hướng cận chiến sao?”

Lâm Linh hưng phấn gật đầu: “Em có thể tùy theo ý mình điều chỉnh hình thái thân thể, rèn luyện đến thành thục, cho dù là vọt vào đàn tang thi, cũng có thể qua vạn bụi hoa, không mảnh lá dính thân —— sẽ không bị đụng đến nửa cái góc áo!”

Thiết nghĩ đến tràng cảnh kia, Lâm Linh liền cảm thấyđược chính mình đủ loại bá khí lãnh khốc xuất sắc.

“Nhưng dạng này rất nguy hiểm.” Hạ Phi rất sớm trước kia liền phát hiện đặc điểm dị năng của Lâm Linh. So với thực vật hệ của Nhạn Hành, phong hệ của Al, dị năng của Lâm Linh không thể khống chế nguyên tố gì, mà thể hiện trên thân thể bản thân.

Loại dị năng thể chất này, khả năng rất lớn đều là đi theo lộ tuyến cận chiến.

Dị năng nguyên tố của Al như là pháp sư, mà dị năng thể chất của Lâm Linh thì lại như là chiến sĩ.

Thế nhưng bởi vì đủ loại nguyên nhân, Hạ Phi cũng không có nói rõ cho Lâm Linh. Không nghĩ tới hiện giờ chính cô nhóc khai thác được ra.

“Chính là em muốn có thể có ích cho mọi người một chút!” Lâm Linh nghiêm túc nhìn Hạ Phi, ánh mắt kiên định, “Không có năng lực mà nói, sớm hay muộn sẽ bị thế giới này đào thải.” Tuy rằng lúc trước phát huy vượt xa hơn bình thường như vậy chỉ có một lần, sau đó cô rốt cuộc làm không được hành động xinh đẹp như vậy nữa, nhưng mà một lần đã đủ chứng minh, cô có thể làm rất tốt —— chỉ cần kiên trì không ngừng rèn luyện.

Hạ Phi trầm mặc thật lâu, lúc Lâm Linh đang chột dạ tự kiểm điểm khẩu khí bản thân có phải quá kịch liệt hay không, hắn mới nhếch khóe môi: “Anh đã bàn bạc với Tạ Mặc Hiên, anh ta sẽ sắp xếp người dạy nhóc kỹ xảo chiến đấu.”

Lúc trước sở dĩ không nói với Lâm Linh về dị năng của cô, chỉ là bởi vì không có cơ hội —— không có cơ hội để cho Lâm Linh rèn luyện dị năng của cô. Lâm Linh cơ hồ chưa bao giờ trải qua một trận chiến đấu tàn nhẫn, cận chiến hoàn toàn là một lính mới, nếu trực tiếp đối phó với tang thi, trời biết sẽ phát sinh cái gì ngoài ý muốn.

Chiến đấu cùng tang thi không phải cơ hội để tôi luyện lính mới, cũng không phải trường hợp có thể cho lính mới gia tăng kinh nghiệm. Trong chiến đấu với tang thi, không có chuyện thêm một cơ hội nữa.

Nhưng mà gia nhập tụ cư, có thời gian, có địa điểm, có cao thủ cận chiến đầy kinh nghiệm dạy bảo, cơ hội của Lâm Linh rốt cuộc đến rồi.

Trước lúc Lâm Linh cao hứng nhảy dựng lên, Hạ Phi tà ác bổ sung một câu: “Anh thực chờ mong nhìn đến tạo hình Schwarzenegger (vận động viên thể dục thể hình, diễn viên phim Kẻ hủy diệt) của Lâm Linh nha.”

Lâm Linh bi phẫn: “Chiến đấu cũng có phân chia theo hạng nặng với dạng linh hoạt mà! Em mới sẽ không biến thành nữ cơ bắp đâu!”

Hạ Phi không chịu trách nhiệm tựa vào người Mục Nhạn Hành: “Ai biết được.”

Mục Nhạn Hành lấy khủy tay chọc chọc bụng Hạ Phi, đủ rồi đi? Người này thêm cả Al nữa, đùa giỡn khiến tâm tình Lâm Linh lên lên xuống xuống không biết bao nhiêu lần. . . . . .

Hạ Phi thu được tin tức, ý do vị tẫn (chưa thỏa mãn) hừ nhẹ một tiếng, Nhạn Hành anh sủng Lâm Linh quá nha!

Nhưng mà hắn vẫn nâng lên cánh tay đang rảnh, chỉ về phía trước: “Đến rồi, Al nhóc nếu không nhìn đường, coi chừng trực tiếp ngã xuống đó.”

Lời của hắn đem ánh mắt mọi người đều tập trung về phía trước.

Đây là lần đầu tiên bọn họ đi đến chỗ này vào ban ngày, cảnh quan địa hình buổi tối nhìn không rõ, giờ đây lại rõ ràng thu vào đáy mắt.

Nơi này là một cái liệt cốc thật lớn, kéo dài đến tận phía đường chân trời, nhìn không thấy điểm dừng. Liệt cốc thực rộng, ước chừng trên trăm mét, tựa một cái hố tự nhiên to vô cùng tận. Vách đá của liệt cốc dốc ngược gần như vuông góc với mặt đất, giống như mặt đất đột ngột sụp xuống, tầng tầng nham thạch màu vàng nâu bại lộ trong không khí, liếc mắt một cái, có thể cảm giác được cái thô ráp cứng rắn chuyên thuộc của đá.

Mờ mịt hoang vu lại bao la hùng vĩ đến tận cùng, tư thái kiên nghị mà trầm mặc, kiệt tác điêu luyện sắc sảo của thiên nhiên luôn khiến cho người ta cảm thấy kinh tâm động phách.

“Sau mạt thế, khe nứt Đông Phi (khe nứt lớn nhất Trái Đất, còn gọi là vết sẹo của Trái Đất, dài khoàng 7000km) hẳn không còn là khe nứt lớn nhất Trái Đất nữa nhỉ? ” Hạ Phi nhìn về phía đầu kia của liệt cốc, quay lại nói, “Thật muốn từ trên bầu trời quan sát mảnh đất này, cảnh tượng kia nhất định khiến người ta rung động không thôi.”

Mục Nhạn Hành kéo nam nhân đang cảm khái từ trên người mình xuống: “Nên đi xuống.”

Trong liệt cốc từng dãy lều trại nhà đá mọc lên theo thứ tự, ngay ngắn trật tự, hiển nhiên là được cẩn thận quy hoạch qua, nhìn thấy không hỗn độn, khá chỉnh tề. Đại khái bởi vì bọn họ đứng tại chỗ cao dễ thu hút sự chú ý, trong tụ cư đã có người ngẩng đầu đánh giá bọn họ, cũng ghé vào cùng nhau nổi lên nghị luận.

Mục Nhạn Hành hiển nhiên không thích bị một đám người đánh giá như vậy, vì thế y lưu loát vịn thang dây leo xuống, giẫm lên nền đất nơi đáy cốc.

Gối dựa đã chạy, Hạ Phi tự nhiên không nói hai lời đuổi theo xuống: “Nhạn Hành, chúng ta phải đi nhà đá của lão già điên trước một chuyến.”

Lâm Linh cùng Lee Al cũng theo thứ tự leo thang dây xuống, Lee Al từng dạ tham (thăm dò vào ban đêm) qua nhà đá, không có một chút hảo cảm nào đối với nơi đó, cậu nhóc nghi hoặc nhìn Hạ Phi: “Thúc nguyện ý để một người kỳ quái xa lạ kiểm tra dị năng bản thân?”

Hạ Phi vui vẻ: “Đó là lừa gạt kẻ ngốc.” Nào có ai ngoan ngoãn đem nội tình giao vào tay kẻ khác? Dị năng thuộc tính gì, uy lực cấp bậc thế nào, sử dụng ra tự nhiên sẽ biết. Người ta nói kiểm tra đo lường dị năng là quy củ, liền thật sự tin? Tạ Mặc Hiên áp chế không cùng hắn nói loại chuyện này, trong lòng biết rõ ràng loại quy củ vớ vẩn này chỉ có thể trở thành trò cười.

Lee Al nhíu nhíu mày: “Lê lý bọn họ. . . . . .”

“Lê Lý cùng Trương Hà Sơn sao?” Hạ Phi lành lạnh nói, “Bọn họ là kẻ ngốc, mà nhóc cũng ngu ngốc sao?”

Hắn cười đến ôn nhu như nước: “Al sao có thể đem bản thân đánh đồng với bọn họ chứ?”

Mục Nhạn Hành bí mật nhếch môi, oán niệm của Hạ phi đối với hai vị này còn sâu như vậy a.

Lâm Linh lúc trước lo lắng bị phán định thành dị năng giả vô dụng cùng một loại với Lê Lý, hiện tại đào móc ra cách sử dụng dị năng lại vẫn có chút chột dạ: “Dị năng của Lê Lý bị hấp thu, bọn họ có thể hay không. . . . . . Hiện tại dị năng của em hẳn là có thể dùng đi?” Đứng trên địa bàn của người khác, có loại cảm giác người là dao thớt ta là thịt cá (mặc người khác muốn làm gì làm) không yên.

Mạt thế phát sinh rất nhiều chuyện, mỗi người đều khuyết thiếu cảm giác an toàn.

“Không có dị năng vô dụng, chỉ có dị năng giả vô dụng.” Mục Nhạn Hành nhìn tụ cư xa xa, ánh mắt sáng trong, “Bọn họ chỉ thanh trừ dị năng giả vô dụng.” . . . . . . Tỷ như Lê Lý.

Lâm Linh thở ra một hơi, hiểu được ý tứ của Mục Nhạn Hành, kiên định nắm tay: “Em sẽ trở nên hữu dụng!”

Đôi mắt hẹp dài của Hạ Phi cong cong, tựa như hồ ly xinh đẹp giảo hoạt, ngữ khí lại phá lệ đứng đắn: “Chúng ta tin tưởng em, woman cơ bắp tương lai.”

Lâm Linh khổ bức nhìn hắn, cô đắc tội Hạ Phi đại ca chỗ nào vậy chứ!

Người nam nhân trước kia chỉ có thể ngây thơ nằm bò lên ván cửa rình trộm trả lại cho cô nhóc một nụ cười xán lạn như hoa mùa xuân, Nhạn Hành không cần đối xử với nhóc quá tốt nha!

Lâm Linh toàn thân phát lạnh, lại rụt lui đến bên cạnh Mục Nhạn Hành. . . . . . Mục đại ca cầu che chở!

Trong tụ cư.

Tạ Mặc Hiên đứng bên cạnh một nam nhân ngồi xổm trên mặt đất, không thể nhịn được nữa siết chặt nắm tay, trong cổ họng kiềm nén phun ra vài tiếng, hoàn toàn là bộ dáng hắc hóa: “Quý Hùng, ngươi nói nghỉ ngơi, đã nghỉ ngơi bao nhiêu ngày rồi!”

Quý Hùng vẻ mặt kinh hỉ ngẩng đầu, trên khuôn mặt râu ria nhếch nhác lộ ra nụ cười sáng lạn: “Hiên Hiên cậu xem, tui bắt được một con kiến nhỏ!”

“Không được gọi tôi ——” Tạ Mặc Hiên nhíu mày, gương mặt lạnh lùng, đang muốn răn dạy đối phương, lúc nhìn thấy con kiến nhỏ trong lời của Quý Hùng, lời nói đến bên miệng lại im bặt—— đó là con kiến “nhỏ”?!

Vẻ mặt anh trang nghiêm lại, xoay người nhanh chóng rời đi, cũng chỉ có Quý Hùng nhị hóa này mới sẽ kêu con kiến lớn cỡ nắm tay là “con kiến nhỏ”!

“Hiên Hiên, cậu bị dọa sợ rồi hả?” Quý Hùng ở phía sau gọi anh, “Đừng sợ a, tui sẽ bảo vệ cậu!”

“Họp! Anh cũng lại đây cho tôi!” Tạ Mặc Hiên cứng rắn ném vài chữ, hoàn toàn không để cho người phản bác.

Loại kiến này bỗng xuất hiện trong tụ cư, này đến tột cùng thuyết minh cái gì?

Arnold SchwarzeneggerArnold Schwarzenegger2

Arnold Schwarzenegger

khe nứt đông phikhe nứt

Khe nứt Đông Phi

Advertisements

4 thoughts on “MTCQSCTT: CHƯƠNG 53

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s