Cha nuôi và con nuôi

CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 43

Chương 43:

……..

Trịnh Liệt không thoát khỏi sự dây dưa của Trịnh Phỉ, ôm một bụng tức, đè cậu ra không lưu tình chút nào mà hung hăng làm một trận, trực tiếp gây sức ép khiến cho Trịnh tứ thiếu vốn bị thương chưa hoàn toàn khôi phục tinh lực nước mắt chảy ròng ròng, y y ô ô mà cầu xin tha thứ!

Nhưng mà cầu xin thì mặc cầu xin, tay chân Trịnh Phỉ vẫn thủy chung không buông Trịnh Liệt ra, hơi chút lấy lại hơi là lại quấn lên lần nữa, mở hai chân ra dùng cái lỗ nhỏ khiến kẻ khác muốn ngừng mà không được kia mà ngậm chặt lấy thứ to lớn của Trịnh Liệt không tha…..

Bọn họ làm trên giường một lần, rồi lăn xuống đất làm một lần, cuối cùng ở trong phòng tắm tiếp tục một lần nữa!

Đều là đàn ông trưởng thành bị nghẹn lâu, trận vận động trên giường không hề tiết chế này khiến bọn họ thống khoái mà phát tiết ra ngoài, thể xác và tinh thần đều được hưởng thụ sự sung sướng thật lớn!

Thành công leo lên giường Trịnh Liệt, Trịnh Phỉ tựa hồ cảm thấy tất cả mọi chuyện đều trở nên tốt đẹp, ôm cánh tay Trịnh Liệt, mệt mỏi rã rời mà ngủ như chết, hai má đỏ bừng, bên miệng còn vươn một mạt cười thỏa mãn, giống như một chú cún đoạt lại được món đồ chơi yêu thích vậy.

Trịnh Liệt nhìn khuôn mặt khi ngủ không hề phòng bị của cậu bật cười. Nhưng dần dần, ý cười trên mặt hắn từ từ biến mất từng chút một.

Hắn nhẹ nhàng rút cánh tay đang bị Trịnh Phỉ ôm lấy về.

Trịnh Phỉ mẫn cảm giật giật, nhăn mày. Nhưng có thể là quá mệt mỏi, cũng có thể là bên người có hơi thở của Trịnh Liệt khiến cậu an tâm, cậu không có mở mắt tỉnh lại.

Trịnh Liệt nhặt quần áo bị vứt lung tung lên, mặc vào từng cái từng cái. Quần áo của hắn trải qua trận lăn lộn vừa rồi đã muốn trở nên nhàu nhĩ. Nhưng quần áo sạch sáng mai mới có thể được mang tới, hắn không muốn lõa thể, không có lựa chọn nào khác nên chỉ có thể mặc lại quần áo cũ.

Mặc xong, Trịnh Liệt đi đến bên ban công, chậm rãi châm một điếu thuốc mà nhìn trời đêm, một bên hút thuốc một bên nhắn tin cho An Thế Duy.

【 Đang ở đâu? 】

Tin nhắn trả lời của An Thế Duy rất nhanh chóng được gửi đến: 【 Chơi xong rồi? Không qua đêm? 】

【 Tới nhà mày qua đêm. 】

【 Đợi mày ở bãi giữ xe. Mười phút nữa. 】

Nhận được tin này, Trịnh Liệt buông di động, chậm rì rì mà hút xong điếu thuốc, sau đó quay về phòng, nhặt cây súng lục bị ném ở một bên lên cắm trở lại vào bên hông.

“Ba….” Thanh âm cực kỳ buồn ngủ từ phía sau truyền đến.

Trịnh Phỉ vẫn là bị động tĩnh của Trịnh Liệt quấy rầy, cố gắng mở mắt, mơ mơ màng màng nhìn Trịnh Liệt.

“Cậu bây giờ đi theo Sân ca, mọi chuyện đều nghe theo Sân ca, đừng gây chuyện.” Trịnh Liệt cảnh cáo.

“….. Ba đi đâu?” Thanh âm của Trịnh Phỉ bởi vì gọi giường mà trở nên khàn khàn.

“Tôi có việc phải đi xem, cậu không cần đi theo, nghỉ ngơi cho tốt đi.” Trịnh Liệt nhặt cây súng của cậu lên đi qua, đẩy đẩy đầu cậu xuống, khẩu súng đặt bên cạnh gối đầu của cậu.

Trịnh Phỉ ngơ ngơ ngác ngác nhìn thoáng qua khẩu súng ở bên cạnh, khó được ngoan ngoãn mà nương theo lực tay của Trịnh Liệt nằm xuống trở lại.

“Con sau này, có thể….. đến tìm ba nữa không?” Trịnh Phỉ tựa như đang nói mớ.

Trịnh Liệt gật đầu: “Lên giường, có thể.” Một lần 10 vạn. Xem như là trả nợ đi! Một thằng nhóc dâm đãng như vậy cũng không dễ tìm.

Đầu Trịnh Phỉ bây giờ chính là một đống mơ mơ hồ hồ. Cậu thích lên giường với Trịnh Liệt, nghe thấy hắn nói có thể, ngốc hề hề mà cười rộ lên, dùng giọng mũi ừ một tiếng thật dài: “….Ba…. Ba vẫn rất muốn con mà……” Nói xong câu này, cậu tựa hồ cảm thấy vô cùng an tâm, khóe môi cong cong tiếp tục ngủ vùi.

Trịnh Liệt nhìn cậu một cái, rời khỏi phòng.

*****************************************

An Thế Duy đứng bên cạnh chiếc Bugatti của Trịnh Liệt chờ hắn, trong lòng nửa đỡ nửa ôm một người.

Nhìn thấy Trịnh Liệt thần thanh khí sảng, quần áo lại nhăn nhúm như da mèo, An Thế Duy huýt sáo một cái, không nhịn được đố kỵ nói: “Mày rốt cuộc là đón gió tẩy trần cho ai vậy hả?”

Trịnh Liệt đến gần mới nhìn thấy người trong lòng ngực An Thế Duy là Phó Tranh. Cậu thanh niên mặt búp bê này bây giờ hai mắt nhắm nghiền, hai má hồng như cà chua, trong hơi thở toàn là mùi rượu, cả người mềm nhũn tựa vào An Thế Duy.

Trịnh Liệt cảm thán: “Giành trước một bước a….. Người cũng đẩy ngã rồi, còn nói không có hứng thú?” Hắn nhìn An Thế Duy, trong mắt toàn là chế nhạo.

An Thế Duy đảo mắt, đột nhiên đẩy Phó Tranh về phía Trịnh Liệt: “Mày thích thì cứ tới đi! Bị ép khô rồi chưa? Còn cứng nổi hử?”

Trịnh Liệt rất có hảo cảm với Phó Tranh, thấy đầu Phó Tranh cắm xuống đất, hắn đưa tay kéo lại. Nhưng mới vừa ôm lấy người ta còn chưa kịp phản bác An Thế Duy, không ngờ Phó Tranh hai mắt đang nhắm nghiền hút hút mũi, mở mắt ra đột nhiên đấm về phía Trịnh Liệt!

Trịnh Liệt cảnh giác mà nghiêng đầu tránh được, kinh ngạc liếc nhìn Phó Tranh một cái, tay còn đặt trên lưng cậu.

Phó Tranh cú đầu đấm không trúng, lại tung ra cú thứ hai!

Lần này Trịnh Liệt mặc kệ, buông Phó Tranh ra đẩy cậu trở lại cho An Thế Duy.

An Thế Duy bĩu môi, bất đắc dĩ đỡ lấy người cậu.

Trở lại trong lòng An Thế Duy, mũi Phó Tranh lại hút hút, nhanh chóng thành thật lại, mềm nhũn mà ngoan ngoãn tựa vào người y.

Trịnh Liệt nhíu mày: “…… Điên rồi hả? Giả vờ?”

An Thế Duy ngoài cười nhưng trong không cười, đưa tay nắm hai má Phó Tranh nhéo một cái: “Không phải, cậu ta say, uống rượu rồi phát điên.”

Trong phòng VIP, ánh mắt của Phó Tranh luôn luôn dõi theo y, khiến y phiền không chịu được, dứt khoát bước qua chuốc rượu cậu ta, ai thích mang đi thì để cho người ta mang đi. Tửu lượng của Phó Tranh cực kỳ thấp, mới uống mấy ly đã muốn gục xuống bàn bất tỉnh nhân sự.

An Thế Duy vứt được một cái phiền toái, mừng rỡ vỗ mông muốn rời đi. Ai biết còn chưa ra khỏi cửa, trong phòng liền truyền ra tiếng đánh nhau, bạn của y lập tức kéo y trở về cứu giúp.

Nguyên lai Phó Tranh say thì say, nhưng căn bản không cho ai tới gần. Ai tới gần liền đánh người đó, xuống tay còn không nhẹ. Bạn bè An Thế Duy chịu thiệt, mấy người đã uống ngà ngà say nên mạnh dạn đạp An Thế Duy một cước muốn y đem người đi mau.

Không biết nên nói là may mắn hay bất hạnh, lúc An Thế Duy tới gần Phó Tranh, Phó Tranh không có công kích y. Điều này khiến đám bạn bè của An Thế Duy càng thêm khẳng định An Thế Duy đang đùa giỡn bọn họ. Vì thế y đáng thương hề hề mà khiêng một con ma men bị đuổi ra khỏi phòng.

An Thế Duy mới vừa xuống máy bay, chiếc Aston Martin thường dùng còn để ở nhà, không có lái đến. Y lại không muốn vác theo Phó Tranh gọi taxi, tin nhắn Trịnh Liệt gửi tới vừa lúc giải quyết phiền toái của y.

Trịnh Liệt vuốt cằm, đầy hứng thú nói: “Quả nhiên của mày chính là của mày, không phải của mày thì sẽ không là của mày. An thiếu, xem ra người ta nhìn trúng mày rồi.”

An Thế Duy nheo mắt lại, xem chừng rất muốn ném Phó Tranh xuống đất mặc cậu tự sinh tự diệt.

“Nể mặt bà ngoại mày chút đi.” Trịnh Liệt giả mù sa mưa khuyên một câu. Là một người bạn tốt, hắn rất sung sướng nhìn An Thế Duy gặp đủ loại xúi quẩy.

Nhớ tới mối quan hệ giữa Phó gia cùng bà ngoại mà y kính trọng, bàn tay đang định vứt Phó Tranh xuống đất của An Thế Duy khựng lại.

“Nhiều lời, mau lái xe!” Cuối cùng y tức giận vỗ vỗ lên than chiếc Bugatti một cái.

Trịnh Liệt nhún nhún vai, lấy chìa khóa xe ra nhấn một cái, cửa xe tao nhã bật lên. Trịnh Liệt dùng tay làm động tác mời, không hề có ý định giúp đỡ một chút nào.

An Thế Duy hùng hùng hổ hổ ném Phó Tranh xuống ghế sau.

*****************************************

Từ sau khi Trịnh Phỉ xuất hiện lần thứ hai, còn nói ra chuyện Tiêu Sân bắn mười tám phát súng sau đó tha thứ cho chuyện của cậu, Trịnh Liệt lập tức có ý muốn liên hệ Tiêu Sân. Hắn càng thiên về phía muốn từ miệng Tiêu Sân mà biết được quá trình xảy ra mọi chuyện.

Nhưng Tiêu Sân cũng không tiếp điện thoại của Trịnh Liệt. Ngay lức Trịnh Liệt nghĩ rằng Tiêu Sân lại bởi vì Trịnh Phỉ mà giận hắn, Lý Hướng Nam gọi điện lại cho hắn, nói rằng Tiêu Sân có việc gấp phải ra ngoài, không tiện liên hệ hắn. Chờ Tiêu Sân trở về, sẽ lập tức gọi cho hắn. Hồi âm của Lý Hướng Nam khiến Trịnh Liệt tựa như được uống thuốc an thần.

Sau đó Trịnh Liệt lại gặp phải Trịnh Phỉ ở câu lạc bộ Kim Cương. Dựa theo lời của Trịnh Phỉ, là Tiêu Sân yêu cầu cậu đi làm phục vụ ở câu lạc bộ Kim Cương. Trịnh Liệt có chút nghi hoặc với loại giải thích này. Hắn tìm quản lý của câu lạc bộ để chứng thực chuyện này. Quản lý nói cho hắn đây quả thực là ý của Tiêu Sân, mục đích chính là đùa giỡn Trịnh tứ thiếu một chút, tựa như năm đó Tiêu Sân phạt Trịnh Liệt làm bartender ở câu lạc bộ Thiên Vương Tinh vậy. Dù sao Trịnh Phỉ cũng là một nhân vật có tiếng trong giới. Nếu không phải Tiêu Sân, ai dám khiến cậu đi làm phục vụ?

Nhưng Trịnh Liệt tin tưởng Tiêu Sân không phải một người sẽ làm chuyện vô lý. Trịnh Phỉ không phải Trịnh Liệt, Tiêu Sân căn bản không rãnh rỗi mà đi đùa giỡn Trịnh Phỉ như vậy.

Trịnh Liệt lại có ý định liên hệ Tiêu Sân một lần nữa. Mà lúc này đây, hắn rất nhanh nhận được hồi âm của Tiêu Sân.

Vì phòng ngừa lại có người của Viêm bang tới cửa quấy rầy, Trịnh Liệt không có quay về nơi ở một mình nữa. Vốn định qua đêm ở khách sạn trực thuộc câu lạc bộ Kim Cương, nhưng quyết định này bị Trịnh Phỉ mặt dày quấy rầy, chỉ có thể tới nhà An Thế Duy ở. Sáng sớm ngày thứ hai, Trịnh Liệt dậy rất sớm, không chào hỏi gì An Thế Duy đã trực tiếp lái xe tới nhà Tiêu Sân.

Nhưng mà hiển nhiên hắn quá gấp gáp, trở thành khách không mời mà đến.

Sau khi ấn chuông gõ cửa đều không ai đáp lại, Trịnh Liệt gọi vào di động của Tiêu Sân. Chuông vang lên hai lần mới được trả lời, truyền đến thanh âm khàn khàn vô lực của Lý Hướng Nam: “A Liệt, em chờ một lát, bọn anh rất nhanh….”

Là một tay lão luyện tình trường, thanh âm này khiến Trịnh Liệt nheo mắt.

“…. Em dám nói anh nhanh?” Thanh âm của Tiêu Sân trầm thấp nguy hiểm. Sau đó là tiếng kêu hốt hoảng của Lý Hướng Nam, điện thoại bị cúp một cái rụp.

Trịnh Liệt ngoan ngoãn, không thể không kiên nhẫn đứng chờ ở cửa, trong lòng yên lặng cầu nguyện cho Lý Hướng Nam.

Ước chừng qua nửa giờ, sau khi đầy đủ chứng minh Tiêu Sân không “nhanh”, cửa được mở ra.

Tiêu Sân mặt không chút thay đổi đối diện Trịnh Liệt, con ngươi tối đen. Anh mặc một cái áo ngủ màu đen rộng thùng thình, đôi chân trần, hai tay ôm ngực, âm trầm nói: “Anh vốn có thể làm thêm một giờ.”

“….Em có thể tiếp tục chờ.” Trịnh Liệt không dấu vết lui về phía sau một bước.

Tiêu Sân nói: “Hướng Nam nghĩ muốn xuống làm bữa sáng cho chúng ta, anh không chuẩn. Chú em sẽ làm bữa sáng, phải không?”

Hắn có thể nói không sao? Trịnh Liệt hò hét trong lòng.

Thế nhưng dưới ánh mắt uy hiếp “không liền ăn đập” của Tiêu Sân, Trịnh thiếu từ trước đến nay mười ngón tay không dính xuân thủy bị bắt buộc tiến phòng bếp, trừng mắt với cái tủ lạnh tràn đầy nguyên liệu nấu ăn.

“Anh đừng làm bậy.” Lý Hướng Nam đỡ thắt lưng đi xuống, nhìn thân ảnh cao lớn của Trịnh Liệt ngổi xổm trước tủ lạnh một bộ bó tay không biện pháp, vừa buồn cười vừa tức giận nói với Tiêu Sân.

Trịnh Liệt dùng một loại ánh mắt như gặp thiên sứ nhìn Lý Hướng Nam, cảm thấy thanh âm anh quả thực là tiếng trời, tâm địa thiện lương có thể so bồ tát. Phối với Sân ca nhà hắn quả thực là một đóa hoa tươi cắm…

Mấy ý tưởng dư thừa của Trịnh liệt nhanh chóng biến mất khi Tiêu Sân nheo mắt nhìn chằm chú.

“Đều ra ngoài đi. A Liệt tìm anh thực gấp, khẳng định có chuyện trọng yếu.” Lý Hướng Nam đẩy hai đại nam nhân ra ngoài.

Anh mặc quần áo ở nhà, động tác lớn một chút, làn da phủ đầy điểm điểm màu xanh tím dưới cổ áo liền lộ ra một mảng.

Trịnh Liệt làm bộ không thấy, đột nhiên cảm thấy bản chất của Tiêu Sân chính là một dã thú muộn tao.

Tiêu Sân đem mấy động tác nhỏ của hắn thu hết vào đáy mắt, nhếch đôi mày rậm vẫn như cũ tràn ngập hắc khí: “Chú em cố tình nhìn?”

Trịnh Liệt thẳng người: “Không có.”

Tiêu Sân nặng nề hừ một tiếng: “Đi theo anh.”

Trịnh Liệt theo Tiêu Sân đi vào thư phòng.

“Khẩn cấp đến vậy, hử?” Vừa ngồi xuống, Tiêu Sân nhếch môi, “Một khi cùng tên nhãi con này có liên quan, chú em liền cả người đều rối loạn.”

“Sân ca, oan uổng a! Em chỉ là không hiểu anh còn quản Trịnh Phỉ làm gì!” Trịnh Liệt ấm ức cho bản thân.

“Hửm?”

Trịnh Liệt nhìn thẳng Tiêu Sân: “Lúc trước em đã nói qua, không cần xen vào nó nữa! Nó về sau thế nào đều không có quan hệ gì đến chúng ta!” Hắn tuyệt đối không cho phép thằng nhóc hư hỏng Trịnh Phỉ này liên lụy đến Tiêu Sân!

Tiêu Sân như cười như không: “Chú em tối hôm qua không phải còn làm nó làm đến hăng say sao?”

Trịnh Liệt thản nhiên nói: “Không nó cũng có người khác. Đây là hai chuyện khác nhau.”

Tiêu Sân nghiềm ngẫm nhìn Trịnh Liệt, nhưng không có che giấu một phần vừa lòng trong mắt.

“Yên tâm, anh giữ nó lại không chỉ vì chú em.”

Advertisements

One thought on “CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 43

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s