CDNST

CDNST: CHƯƠNG 31

Cửa ba mươi mốt

Đới Nhược Trạch thiệt tình là buồn bực muốn chết, độ hảo cảm này của hắn luôn cứ lên xuống ở mức trên dưới ba mươi, giống như là hệ thống cố ý không cho hắn đột phá vậy. Cứ lên lên xuống xuống như vậy mãi, hắn tới khi nào mới có thể tới bốn mươi điểm độ hảo cảm để thăng cấp thành quý nhân hả?!

Lam quý phi nói: “Đới thường tại không cần tự trách, không biết nướng thỏ hoang không phải tội.”

Đới Nhược Trạch nói: “Cám ơn sự an ủi của ngươi.” Trong lòng hắn đang đau vì độ hảo cảm bị trừ xuống kia a!

Hoàng đế nói: “Ngươi thật sự là ngu ngốc, để A Lam biểu diễn cho ngươi thấy như thế nào là nướng thỏ hoang đi.”

Lam quý phi cười khanh khách nói: “Thế thì thật là tốt quá, để ta tới bộc lộ tài năng cho các ngươi xem!”

Lam quý phi lại lấy một con thỏ hoang mới từ chỗ Đại Phúc, thủ pháp nướng thỏ của y thực chuyên nghiệp, chỉ chốc lát sau, mùi thịt liền tỏa ra, khiến mọi người đang bụng đói kêu vang chảy nước miếng ròng ròng.

Lam quý phi nói: “A, đúng rồi, ta có gia vị mới vừa nghiên cứu ra! Vừa lúc để chúng ta đến thử xem hương vị đi.”

Lam quý phi đem một cái bình chứa một thứ vật chất không rõ đen tuyền rắc lên trên thỏ hoang, chỉ thấy ánh lửa kia phút chốc phừng lớn, tiếp theo là “Ầm” một tiếng nổ mạnh, phạm vi năm mươi mét này trong phút chốc biến thành đất bằng.

Hệ thống: ngài bị đồ gia vị kiểu mới của Lam quý phi nổ mạnh lan đến, chết không có chỗ chôn, mà nhóm người hoàng đế cũng không có năng lực may mắn thoát khỏi trận nổ mạnh này. Sau khi ngài chết, tro cốt của ngài cùng tro cốt của hoàng đế bị gió thổi bay, trình diễn một đoạn phim thần tượng buồn nôn chàng là gió thiếp là cát. 】

Đới Nhược Trạch không còn khả năng phun tào nữa, đã muốn thành tro cốt hết rồi còn triền miên cái rắm a! Làm ơn có thể có tinh thần logic một chút được không?!

Đới Nhược Trạch ngắm động tác nướng thỏ của Lam quý phi, khi y đi lấy đồ gia vị mới lanh tay lẹ mắt mà lấy cái đồ gia vị kia bỏ vào trong túi của mình, hắn nói: “Ai nha, Lam quý phi, đồ gia vị này nếu là mới vừa nghiên cứu ra thì phải là còn chưa có trải qua thí nghiệm đúng không, chúng ta trước hết đừng dùng đi.”

Lam quý phi nói: “Ta chính là nghĩ muốn lấy con thỏ hoang này thí nghiệm a.”

Đới Nhược Trạch nói: “Ha ha, nhưng mà bệ hạ đang ở đây nha, vạn nhất xảy ra cái gì nguy hiểm thì sao?”

Lam quý phi nghĩ nghĩ cũng đúng, pháp khí y nghiên cứu ra luôn thường hay nổ mạnh, nổ trúng y thì không sao cả, nhưng làm phiền hà người khác sẽ không tốt lắm.

Lam quý phi thực tiếc nuối nói: “Ta đây lần sau tự mình thí nghiệm vậy.”

Mọi người ở đây hầu như đều nhẹ nhàng thở ra, có thể thấy được tính nguy hiểm của sản phẩm Lam quý phi nghiên cứu chế tạo ra là rất cao!

Sau khi bốn người ăn uống no đủ, liền đều lên xe ngựa, bọn họ phải nghỉ ngơi cho tốt để sáng sớm gấp rút lên đường. Bọn thị vệ thì chia làm hai nhóm, thay phiên canh gác cùng nghỉ ngơi.

Lam quý phi thả tấm ngăn trong xe ngựa xuống, bốn người mỗi người chiếm một khoảng không gian riêng.

Số 1 là Đới Nhược Trạch, số 2 là hoàng đế, số 3 là hoàng hậu, số bốn là Lam quý phi.

Hơn mười phút sau khi tất cả mọi người đều nằm xuống, Đới Nhược Trạch kéo tấm ván gỗ giữa cách gian số 1 cùng số 2 lên, lén lút lăn đến bên cạnh hoàng đế.

Đới Nhược Trạch chống nửa người trên, trong bóng đêm miêu tả ngũ quan của hoàng đế, hắn thổi hơi về phía lông mi dài mà cong vút của hoàng đế, thổi khiến cho hai hàng lông mi kia như lá cây run rẩy trong gió.

Đới Nhược Trạch cười chạm nhẹ vào chóp mũi của hoàng đế, nói: “Chậc, sắc đẹp trước mặt, không làm chút gì cũng quá thực có lỗi với bản thân mình.”

Đới Nhược Trạch cực kỳ vô sỉ thừa dịp hoàng đế đang ngủ muốn đi chiếm tiện nghi người ta, hắn cúi đầu muốn hôn lên cánh môi phấn nộn của hoàng đế, nhưng còn chưa có đụng trúng, một bạt tai đáp chính xác lên gò má trái của hắn.

Đôi mắt to của hoàng đế trừng đến mức tròn vành vạnh, hai má cũng phồng lên, giống một con long miêu đang xù lông.

Hoàng đế mắng: “Đồ lưu manh!”

Đới Nhược Trạch bụm mặt, ra vẻ như đau đến rớt hết cả hàm răng, giả khóc ròng nói: “Bệ hạ ngươi thật nhẫn tâm! Khuôn mặt ta anh tuấn như vậy ngươi cũng nỡ đánh, đánh hỏng thì làm sao bây giờ?!”

Hoàng đế nói: “Ngươi tự chuốc lấy, xứng đáng!”

Đới Nhược Trạch già mồm át lẽ phải nói: “Điều này sao có thể là ta tự chuốc lấy được, này rõ ràng chính là lỗi của bệ hạ!”

“Lỗi của ta?” Hoàng đế cười lạnh hỏi, “Trẫm có lỗi gì?”

Đới Nhược Trạch nói: “Ý nghĩa của hoài bích có tội (mang ngọc có tội-người có vật quý trong người sẽ mang đến tai họa, cũng có thể hiểu là có tài năng, nhan sắc…cũng mang đến tai họa) bệ hạ hiểu mà? Ta sẽ thường xuyên muốn khinh bạc ngươi đó không phải bởi vì ta háo sắc, mà là bởi vì ngươi quá đẹp, dung mạo cùng khí chất của ngươi đều là phù hợp với thẩm mỹ của ta, trong mắt ta trong lòng ta, cũng sẽ không có người nào khác xuất chúng hơn ngươi. Ta rất thích ngươi, đương nhiên sẽ nhịn không được muốn thân cận ngươi, cùng ngươi như vậy như vậy, cho nên, là ngươi dụ dỗ ta!”

Hoàng đế nghe không nổi lời ngon tiếng ngọt của Đới Nhược Trạch, người kia luôn có thể đem lời ngụy biện nói đến mức nước miếng tung bay hiên ngang lẫm liệt, khiến cậu thẹn thùng không thôi.

Hoàng đế nghiêng người, đối mặt với tấm ván gỗ giữa cách gian số 2 và số 3, thở phì phì nói: “Cái miệng kia của ngươi ngoại trừ công năng nói hươu nói vượn ra, cũng không làm được cái gì khác.”

Đới Nhược Trạch nằm nghiêng ở phía sau hoàng đế, một tay khoát lên trên lưng hoàng đế, ôm lấy cậu, cho dù hoàng đế lấy khuỷu tay thụi hắn hắn cũng không buông ra, hắn đầy ý xấu mà nói chuyện với cái cổ cực kỳ mẫn cảm của hoàng đế: “Miệng của ta có thể làm cái gì, bệ hạ đều hiểu rõ hơn so với ai khác.”

Hoàng đế bị nhiệt khí phả ra sau cổ kia kích thích đến mức sau lưng cứng ngắc, nhịn không được nghĩ muốn co rúm người lại, miệng cọp gan thỏ mà hung ác nói với Đới Nhược Trạch: “Đới thường tại, lăn trở về cách gian của ngươi đi, bằng không trẫm sẽ gọi người!”

Đới Nhược Trạch nói: “Tấm ván gỗ này là cách âm đó, trừ phi ngươi muốn mở ra tấm ván gỗ giữa ngươi với hoàng hậu nương nương.” Hắn cắn lỗ tai hoàng đế, vươn đầu lưỡi liếm liếm ốc tai xinh xắn, “Bệ hạ, ngươi không lẽ muốn chơi 3p à, khẩu vị thiệt là nặng.”

“Đới Nhược Trạch!” Hoàng đế ở trong ngực Đới Nhược Trạch xoay người lại, rất là hung ác mà vung nắm đấm qua, cậu ra tay cũng không nhanh, Đới Nhược Trạch hoàn toàn có thể ngăn lại được, nhưng hắn không làm như vậy, hắn chọc tiểu hoàng đế tức giận, lúc này nhất định phải làm cho tiểu hoàng đế phát tiết xuống, nếu không vật cực tất phản (khi sự vật sự việc đến cùng cực thì tất yếu sẽ xoay chuyển lại).

Nắm đấm của hoàng đế đáp xuống ngay trên vành mắt trái của Đới Nhược Trạch, đau đến mức Đới Nhược Trạch chảy ra nước mắt sinh lý.

Đới Nhược Trạch “A” lên một tiếng, nói: “Bệ hạ, ngươi muốn đánh ta thành người mù hả!”

Hoàng đế nói: “Hừ ~ ngươi mà quấy rối trẫm nữa trẫm sẽ phế đi cái thứ kia của ngươi.”

Đới Nhược Trạch chịu thua, nói: “Được rồi được rồi, ta không quấy rối nữa, chúng ta ngủ đi.”

Hoàng đế nói: “Ai muốn ngủ với ngươi hả?! Lăn trở về cách gian của ngươi đi!”

Đới Nhược Trạch cầu xin: “Bệ hạ, ngươi cũng đánh ta rồi, để cho ta ngủ với ngươi một đêm coi như là phúc lợi đi mà.”

“Không được!” Thái độ hoàng đế thực kiên quyết, “Ngươi không lăn trở về cách gian của ngươi trẫm liền đánh một con mắt khác của ngươi cũng thành gấu trúc luôn!”

Đới Nhược Trạch giận dữ nói: “Ai ~ làm đàn ông thật khó!”

Đới Nhược Trạch lấy thế sét đánh không kịp bưng tai chụt một cái lên môi hoàng đế, chạy trở về cách gian số 1 của hắn, cũng thừa dịp trước khi hoàng đế nổi bão hạ tấm ván gỗ xuống.

Hai người cách tấm ván gỗ, đều xuyên thấu qua chướng ngại vật vừa dày vừa nặng này nhìn về phía đối phương, một người cười cực kỳ lưu manh, một người tức giận đến ngứa răng, nhưng cùng nhìn nhau trong chốc lát sau, bọn họ đều mệt nhọc, ở trong chiếc xe ngựa siêu xa hoa này mà chậm rãi tiến nhập giấc ngủ.

Hệ thống: ngài đạt được độ hảo cảm của hoàng đế +1, tổng cộng độ hảo cảm 30. 】

Lúc Đới Nhược Trạch tỉnh ngủ, hắn nghe được tiếng xôn xao bên ngoài xe ngựa.

Hoàng đế, hoàng hậu cùng Lam quý phi ba người đều đã không ở bên trong xe, toàn bộ xuống xe đi thăm dò tình huống.

Đới Nhược Trạch xuống xe ngựa, sau khi rửa mặt xong đi qua chỗ hoàng đế.

Có một hàng thị vệ đi theo phía sau hoàng đế bọn họ, mà dưới chân hoàng đế, có một khối thi thể.

Phản ứng đầu tiên của Đới Nhược Trạch khi nhìn đến thi thể không phải là “Người chết a!” , mà là “Ngọa tào, tiểu hoàng đế sẽ không đem cái thi thể này về chơi băng luyến đi!”

Đới Nhược Trạch vội vàng chạy đến bên cạnh hoàng đế, hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

Hoàng đế nói: “Người nọ là thích khách.”

Đới Nhược Trạch cúi đầu nhìn kỹ, người này mặc quần áo dạ hành, khăn che mặt bị kéo xuống, lộ ra một khuôn mặt tầm thường xấu xí. Trên người gã cũng không có ngoại thương gì nổi bật, khóe miệng lại dính thứ đen đen gì đó, giống như là thức ăn sót lại sau khi ăn cơm không rửa miệng.

Đới Nhược Trạch nói: “Thích khách này cũng quá chuyên nghiệp đi, ăn tối xong miệng chưa kịp rửa đã đi ám sát?”

Vẻ mặt hoàng đế có phần cổ quái nói: “Không phải.”

Đới Nhược Trạch hỏi: “Vậy là cái gì?”

Hoàng đế nói: “Thích khách này là ăn trúng con thỏ hoang của ngươi nướng mà chết.”

Đới Nhược Trạch: “. . . . . . ?!” Ngươi lừa ta!

Thị vệ trưởng làm hết phận sự giải thích: “Khởi bẩm bệ hạ, khởi bẩm các vị nương nương, thích khách này đến lúc nửa đêm, y rắc phấn mê huyễn, phấn mê huyễn là một loại mê dược có thể khiến người ta thần chí không rõ, y lúc ấy thuận gió, chúng ta đa số đều hít phải phấn mê huyễn, mất đi sức chiến đấu.” Gã quì một gối, thỉnh tội với hoàng đế, “Đây là do ta không hoàn thành chức trách, thỉnh bệ hạ trách phạt.”

Hoàng đế nói: “Ngươi tiếp tục nói đi.”

Thị vệ trưởng nói: “Vâng! Thích khách này võ công cực cao, khinh công lại xuất thần nhập hóa, cho dù bọn thị vệ không trúng mê huyễn phấn cũng chắc không phải là đối thủ của y, càng đừng nói lúc ấy bọn thị vệ cơ bản đều. . . . . .” Gã dừng một chút, nói, “Nhưng thích khách này cũng không biết là đói bụng hay sao, y nhặt lên con thỏ nướng khét của Đới thường tại liền gặm, ăn cực kỳ ngon miệng, y ăn xong thỏ hoang, thì muốn đến công kích xe ngựa, ta liều chết vật lộn cùng y, nhưng giao thủ chưa được hai hiệp, thích khách đã gục xuống đất. Ta thăm dò hơi thở y, thấy y đã chết, trải qua khám nghiệm tử thi, chứng minh y là trúng độc tử vong.”

Đới Nhược Trạch chỉ cảm thấy chuyện này rất kì huyễn, thích khách nhà ai mà ám sát đến một nửa lại chạy đi tìm đồ ăn a! Ăn thì ăn đi, cư nhiên lại có thể gặm được một con thỏ hoang đã nướng tới khét lẹt, còn đặc biệt ăn sạch nữa! Thần kinh vị giác của anh bạn này thiệt là đặc biệt!

Thị vệ trưởng nói: “Trên người thích khách này không có dấu hiệu gì có thể chứng minh y lệ thuộc tổ chức thích khách nào, nhưng là y theo suy đoán của ta, y hơn phân nửa là người của tổ chức sát thủ Ăn Hàng!”

“Tổ chức sát thủ Ăn Hàng” . . . . . . Khóe mắt Đới Nhược Trạch giật giật, trò chơi này có bao nhiêu cừu hận với ăn hàng vậy chứ!?

Thị vệ trưởng nói: “Tục truyền người trong tổ chức sát thủ Ăn Hàng, không có lực kháng cự với thức ăn ngon, vô luận bọn họ đang làm nhiệm vụ, hay đang giết người, một khi chung quanh xuất hiện thức ăn ngon, bọn họ sẽ trước tiên chạy về phía thức ăn ngon. Trên giang hồ có nhiều người đều dùng thức ăn ngon hối lộ sát thủ của tổ chức sát thủ Ăn Hàng, vì thế cho nên nhặt trở về được một cái mạng. Thích khách này đang trong lúc ám sát lại đi ăn thỏ nướng, hành vi như vậy ở giang hồ cũng không thấy nhiều, cho nên khả năng y là thành viên của tổ chức sát thủ Ăn Hàng rất lớn.”

Hoàng đế rất không tin tưởng nói: “Thỏ nướng của Đới thường tại là thức ăn ngon?! Thị vệ trưởng, quan điểm này không thể thuyết phục trẫm.”

Thị vệ trưởng nói: “Có lẽ là sở thích của thích khách này không giống người thường, thuộc hạ sẽ điều tra rõ lai lịch của y!”

Hoàng đế nói: “Lui đi.”

Thị vệ trưởng lĩnh mệnh lui ra.

Lam quý phi vui sướng theo sát Đới Nhược Trạch mà ôm vai bá cổ, nói: “Đới thường tại ngươi quá lợi hại , giết người không dao a! Ta có thể phát minh ra pháp khí lợi hại như vậy thì tốt rồi.”

Đới Nhược Trạch cười đến thực cứng ngắc, nói: “Sẽ có một ngày như vậy.” Trù nghệ của hắn là nát đến cái tình trạng gì chứ?! Ăn chết người cái gì gì đó khiến hắn thực tổn thương tự tôn đó biết không!

Đới Nhược Trạch liếc nhìn hoàng đế, hoàng đế quăng lại cho hắn một ánh mắt khinh thường đầy khả ái.

Đới Nhược Trạch nghĩ, tuy rằng trù nghệ của hắn nát đến mức người người oán trách, nhưng có thể cứu tiểu hoàng đế một lần cũng không tệ.

Hệ thống: độ hảo cảm của hoàng đế +3, tổng cộng độ hảo cảm 33. 】

Hệ thống: ngài đạt được danh hiệu “Sát thủ phòng bếp Đới thường tại” . 】

ChinchillaChinchilla2

TotoroLong miêu (Chinchilla)

Advertisements

9 thoughts on “CDNST: CHƯƠNG 31

  1. Pingback: CDNST | Littlepu

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s