Cha nuôi và con nuôi

CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 42

Chương 42:

Cậu trai đứng ngoài cửa nhìn thấy Trịnh Liệt, khuôn mặt vốn bình tĩnh nhất thời trở nên khẩn trương cứng ngắc, cậu ta chậm rãi đưa tay lên thành tư thế đầu hàng, từ từ đi vào phòng.

Trịnh Liệt trông thấy, hơi hơi nhíu mày lại. Bởi vì phía sau cậu ta, lộ ra khuôn mặt mày rậm mắt to của Trịnh Phỉ.

Trịnh Phỉ vẫn mặc một thân quần áo nhân viên phục vụ câu lạc bộ Kim Cương như cũ một tay nửa giơ lên để ở trên lưng cậu trai, không ngoài dự liệu, trên tay cậu cầm một cây súng lục tinh xảo.

Phản ứng đầu tiên của Trịnh Liệt là rút khẩu súng bên hông ra, nhắm ngay Trịnh Phỉ! Từ sau khi bị người khác bắn chết trong mơ, hắn đã theo thói quen mang theo một cây súng bên người.

Đồng tử Trịnh Phỉ co rút lại! Cậu nằm mơ cũng không dự đoán được sẽ có một ngày Trịnh Liệt giơ súng về phía mình!

“Cút đi!” Trịnh Liệt quát khẽ.

Trịnh Phỉ căm tức nắm áo cậu trai đứng trước mặt, đẩy về phía cửa, lạnh lùng nói: “Cút đi!”

Cậu trai hoảng sợ trợn mắt, nhanh chóng biến mắt khỏi phạm vị tầm mắt của Trịnh Liệt cùng Trịnh Phỉ. Cậu ta đúng thật là đi bán thân kiếm sống, nhưng không muốn vì tiền mà đánh mất luôn cái mạng nhỏ của mình!

Trịnh Phỉ đuổi nhóc MB muốn qua đêm với Trịnh Liệt đi xong, quay đầu hung hăng nhìn chằm chằm Trịnh Liệt, một tay đặt trên cửa muốn dùng sức đóng lại.

“Không cần đóng. Cậu cũng vậy, cút đi.” Trịnh Liệt cắt ngang động tác muốn đóng cửa của cậu, cánh tay cầm súng cực kỳ ổn định.

Trịnh Phỉ đơn giản vứt khẩu súng xuống đất, dùng sức đóng cửa lại, ngẩng đầu ưỡn ngực khiêu khích nhìn Trịnh Liệt: “Lão ba, ba tốt nhất cứ một phát bắn chết con đi!”

Bằng không, con chính là chết cũng muốn kéo ba xuống theo! ——- ánh mắt cậu nói như vậy.

Sự cự tuyệt của Trịnh Liệt đối với cậu từ ngày qua ngày, đã dẫn phát ra sự ngang ngược cùng cố chấp trong tính cách của cậu.

Trịnh Liệt chậm rãi buông súng, sâu sắc cảm thấy không thể câu thông với cái thằng nhãi này.

“Tôi đã đoạn tuyệt quan hệ cha con với cậu rồi.” Hắn nói.

“Con không chấp nhận!” Trịnh Phỉ chém đinh chặt sắt (ý chỉ sự chắc chắn) nói.

“Cậu họ Tô, không họ Trịnh!” Trịnh Liệt nói.

“Lão ba, nếu ba để ý, con đây không lấy họ Tô, vĩnh viễn họ Trịnh!” Trịnh Phỉ kiên định nói.

“Cậu mặc kệ nguyện vọng của mẹ mình?” Trịnh Liệt không tin. Mấy năm nay Trịnh Phỉ vì báo thù, vì nguyện vọng của Tô Tiểu Trúc, chính là ngay cả mạng cũng không cần.

“Dù sao nhà họ Tô cũng chỉ còn một mình con, con muốn như thế nào thì cứ như thế đó! Cũng đã báo thù cho bọn họ rồi, mẹ con cũng sẽ không vì loại chuyện nhỏ này mà nhảy ra đánh con.” Trịnh Phỉ thờ ơ bĩu môi.

“Đó là chuyện của cậu.” Trịnh Liệt nói. Dù sao hắn đã quyết định mặc kệ hết mọi chuyện liên quan đến Trịnh Phỉ.

“Lão ba!” Trịnh Phỉ quả thực hận không thể nhào qua nắm cổ Trịnh Liệt mà lắc, “Con rốt cuộc làm cái gì chọc ba giận, khiến ba không cần con nữa? Không có con, ai phụng dưỡng ba khi già yếu tiễn ba trước lúc lâm chung!”

“Tôi không cần cậu phụng dưỡng khi già yếu đưa tiễn trước lúc lâm chung!” Trịnh Liệt bị cái miệng chó không phun nổi ngà voi của Trịnh Phỉ làm tức đến xanh mặt.

“Con mặc kệ! Ba phải nói cho con biết con đạp trúng cái đuôi nào của ba?”

“Cậu từ nhỏ đến lớn chọc bao nhiêu phiền toái cho tôi……..”

“Con cam đoan về sau sẽ không như vậy nữa! Con đã rời khỏi Viêm bang, đầu nhập vào Tiêu Sân! Nếu ba không thích con dính vào hắc đạo, con thậm chí có thể rời khỏi Tiêu Sân!” Trịnh Phỉ giơ nắm tay lên đấm vào vách tường lớn tiếng nói!

Khóe môi Trịnh Liệt nhếch lên một nụ cười trào phúng. Nếu câu này của Trịnh Phỉ có thể nói sớm hơn một chút, có lẽ hắn còn có thể có chút cảm giác. Nhưng bây giờ mới nói, để làm gì nữa?!

“Đây là tác phong làm việc của cậu? Muốn phản bội liền phản bội, muốn trở về thì trở về! Cậu rốt cuộc muốn tùy hứng tới khi nào?” Trịnh Liệt mặt không chút thay đổi nói.

Trịnh Phỉ nắm chặt tóc mình: “Lão ba, lúc trước phản bội Tiêu gia là con không đúng, con đã muốn cố hết sức bù đắp lại!”

“Cậu cho rằng điều đó có thể bù đắp lại sao?”

“Con phản bội Tiêu gia chính là không muốn liên lụy tới ba và Tiêu gia!” Trịnh Phỉ rốt cục hét lên những từ ngữ vẫn luôn đặt trong lòng những năm gần đây! Phùng gia giết cả nhà cậu, cậu không thể mặc kệ mối thù này! Cậu chỉ có một thân một mình, thế đơn lực bạc, muốn báo thù chỉ có thể mượn lực lượng của người khác. Cậu không muốn kéo Trịnh Liệt vào vũng nước này, lại không thể không mượn quan hệ của hắn mà vào Tiêu gia. Liều mạng lâu như vậy mới làm ra được chút thành tích ở Tiêu gia, người của Phùng gia đã muốn tìm tới cửa muốn giết cậu để trừ cỏ tận gốc. Lúc ấy cậu chính là cảm thấy không thể liên lụy đến Trịnh Liệt cùng Tiêu gia, mới mang theo người của mình trốn đi. Vẫn luôn không nói ra, là bởi vì biết lấy tính cách của Trịnh Liệt, tuyệt đối sẽ không bỏ mặc không quan tâm tới cậu. Thân nhân của cậu đã từng người từng người một chết trước mặt cậu, cậu không cho phép Trịnh Liệt trở thành một trong số đó! Những năm gần đây cậu đẩy ra ngoài Viêm bang, không cho phép người trong bang quấy rầy Trịnh Liệt, chính là vì bảo hộ hắn! Cậu không cần bất cứ một kẻ nào khác, cậu chỉ cần Trịnh Liệt sống tốt mà thôi!

Trịnh Liệt hơi hơi chấn động, nghi hoặc vẫn luôn tồn tại trong lòng đột nhiên sáng tỏ. Nhưng chuyện đã tới bây giờ, hết thảy đã muộn. Động cơ của việc Trịnh Phỉ phản bội có lẽ là tốt, nhưng hành vi của cậu khiến Tiêu gia bất ngờ không đề phòng kịp mà tổn thất nặng nề, cũng khiến quan hệ giữa Trịnh Liệt và Tiêu Sân thiếu chút nữa đoạn tuyệt. Hiện tại trong Viêm bang có người không an phận, muốn thông qua Trịnh Liệt dây dưa với Tiêu gia. Tuy rằng Trịnh Phỉ thề rằng đã thoát ly Viêm bang, nhưng phỏng chừng ngày sau vẫn sẽ phiền toái không ngừng như cũ.

Cậu ngay cả cái con bé gọi là Tiểu yêu kia cũng không khống chế được, muốn hắn làm sao tin tưởng cậu có thể từ nay về sau buông tay mặc kệ chuyện trong giới?

“Tôi không tin.” Trịnh Liệt hít sâu một hơi, chậm rãi nói.

Trịnh Phỉ nghiến răng nghiến lợi: “Lão ba! Ba nói đạo lý một chút đi!” Rõ ràng đã muốn tin tưởng cậu còn chết sống mạnh miệng!

“Đối với cậu, không cần nói đạo lý!” Trịnh Liệt cứng rắn nói, “Cậu đi đi.”

Trịnh Phỉ tức điên rồi, hét lớn một tiếng đột nhiên nhào qua vung nắm đấm về phía Trịnh Liệt!

Trịnh Liệt thấy cậu ra tay, lửa giận của hắn cũng nháy mắt bốc lên, nâng tay cản nắm đấm của Trịnh Phỉ, đá tới một cước!

Trong không gian có hạn của căn phòng hai người không lưu tình chút nào quyền đấm cước đá về phía đối phương!

Rốt cuộc Trịnh Phỉ trải qua huấn luyện chuyên nghiệp, lại có bản năng sát phạt rèn luyện từ thực chiến, cuối cùng quét chân một cái khiến Trịnh Liệt trượt chân ngã xuống giường!

Trịnh Phỉ lấy cánh tay siết chặt cổ Trịnh Liệt, cả giận nói: “Ba có tin con hay không?”

“Không tin!” Trịnh Liệt càng giãy dụa không ngừng, gập khuỷu tay thụi cậu.

Trịnh Phỉ giận đỏ mắt, ngao ô một tiếng cúi người hôn lên môi Trịnh Liệt, dùng sức mút vào gặm cắn! Tư thế kia giống như nghĩ muốn nuốt Trịnh Liệt vào bụng!

Ở trên giường, Trịnh thiếu làm sao có thể là người bị đè? Hắn phát cáu cắn đầu lưỡi Trịnh Phỉ! Trịnh Phỉ bị đau kêu lên một tiếng, trong lúc phân tâm cảm thấy một trời đất quay cuồng một trận, bị Trịnh Liệt chặt chẽ khống chế trở lại!

Trịnh Liệt thân cao người nặng chiếm ưu thế, đè nặng trên người Trịnh Phỉ khiến cho cậu không thể ra tay được, Trịnh Phỉ như con cá mắc cạn cố gắng vặn tới vặn lui vẫn như cũ không thể giãy ra được.

Thân thể hai người kề sát nhau mà kịch liệt ma sát, không thể tránh được việc thỉnh thoảng chạm tới chỗ trọng yếu nào đó.

Trịnh thiếu từ sau khi cắt đứt với Trác Thư Nhiên vẫn không lên giường với ai chính bởi vì nghẹn tới cực hạn mới đến câu lạc bộ Kim Cương tìm MB. Lúc này bị chà sát nổi lửa, không thể khống chế được mà nổi lên phản ứng.

Cảm giác được biến hóa thân thể của Trịnh Liệt, Trịnh Phỉ vốn đang giãy dụa kịch liệt dừng lại một chút, lửa giận dần dần rút đi, trong đôi mắt to hiện lên một mạt ý cười cổ quái.

Cậu đơn giản mở hai chân ra vươn lên, kẹp chặt thắt lưng Trịnh Liệt, ưỡn lưng đem chỗ cũng đã nổi lên phản ứng của mình chạm vào cái nơi đang gồ lên kia của Trịnh Liệt. Cái ma sát đúng chỗ này khiến cả hai người đều chấn động cả người!

Trịnh Liệt nhất thời tức giận thở dốc. Hắn cũng không muốn làm với Trịnh Phỉ nữa!

Hắn buông tay đang kiềm chế Trịnh Phỉ ra, dùng sức vặn bung hai chân đang kẹp lấy eo hắn của Trịnh Phỉ ra ——- đây tuyệt đối là một quyết định sai lầm!

Bản lĩnh của Trịnh Phỉ rất tốt, một đôi chân khi đối đầu với kẻ thù là vũ khí công kích trí mạng, ở trên giường lại cực kỳ quyến rũ, rắn chắc, hữu lực, cân xứng, đường cong lưu loát không có một vết sẹo, có thể kẹp chặt thắt lưng người khác, không thỏa mãn tuyệt đối sẽ không thả ra.

Trước kia lúc Trịnh Liệt thượng cậu yêu đôi chân này muốn chết. Chính là sau khi tỉnh lại từ trong mơ vẫn không có làm với Trịnh Phỉ, Trịnh Liệt nhất thời sơ ý, chẳng những không có vặn bung chân Trịnh Phỉ ra được, còn bị Trịnh Phỉ vòng tay qua cổ kéo xuống, môi hai người lần thứ hai dán vào nhau!

Số lần ha người lăn giường không tính là nhiều, nhưng mỗi lần đều như là đánh nhau một trận, vừa kích thích lại vừa nhuần nhuyễn thỏa mãn!

Trịnh Phỉ cũng là rất lâu không có phát tiết, vừa cọ vừa hôn thế này cứ như châm lửa khắp nơi khiến cậu nhịn không được bốc cháy, ánh mắt của cậu đều thay đổi!

Trịnh Liệt muốn làm nhưng không muốn làm với Trịnh Phỉ, còn Trịnh Phỉ thì quyết tâm muốn làm với Trịnh Liệt. Hai người ở trên giường qua qua lại lại bắt đầu dây dưa vào nhau.

“Buông tay, Trịnh Phỉ!”

“Không buông! Ba cũng cứng lên rồi mà!”

“Dừng tay, cút ngay!”

“Đã lâu không làm rồi phải không? Ba, con đến thỏa mãn ba…..”

“Tôi không có hứng thú với cậu!”

“Phía dưới của ba cũng không phải nói như vậy nha!”

“Trịnh Phỉ, cậu có còn biết xấu hổ không hả?!”

“Không biết!”

“Cậu thật sự tiện như vậy…. shhh, Trịnh, Phỉ……”

“Hừ, hừ……. A…….”

Ở trên giường Trịnh Phỉ luôn luôn rất phóng túng, cậu lại biết rõ những điểm mẫn cảm của Trịnh Liệt, cho dù Trịnh Liệt không tình nguyện, thân thể cũng dần dần bị trêu chọc có phản ứng. Đàn ông là loại động vật bị chi phối bởi nửa thân dưới.

Quần áo của hai người cũng đã lộn xộn xộc xệch. Áo sơ mi của Trịnh Phỉ đã muốn mở ra, lộ ra lồng ngực chằng chịt sẹo. Làn da như vậy đương nhiên là không xinh đẹp, nhưng khiến người ta nhìn vào có một loại cảm giác trộn lẫn giữa cường hãn cùng yếu ớt rất kích thích thị giác.

Trịnh Liệt không khỏi nhớ tới tình cảnh lúc trước khi Trịnh Phỉ nằm ở trên giường không nhúc nhích, tựa như bất cứ lúc nào cũng có thể đình chỉ hô hấp.

“…….. Cậu không chịu buông tay, có phải không?” Trịnh Liệt chống tay ở phía trên Trịnh Phỉ, nhìn đôi mắt to động tình ướt át của cậu.

“Tuyệt đối không!” Trịnh Phỉ cố chấp nói, “Con sẽ quấn lấy ba, để ba làm sao cũng không thể bỏ đi được!” Cậu một tay gắt gao vòng siết lấy vai Trịnh Liệt, một tay vói vào trog quần hắn sờ loạn.

Trịnh Liệt hừ một tiếng, từ chối cho ý kiến, chỉ ra lệnh: “Xoay người lại!” Dù sao cũng đã thành cái dạng này rồi, hàng miễn phí, không ăn cũng uổng!

Trịnh Phỉ sửng sốt, yên lặng nhìn hắn một lúc lâu, mới rút tay về, dò xét mà xoay người lại nằm sắp xuống, mân mê mông có chút khó nhịn, nhưng vẫn xoay đầu như cũ nhìn chằm chằm hắn không hề chớp mắt, phòng bị hắn lâm thời bứt ra.

Trịnh Liệt ghé vào trên người cậu, kéo quần cậu xuống, không chút khách khí mà đưa ngón tay vào miệng lỗ nhỏ kia.

Trịnh Phỉ chấn động thật mạnh, hai tay bắt lấy gối đầu siết chặt, vừa đau vừa thoải mái mà rên rỉ một tiếng.

Vừa nghe được thanh âm quyến rũ phóng đãng này trong lòng Trịnh Liệt cũng không thể khống chế mà trở nên ngứa ngáy, cái chỗ vốn đã muốn cứng rắn lại biến lớn một chút.

Thân thể Trịnh Phỉ cực kỳ mẫn cảm, kinh nghiệm làm tình với Trịnh Liệt khiến cậu dần dần trở thành một tiểu thụ hoàn toàn. Mặt sau bị ngón tay của Trịnh Liệt cắm vào, phía trước đã ngẩng đầu của cậu đã muốn run rẩy mà rỉ ra chất lỏng trong suốt.

Trịnh Liệt mơn trớn phía trước của cậu, thấm ướt hai ngón tay, lại cắm vào miệng lỗ nhỏ phía sau của cậu: “Nhanh như vậy, nghẹn bao lâu………”

Trịnh Phỉ tức giận trừng hắn.

Trịnh Liệt nhếch môi, đột nhiên không hế báo trước rút ngón tay ra, ưỡn người cắm vào!

“A!” Cái lỗ nhỏ đang mấp máy bị lấp đầy, Trịnh Phỉ phát ra một tiếng kêu vui sướng thỏa mãn, theo bản năng bắt đầu hùa theo!

Loại tiếng kêu thỏa mãn này không thể nghi ngờ là thuốc kích dục tốt nhất, một cỗ cảm thành tựu chinh phục nổ tung trong ngực Trịnh Liệt, hắn không cho Trịnh Phỉ thời gian để thích ứng, nắm lấy thắt lưng thon gầy rắn chắc của cậu mạnh mẽ ra vào, từng chút từng chút đâm vào sâu trong cơ thể cậu!

Tư thế làm từ phía sau vốn càng khó tiến vào hơn tư thế đối mặt, sẽ khiến cho bên tiếp nhận đau đốn nhiều hơn, nhưng sau khi thích ứng, khoái cảm cũng sẽ nhiều gấp bội!

“A……A……. Ba! Ba! Thực thích…….” Trịnh Phỉ phát ra tiếng kêu phóng đãng, thân thể theo động tác ra vào của Trịnh Liệt mà phập phồng rung động, cậu thuần thục phối hợp mà co rút lại lỗ nhỏ, cảm giác kích thích vừa tê vừa đau lan tràn khắp tứ chi bách hài của cậu!

Tên yêu tinh này!

Đầu óc Trịnh Liệt choáng váng, dục vọng ở trong cơ thể Trịnh Phỉ lại tiếp tục biến lớn! Cái lỗ nhỏ tiêu hồn kia chặt chẽ siết lấy thứ to lớn của hắn, khoái cảm vọt thẳng lên đại não! Hắn càng thêm ra sức tiến nhập, chín sâu một nông mà đâm vào khiến Trịnh Phỉ cơ hồ điên cuồng! Tiếng nước nhèm nhẹp vang lên ở nơi hai người kết hợp, vừa gợi tình lại vừa dâm mĩ! Lúc chạm tới một điểm nào đó trong cơ thể Trịnh Phỉ, cậu phát ra một tiếng thét cao vút, thiếu chút nữa cứ như vậy mà bắn ra!

“Cùng nhau!” Trịnh liệt khàn khàn nói, ngón tay thon dài không lưu tình chút nào mà nắm đỉnh phân thân của cậu.

“Ba, ba….. để con bắn, để cho con bắn đi mà………” Trịnh Phỉ khó nhịn mà kêu lên, đưa tay bắt lấy tay Trịnh Liệt.

“Không! Chịu đựng!” Trịnh Liệt bá đạo nói, một tay bao lấy đôi tay đã mềm nhũn của cậu, “Bằng không tôi liền rút ra!” Dục vọng của hắn dùng sức đâm vào càng sâu trong cơ thể Trịnh Phỉ, lại vờ như muốn rút ra.

“Không!” Trịnh Phỉ sợ hãi kêu lên, dùng sức siết chặt lỗ nhỏ phía sau, không cho Trịnh Liệt rút ra.

Trịnh Liệt bị cậu cắn chặt như vậy một cái, sướng tới mức thở dốc vì kinh ngạc! Nếu không phải đã là thân kinh bách chiến, thì cơ hồ phải lập tức tước vũ khí đầu hàng trong cái nơi căng chặt ướt át này!

“Chịu đựng! Cùng nhau!”

Trịnh Liệt quát, đột nhiên đưa tay xuyên qua dưới nách Trịnh Phỉ, vẫn giữ tư thế cắm vào mà xem cậu như búp bê ôm vào trong ngực.

“A! A!” Tư thế thay đổi kích thích đến mức cả người Trịnh Phỉ run rẩy không ngừng. Cậu ngồi trên dục vọng của Trịnh Liệt, bởi vì tác dụng của trọng lực, cái vật cứng rắn to lớn kia đâm vào một độ sâu hoàn toàn mới.

Trịnh Liệt nắm eo cậu nhấc lên, lại đè xuống, cái miệng nhỏ tham lam phun ra nuốt vào vật to lớn sưng tím kia.

“A……. A………” Trịnh Phỉ mất cân bằng, vung vẫy cánh tay về phía sau ôm lấy cổ Trịnh Liệt, hai chân mở lớn, mặt trước dựng thẳng!

Trịnh Liệt kéo tay cậu xuống, nắm eo cậu rút dục vọng của mình ra, trước khi Trịnh Phỉ kịp phát ra tiếng rên rỉ bất mãn, xoay người cậu lại đè xuống giường, eo dùng sức đâm vào, lại tiếp tục xỏ xuyên lần nữa!

“A!” Hai chân Trịnh Phỉ bị gập lại thành hình chữ M, cái miệng nhỏ ăn nghiện quen mùi mà liều mạng co rút. Cậu mở đôi mắt đỏ hồng thấm ướt mồ hôi ra, nhìn chằm chằm Trịnh Liệt không chớp mắt.

Khuôn mặt tuấn tú của hắn bởi vì dục vọng mà vặn vẹo, mồ hôi từ thái dương nổi gân xanh của hắn chảy xuống, thoạt nhìn vừa cuồng dã lại gợi cảm.

“Ba ….. Ba….. Ba ……. Hôn con…… hôn con……” Trong mắt Trịnh Phỉ hiện lên mê luyến, ngưỡng cổ cố gắng tiến lại gần!

Trịnh Liệt dừng một chút, cúi người xuống đem dục vọng cắm vào càng sâu, tránh khỏi miệng của cậu, hung hăng cắn một ngụm trên hầu kết Trịnh Phỉ!

“Ô!” Trịnh Phỉ tựa như con thú non bị cắn trúng điểm yếu hại, phát ra một tiếng nức nở cầu xin tha thứ! Đây là một trong những nơi mẫn cảm nhất của cậu, kích thích đột nhiên đánh tới khiến cậu rốt cuộc nhịn không được mà bắn ra toàn bộ trọc dịch vốn đã tích tụ quá mức!

Lỗ nhỏ phía sau của Trịnh Phỉ cũng theo đó mà co rút kịch liệt, siết chặt lấy dục vọng của Trịnh Liệt.

Trịnh Liệt gầm nhẹ một tiếng, thúc vào một cái rốt cuộc trút hết toàn bộ tinh dịch nóng bỏng vào bên trong cơ thể Trịnh Phỉ…….

Advertisements

8 thoughts on “CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 42

      1. Vậy mấy em kia chắc phải ganh tỵ với bé Trịnh Phỉ lắm đây ╮(╯3╰)╭ kể từ đây mấy em sẽ cố gắng ganh đua leo lên giường anh (mặc dù hơi khó). Có mục tiêu luôn là một chuyện tốt! ( đạo) ● 3●

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s