CDNST

CDNST: CHƯƠNG 30

Cửa ba mươi

Trong lãnh cung có một cung nữ chết, việc này nói lớn không lớn nói nhỏ không nhỏ.

Mạng của cung nữ trong hậu cung này vốn không đáng tiền, huống chi chỉ là một cung nữ hầu hạ thường tại không được mấy người nhận thức. Chỉ là, cung nữ này trúng độc mà chết, cái này đáng giá mọi người cân nhắc kỹ lưỡng.

Một cung nữ bình thường, ai lại đi độc chết nàng?

Có cung nhân đến lãnh cung nhặt xác chú ý tới mãnh vỡ của chén trà bên cạnh thi thể của Thúy Hoa, sau khi trải qua kiểm nghiệm trên mãnh vỡ này đúng là có độc!

Chén trà này là của Đới Nhược Trạch, vậy chẳng lẽ Đới Nhược Trạch độc chết chính cung nữ của mình? Động cơ của hắn đích là gì? Nếu không phải Đới Nhược Trạch độc chết Thúy Hoa, đó là có người muốn độc chết Đới Nhược Trạch sao? Vậy ai muốn độc chết Đới Nhược Trạch chứ?!

Chuyện này vừa nghĩ điểm nghi ngờ càng nhiều hơn, mà sau khi Đới Nhược Trạch chứng thật là Thúy Hoa hạ độc muốn mưu hại hắn, suy đoán về việc Đới Nhược Trạch độc chết chính cung nữ bên người của mình liền phai nhạt.

Trọng điểm của mọi người đều dời lên chuyện là ai muốn độc chết Đới Nhược Trạch.

Chuyện Đới Nhược Trạch độc chiếm ân sủng của hoàng đế, chọc giận chúng phi đã không phải là tin mới, vậy người muốn giết Đới Nhược Trạch ngay tại trong nhóm tần phi? Nhưng người làm chủ phía sau màn này chính là ai?!

Đáp án đủ loại.

Có người nói là Vũ tần, nàng ở hậu cung có tiếng là lòng ghen tị cực lớn; có người nói là Hoa tần, nam nhân bộ dạng còn đẹp hơn nữ nhân nhất định lòng dạ còn độc ác hơn so với nữ nhân; có người nói là Thục phi, cái người có thú vui nuôi sủng vật là trâu kỳ lạ như vậy khẳng định sẽ không là người tốt.

. . . . . .

Đương nhiên, vô luận đáp án của người nào cũng đều chính là nhàn thoại khi trà dư tửu hậu mà thôi, không có chứng cớ, ai cũng không thể vô cớ mà định tội một tần phi.

Lâu ngày, việc này cũng bị mọi người bỏ qua.

Chỉ chớp mắt, săn bắn mùa thu tới rồi.

Khu săn bắn của săn bắn mùa thu cách kinh thành năm trăm dặm về phía bắc, hoàng đế cùng nhóm tần phi của cậu, được hơn một ngàn thị vệ hộ giá bảo hộ ở giữa, chậm rãi lên đường.

Để dễ dàng bảo hộ, hoàng đế, hoàng hậu, Lam quý phi, Đới Nhược Trạch bốn người đều tập trung ở trong một chiếc xe ngựa. Đây là một chiếc xe ngựa siêu xa hoa, do tám con tuấn mã kéo, cỡ này có thể so với một cái phòng nhỏ, trong xe ngựa được trải thảm lông xa hoa, đệm ngồi bàn thấp lò sưởi vân vân mọi thứ đều đầy đủ, quả thực tựa như cái phòng xe lưu động ở xã hội hiện đại, so với phòng xe càng thêm phong cách.

Hoàng đế cùng hoàng hậu đoan đoan chính chính ngồi trên ghế chủ vị, như là hai pho tượng phật để mọi người chiêm ngưỡng.

Đới Nhược Trạch cùng Lam quý phi thì dựa đầu vào nhau mà thầm thì.

Lam quý phi nói: “Xe ngựa này là do ta thiết kế đó.”

Đới Nhược Trạch hai tay tạo hình trái tim cho y một cái like, “Xe ngựa này rất xuất sắc! Nhưng là một đường này chúng ta cơ bản chính là ăn ngủ tại hoang dã chiếm đa số, buổi tối phải ngủ như thế nào a? Bốn người cùng ngủ cũng được, nhưng là Hoàng hậu nương nương là nữ, chúng ta tổng không thể. . . . . .”

Lam quý phi nói: “Việc này ta đã sớm nghĩ tới.”

Lam quý phi mò tới một sợi dây thừng cạnh bức màn của xe ngựa, kéo xuống, từ trần xe ngựa bốn tấm ván gỗ “rầm” một tiếng rớt xuống, chia đều không gian của xe ngựa làm bốn phần, mỗi một phần đều cỡ chừng cái xe ngựa bốn người bình thường, cho dù người ngủ lăn lộn cỡ nào cũng không thành vấn đề.

Lam quý phi nói: “Chúng ta mỗi người ngủ một gian, tấm ván gỗ này có độ dày có thể cách âm, nếu bệ hạ nửa đêm muốn sủng hạnh ai cũng hoàn toàn không thành vấn đề!” Y ấn một cái nút trên tấm ván gỗ, tấm ván gỗ kia liền chậm rãi rút trở lại trần xe, “Xem, đem tấm ván gỗ này thu lại, hai người liền nhau có thể cùng nhau ngủ.”

Tròng mắt Đới Nhược Trạch đảo vòng vòng, nói: “Ngươi suy nghĩ thực chu đáo!”

Lam quý phi nói: “Làm một nhà phát minh, chính là phải suy nghĩ đến tất cả các khả năng có thể xảy ra!

Đới Nhược Trạch nói: “Ngươi sẽ trở thành một nhà phát minh vĩ đại!”

Lam quý phi nói: “Ta cũng tin tưởng vững chắc!”

Lam quý phi cùng Đới Nhược Trạch càng tán gẫu càng hợp ý, hận không thể biến nhau thành tri kỷ. Tại hoàng cung này, cũng chỉ có Đới Nhược Trạch có thể lý giải nhiệt tình của y đối với nghiên cứu phát minh! Tuy rằng hoàng đế cũng rất duy trì y, nhưng hoàng đế cũng không nhiều thời gian như vậy đi lắng nghe ý tưởng sáng tạo của y hơn nữa cũng không quá hứng thú nghe, nhưng Đới Nhược Trạch chính là một người lắng nghe tốt lắm, hắn không chỉ nghe y mặc sức tưởng tượng, hơn nữa sẽ đưa ra ý kiến thực đúng trọng tâm cho y, đây thật sự là một chuyện tốt.

Hai người huyên thuyên gần nửa canh giờ, Đới Nhược Trạch mới mạnh phục hồi lại tinh thần, ngượng ngùng nói: “Lam quý phi, chúng ta đã quên một sự kiện.”

Lam quý phi hỏi: “Chuyện gì?”

Đới Nhược Trạch nói: “Chúng ta quên dán hướng dẫn sử dụng của cách gian (gian phòng nhỏ) lên.”

Sắc mặt của Lam quý phi cũng không dễ nhìn, “Ta quên cho bệ hạ xem bản hướng dẫn sử dụng.”

Hai người nhất tề ngóng nhìn cái tấm gỗ cách âm kiên cố kia, nhất thời đều có chút nhức đầu.

Bọn họ nhốt hoàng đế cùng hoàng hậu trong một cái tiểu cách gian nửa canh giờ!

Lam quý phi thao tác cái chốt mở cuối cùng, toàn bộ các tấm ván gỗ rút lên, lộ ra khuôn mặt đen như bao công của hoàng đế cùng với khuôn mặt khóc thành Lâm muội muội của hoàng hậu.

Hoàng hậu khóc ròng nói: “Hu hu hu hu, bệ hạ, chúng ta có phải gặp phải thích khách hay không, đây là lần đầu tiên thần thiếp đi theo ngài đến bãi săn mùa thu, lại đụng phải loại chuyện này, thần thiếp nhất định là cái sao chổi!”

Hoàng đế nói: “Không phải lỗi của ngươi.”

Hoàng hậu nói: “Hu hu hu hu, sớm biết như thế, lúc trước không bằng để cho Thục phi hoặc là Lương phi bọn họ thay ta đến đây, ta vai không thể gánh tay không thể nâng, khi săn thú cũng không giúp được bệ hạ, còn làm hại bệ hạ vận khí đều kém.”

Hoàng đế nói: “Ngươi bình tĩnh một chút, chúng ta không có gặp phải thích khách.”

Hoàng hậu nói: “Hu hu hu hu, không phải thích khách chứ là cái gì? Chính là thích khách muốn vây khốn chúng ta, khiến chúng ta kêu trời trời không biết kêu đất đất chẳng hay, trong lúc chúng ta không hay không biết giết sạch thủ vệ của chúng ta, lại. . . . . . hu hu hu hu, bệ hạ, thần thiếp nguyện ý chết cùng ngươi!”

Sắc mặt hoàng đế thối đến không thể thối hơn mà căm tức Lam quý phi cùng Đới Nhược Trạch hai tên đầu sỏ gây nên chuyện này, chịu đựng tiếng hu hu hu hu ma âm xuyên não của hoàng hậu, cảm thấy bản thân tuyệt đối là hoàng đế có giá trị nhân phẩm kém nhất, người trong cái hậu cung này là cái dạng gì a!

Bực mình muốn chết!

Hoàng hậu thật vất vả mới nín khóc dưới sự nỗ lực trấn an của hoàng đế cùng Lam quý phi, sau đó Lam quý phi giảng giải cho hoàng hậu công dụng kỳ diệu của cái xe ngựa xa họa này của y.

Đới Nhược Trạch thì lấy lòng mà đi bồi tội với hoàng đế, “Bệ hạ, ngươi đừng tức giận a, ta cùng Lam quý phi cũng không cố ý.”

Hoàng đế bướng bỉnh nói: “Các ngươi đều không có tim, đều là lang tâm cẩu phế!”

Đới Nhược Trạch vạn phần thuần thục ôm đùi hoàng đế, “Được rồi được rồi, ta biết hoàng hậu nương nương khóc làm phiền lòng ngươi, ta này không phải đúng lúc giải cứu ngươi sao?”

“Ta cái gì mà ta?” Hoàng đế nâng lên cái chân mà Đới Nhược Trạch đang ôm không nhẹ không nặng đạp lên ngực Đới Nhược Trạch, nói, “Hừ ~ ngươi cùng Lam quý phi khi nào thân như vậy?”

Đới Nhược Trạch nói: “Cũng không thân lắm, ta thân với bệ hạ nhất.” Hắn thừa dịp hoàng hậu cùng Lam quý phi đều không nhìn bên này, nhanh chóng hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh lùng của tiểu hoàng đế, “Dù sao bệ hạ cũng đã làm như vậy như vậy lại như vậy như vậy với ta.”

Hoàng đế lấy mu bàn tay xoa xoa chỗ Đới Nhược Trạch hôn, ghét bỏ nói: “Có nước miếng!”

Đới Nhược Trạch vươn mặt mình, nói: “Đến, bệ hạ cho ta một ngụm nước miếng.”

Hoàng đế cho Đới Nhược Trạch một bạt tay.

Chạng vạng đoàn xe ngừng lại, hạ trại ở dã ngoại.

Bọn thị vệ có trật tự mà cảnh giới cùng nhóm lửa nấu cơm, đám người Đới Nhược Trạch ở trên xe ngựa cả một ngày cũng xuống xe hoạt động.

Nơi này là đồng cỏ hoang vu, cỏ dại mọc thành bụi, mênh mông vô bờ, không có kiến trúc chen chen chúc chúc cùng đám đông huyên náo như trong thành thị, có phần khiến người ta có cảm giác trời cao biển rộng.

Đới Nhược Trạch thẳng lưng, thở ra một hơi thật dài, khen: “Không khí thật trong lành!”

Lam quý phi nói: “Ừ, địa thế nơi này rất tốt, không thích hợp mai phục, chúng ta sẽ không lo lắng có người đánh lén, cho dù là có mãnh thú tới gần cũng có thể thấy ngay.”

“Mãnh thú?” Đới Nhược Trạch giật mình một cái, “Vùng này có cái mãnh thú gì?”

Lam quý phi nói: “Bò tót, hà mã, voi gì gì đó đi.”

Đới Nhược Trạch dùng một loại ánh mắt “Bạn thân ngươi đùa giỡn ta” nhìn Lam quý phi, ngươi cho rằng ta là dốt Lý hay là dốt Sinh hả?! Nhưng hắn suy nghĩ lại, theo cái trình độ não động quái dị của cái công ty trò chơi này, trong cái loại hoàn cảnh căn bản không thích hợp này xuất hiện loại động vật căn bản không thích hợp cũng không nhất định là không thể!

Đới Nhược Trạch nói: “Chỉ mong chúng ta có thể an ổn qua một đêm đi.”

Lam quý phi nói: “Chúng ta luôn muốn một nguyện vọng tốt đẹp!”

Đới Nhược Trạch: “. . . . . .” Cái loại ngữ khí chúng ta khẳng định sẽ gặp phải cái gì gì đó này thật sự là thiếu đánh a!

Hoàng đế, hoàng hậu, Lam quý phi, Đới Nhược Trạch bốn người ngồi quanh một cái đống lửa.

Hoàng đế nói: “Khó được nghỉ ngơi dã ngoại, không bằng đi săn thú rừng về nướng đi.”

Tiếng nói của hoàng đế vừa dứt, Đại Phúc liền đưa lên một con thỏ đã được lột da, nói: “Bệ hạ, đây là thị vệ mới vừa săn được.”

Hoàng đế nói: “Để Đới thường tại nướng cho mọi người ăn đi.”

Hệ thống: Người chơi thân mến, ngài mở ra phụ bản “Nướng thịt dã ngoại” . 】

Hệ thống: thành công qua cửa, ngài đạt được hảo cảm của hoàng đế. 】

Hệ thống: hữu tình nhắc nhở, ngài chỉ có một lần cơ hội. 】

Mặt bên trò chơi của Đới Nhược Trạch biến thành một cái thanh tiến độ, trên thanh tiến độ phân biệt chia thành “Sống -3” , “Nửa sống nửa chín -2” , “Chín +2” , “Khét -2” , “Quá khét -3”.

Từ phía trước chỉ độ chín của thịt thỏ, số phía sau đại biểu cho độ tăng giảm độ hảo cảm của hoàng đế.

Đới Nhược Trạch nói với hệ thống: “Cái này quá lừa gạt! Chỉ có chín có thể thêm độ hảo cảm, cái khác đều là giảm độ hảo cảm!” Hắn chưa bao giờ nướng qua đồ ăn, không có nửa điểm tự tin đối với tay nghề của chính mình.

Hệ thống: ngài có 1/6 cơ hội có thể đạt được độ hảo cảm của hoàng đế. 】

Đới Nhược Trạch trao đổi với hệ thống xong, thời gian nướng thịt bắt đầu.

Đới Nhược Trạch để cây xiên thịt thỏ lên trên đống lửa, thanh tiến độ tiến về phía trước.

Cái thanh tiến độ này tăng chợt nhanh chợt chậm, giống như là cố ý lừa dối Đới Nhược Trạch, hoặc là nằm yên, hoặc là chạy về phía trước một khoảng dài, khiến Đới Nhược Trạch rất khó nắm chắc tiến độ.

Khi đường tiến độ tới mức “Chín +2” Đới Nhược Trạch dừng lại, nhưng hắn mới ngưng nướng thỏ, đường tiến độ lại như phát điên vọt một phát thiệt dài về phía trước, trực tiếp đến mức “Quá khét”.

Đới Nhược Trạch lại nhìn con thỏ trong tay hắn, cái này có thể nói là ngoài cháy trong cháy, đen thành một cục than, cách thật xa cũng có thể ngửi thấy mùi khét.

Đới Nhược Trạch nói: “Ta lần đầu tiên nướng thịt, không thuần thục.”

Hoàng đế nói: “Người có thể vụng đến độ này như ngươi cũng là một cái kỳ tích.”

Hệ thống: độ hảo cảm của hoàng đế -3, tổng cộng độ hảo cảm 29. 】

Advertisements

5 thoughts on “CDNST: CHƯƠNG 30

  1. Pingback: CDNST | Littlepu

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s