Cha nuôi và con nuôi

CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 41

Chương 41:

Sau khi ra khỏi nhà hàng, Trịnh Liệt nở một nụ cười mang theo ý lạnh.

Không cần nhìn hắn cũng biết bây giờ sắc mặt của Lâu Vũ Tĩnh là như thế nào.

Dám lên mặt với Trịnh thiếu hắn ở Nam Phong thị, phải chuẩn bị tâm lý bị làm cho tức chết còn phải nói một tiếng cảm ơn đi!

Lâu tam ca, A Lan? Hừ, Lâu tam ca, A Lan!

Nhưng mà Trịnh Liệt nói có cuộc hẹn khác là thật.

An Thế Duy rốt cuộc trở lại Nam Phong thị, trước khi trở về gọi điện thoại cho Trịnh Liệt oán giận một trận, biểu đạt sự đau lòng của y khi bị người nhà lừa bay tới bay lui.

Y đột nhiên xuất ngoại là bởi vì nghe nói bà ngoại đang định cư ở nước ngoại bệnh nặng. Quan hệ của y cùng bà ngoại vẫn rất tốt, bà ngoại luôn đối xử với y còn thân thiết hơn cả cháu ruột. Năm đó khi làm ầm ĩ cùng người trong nhà, cũng chỉ có bà ngoại là ủng hộ y vô điều kiện. Bởi vậy nghe được bà ngoại bệnh nặng, y không chút suy nghĩ bay qua.

Ai ngờ lúc y đến nơi, bà ngoại đã vượt qua giai đoạn nguy hiểm, đang trong thời gian chậm rãi bình phục. Mà An Thế Duy bị buộc đi ăn một bữa cơm thân cận cùng một cô gái nghe nói là thuộc một gia đình thân thiết lâu đời, còn bởi vì không muốn ảnh hưởng đến bệnh tình của bà ngoại mà phải giả làm cháu ngoan một trận, đến mức y cơ hồ nội thương.

Nhưng mà An Thế Duy phá hoại thì vẫn phá hoại, thật vất vả thoát thân từ nước ngoài, lại vác theo ….. em trai của cô gái của gia đình thân thiết lâu đời quen biết qua buổi thân cận lúc trước trở về, trước tiên ném ra một quả bom mang tên xuất quỹ, sau đó vỗ mông thong thả lên máy bay về Nam Phong thị, hoàn toàn vứt tiếng gầm gừ của cả nhà ra sau đầu.

Để chúc mừng thoát khỏi biển khổ, còn thuận tiện quậy cho nhà mình loạn lên một trận, An Thế Duy mãnh liệt yêu cầu Trịnh Liệt đón gió tẩy trần cho y.

Làm anh em, Trịnh Liệt tự nhiên không có ý kiến. Cho dù đã được Lâu Vũ Tĩnh mời trước, hắn đi dùng bữa một chút cũng đã đủ nể mặt, chuyện sau khi dùng bữa xong xin không phụng bồi.

Lần này đi chính là câu lạc bộ Kim Cương.

Bởi vì mấy năm nay lực chú ý của Trịnh Liệt cơ bản đặt trên người năm người con nuôi, cái con người hoàn khố qua vạn bụi hoa, chay mặn không kỵ ngày xưa đều mất đi hứng thú với oanh oanh yến yến bên ngoài. Trịnh Liệt cơ hồ cảm thấy mình trở thành một người đàn ông tốt của thế hệ mới.

Đáng tiếc sự thật chứng minh có một số người không phải mình đối xử tốt với họ, họ cũng sẽ đối xử tốt với mình. Những người con nuôi này của hắn cũng không phải là người lương thiện gì, tiếp tục dây dưa cùng bọn họ, Trịnh Liệt phỏng chừng chính mình chết thế nào cũng không biết, cho nên quyết định buông tay toàn bộ.

Đã không có người thõa mãn nhu cầu sinh lý, Trịnh Liệt đương nhiên sẽ không ủy khuất chính mình mà đi làm hòa thượng. Hai cái đùi cóc khó tìm, hai đùi tình một đêm cũng không phải là chuyện khó khăn gì đối với Trịnh thiếu.

Đến câu lạc bộ Kim Cương là để đón gió (mời khách phương xa về dùng cơm) cho An Thế Duy, cũng là thuận tiện chọn một cậu trai thuận mắt đi mướn phòng. Hứng thú đối với phụ nữ của Trịnh Liệt tạm thời còn chưa khôi phục. Hà Vi An lần trước còn chưa có phát sinh cái gì đã muốn khiến hắn mất hết hứng thú.

Phòng là phòng VIP số 888 chuyên dụng của bọn Trịnh Liệt.

Trịnh Liệt đẩy cửa bước vào, bên trong đã có một người ngồi.

Hẳn là một thanh niên tuổi xấp xỉ Ân Triệu Lan, nhưng khuôn mặt búp bê nhìn có vẻ nhỏ hơn vài tuổi so với tuổi thật, hai mắt sáng ngời tinh khiết, trên gương mặt có một cái lúm đồng tiền thật sâu, đôi môi phấn hồng, diện mạo thực khiến người khác yêu thích.

Nhìn thấy Trịnh Liệt, cậu ta tò mò nghiêng đầu, ngập ngừng hỏi: “Anh là……. Trịnh thiếu?”

Trịnh Liệt nở một nụ cười phong lưu phóng khoáng, dựa qua thực tự nhiên vô cùng mà xoa bóp hai má cậu: “Cái miệng nhỏ nhắn thực ngọt, tên gọi là gì? Mấy tuổi?” Đừng hoài nghi, đây chính là điệu bộ đùa giỡn.

Thanh niên sửng sốt một chút, mặt lập tức đỏ bừng. Cậu quay đầu tránh đi tay của Trịnh Liệt, ánh mắt nhìn hắn cực kỳ quái dị.

Trịnh Liệt không rõ nhìn cậu, một bộ biểu tình trách cứ “Em sao lại ngạc nhiên như vậy”, cực kỳ đúng lý hợp tình.

Thanh niên lại sửng sốt một chút, hoang mang sờ sờ hai má, ngập ngừng: “Tôi gọi là Phó Tranh, năm nay 25 tuổi…….. Lễ nghi trong nước, khi nào thì thay đổi? Quả nhiên là do mình lâu lắm không trở về sao?” Câu cuối cùng là mê mang thì thào tự hỏi.

Cái bộ dáng ngốc manh này chọc Trịnh Liệt bật cười ra tiếng.

“Được rồi, A Liệt, mày đừng có đùa em ấy.” An Thế Duy xem trò hay nãy giờ từ trong góc tối đi tới, khoác vai Trịnh Liệt miễn cưỡng nói, rõ ràng là một câu nói mang ý bảo vệ, trong giọng nói lại không có thành ý gì.

Trịnh Liệt liếc mắt nhìn y một cái: “Đây là ….. người kia mà mày nhắc tới?” Người em trai của cô gái con gia đình thân thiết lâu đời bị cái tên vô lương tâm An Thế Duy này vác về?

Mới nhìn còn tưởng là MB của câu lạc bộ Kim Cương, nhưng mà rất nhanh hắn liền phủ định. Nơi này cũng không có cậu trai có loại khí chất này.

An Thế Duy tùy ý ừ một tiếng, vẫy tay với Phó Tranh, “Tiểu Tranh Tranh, đây là người mà anh đã đề cập qua với em, Trịnh Liệt bạn thân của anh. Em cứ gọi Trịnh thiếu là được rồi.”

“À, em cũng đoán thế.” Phó Tranh lên tiếng, bước vài bước đi đến bên người An Thế Duy, “Bạn thân của anh…… thực nhiệt tình. Em suýt chút nữa bị dọa rồi.”

“Không sao, làm quen là được rồi.” An Thế Duy nở nụ cười một chút, mở to mắt nói dối, “Xem em như người một nhà mới nhiệt tình với em như vậy.”

Phó Tranh nghe vậy, nhất thời gia tăng hảo cảm với Trịnh Liệt, cười cười ngại ngùng với hắn.

“Tiểu Tranh Tranh mới từ nước ngoài trở về?” Trịnh Liệt đưa tay sờ sờ đầu của Phó Tranh, tiếp tục đùa giỡn.

Phó Tranh không được tự nhiên mà nhích nhích, nhưng nghĩ tới lời của An Thế Duy vừa rồi, lại nhịn xuống không động đậy, khốn quẫn mà gật đầu: “Dạ, theo An thiếu trở về. Anh ấy nhờ em giúp một chuyện gấp.” Cậu thành thật nói, ánh mắt nhìn về phía An Thế Duy mang theo thân thiết cùng tín nhiệm rõ ràng.

Trịnh Liệt nhướn mày với An Thế Duy. Một nhóc con đơn thuần trong sáng như vậy, mày làm sao lừa được vậy? Coi trọng?

An Thế Duy trả về cho hắn một nụ cười đê tiện hàm ý phản đối. Y nếm qua không thiếu phiền phức từ cái loại người thoạt nhìn thanh thuần vô hại này rồi, hận thấu xương loại người như thế, vác Phó Tranh về chỉ để có thể thở ra một hơi thôi, làm sao có thể coi trọng?

Mày thích mày có thể mang đi. Ánh mắt An Thế Duy nói như thế.

Trịnh Liệt nhìn Phó Tranh quả thật cảm thấy thuận mắt. Nếu đêm nay thế nào cũng phải tìm người làm ấm giường, cái này cũng có thể nhận.

Nếu đã nghĩ vậy, động tác của Trịnh Liệt bắt đầu dẫn theo một chút dụ dỗ. Tay hắn giống như lơ đãng từ đầu Phó Tranh dời đến cổ cậu, đầu ngón tay như có như không vuốt ve làn da lộ ra sau cổ cậu.

Phó Tranh bất giác rùng mình một cái, theo phản xạ xoay đầu nhìn qua…. Nhìn thấy Trịnh Liệt.

Trịnh Liệt thực vô tội chớp mắt với cậu, lại là một bộ biểu tình trách cứ “Em sao lại ngạc nhiên như vậy”

Phó Tranh mờ mịt rụt cổ thoáng nhìn về phía An Thế Duy cầu cứu. Cậu thích bị Trịnh Liệt đụng chạm, nhưng cậu không biết làm sao mới không có vẻ thất lễ. An Thế Duy đã nói rõ, Trịnh Liệt là bạn tốt nhất của y.

An Thế Duy chuyên chú mà đùa ly rượu trong tay, phảng phất như chưa nhận ra ánh mắt cầu cứu của Phó Tranh.

Trịnh Liệt đã muốn được một tấc lại muốn tiến một thước nắm lấy đầu vai Phó Tranh, đưa mặt đến gần……

“Cho qua!” Một tiếng kêu lanh lảnh từ phía sau vang lên.

Trịnh Liệt sửng sốt, nhanh chóng buông Phó Tranh ra xoay người, thình lình đối diện với ánh mắt hung tợn của Trịnh Phỉ.

Cậu mặc một thân trang phục nhân viên phục vụ của câu lạc bộ Kim Cương, trên tay đang bưng một khay hoa quả thật lớn, sắc mặt cực kỳ tệ, ánh mắt trừng Trịnh Liệt giống như có thế khoét ra một cái lỗ trên người hắn vậy.

“Cậu sao lại ở chỗ này?” Trịnh Liệt không khỏi hỏi. Đêm đó sau khi Trịnh Phỉ làm ầm ĩ xong, sáng sớm hôm sau đã không thấy bóng người. Hắn còn tưởng rằng cậu rốt cục đi rồi, lại không ngờ rằng lại nhìn thấy cậu ở đây. Trong lúc nhất thời, trong đầu Trịnh Liệt tràn ngập các loại âm mưu tính toán.

An Thế Duy cùng Phó Tranh đều nhìn Trịnh Liệt và Trịnh Phỉ. Người trước là nhận ra được Trịnh Phỉ này là Trịnh tứ thiếu nổi danh trong hắc đạo, cảm thấy rất kinh ngạc khi nhìn thấy cậu ăn mặc như thế này. Người sau thì không biết Trịnh Phỉ, nhưng thấy cậu vừa xuất hiện liền dời đi lực chú ý của Trịnh Liệt, thở dài nhẹ nhõm một hơi, theo bản năng dựa vào bên An Thế Duy mà mình tín nhiên hơn.

“Hiện tại tui là thủ hạ của Sân ca. Anh ấy bảo tui đi đâu, tui phải đi đó.” Trịnh Phỉ nghiến răng nghiến lợi nói.

Cậu đặt mạnh khay hoa quả xuống, dùng ánh mắt tràn ngập hàn ý trừng mắt nhìn Phó Tranh một cái. Phó Tranh sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, không tự giác níu lấy quần áo của An Thế Duy.

Trịnh Phỉ hừ một tiếng, xoay người rời khỏi phòng, một lát sau, lại lần lượt đưa tới rất nhiều đồ ăn cùng rượu.

Lúc này, mấy hồ bằng cẩu hữu khác của Trịnh Liệt cùng An Thế Duy cũng lục tục tới. Phía trước bọn họ đều có nghe nói hai người này đã giảng hòa rồi, nhưng chính thức tụ tập một lần nữa lại chậm chạp đợi hoài chưa tới. Thật vất vả đêm nay rốt cục nhận được thông báo, đều trình diện không thiếu một ai. Không khí trong phòng cũng dần dần trở nên náo nhiệt lên.

An Thế Duy vội vàng trò chuyện vui vẻ với bạn bè, ném Phó Tranh qua một bên. Có người nhìn trúng Phó Tranh, tưởng cậu là MB, thấy An Thế Duy vắng vẻ cậu cũng biết ý y, bước đến gần. Bọn họ biểu hiện còn rõ ràng hơn Trịnh Liệt khiến Phó Tranh sợ tới run rẩy, tình nguyện rúc vào một góc rầu rĩ không nhúc nhích, dung ánh mắt ướt sũng như nai con mà dõi theo thân ảnh của An Thế Duy.

Trịnh Liệt ngược lại có lòng đi an ủi cậu, tốt nhất đêm nay thuận lợi tha người lên giường. Nhưng Trịnh Phỉ là nhân viên phục vụ chuyên dụng của phòng này, Trịnh Liệt mà có ý đồ hướng qua góc bên đó, cậu tựa như u linh dán qua, cũng không nói gì, mà dùng một đôi mắt to hung ác trừng người ta.

Loại khí thế trải qua máu tanh này thật sự không phải là thứ Phó Tranh có thể thừa nhận được. Cậu cơ hồ như chạy trốn mà tránh xa Trịnh Liệt, từ góc này chuyển qua góc khác.

Mắt thấy đêm nay con mồi mình nhìn trúng không thể chơi được, Trịnh Liệt thật sự nổi cáu với kẻ phá hoại là Trịnh Phỉ.

Sắc mặt Trịnh Phỉ cũng không dễ nhìn.

Vì thế hai cha con nhà này, không, cựu cha con cách một mảnh náo nhiệt trừng nhau, tia lửa vô hình đâm nhau chíu chíu giữa không trung.

Có người nhìn thấy tình huống thú vị này, đụng đụng An Thế Duy ra hiệu. An Thế Duy liếc qua một cái, cười đầy thâm ý, lắc đầu chặn lại người đang muốn đi qua gây rối, tiếp theo lại nói vài câu vào tai một người khác trong bọn. Người nọ cười xấu xa hiểu ý.

Một lát sau, Trịnh Phỉ nhận được thông báo, bảo cậu đi ra ngoài lấy thêm một khay hoa quả. Trước sau không tới mười phút, lúc Trịnh Phỉ trở về, đã muốn không thấy bóng dáng Trịnh Liệt.

Trịnh Phỉ cực kỳ buồn bực, đặt khay hoa quả xuống, rất nhanh cũng biến mất không thấy.

*****************************************

Từ sau khi Trịnh Liệt giải hòa với Tiêu Sân, những chỗ ăn chơi dưới danh nghĩa Tiêu Sân lại mở rộng cửa với Trịnh Liệt lần nữa, cho hắn phục vụ cao cấp nhất.

Lúc đặt phòng Trịnh Liệt có dặn dò quản lý rằng mình sẽ qua đêm ở khách sạn phụ thuộc câu lạc bộ. Ngụ ý chính là sắp xếp một người có thể phục vụ hắn qua đêm. Đối với yêu thích của Trịnh Liệt, quản lý của câu lạc bộ đã thuộc nằm lòng.

Nhưng mà ngược lại là Trịnh Liệt sau khi nhìn thấy Phó Tranh đã ném chuyện này ra sau đầu.

Nhưng lúc xác định Phó Tranh không có khả năng cùng hắn qua đêm, Trịnh Liệt nhận được thẻ phòng mà bạn bè nhét qua. Đây là lúc trước quản lý câu lạc bộ đưa tới.

Sau đó Trịnh Liệt thừa dịp Trịnh Phỉ ra ngoài một lát, rời khỏi phòng VIP náo nhiệt, đi lên khách sạn trực thuộc câu lạc bộ.

Trong phòng khách sạn còn chưa có người. Nhưng Trịnh Liệt vừa bước chân vào phòng, sau lưng chợt nghe thấy tiếng chuông cửa.

Trịnh Liệt từ trong mắt mèo nhìn ra ngoài, thấy một cậu trai xinh đẹp tóc vuốt thẳng đứng, vì thế hắn mở cửa ra −−−−−−−−−−−−−−

Advertisements

5 thoughts on “CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 41

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s