Cha nuôi và con nuôi

CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 40

Chương 40:

Lâu gia của Giang thành tiến vào Nam Phong thị, lần ra tay đầu tiên chính là kế hoạch bất động sản làng du lịch Nhuận Minh quy mô lớn này. Cả Nam Phong thị nghe được tin tức này lập tức hành động, không hẹn mà cùng chú ý gắt gao vào khối thịt béo này.

Công ty con của tập đoàn Trung Thiên cơ bản không có liên hệ gì với ngành bất động sản hay các ngành nghề khác liên quan đến bất động sản, chỉ có một đội kiến trúc thực lực không tồi mới có thể thò một chân vào mà phân chia khối thịt béo này. Làm giám đốc điều hành kế nhiệm quyết định công việc nội bộ của tập đoàn, Ân Triệu Lan tin tưởng chắc chắn đội kiến trúc của tập đoàn có thể có chút thu hoạch trong kế hoạch làng du lịch này. Vì thế, cậu tiêu phí lượng lớn tinh lực cùng thời gian nghiên cứu phân tích cả kế hoạch, cũng đưa ra phương án cực kỳ khả thi, để có thế thu được lợi ích nhất định. Quyết định của cậu được sự ủng hộ toàn lực từ phía giám đốc điều hành đương nhiệm Trần Đường.

Thông qua hơn một tháng cố gắng, Ân Triệu Lan cùng tổng giám đốc của Bất động sản Nhuận Minh Lâu Vũ Tĩnh đã muốn đạt thành sự đồng thuận sơ bộ. Đội kiến trúc của tập đoàn Trung Thiên sẽ trở thành một trong những nhà xây dựng chỉ định của kế hoạch làng du lịch, về phần cụ thể phụ trách bộ phận nào của kế hoạch, còn chờ thương thảo.

Cùng lúc đó, khảo sát chi tiết của Bất động sản Nhuận Minh đối với đội kiến trúc của tập đoàn Trung Thiên cũng chính thức bắt đầu.

Bởi vì đội kiến trúc không có công ty độc lập, chỉ thuộc về một bộ phận trong trụ sở chính tập đoàn Trung Thiên, cho nên người của Bất động sản Nhuận Minh trực tiếp đến trụ sở chính của tập đoàn tiến hành khảo sát.

Làm tổng giám đốc của Bất động sản Nhuận Minh, Lâu Vũ Tĩnh đề xuất với Ân Triệu Lan, hy vọng có thể gặp mặt vị chủ tịch Trịnh Liệt của tập đoàn Trung Thiên này, nhưng không phải mang tính chất công việc, chỉ là một lời mời cá nhân.

Tập đoàn Trung Thiên là một xí nghiệp lớn hàng đầu ở Nam Phong thị. Là chủ tịch tập đoàn, Trịnh Liệt ở Nam Phong thị quả thật xem như cũng được nhiều người biết đến. Nhưng cái thanh danh hoàn khố phong lưu của hắn cũng có tiếng. Đối tượng scandal của Trịnh thiếu có thể nói là yến sấu hoàn phì đủ loại, nhưng mà truyền thông của Nam Phong thị đều trải qua kiểm duyệt, chưa bao giờ dám thâm nhập quá sâu vào sinh hoạt cá nhân của hắn.

(1) Hoàn phì yến sấu: Hoàn “béo” Yến “gầy”, câu thành ngữ của Trung Quốc, trong đó “hoàn phì” chỉ Dương Ngọc Hoàn- Dương Quý Phi sống ở thời Đường tuy hơi béo nhưng vẫn rất xinh đẹp, “yến sấu” chỉ Triệu Phi Yến, hoàng hậu Hán Thành Đế, sống ở thời Hán, người gầy nhưng cũng rất đẹp. Câu thành ngữ này ý chỉ mỗi người có nét đẹp riêng, thế mạnh khác nhau. Người xưa dùng câu này để chỉ sự đối lập về hình thể giữa mĩ nhân đời Hán và đời Đường.

Cũng không biết hiểu biết về mấy thứ này của Lâu Vũ Tĩnh là bao nhiêu.

Nếu Trịnh Liệt còn giống như trước đây cơ bản sẽ mặc kệ, Ân Triệu Lan tự nhiên sẽ tìm được lý do thích hợp để từ chối, nhưng gần đây Trịnh Liệt đã thể hiện thái độ muốn chú ý biểu hiện làm việc của cậu, bởi vậy Ân Triệu Lan không thể không truyền đạt lại ý tứ của Lâu Vũ Tĩnh cho Trịnh Liệt.

Câu trả lời của Trịnh Liệt thực ngắn gọn: “Không thành vấn đề. An bài xong nói cho tôi biết thời gian địa điểm.”

Nếu Lâu Vũ Tĩnh chỉ lấy thân phận là tổng giám đốc của Bất động sản Nhuận Minh, Trịnh Liệt sẽ nhất định không gặp. Nhưng đổi thành lời mời cá nhân của tam thiếu Lâu gia Giang thành, cái này Trịnh Liệt thật đúng là phải nể mặt. Địa vị của Lâu gia ở Giang thành tương đương với địa vị của Ân gia ở Nam Phong thị trước khi gặp chuyện không may, đều là thế gia có tiếng đứng đầu ở địa phương. Cho dù là có thêm thân phận thiếu gia An gia của An Thế Duy, đối mặt với Lâu Vũ Tĩnh cũng sẽ phải thu liễm một chút.

Địa điểm gặp mặt cuối cùng xác định tại một nhà hàng Pháp nổi tiếng nhất của Nam Phong thị. Lâu Vũ Tĩnh bao trọn một phòng duy nhất có thể ngắm cảnh biển trên sân thượng của nhà hàng.

Người đến chỉ có ba người là Trịnh Liệt, Ân Triệu Lan cùng Lâu Vũ Tĩnh.

Ân Triệu Lan là do Lâu Vũ Tĩnh tự mình đưa tới. Lúc bọn họ đến, vừa vặn nhìn thấy Trịnh Liệt đóng cửa chiếc Bugatti lại. Hắn mặc một bộ âu phục không bâu vừa người, dáng người cao lớn, khuôn mặt toát ra vẻ tuấn dật, tiêu sái thảy chìa khóa xe cho phục vụ, rước lấy sự chú mục của mấy tuấn nam mỹ nữ bên cạnh.

“Trịnh thiếu quả nhiên mị lực phi phàm.” Thấy một màn như vậy, Lâu Vũ Tĩnh đã nhận ra Trịnh Liệt không khỏi cười nói.

Ân Triệu Lan mặc dù không lên tiếng, đáy mắt lại hiện lên một mạt không được tự nhiên nhàn nhạt. Cậu tổng cảm thấy lời này của Lâu Vũ Tĩnh nói có chút gì đó ám chỉ. Hơn một tháng giao tế với Lâu Vũ Tĩnh, Ân Triệu Lan đã muốn khắc sâu nhận thức chỗ lợi hại của người này. Tuy rằng hiện tại giao tình lẫn nhau ra vẻ không tồi, nhưng Ân Triệu Lan đối xử với Lâu Vũ Tĩnh vẫn hoàn toàn đề cao tinh thần như cũ, không hề thả lỏng chút nào.

Không biết xuất phát từ nguyên nhân gì, hai người đều là nhìn theo thân ảnh Trịnh Liệt đi vào nhà hàng, không có lên tiếng gọi hắn lại.

“Chúng ta đi vào thôi, đừng để cấp trên của em đợi lâu.” Lâu Vũ Tĩnh dường như không có việc gì nói.

Ân Triệu Lan mang theo áy náy nói: “Lâu tam ca, đừng nói tôi tạt nước lạnh vào anh, nhưng Trịnh …….. thiếu chưa bao giờ đợi người khác.”

Khoảng cách từ lần cuối cùng dùng bữa cùng Trịnh Liệt tựa như đã là chuyện của một thế kỷ trước. Tính nhẫn nại của Trịnh Liệt không tốt, cực kỳ không thích chờ đợi, bình thường hẹn người khác đều phải sau ít nhất một tiếng mới đến. Ân Triệu Lan lại hoàn toàn tương phản. Giáo dưỡng của cậu khiến cậu luôn đến sớm hơn giờ hẹn một chút. Trước kia khi bọn họ cùng một chỗ, Ân Triệu Lan còn bởi thì thói quen đi muộn của Trịnh Liệt mà tỏ thái độ, sau lại Trịnh Liệt dứt khoát mỗi một lần đều tự mình tới đón cậu cùng đi. Nhưng đối với những người khác, Trịnh Liệt vẫn duy trì thói quen này như cũ.

Ân Triệu Lan không nghĩ rằng Trịnh Liệt sẽ vì Lâu Vũ Tĩnh mà ngoại lệ.

“A Lan em thực hiểu Trịnh thiếu đó!” Lâu Vũ Tĩnh khen, “Không sao, anh không ngại.”

Nhưng mà chờ bọn họ tới phòng trên sân thượng, Trịnh Liệt đã ngồi vào chỗ, dựa vào lưng ghế rộng rãi xa hoa, bắt chéo hai chân, tùy ý nhìn cảnh biển đêm ngoài cửa sổ.

Nhớ tới tính chính xác của lời nói dưới lầu vừa rồi, Ân Triệu Lan nhất thời cảm thấy mặt có chút nóng.

Trên thực tế lúc Trịnh Liệt phát hiện bản thân là người tới trước, trong lòng đang buồn bực. May mà chỉ một lát sau, cửa phòng liền truyền tới tiếng động.

Hắn quay đầu lại, chỉ thấy Ân Triệu Lan quần áo nghiêm chỉnh cùng với một tên thanh niên xa lạ mặc âu phục ba lớp phiền phức sóng vai đi vào. Người thanh niên kia khuôn mặt hẹp dài nhưng không ẩn chứa mị khí, khí chất nội liễm nho nhã, giáo dưỡng vô cùng tốt, lại mang theo nét cẩn trong lãnh đạm đặc biệt của con cháu thế gia, có chút tương tự Ân Triệu Lan của nhiều năm trước, chỉ là thiếu đi cái loại sức sống mạnh mẽ tươi đẹp của thiếu niên.

Y đứng cùng một chỗ với Ân Triệu Lan, thật là hòa hợp ngoài ý muốn.

“Trịnh thiếu, vị này chính là tam thiếu của Lâu gia, Lâu Vũ Tĩnh tiên sinh.” Ân Triệu Lan rất nhanh thu liễm lại tình tự lộ ra ngoài, giới thiệu thích đáng, “Lâu tam ca, vị này chính là chủ tịch tập đoàn Trung Thiên, Trịnh Liệt tiên sinh.”

Lúc này Ân Triệu Lan rốt cục gọi Trịnh Liệt là “Trịnh thiếu”, không có ở trước mặt Lâu Vũ Tĩnh cố ý kéo xa quan hệ của hai người.

Trịnh Liệt vươn tay về phía Lâu Vũ Tĩnh: “Trịnh Liệt.”

Lâu Vũ Tĩnh bắt tay hắn: “Trịnh thiếu, xin chào, tôi là Lâu Vũ Tĩnh. Bạn bè nể tình, đều gọi tôi một tiếng Lâu tam thiếu.”

Trịnh Liệt cười nói: “Tùy ý là tốt rồi, tôi không có chú ý nhiều như vậy. Ngồi đi, tôi đều đợi tới đói bụng rồi.” Ai là bạn bè với mày hả?

Cái loại thái độ đảo khách thành chủ này của Trịnh Liệt khiến Lâu Vũ Tĩnh hơi khựng lại một chút. Y lớn lên trong thế gia, tinh ý trong tính cách đã muốn thâm nhập vào trong xương cốt, bình thường đi đến đâu, cho dù không cố ý biểu hiện cũng thực dễ dàng khiến kẻ khác tự cảm thấy bản thân không bằng mình. Những người đó chỉ cầu không cần thất lễ trước mặt Lâu Vũ Tĩnh, nào có không câu nệ tiểu tiết quá mức giống như Trịnh Liệt thế này?

Quả nhiên nhà giàu mới nổi chính là nhà giàu mới nổi.

“Thực có lỗi đã để anh đợi lâu.” Vì bảo trì lễ nghi, Lâu Vũ Tĩnh không thể không nói.

“Quên đi, lần sau không cần như vậy là được.” Trịnh Liệt không để ý xua tay.

Lâu Vũ Tĩnh lại khựng lại lần nữa, gọi Ân Triệu Lan nói: “A Lan, ngồi đi.”

“Được rồi.” Ân Triệu Lan gật đầu, tao nhã ngồi xuống. Ở góc độ Lâu Vũ Tĩnh nhìn không thấy, cậu không dấu vết trừng mắt nhìn Trịnh Liệt một cái.

Lâu Vũ Tĩnh vẫn là khách hàng đó! Làm sao vừa lên đến liền không nể mặt anh ta gì hết vậy?

Trịnh Liệt nhìn cậu một cái, thản nhiên dời mắt đi.

Bởi vì ăn thức ăn Pháp, động tác của Lâu Vũ Tĩnh hoàn toàn dựa theo lễ nghi dùng bữa của Pháp, ngay cả gọi món cũng dùng tiếng Pháp. Phục vụ cho bọn họ chính là quản lý nhà hàng, thân là con lai anh ta nói tiếng Pháp khá lưu loát. Anh ta khen phát âm của Lâu Vũ Tĩnh không dứt, gọi y là một quý ông tao nhã.

Ân Triệu Lan cũng có học qua tiếng Pháp, thong dong gọi món.

“Trịnh thiếu, beefsteak nướng cùng súp kem tôm hùm hôm nay đều rất không tồi, không bằng gọi món này?” Ân Triệu Lan nhìn Trịnh Liệt hỏi.

Cái này rốt cục kéo lực chú ý của Trịnh Liệt lên trên người cậu.

Hành động của Lâu Vũ Tĩnh, rõ ràng là ghi hận vừa rồi Trịnh Liệt không nể mặt hắn, làm khó Trịnh Liệt. Ân Triệu Lan biết Trịnh Liệt sẽ không nói tiếng Pháp, chủ động mở miệng là vì giúp hắn giải vây. Hơn nữa, vậy mà nhớ rõ hắn thích ăn thịt bò cùng tôm hùm?

Không thể không nói Trịnh Liệt có chút kinh ngạc. Ân Triệu Lan lúc trước còn ngay cả hắn thích loại trái cây gì cũng không biết…..

“Vậy món này.” Trịnh Liệt nói.

Ân Triệu Lan không tự giác hơi hơi cong môi, dùng tiếng Pháp gọi món cho Trịnh Liệt.

“Trịnh thiếu thích uống loại rượu Pháp nào thế?” Lâu Vũ Tĩnh tựa hồ không có để ý việc Ân Triệu Lan giúp Trịnh Liệt giải vây, ôn hòa hỏi.

“Lafite đi.” Trịnh Liệt chần chờ một chút, nhớ tới cái loại rượu vang bị hắn cùng An Thế Duy coi như nước uống này.

“Lafite luôn rất lan tràn.” Lâu Vũ Tĩnh nheo lại đôi mắt hẹp dài, “Không bằng thử Romanée-Conti xem. Tôi nhớ rõ nơi này có loại năm 77, sản lượng là 9360 chai. Tuy rằng con số này có chút nhiều, nhưng ở một nơi nhỏ như vầy, cũng coi như khó được.”

Những lời này thật sự có chút không khách khí, Trịnh Liệt nâng mắt nhìn Ân Triệu Lan một chút.

Ân Triệu Lan nói: “Hương vị của Romanée-Conti năm 77 có chút ngọt, Trịnh thiếu thích rượu mạnh, đáng tiếc không thích hợp để uống khi dùng bữa. Để sau này có thời gian, hai người lại cùng nhau thưởng thức đi. Thức ăn chúng ta gọi đêm nay đều rất không sai.”

“Nếu A Lan đã lên tiếng, đêm nay cứ xem là như vậy đi.” Lâu Vũ Tĩnh vỗ vỗ mu bàn tay Ân Triệu Lan, chậm rãi nói.

Ân Triệu Lan hơi nhíu mày, nương động tác lấy ly nước mà tránh đi đụng chạm của y.

Lâu Vũ Tịnh lạnh nhạt cười, liếc mắt nhìn Trịnh Liệt một cái, lại tự nhiên hạ mắt xuống.

“…… Trịnh thiếu bình thường có thú tiêu khiển gì?” Lâu Vũ Tĩnh hỏi.

“Lâu tiên sinh thì sao?” Trịnh Liệt hỏi lại.

“Làm kinh doanh, hoặc là giao thiệp một chút, với bạn bè giống như A Lan này vậy. Lại nói tiếp, thực hâm mộ Trịnh thiếu có một cấp dưới có khả năng lại xinh đẹp như A Lan.” Lâu Vũ Tĩnh đùa nói, “Tôi đã trả lời vấn đề của Trịnh thiếu rồi, Trịnh thiếu còn chưa có trả lời tôi.”

“Tôi lại cũng không có nói muốn biết đáp án của Lâu tiên sinh.” Trịnh Liệt vô tội nói.

“Vậy sao?” Ngữ khí của Lâu Vũ Tĩnh có tia ý lạnh.

“Tầm hoan mua vui có tính không?” Trịnh Liệt nhướn mày.

“…… Trịnh thiếu cũng biết nói đùa.” Lâu Vũ Tĩnh nói, trong mắt lại hiện lên một mạt vừa lòng.

“Đúng vậy, nói đùa mà thôi.” Trịnh Liệt tùy ý đáp, nhìn thấy nét vừa lòng trong mắt Lâu Vũ Tĩnh cứng lại. Hắn là nể mặt tam thiếu Lâu gia, nhưng nếu người ta cứ không biết xấu hổ như vậy, thì đừng trách hắn phản kích. Hắn nể mặt y không có nghĩa là hắn sợ y.

Hai người câu được câu không trò chuyện, một người cứ ám chỉ, một người không chút để ý, lại ẩn ẩn đối chọi gay gắt. Ân Triệu Lan không nói một câu, vờ làm người vô hình.

Chỉ chốc lát sau, thức ăn bọn họ gọi lần lượt được đưa lên. Lâu Vũ Tĩnh rốt cục đình chiến, cầm lấy dao nĩa bắt đầu dùng bữa.

Lâu Vũ Tĩnh cùng Ân Triệu Lan đều là người không nói chuyện khi ăn. Trịnh Liệt khi cần làm ra vẻ cũng làm rất tốt, hơn nữa hắn cũng không kiên nhẫn mà tiếp tục quanh co lòng vòng nói chuyện với Lâu Vũ Tĩnh, vừa lúc vùi đầu dùng bữa không cần lên tiếng.

Thức ăn trước mặt Trịnh Liệt trừ bỏ beefsteak nướng và súp kem tôm hùm, còn có một phần khoai tây nghiền nướng thịt bò.

Ân Triệu Lan cũng không có gọi món này, lúc nhìn thấy có chút nghi hoặc. Theo lý thuyết, nhà hàng cao cấp như vậy sẽ không phạm phải loại sai lầm cấp thấp như đưa sai món ăn này.

Nhưng mà thấy Trịnh Liệt sắc mặt như thường, ăn cũng tốt, Ân Triệu Lan liền áp chế nghi vấn của mình xuống.

Lâu Vũ Tĩnh thì chính là không chút nào ngoài ý muốn phát hiện lễ nghi dùng bữa của Trịnh Liệt tuy rằng cũng không sai, nhưng rốt cuộc không tao nhã, tỏa ra quý khí bằng động tác của y cùng Ân Triệu Lan.

Sau khi dùng bữa xong, Trịnh Liệt tỏ vẻ xin lỗi hắn có cuộc hẹn khác, phải đi trước một bước.

Lâu Vũ Tĩnh đứng lên bắt tay hắn nói lời từ biệt: “Rất vui được quen biết anh. Như vậy tôi sẽ đưa A Lan về, Trịnh thiếu anh đi thong thả.”

“…… Trịnh thiếu, anh đi thong thả.” Thấy Trịnh Liệt không hề phản đối Lâu Vũ Tĩnh đưa cậu về, Ân Triệu Lan không thể không đứng lên, cũng nói một câu.

Trịnh Liệt gật gật đầu, cầm lấy áo khoác âu phục, cũng không liếc mắt nhìn Ân Triệu Lan một cái, không quay đầu lại đi ra khỏi phòng.

Chờ cửa phòng đóng lại một lần nữa, Lâu Vũ Tĩnh ngồi xuống, ung dung nhìn Ân Triệu Lan: “A Lan, một người như vậy, em cảm thấy đáng giá đi theo sao?” Những lời này một tiếng hai nghĩa.

Ân Triệu Lan không ngờ y đột nhiên nói trắng ra như vậy, giật mình, bất động thanh sắc nói: “Lâu tiên sinh, tôi không rõ ý anh.”

Lâu Vũ Tĩnh nhẹ nhàng nói: “Em xứng đáng được tốt hơn.”

Ân Triệu Lan nói: “Tôi nghĩ, tôi coi như vừa lòng đối với hết thảy trước mắt.”

“Hà tất tự thuyết phục bản thân mình?” Lâu Vũ Tĩnh nói.

Ân Triệu Lan không nói gì, có chút lãnh đạm nhếch môi, thái độ cự tuyệt tiếp tục nói chuyện thực rõ ràng.

“Tôi cho em thời gian suy nghĩ.” Lâu Vũ Tĩnh săn sóc nói, “Yên tâm, câu trả lời của em sẽ không ảnh hưởng tới hạng mục của làng du lịch. Đội kiến trúc của em rất có thực lực, điểm này không cần hoài nghi.”

“Cảm ơn.” Ân Triệu Lan nói.

“Không cần cảm ơn, đây là em nên có được.” Lâu Vũ Tĩnh nói, gật đầu ý bảo quản lý lại đây.

“Xin hỏi có gì cần yêu cầu sao, Lâu tiên sinh?” Vị quản lý con lai cung kính hỏi.

“Tính tiền.” Lâu Vũ Tĩnh đưa thẻ vàng cho anh ta.

Quản lý nói: “Lâu tiên sinh, bữa cơm này Trịnh thiếu đã căn dặn tính cho ngài ấy. Trịnh thiếu nói đây là đạo đãi khách cơ bản.”

“….. Trịnh thiếu thường xuyên đến đây dùng bữa?” Lâu Vũ Tĩnh nhìn về phía Ân Triệu Lan, Ân Triệu Lan cũng khó mà có được vẻ mặt kinh ngạc. Trịnh Liệt chưa từng đưa cậu tới nhà hàng này dùng bữa. Đương nhiên, nguyên nhân có lẽ là bởi vì cậu từng nói mình không thích món ăn Pháp.

“Rất nhiều năm trước, Trịnh thiếu thường xuyên đến. Nhưng sau lại Trịnh thiếu không thích món ăn Pháp nữa.” Quản lý có chút uể oải.

Ân Triệu Lan trong lòng khẽ động: “Tôi nhìn thấy các anh vừa mới đưa lên cho Trịnh thiếu một phần khoai tây nghiền nướng thịt bò……”

“Đây là loại món ăn Trịnh thiếu thích.” Quản lý giải thích nói, “Trịnh thiếu là một trong những ông chủ của chúng tôi, chúng tôi vẫn giữ lại thực đơn mà ngài ấy thích. Ngài ấy không cần gọi món, chúng tôi cũng biết muốn đưa món ăn gì lên. Chính là đêm nay Trịnh thiếu nghe đề nghị của Ân tiên sinh, sửa lại món ăn mà thôi.”

Lâu Vũ Tĩnh cùng Ân Triệu Lan đều ngây ngẩn cả người!

Trịnh Liệt vậy mà lại là một trong những ông chủ của nơi này?!

Lúc này quản lý búng tay một cái, ý bảo phục vụ mang một chai rượu nho đã được buộc dây tiến vào, nâng đến trước mặt Lâu Vũ Tĩnh: “Đây là lễ vật Trịnh thiếu đưa cho Lâu tiên sinh, Romanée-Conti năm 1945, sản lượng toàn cầu chỉ có 600 chai, là sưu tập tư nhân của Trịnh thiếu, mời Lâu tiên sinh nhận lấy.”

Lâu Vũ Tĩnh lớn như vậy, lần đầu tiên biết cảm giác da mặt bị người ta hoàn toàn lột xuống là như thế nào!

Beefsteak nướng

beefsteak(chỉ mang tính minh họa)

Súp kem tôm hùm

súp kem tôm hùm Lobster-and-Crab-Meat-Soup

(chỉ mang tính minh họa)

Khoai tây nghiền nướng thịt bò

grattin

(chỉ mang tính minh họa)

Advertisements

3 thoughts on “CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 40

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s