CDNST

CDNST: CHƯƠNG 27

Cửa hai mươi bảy

Đều nói con thỏ nóng nảy còn muốn cắn người, hoàng đế nóng nảy đó là phải đánh người!

Hoàng đế chộp lấy nghiên mực, bút lông, tấu chương trên thư án, cũng không quản là trọng yếu hay không, tất cả đều ném hết lên người Đới Nhược Trạch. Đới Nhược Trạch chống đỡ không được thế ném người cường đại của hoàng đế, vác cái “lều” vội vàng lui về phía sau.

Đới Nhược Trạch lùi nhanh tới cỡ nào, vẫn không tránh được bị ném trúng, cái trán bị nghiên mực đập u lên một cục, từ cổ tới ngực đều là mực nước, phá lệ chật vật.

Hoàng đế dùng ánh mắt hoảng sợ như nhìn hồng thủy mãnh thú (nước lũ và thú dữ, ý chỉ tai họa ghê gớm) chỉ vào tiểu huynh đệ của Đới Nhược Trạch, phẫn nộ rống to: “Xẹp xuống! Mau xẹp xuống cho trẫm!”

Đới Nhược Trạch dở khóc dở cười, “Bệ hạ, cái này không phải nói xẹp là có thể xẹp a, chính ngươi cũng không. . . . . .”

“Câm miệng!” Hoàng đế tìm tới tìm lui một trận trên thư án không thấy cái gì có thể ném người nữa, cuối cùng trực tiếp dùng thư án! Cái thư án kia làm bằng gỗ lim, rất nặng, thân thể hoàng đế nhỏ như thế kia lại không có ăn rau chân vịt (như Popeye :v), làm sao nâng nổi. Nhưng mà hoàng đế cố tình cứ khăng khăng phân cao thấp với cái thư án đó, tựa như cảm thấy chính mình nâng không nổi cái thư án cả trăm cân rất mất mặt, cậu dùng hết sức bình sinh, đẩy cái thư án xê dịch được một centimet.

Đới Nhược Trạch vã mồ hôi: “Bệ hạ, ngươi đừng làm tay mình bị thương!” Hắn ôm mông làm tư thế bình sa lạc nhạn về phía hoàng đế, rất có tinh thần dâng hiến nói, “Đến đây đi, bệ hạ, đạp ta hai cái cho bớt giận, đừng làm tổn thương đến long thể của ngươi!”

Hoàng đế bước xuống bậc thang, dùng sức đạp lên mông Đới Nhược Trạch, Đới Nhược Trạch lảo đảo một cái, lại đứng vững trở lại.

Đới Nhược Trạch cợt nhả nói: “Bệ hạ, đừng tức giận, chuyện này có gì đâu mà tức giận.”

Hoàng đế trừng mắt nhìn giữa hai chân Đới Nhược Trạch, tầm mắt nóng rực đó khiến tiểu huynh đệ vừa mới có dấu hiệu bình ổn của Đới Nhược Trạch bị trừng đến đứng thẳng dậy.

Hoàng đế mắng: “Thối không biết xấu hổ! Không cho phép dựng lên!”

Đới Nhược Trạch quả thực muốn khóc, “Bệ hạ ngươi không cần cố tình gây sự a!”

Hoàng đế uy hiếp nói: “Ngươi mà dựng lên nữa trẫm sẽ đưa ngươi đến phòng tịnh thân!”

Đới Nhược Trạch: “. . . . . . Bệ hạ ngươi có gan thì đừng mỗi lần đều dùng chiêu này a!”

Hoàng đế nói: “Hừ ~”

Đới Nhược Trạch che kín đôi mắt đen lay láy của hoàng đế lại, hoàng đế vừa muốn kháng nghị, hắn liền nói: “Bệ hạ coi như ta cầu ngươi , ngươi mà nhìn nữa ta căn bản không mềm xuống được!”

Hoàng đế mím môi, không nói.

Đới Nhược Trạch hít sâu mấy lần, chậm rãi bình ổn xao động trong cơ thể, hắn lén nhìn tiểu tiểu hoàng đế của tiểu hoàng đế, đã sớm im hơi lặng tiếng, ngoan ngoãn giấu mình dưới lớp long bào.

Hoàng đế vì sao lại kháng cự tính sự (chuyện tình dục) như vậy chứ?? Tổng không thể là thẹn thùng đi! Ở cổ đại mười lăm tuổi cưới vợ sinh con là chuyện bình thường không nói, ở hiện đại thiếu nam thiếu nữ mười lăm tuổi yêu sớm lén nếm trái cấm cũng không ít. Lại nói sau khi lên làm hoàng đế, đến lúc cần biết cũng sẽ có thái giám chuyên môn dạy cậu về phương diện này chứ.

Trong đầu Đới Nhược Trạch xoay vài vòng, là do tiểu hoàng đế quá ngây thơ hay là có ẩn tình khác nhỉ?

Hoàng đế tất nhiên sẽ không là không lên được, vậy chẳng lẽ là. . . . . . Đới Nhược Trạch nhìn chằm chằm đũng quần tiểu hoàng đế, là bởi vì quá nhỏ?!

Hoàng đế hỏi: “Ngươi đã tốt hơn chưa?”

Đới Nhược Trạch nói: “Tốt lắm.”

Hoàng đế đập rớt cái tay đang che mắt mình của Đới Nhược Trạch, như xác nhận nhìn quét qua tiểu huynh đệ của Đới Nhược Trạch, rất im lặng, cực kỳ tốt.

Hoàng đế nói: “Hừ ~! Đới thường tại, bịa đặt trong hậu cung là phải xử phạt, ngươi còn bịa đặt về trẫm, vậy phải xử phạt gấp bội!”

Đới Nhược Trạch đấu tranh cho bản thân: “Ta đã nói là ta không bịa đặt mà!”

Hoàng đế nói: “Trẫm mới không tin ngươi.”

Đới Nhược Trạch bỗng nhiên “chụt” một cái trên mặt hoàng đế, cười lưu manh: “Ngươi không tin ta ta sẽ hôn ngươi.”

Hoàng đế không thể tin hai tay ôm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của chính mình, “Ngươi dám khinh bạc trẫm?!”

Đới Nhược Trạch nói: “Này tính là khinh bạc cái gì? Chúng ta đều đã hôn lưỡi được chứ? Tiểu huynh đệ của chúng ta đều đã thân mật chạm vào nhau được chứ?! Hôn lên mặt một cái là quá bình thường đi! Ngươi không sủng hạnh ta cũng không thể ngay cả quyền lợi được hôn ngươi của ta cũng tước đoạt đi!”

“Ngươi có cái quyền lợi được hôn trẫm chết tiệt gì hả!” Hoàng đế tức giận đến phát run, rất có xúc động muốn khiêng thư án đi ném người lần nữa, cậu nói, “Đới thường tại, trẫm phạt ngươi đi quét dọn toàn bộ Vị Ương cung! Trong trong ngoài ngoài tất cả đều phải quét sạch hết, một chút tro bụi cũng không được có, bằng không quét lại!”

Đới Nhược Trạch kinh ngạc, “Bệ hạ đừng như vậy, chúng ta có gì thương lượng thì tốt hơn.”

“Trẫm với ngươi không có gì cần thương lượng hết!” Hoàng đế gọi người, “Đại Quý, ngươi đi theo Đới thường tại, giám sát hắn quét dọn Vị Ương cung cho tốt!”

Đại Quý nói: “Vâng thưa bệ hạ.”

Diện tích của Vị Ương cung tối thiểu cũng cỡ một cái sân bóng, hơn nữa trên trên dưới dưới vài tầng, còn có viện tử hoa viên các thứ, muốn quét dọn hết toàn bộ đó là một cái công trình cực lớn a!

Vị Ương cung mỗi ngày có một trăm cung nhân làm vệ sinh, mà một trăm cung nhân này phân công quét tước xong hết Vị Ương cung cũng muốn tiêu tốn hai ba ngày, mà lượng công việc này toàn bộ giao cho một mình Đới Nhược Trạch!

Đới Nhược Trạch xòe tay ra tính tính, bỗng nhiên cảm thấy bản thân mình coi như trở thành công nhân vệ sinh Vị Ương cung cả đời luôn rồi.

Đại Quý đưa một cây chổi cho Đới Nhược Trạch, nói: “Đới thường tại, mời đi.”

Đới Nhược Trạch nhận mệnh đi quét dọn, bóng dáng thê lương kia đặc biệt giống cô bé lọ lem.

Đới Nhược Trạch vì giải quyết sự buồn tẻ khi quét rác, bắt đầu tán gẫu với Đại Quý.

Đới Nhược Trạch hỏi: “Quý công công, ta đến đây quét dọn vậy những cung nhân vốn phụ trách quét tước Vị Ương cung đi đâu thế?”

Đại Quý nói: “Bệ hạ nhân từ, cho những cung nhân này về nhà thăm người thân.”

Đới Nhược Trạch đặc biệt nghĩ muốn rít gào cậu ta nhân từ cái rắm á, nếu thực sự nhân từ mà nói sẽ không làm khó hắn được chứ! Nhưng mà hắn không dám rống, lời này mà rơi vào tai hoàng đế, không chừng quét tước Vị Ương cung sẽ biến thành quét tước toàn bộ hoàng cung, vậy cả đời hắn thật sự là trừ bỏ quét rác cũng không dùng làm gì khác.

Đới Nhược Trạch nói: “Quý công công, ngươi cùng Phúc công công đều hầu hạ bệ hạ nhiều năm đi, vậy ngươi cũng biết bệ hạ có ý kiến gì đối với hậu cung không?”

Đại Quý nói: “Đới thường tại, ta không tiếp thụ lời nói khách sáo.”

Đới Nhược Trạch nói: “Ta không nói lời khách sáo a, hai ta chỉ tâm sự mà thôi.”

Đại Quý nói: “Bệ hạ lòng mang thiên hạ.”

Đới Nhược Trạch nói: “Cho dù lòng mang thiên hạ cũng có sinh lý. . . . . .” Hắn vốn muốn nói nhu cầu sinh lý, nhưng hắn nhớ tới đối tượng nói chuyện phiếm của mình là một thái giám, đàm luận đề tài này mà nói không khỏi rất tàn nhẫn, liền yên lặng mà nuốt lại điều muốn nói, hắn nói, “Bệ hạ có phải không thích người trong hậu cung hay không a, hoặc là hắn có người trong lòng nào khác?”

Đại Quý nói: “Tâm tư của bệ hạ ta làm sao đoán được.”

Đại Quý là một người dầu muối không thu, Đới Nhược Trạch hàn huyên cả một buổi sáng cũng không tán gẫu ra được cái gì, đến buổi trưa hắn không còn khí lực tán gẫu với Đại Quý nữa, tổng vệ sinh là một hoạt động tiêu hao thể lực a!

Sau đó, Đới Nhược Trạch mỗi ngày đều đến Vị Ương cung báo cáo, giằng co đến một tháng trời, thành một người vệ sinh cần cù chăm chỉ. Mà hành vi chạy tới Vị Ương cung mỗi ngày của hắn trở thành vấn đề nghị luận của hậu cung, đồn đại về việc hoàng đế không lên được lại càng ngày càng nghiêm trọng.

Một thường tại dưới ý bảo của hoàng đế mỗi ngày ngốc ở Vị Ương cung đến tối muộn, vậy mà hai người lại hoàn toàn không có dấu hiệu củi khô lửa bốc, này rất khiến người ta hoài nghi!

Có vài tần phi yếu đuối ngày ngày lấy nước mắt rửa mặt, tỷ như Vũ tần đều khóc hết mấy trận.

Thứ nhất là khóc chính mình hưởng thụ không đến cái loại tình cảm phu thê bình thường nhất; thứ hai là khóc chính mình nhất định là không có đứa nhỏ.

Lời đồn này cứ treo lơ lửng trong hậu cung, khiến cho cả hậu cung đều nhiễm lên một tầng nặng nề ảm đạm.

Đương sự của lời đồn này là tiểu hoàng đế cực kỳ cực kỳ tức giận, nhưng mà tức giận cũng không làm được gì, muốn ngăn chặn lời đồn còn khó hơn chắn lũ, cậu tổng không thể giết sạch toàn bộ thần tử hoặc là hậu phi của mình đi!

Tiểu hoàng đế mà nổi giận thì sẽ muốn ném đồ vật, cậu ném một cái bình sứ thanh hoa vỡ nát bên chân Đới Nhược Trạch, ra lệnh: “Thu dọn!”

Đới Nhược Trạch nói: “Bệ hạ, ngươi không thể đừng tăng thêm gánh nặng cho công việc quét dọn của ta sao?!”

Việc quét dọn của Đới Nhược Trạch đã đến giai đoạn kết thúc, chỉ cần quét dọn tốt tẩm cung của hoàng đế là hắn liền xong việc. Nhưng mà tiểu hoàng đế hình như không muốn để hắn xong việc, cứ thích đạp một dấu chân đen thui hoặc ném đủ thứ rác rưởi loạn thất bát tao ở nơi hắn vừa mới quét tước xong, khiến Đới Nhược Trạch không thể không quét lại lần thứ hai.

Hoàng đế nói: “Đây là tẩm cung của trẫm trẫm thích làm gì thì làm!”

Đới Nhược Trạch nói: “Chậc, nhưng mà ta không phải là nhân viên vệ sinh chuyên chúc của ngươi a.” Chỉ số ngạo kiều của tiểu hoàng đế gần đây thẳng tắp tăng lên, có khả năng nhất là do cái lời đồn ảnh hưởng nghiêm trọng đến tâm tình cậu đả kích đến tôn nghiêm của cậu gây ra.

Hoàng đế nói: “Ngươi là thường tại của trẫm.”

Đới Nhược Trạch đáp: “Thường tại cũng không phải để quét tước phòng ở cho ngươi.”

Hoàng đế hỏi: “Vậy thì để làm cái gì?”

Đới Nhược Trạch nói: “Làm ấm giường cho ngươi.”

Hoàng đế nói: “Nằm mơ!”

Đới Nhược Trạch dọn dẹp bình sứ thanh hoa đã vỡ nát, vừa định trả lời hoàng đế, chỉ thấy hoàng đế cau mày đỡ tường, như là đang nén đau.

Đới Nhược Trạch hỏi: “Làm sao vậy?”

Hoàng đế liếc xéo Đới Nhược Trạch một cái, nói: “Ngươi chính là có ý định hại trẫm!”

“Ta hại ngươi cái gì?” Đới Nhược Trạch đỡ hoàng đế, “Bệ hạ ngươi làm sao vậy? Chỗ nào đau sao?”

Hoàng đế trả lời: “Ngươi không thu dọn mảnh vỡ sạch sẽ!”

Bình sứ thanh hoa kia sau khi vỡ nát mảnh vụn văng khắp nơi, có mấy mảnh nhỏ bay đặc biệt xa, Đới Nhược Trạch không chú ý tới để dọn dẹp, vì thế hoàng đế liền vận khí không tốt mà đạp trúng.

Hoàng đế mang một đôi vớ hơi mỏng, mảnh nhỏ xuyên qua vớ đâm vào gan bàn chân của hoàng đế.

Đới Nhược Trạch cúi người ôm hoàng đế đến long sàng, nắm lấy bàn chân bị thương của hoàng đế, gan bàn chân đã chảy máu, nhiễm đỏ chiếc vớ trắng.

Đới Nhược Trạch nói: “Bệ hạ, ta giúp ngươi cởi vớ, phải lấy mảnh vỡ kia ra.”

Hoàng đế giật giật chân, nói: “Trẫm không cần ngươi.”

Đới Nhược Trạch nói: “Chúng ta trước tiên có thể không giận dỗi nữa được không?”

Hoàng đế nói: “Ai giận dỗi với ngươi?”

Đới Nhược Trạch bảo: “Ai đạp trúng mảnh vỡ của bình sứ thanh hoa thì chính là người đó.”

Hoàng đế chỉ trích: “Đều là lỗi của ngươi!”

Đới Nhược Trạch nói: “Đúng đúng đúng, đều là lỗi của ta.”

Đới Nhược Trạch nửa quỳ ở bên giường, nhẹ tay nhẹ chân cởi vớ của hoàng đế.

Mảnh nhỏ đâm vào gan bàn chân của hoàng đế, cả vớ cũng bị rách, miệng vết thương đã chảy máu.

Đới Nhược Trạch thực đau lòng, hôn lên bàn chân nhỏ của hoàng đế một cái, nói: “Bệ hạ, ta phải nhổ mảnh nhỏ ra nha.”

Hoàng đế mặt đỏ hồng rũ mắt xuống, lầm bầm: “Vậy ngươi không được làm đau trẫm.”

Đới Nhược Trạch cười nói: “Ta sẽ rất nhẹ nhàng.”

Advertisements

6 thoughts on “CDNST: CHƯƠNG 27

  1. Pingback: CDNST | Littlepu

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s