Cha nuôi và con nuôi

CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 39

Chương 39:

“Trịnh Liệt cái tên đàn ông thối tha không biết xấu hổ kia!” Cùng tiếng hét, một cái chân thon dài hữu lực tấn công vào mặt của Trịnh Liệt, kéo theo một trận gió mạnh.

Trịnh Liệt bất ngờ không kịp phòng bị, theo phản xạ hai tay bắt lấy cái chân kia vặn một cái, trực tiếp ném người xuống đất. Lúc dùng lực hắn mới phát hiện thể trọng của đối phương rất nhẹ, một chùm tóc đuôi ngựa quơ qua quơ lại, hẳn là một cô gái tuổi không lớn. Chính là không thể thu tay lại, Trịnh Liệt không hề lưu tình đối với thứ gì đó xuất hiện bất chợt khiến hắn cảm thấy nguy hiểm.

Nhưng mà hiển nhiên đối phương cũng không phải đèn cạn dầu. Tuy rằng bị phản kích sắc bén của Trịnh Liệt đánh cho ngẩn người, nhưng lúc bị ném đi thì cong lưng một cái, gập một chân nhẹ nhàng rơi xuống đất, mang theo khí thế bất y bất nhiêu (1), mượn lực đạp một cái phản kích trở lại.

(1) Bất y bất nhiêu (不依不饶): không được như ý thì dây dưa không bỏ | không vừa lòng không buông tha.

Cô gái tay chân linh hoạt, góc độ công kích cực kỳ xảo quyệt, chuyên môn nhắm vào chỗ yếu hại của Trịnh Liệt, độ hung ác mạnh mẽ đến liều mạng kia khiến Trịnh Liệt không chút nào dám lơ là.

Quyền cước qua lại hơn mười chiêu, đối phương vẫn như cũ không đánh bại được Trịnh Liệt, cô ta tựa hồ cảm thấy không kiên nhẫn, trong tay hàn quang chợt lóe.

Trịnh Liệt trong lòng rùng mình, nương theo một cái nghiêng người, tay nhanh chóng mò vào bên hông −−−−−−

“Bốp!” Một tiếng bạt tay thanh thúy đột nhiên vang lên!

Trịnh Liệt chỉ cảm thấy tầm mắt mờ đi, một thân ảnh không cao lớn quen thuộc đã muốn chặt chẽ che chắn trước mặt hắn, vẫn còn duy trì tư thế vung tay.

Cô gái bị đánh cho lảo đảo về sau vài bước, che hai má không cam lòng kêu lên: “Tứ thiếu!”

Vừa rồi lúc cô ta xuất hiện là ngược sáng, Trịnh Liệt không có thấy rõ khuôn mặt cô. Hiện tại cô ta bước ra khỏi bóng râm, rõ ràng là một cô gái xinh đẹp tinh xảo như tranh, trong ánh mắt mang theo một cổ hơi thở cao ngạo lại nguy hiểm không nói nên lời.

Trịnh Liệt nhớ rõ cô ta . Lúc Trịnh Phỉ bị thương hôn mê, hắn gặp qua cô ta vài lần. Cô ta là một trong số ít người trong Viêm bang từ đầu đến cuối đều tràn ngập địch ý với Trịnh Liệt, ánh mắt khi nhìn Trịnh Liệt luôn luôn có chút khinh bỉ cùng cố kỵ, giống như sớm đã hiểu rõ giữa Trịnh Liệt cùng Trịnh Phỉ cũng không phải là quan hệ cha con đơn thuần.

Dưới ánh đèn đường, khuôn mặt mày rậm mắt to của Trịnh Phỉ một mảnh rét buốt tàn khốc, thanh âm lạnh như băng: “Tiểu Yêu, tôi đã nói rồi, bất luận kẻ nào cũng không được phép quấy rầy cha tôi. Cô không nên khiêu chiến độ khoan dung của tôi!”

Cô gái được gọi là “Tiểu Yêu” lui về sau một chút, trên mặt hiện lên một mạt bi thương: “Tứ thiếu, tôi chỉ là không thể chấp nhận anh vì hắn bỏ rơi chúng tôi…….”

“Đó là quyết định của tôi, không có vấn đề gì với cha tôi hết.” Trịnh Phỉ quả quyết nói: “Cô đi đi, đừng để tôi nhìn thấy cô.”

“Tứ thiếu, anh rõ ràng biết tôi thích anh!” Tiểu Yêu bị sự vô tình của Trịnh Phỉ kích thích, đột nhiên lớn tiếng thổ lộ.

Trịnh Phỉ không chút do dự nói: “Tôi không thích cô.”

“Tứ thiếu!” Tiểu Yêu oán hận kêu to, thanh âm run rẩy nghẹn ngào, nghe rất là đáng thương.

Trịnh Phỉ lại hoàn toàn bất vi sở động (không có hành động nào/ không bị chuyện gì làm cho xúc động), dùng ánh mắt cường ngạnh đuổi cô đi.

“Tôi sẽ không bỏ qua đâu!” Tiểu Yêu dậm chân một cái, “Ghét ngươi nhất!”

Cô đột nhiên ra tay, một đạo ngân quang lấy tốc độ sét đánh không kịp bưng tai bắn về phía Trịnh Liệt!

Trịnh Phỉ bước lên một bước dài, tinh chuẩn mà nâng tay lên, nhanh chóng bắt lấy ngân quang vào trong tay. Khi cậu ngước đôi mắt mang theo tức giận lên, thân ảnh của Tiểu Yêu đã muốn biến mất vô tung.

Tay Trịnh Liệt lúc này từ bên hông dời đi.

Hắn trực tiếp lướt qua Trịnh Phỉ, đi về phía căn biệt thự sống một mình. Hắn cũng không phải người chết, bị Trịnh Phỉ theo hai ngày ít nhiều có chút nhận thấy được. Còn nghĩ cậu định khi nào thì mới hiện thân, lại không ngờ rằng sẽ bị tập kích ở trước cửa nhà. Trịnh Liệt đối với việc Trịnh Phỉ mang tới phiền toái như vậy cho hắn cảm thấy tức giận. Ánh mắt của cô gái kia căn bản là coi Trịnh Liệt như tình địch, chậc!

Trịnh Phỉ tựa hồ cũng tự biết đuối lý, lẽo đẽo theo sau Trịnh Liệt, không hề hé răng.

“Đi theo tôi làm gì?” Trịnh Liệt quay đầu nhìn cậu, một bộ dạng không kiên nhẫn “từ đâu tới thì lăn về đấy”.

Trịnh Phỉ vô tội nâng tay lên, máu tươi tí tách từ lòng bàn tay chảy xuống. Cậu vừa mới tiếp một phi đao của Tiểu Yêu, bị lưỡi dao sắc bén cắt bị thương bàn tay. Cậu nhịn đau đến mức trán rịn mồ hôi.

“Để cho con băng bó vết thương một chút đi, ba…..” Vờ đáng thương.

Trịnh Liệt nghĩ tới cậu vừa rồi bảo vệ trước mặt mình, hừ một tiếng, nhưng không có ngăn cản cậu theo hắn vào nhà.

Đóng cửa lại, Trịnh Liệt trực tiếp tìm hòm thuốc khẩn cấp, ném cho Trịnh Phỉ: “Băng bó xong liền lăn.”

Trịnh Phỉ mếu máo: “Ba, hôm nay ba ăn trúng thuốc nổ hả?” Một bên kêu gào, một bên mở hòm thuốc ra, thô lỗ xé mở băng gạc, tùy ý bao lòng bàn tay lại.

Trịnh Liệt nhìn thấy cau mày, lại liếc mắt sang chỗ khác: “Cậu không nhận được hóa đơn và thông báo tôi gửi sao? Không cần gọi tôi là ba nữa. Cậu họ Tô, không phải họ Trịnh.”

Trịnh Phỉ trừng lớn mắt: “Ba ý của ba là ăn xong rồi thì không cần nữa hả? Con đã là người của ba rồi, ba sao có thể như vậy được?”

“Cậu muốn tôi lập tức ném cậu ra ngoài, hửm?” Trịnh Liệt trừng cậu. Cái quái gì vậy chứ!

Trịnh Phỉ ỉu xìu: “Ba, con không có tiền trả cho ba. Nợ tiền lấy thân trả đi!” Cậu đặt mông ngồi lên trên sô pha, khoanh chân trưng ra bộ dạng lưu manh vô lại.

“Thân của nhà mi một chút cũng không đáng giá.” Trịnh Liệt lạnh lùng nói, thực ghét bỏ.

“……… Không biết là ai luôn ăn xong lại ăn nữa……” Trịnh Phỉ lầm bầm.

“Cái gì?” Trịnh Liệt không nghe rõ.

“Không có gì.” Trịnh Phỉ đáp.

“Nếu không có gì, cậu có thể đi rồi.” Trịnh Liệt nói.

“…….. Ba, con thật sự không có đạp trúng đuôi của ba hả?” Trịnh Phỉ không hiểu gì hết nhìn Trịnh Liệt, “Vừa đoạn tuyệt quan hệ vừa muốn con trả tiền, còn nói cái gì phí bao dưỡng…. Lúc trước khi ba rời khỏi Viêm bang rõ ràng còn rất tốt! Hôm nay ba không nói rõ ràng, con không đi!” Nói xong cậu cũng nổi giận.

Trịnh Liệt nhìn cậu: “Cậu không phải báo thù thành công rồi sao? Cậu là người nhà họ Tô, không liên quan gì đến tôi.”

“Ba! Chẳng lẽ con họ Tô sẽ không thể nhận ba là ba sao? Vốn cũng không có quan hệ huyết thống, ba là cha nuôi của con mà!” Trịnh Phỉ mù mờ, không sao hiểu được (2), “Có phải ba đang ghen không? Không muốn con sửa về họ Tô này?”

(2) Nguyên văn câu này là “丈二和尚摸不着头脑” = “Trượng Nhị hòa thượng mạc bất trứ đầu não” = (nghĩa đen) sờ không tới được suy nghĩ của Trượng Nhị hòa thượng.

Câu này xuất xứ từ một truyền thuyết cổ, về mê cung “Bát Quái” La Hán Đường ở chùa Tây Viên vùng Tô Châu. Lời đồn rằng mê cung La Hán Đường vừa mỹ lệ vừa kỳ diệu, được xây dựng bởi một vị hòa thượng thân hình rất cao lớn, mọi người không biết pháp danh của ngài nên gọi ngài là Trượng Nhị hòa thượng (hòa thượng cao hai trượng). Trượng Nhị hòa thượng khi chỉ đạo xây dựng La Hán Đường thì không đưa ra bản vẽ cụ thể, nghĩ tới đâu chỉ cho công nhân làm tới đó, những người được tuyển vào xây dựng công trình đều mơ hồ về tính toán của Trượng Nhị hòa thượng, còn La Hán Đường sau khi hoàn thành kiến trúc vô cùng ảo diệu, càng khiến người xem choáng váng.

Bởi vậy, mọi người đều nói ‘Sờ không tới suy nghĩ của Trượng Nhị hòa thượng’, về sau câu này được truyền miệng và nhiều khi được lược bớt còn “摸不着头脑” (sờ không được suy nghĩ) với ý nghĩa: mù mờ, không thể hiểu rõ

−−−−−−−−−−−−−− nguồn khotruyenhay.vn

Biết Trịnh Phỉ không bắt được trọng điểm, Trịnh Liệt xoa xoa thái dương: “Tiểu Phỉ, chuyện lúc trước đáp ứng mẹ cậu tôi đã làm được. Cậu cảm thấy cậu chọc phiền toái cho tôi còn chưa đủ nhiều sao? Tôi chỉ là muốn dừng ở đây.” Hắn nói không lưu tình chút nào.

“Ba có ý gì?” Trịnh Phỉ nhất thời bùng nổ! Cậu nhảy dựng lên, gắt gao nhìn chằm chằm Trịnh Liệt.

“…….. Cậu cũng nói chúng ta không có quan hệ huyết thống. Những năm gần đây, tôi dọn dẹp cục diện rối rắm cho cậu nhiều như vậy đã muốn hết lòng quan tâm giúp đõ. Về sau vô luận cậu sống hay chết, tôi sẽ không xen vào nữa. Cậu cũng đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa.” Trịnh Liệt nói.

Tính nhẫn nại của hắn đối với mấy đứa con nuôi này đã dùng gần hết. Hắn muốn cắt đứt hoàn toàn quan hệ với bọn họ, nhưng đứa nào đứa nấy đều như không nghe hiểu tiếng người, hồn nhiên không coi đó là chuyện gì. Đến Trịnh Phỉ, hắn quyết định nói đến cùng!

“Khốn nạn!” Trịnh Phỉ tức đỏ mắt, nhào qua há mồm muốn cắn Trịnh Liệt.

Trịnh Liệt một đấm đánh vào trên đầu vai cậu, đẩy ra cái người đã hóa thân thành chó này.

Nghĩ rằng Trịnh Phỉ sẽ tiếp tục không khuất phục không buông tha mà nhào tới, không ngờ cậu ngã ngồi xuống trên sô pha, thống khổ đè lại đầu vai, trong đôi mắt to đang trừng trừng nhìn hắn chảy ra nước mắt. Cái bộ dáng ủy khuất như bị khi dễ quá mức này thực sự thuộc về Trịnh tứ thiếu mà kẻ khác nghe tên đã sợ mất mật trong giới kia sao?

Trịnh Liệt hơi hơi khựng lại. Chỉ thấy đầu vai Trịnh Phỉ dần dần tràn ra một mảnh đỏ tươi chói mắt. Trịnh tứ thiếu bình thường sợ đau như vậy thế mà tựa như không cảm giác được, cắn môi thút thít sụt sịt muốn ngưng khóc, nhưng nước mắt lại không thể khống chế mà không ngừng trào ra.

Mắt thấy màu đỏ trên đầu vai Trịnh Phỉ càng ngày càng đậm, trong lòng Trịnh Liệt căng thẳng, cũng không quyết tuyệt như vừa nãy nổi nữa, tiến lên đưa tay từng bước kéo cổ áo cậu ra, quả nhiên nhìn thấy băng vải trắng đã muốn nhiễm đỏ.

Trên thực tế, nửa người trên của Trịnh Phỉ đều quấn băng vải dầy đặc, bọc cậu thành như cái xác ướp.

Chỉ cách có mấy tháng, vết thương này tự nhiên không phải do ba phát súng lúc trước, rõ ràng là vết thương mới vừa bị không lâu. Hơn nữa miệng vết thương trên đầu vai bởi vì một loạt động tác vừa rồi mà nứt ra một lần nữa.

Cậu thật sự cho rằng mình là con gián đánh hoài không chết hả?

Trịnh Liệt buông tay ra, nhất thời không biết có nên để cho cậu chảy hết máu mà chết luôn cho rồi, đỡ phải lại đây chọc hắn phiền lòng.

“Ba, ba thật sự không cần con nữa sao?” Trịnh Phỉ quật cường nhìn Trịnh Liệt chằm chằm.

“……… Ừ.” Trịnh Liệt chậm rãi gật đầu.

Trịnh Phỉ đanh lại, đỡ tay vịn của sô pha đứng lên, lảo đảo dứt khoát lưu loát đi về phía cửa.

Trịnh Liệt nhìn cậu, đứng tại chỗ vẫn không nhúc nhích.

Trịnh Phỉ quay đầu lại nhìn hắn một cái, thấy Trịnh Liệt thật sự không có ý giữ lại gì, tựa như con thú nhỏ nức nở một tiếng, hung hăng quệt quệt nước mắt, mở cửa bước ra ngoài, lại “rầm” một tiếng dùng sức sập cửa lại.

Tốt rồi, rốt cục có một đứa thật sự đi rồi!

Trịnh Liệt nghĩ, nhưng không có một tia thả lỏng, chỉ là nặng nề ngồi xuống sô pha trở lại, chống đầu không biết buồn hay vui.

Ngay tại lúc hắn nghĩ đã có chút giải thoát, từ cửa truyền tới âm thanh rời rạc.

Đầu tiên là nức nở, sau đó là thút thít đứt quãng, cuối cùng tựa hồ càng ngày càng thương tâm, dần dần biến thành gào khóc loạn trí, giống như bị ủy khuất cùng cực vậy! Cái thanh âm này quả thực chính là ma âm, cuồn cuộn không ngừng chui vào trong lỗ tai Trịnh Liệt!

Nếu không phải cái biệt thự này được xây ở vùng ngoại ô, khoảng cách giữa hàng xóm với nhau khá xa, chỉ sợ sẽ bị người ta báo cảnh sát khiếu nại.

Trịnh Liệt tức giận đứng lên, đi tới mở cửa ra!

Trịnh Phỉ đang dựa vào trên cửa nhất thời ngã ngửa về phía sau, lăn vài cái trong cửa đang mở.

Cậu không thèm để ý tới Trịnh Liệt, một bên khóc một bên cầm lấy băng gạc thuận tay lấy ra từ trong hòm thuốc, lung tung mà băng lại miệng vết thương bị nứt ra.

“………. Cậu đang làm cái gì?” Trịnh Liệt cực độ không còn lời để nói, tức giận hỏi.

“Không cần ông lo!” Trịnh Phỉ còn hung hăng hơn cả hắn, nhưng mà cái khuôn mặt giàn giụa nước mắt kia thật sự không có sức thuyết phục gì.

“……… Không thể lăn xa một chút rồi hãy khóc sao?” Trịnh Liệt nói.

Trịnh Phỉ nháy mắt cuồng hóa, ngao ô một tiếng ôm lấy ống quần Trịnh Liệt cắn xuống một cái!

Trịnh Liệt lần này không kịp né, lập tức đau tới mức hút một ngụm khí lạnh!

“Trịnh Phỉ cái thằng ranh con này, nhả ra! Nhả ra!” Trịnh Liệt nghĩ muốn đá cậu, nhìn đến đầu vai một mảnh đỏ tươi của cậu lại ngừng động tác, trong lòng buồn bực muốn chết!

“¥%@&! #¥%&@¥##%&@%@&! #¥%&@¥##%&@…………. (phiên dịch: ai là thằng ranh con? Tui mới không phải là thằng ranh con! Uổng công tui đối xử với ba tốt như vậy, thế mà ba đối xử với tui như kia! Khốn nạn, cắn chết ba! Cắn chết ba……..)” Trịnh Phỉ kêu gào ô ô oa oa, cắn ống quần Trịnh Liệt không tha, mặc cho hắn kéo tới kéo lui.

………..

Chờ Trịnh Liệt kéo được Trịnh Phỉ đã biến thân thành con nít ba tuổi vào nhà trở lại, đã muốn ước chừng nửa giờ sau.

Trịnh Phỉ bị thương trên người, lại lăn qua lăn lại với Trịnh Liệt lâu như vậy, đã muốn trở nên có chút suy yếu, đầu từ từ mơ hồ buồn ngủ.

Trịnh Liệt gọi bác sĩ gia đình tới, khâu lại miệng vết thương cho cậu lần nữa, bôi thuốc băng bó.

Mấy vết thương mới này chủ yếu là do súng gây ra, nhưng không phạm vào chỗ yếu hại, đại bộ phận đều là thương ngoài da, chỉ có vết thương trên đầu vai kia là xuyên qua da thịt. Từ vết thương mà phán đoán, đây đều do cùng một người gây nên.

“Thương thế của cậu rốt cuộc là làm sao mà bị?” Trịnh Liệt thừa dịp Trịnh Phỉ không tỉnh táo, hỏi.

“……. Sân ca.” Trịnh Phỉ suy nghĩ trong chốc lát, không tình nguyện mà rầu rĩ phun ra hai chữ.

“Sân ca mà cậu nói là Tiêu Sân?” Trịnh Liệt ngoài ý muốn hỏi.

Trịnh Phỉ liếc trắng mắt: “Còn có thể là Sân ca nào nữa chứ?”

“……… Vì sao?”

“Con đem Viêm bang giao cho Chu Hàng, về sau cũng không quản nữa.” Trịnh Phỉ nằm xuống, lặng lẽ đưa tay giữ chặt góc áo Trịnh Liệt, cẩn thận liếc mắt về phía Trịnh Liệt một cái, vừa lúc đối diện với ánh mắt hắn, đành phải ngượng ngùng rút tay lại. Cậu còn nói: “Sau đó con đi tìm Sân ca, hỏi anh ấy làm sao mới có thể tha thứ chuyện con phản bội lúc trước. Anh ấy bảo con đứng yên không cử động, mặc anh ấy bắn mười tám phát. Nếu con chịu được không chết, anh ấy sẽ không tính toán với con nữa…….”

Kết quả sau đó đã rõ ràng. Trịnh Phỉ quả thật làm theo yêu cầu của Tiêu Sân, hơn nữa còn sống. Mục đích của Tiêu Sân cũng không phải thật sự muốn cậu chết, chỉ là nghĩ muốn giáo huấn cậu, tốt nhất khiến cậu sợ tới mức tè ra quần, ngã xuống đất cầu xin tha thứ, dù sao không phải ai cũng có dũng khí đứng yên không nhúc nhích, để người ta bắn mình mười tám phát. Nhưng Trịnh Phỉ làm được. Lấy tính cách nhất ngôn cửu đỉnh của Tiêu Sân, chuyện lúc trước phản Tiêu gia, anh thật sự sẽ không so đo với Trịnh Phỉ nữa.

Trịnh Liệt đột nhiên không biết nên nói cái gì.

Sau khi trầm mặc thật lâu, hắn mới nói: “Hiện tại mới làm như vậy, cậu cảm thấy được có ý nghĩa sao?”

Đôi mắt đã muốn khóc đến sưng phù của Trịnh Phỉ lại đỏ lên: “Ba là quyết tâm phải đuổi con đi, đúng hay không? Cho dù con cam đoan sau này sẽ không chọc thêm phiền toái cho ba nữa…..”

Trịnh Liệt nói: “Cậu ở trong này nghỉ ngơi một đêm, ngày mai, rời đi sớm một chút.”

Trịnh Phỉ mạnh xoay người đưa lưng về phía Trịnh Liệt, kéo cao tấm thảm mỏng che đầu lại.

Trịnh Liệt thật sâu nhìn cậu một cái, rời khỏi phòng.

Nghe được tiếng đóng cửa, Trịnh Phỉ kéo thảm xuống, trong mắt hiện lên tia sáng kiên định.

−−−−−− muốn thoát khỏi cậu dễ dàng như vậy? Mơ đi!

Advertisements

2 thoughts on “CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 39

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s