Cha nuôi và con nuôi

CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 38

Chương 38:

Ân Triệu Lan sau khi mất tích hai ngày thì đi làm trở lại. Người thanh niên vốn trầm ổn nhưng không thiếu sắc bén này vẫn ôn hòa quý khí như cũ, nhưng vẫn giấu không được một tia tiều tụy trong ánh mắt, trong con ngươi mày nâu đậm là một mảnh tối đen u ám. Cậu không hề có dị nghị gì với xử phạt của Trịnh Liệt, sau khi bình tĩnh chấp nhận lập tức tập trung tinh thần làm việc, vốn là một người cuồng làm việc bây giờ càng thêm cố sức hơn.

Nhìn thấy bộ dạng liều mạng như muốn chết trong văn phòng này của cậu, Trần Đường có chút đăm chiêu suy nghĩ, không hề vui mừng mà ngược lại hơi lo lắng.

Thừa dịp Trịnh Liệt có mặt, Trần Đường nhân danh giám đốc điều hành triệu tập người đứng đầu các bộ phận cùng nhau họp, chủ đề là chính thức chứng thực chuyện Ân Triệu Lan được tuyển chọn tiếp nhận chức giám đốc điều hành của tập đoàn Trung Thiên.

Trịnh Liệt là người cuối cùng vào phòng họp. Nghe được tiếng giày da nện bước trên sàn nhà không hề xa lạ, Ân Triệu Lan theo bản năng thẳng lưng, yên lặng nhìn bản ghi chép trước mặt, giống như trong đó một đóa hoa vậy.

Sau khi Trịnh Liệt ngồi xuống, cậu thoáng trộm ngẩng đầu nhìn về phía người đàn ông ngồi trên vị trí chủ trì. Người vẫn thường cà lơ phất phơ không hề nghiêm chỉnh này sắc mặt bình tĩnh, liếc mắt nhìn mọi người ngồi chỉnh tề xung quanh, ẩn ẩn uy nghiêm nói: “Bắt đầu đi.”

Cỗ lực áp bách này Ân Triệu Lan chưa từng phát hiện trên người Trịnh Liệt, nhưng những giám đốc khác ở đây từng làm việc chung với Trịnh Liệt nhiều năm đều mặt không đổi sắc, thậm chí có một chút vui mừng cùng hoài niệm.

Trần Đường bắt đầu nói. Ông lời ít mà ý nhiều, thẳng vào chủ đề: “…… Triệu tập mọi người lại đây, là vì biểu quyết một sự kiện. tôi đã quyết định sau khi tôi về hưu, sẽ do trưởng phòng tài chính Ân Triệu Lan tiếp nhận chức vụ giám đốc điều hành của tập đoàn, nếu đồng ý mời mọi người giơ tay ra hiệu.”

Tầng quản lý của tập đoàn Trung Thiên phát triển đến bây giờ, đã là một trung tâm quyền lực cực kỳ độc lập. Bọn họ là cổ đông của tập đoàn, cũng là người ra quyết sách của tập đoàn. Mỗi một lần quyết định sự kiện, tương đương với mở một lần đại hội cổ đông. Hơn nữa bởi vì Trịnh Liệt ủy quyền, đại bộ phận các nghị quyết không có ảnh hưởng trọng yếu của tầng quản lý không kinh động đến Trịnh Liệt. Điều này cũng khiến cho tầng quản lý khi đưa ra quyết định không cần xem sắc mặt của Trịnh Liệt.

Chuyện chọn Ân Triệu Lan làm giám đốc điều hành kế nhiệm này, Trần Đường đã lén thông qua với tầng quản lý, bọn họ cũng thông qua quan sát một quảng thời gian dài dần dần thừa nhận con người Ân Triệu Lan cùng phẩm chất năng lực của cậu. Cho nên khi Trần Đường triệu tập mọi người trước mặt Trịnh Liệt chứng thực chuyện này, bọn họ không có bao nhiêu do dự, đều đồng ý giơ tay.

Tỷ lệ thông qua không sai biệt lắm đạt 94%. Trừ bỏ hai người Trịnh Liệt và Ân Triệu Lan, kết quả biểu quyết là mười lăm phiếu đồng ý, một phiếu chống. Phiếu chống duy nhất này đến từ Phùng Đức. Thấy các lão đồng nghiệp khác đều xoay đầu sang nhìn mình, khuôn mặt già nua của Phùng Đức hơi hơi đỏ lên, nhưng mà ông không có thay đổi chủ ý.

Trần Đường tuyên bố kết quả thống kê biểu quyết xong, nhìn về phía Trịnh Liệt.

Trịnh Liệt gật gật đầu: “Thiểu số phục tùng đa số. Mọi người đều đã đồng ý để Ân Triệu Lan tiếp nhận chức vụ, tôi không có dị nghị. Nhưng tôi có hai điều kiện.”

Ân Triệu Lan vào lúc Trịnh Liệt mở miệng đã muốn không tự giác gắt gao dõi theo hắn, nghe được năm chữ “Tôi không có dị nghị”, một cỗ cảm giác phức tạp mạnh mẽ nổ tung trong lòng, giống như kinh ngạc, lại như thỏa mãn, tựa như chua xót, lại giống như kiêu ngạo, đặc biệt cái loại vui sướng được thừa nhận cùng được khẳng định kia, khiến cậu phải siết chặt nắm tay lại mới không có vì vậy mà thất thố.

Nhưng khi Trịnh Liệt nói đến điều kiện, ánh mắt của hắn dừng trên người Ân Triệu Lan. Vì thế tất cả mọi người đều biết điều kiện của hắn là nhằm vào ai.

Ân Triệu Lan ngẩn ra, cố gắng bảo trì trấn tĩnh đón nhận: “Chủ tịch Trịnh, mới ngài nói.”

Nhưng vừa chạm mắt cùng Trịnh Liệt, Ân Triệu Lan lại không khỏi nhớ tới câu nói khiến cậu vừa khó có thể tiếp thụ lại không thể quên kia của Trác Thư Nhiên —–

Cái đáng buồn nhất của anh chính là, rõ ràng anh cũng yêu anh ta, lại tự tay, đẩy anh ta ra, cả đời này, sẽ không lại có cơ hội, để anh ta yêu một mình anh nữa……

Bởi vì câu nói tựa như lời nguyền này, Ân Triệu Lan ngây ngây ngô ngô vượt qua hai ngày. Nếu Trác Thư Nhiên nói là thật, hết thảy những gì cậu khăng khăng giữ vững những năm gần đây đều sẽ biến thành trò cười!

Thật vất vả Ân Triệu Lan mới rốt cục mạnh mẽ kiềm nén loại tình tự cuồn cuộn bốc lên này xuống. Nhưng chạm tới Trịnh Liệt, cậu lại lập tức nhớ đến một lần nữa.

Ân Triệu Lan cảm thấy bản thân trở nên cực kỳ kỳ quái, tựa như bị chia làm đôi, biến thành hai người. Một người cười nhạt với tất cả các khả năng bản thân yêu phải Trịnh Liệt, không chút do dự bác bỏ, cự tuyệt, một người lại như nổi điên chú ý tới toàn bộ nhất cử nhất động của Trịnh Liệt. Trịnh Liệt không hề xem cậu là đặc biệt, thái độ trở nên công thức hóa, cậu ẩn ẩn cảm thấy mất mác, ngược lại Trịnh Liệt đem đầu mâu nhắm ngay cậu, nhằm vào cậu, cậu lại không thể tự kiềm chế được mà cảm thấy hưng phấn vui sướng, nghĩ:

Nhìn đi! Anh ấy quả nhiên vẫn để ý mình!

Loại ý tưởng phạm tiện này cho dù chỉ chiếm cứ một nửa tư duy Ân Triệu Lan, đã muốn khiến sắc mặt cậu không thể khống chế mà hơi hơi trở nên trắng bệch.

“…… Điều kiện của tôi cậu đã nghe rõ rồi chứ, trưởng phòng Ân?” Giọng nói trầm thấp của Trịnh Liệt kéo suy nghĩ của Ân Triệu Lan quay về.

Ân Triệu Lan sững người một chút, cậu căn bản không có nghe rõ Trịnh Liệt vừa nói cái gì.

Cậu nhìn Trịnh Liệt, mười ngón tay thon dài của Trịnh Liệt tạo thành hình tháp, ánh mắt nhìn lại cậu mang theo mười phần xét nét, thái độ cực kỳ công tư phân minh.

Một cỗ buồn bực trào lên ngực, Ân Triệu Lan trước khi đầu óc kịp phản ứng, bật thốt lên: “Tôi đồng ý!”

Lời vừa thốt ra Ân Triệu Lan liền hối hận! Cậu đúng là quá xúc động! Trời biết cái điều kiện Trịnh Liệt đưa ra nhằm vào cậu có bao nhiêu quá mức chứ?

Nhưng Trần Đường ở một bên khẽ gật đầu với cậu, trên mặt những giám đốc khác cũng không có biểu tình gì đặc biệt, Ân Triệu Lan cuối cùng chậm rãi bình tĩnh trở lại.

Điều kiện của Trịnh Liệt cũng có thể lý giải được. Điều kiện thứ nhất là trong ba năm, mức giao dịch đạt tới hợp đồng 3000 vạn trở lên, vô luận là hợp đồng mua sắm, hợp đồng tiêu thụ, hợp đồng công trình… đều phải qua phê duyệt của Trịnh Liệt. Điều kiện thứ hai là trong ba năm, Ân Triệu Lan không được bán cổ phần tập đoàn Trung Thiên, đồng thời, một khi cậu tổn hại lợi ích tập đoàn, hơn nữa kim ngạch đạt 1000 vạn trở lên, phải lập tức tự nhận trách nhiệm từ chức.

Hắn đưa ra những điều kiện này đều cực kỳ phù hợp ích lợi của tập đoàn, hơn nữa điều kiện có thiết lập kì hạn, tựa hồ chính là để khảo nghiệm năng lực của Ân Triệu Lan cùng với xem xét độ trung thành của cậu đối với tập đoàn, cho nên cũng không gặp phải sự phản đối của tầng quản lý. Cho dù là bản thân Ân Triệu Lan, rốt cục biết rõ ràng yêu cầu của Trịnh Liệt xong cũng chấp nhận vô điều kiện, hơn nữa đối với việc sau này làm việc sẽ tiếp xúc càng nhiều hơn với Trịnh Liệt, có một loại cảm giác vừa bài xích lại tựa hồ có chút chờ mong.

Nhưng mà mấy ngày sau nhận được hóa đơn cùng giấy thông báo Trịnh Liệt sai người đưa tới, Ân Triệu Lan một hơi nghẹn trong ngực, cơ hồ khống chế không được sẽ xông vào văn phòng chủ tịch, nắm lấy Trịnh Liệt đánh một trận.

Chính là cậu cuối cùng chỉ khóa trái cửa phòng làm việc, một người cuộn lại trên sô pha, cảm thấy vừa mờ mịt vừa bất lực…..

Cậu dốc hết sức muốn thoát khỏi Trịnh Liệt chính là để không lâm vào loại quan hệ bao dưỡng khiến kẻ khác khinh thường này! Nhưng trên thực tế, nếu không có Trịnh Liệt phô bày ra tình yêu của hắn với cậu, vô luận cậu có nguyện ý hay không, những năm gần đây quan hệ giữa hai người chính là loại quan hệ này!

Phần hóa đơn cùng thông báo này chính là vạch trần tấm màn che bên ngoài, lộ ra thứ trần trụi bên trong!

Khi mà Trịnh Liệt không còn muốn đơn phương đi tô vẽ cho đẹp cái mối quan hệ này nữa, sự thật khiến Ân Triệu Lan xấu hổ vô cùng…….

Ngày hôm sau, Ân Triệu Lan chuyển 3000 vạn đến tài khoản của Trịnh Liệt, toàn bộ hoàn trả lại phí bao dưỡng cậu của Trịnh Liệt. Khoản nợ khác, cậu tỏ vẻ sẽ trả phân kỳ.

Trịnh Liệt cũng không phản hồi gì, trực tiếp bảo công ty quản gia từ khoản nợ 6198 vạn của Ân Triệu Lan khấu trừ 3000 vạn, khoản tiền còn lại trả phân kỳ. Điều này làm cho Ân Triệu Lan mấy ngày sau nhìn đến Trịnh Liệt, ánh mắt đều là u ám.

Nội bộ tập đoàn Trung Thiên lại đồn đãi, trưởng phòng Ân của phòng tài chính bởi vì Trịnh thiếu tới công ty trêu hoa ghẹo nguyệt mà làm mình làm mẩy với hắn……..

********************************************

Bộ phim mới của Tần Trăn tên là 《 Vọng lâu 》, đạo diễn là đại đạo diễn cấp quốc tế Reid Phùng. Bởi vì xem qua 《 Hí tử 》 cùng với thử kính tại hiện trường của Tần Trăn, Reid Phùng kiên trì tuyển Tần Trăn đảm nhiệm nam số 1 trong bộ phim mới của mình. So với cách tiếp cận vòng ngoài lén lén lút lút với tình cảm cấm kỵ của đạo diễn trong 《 Hí tử 》, tiêu chuẩn của 《 Vọng lâu 》 lại lớn hơn, nội dung câu chuyện cũng càng lớn mật mẫn cảm hơn.

Chuyện của 《 Vọng lâu 》 phát sinh ở nước T, vai diễn của Tần Trăn là một kỹ nam. Tên của kỹ nam này là Thôn. Cha mẹ của Thôn cặp vợ chồng dốt nát không việc làm, sống trong một căn nhà rách bỏ hoang trong khu ổ chuột. Ngành mại dâm ở nước T cực kỳ phát đạt, vào năm Thôn mười hai tuổi, cha mẹ Thôn lừa Thôn vào Vọng Lâu tiếp người khách đầu tiên. Thôn cứ như vậy trở thành một trong hơn mười vạn trẻ bán dâm của nước T.

Cuộc đời của Thôn đã gặp qua vô số người đàn ông. Trong đó có ba người đàn ông trở thành bước ngoặt thay đổi cậu.

Người thứ nhất là giáo viên tiểu học Terry của Thôn. Thôn từng được tiếp nhận giáo dục tiểu học trong một thời gian ngắn, Terry chính là giáo viên của Thôn trong quãng thời gian đó. So với cha mẹ đối với cậu không phải đánh chính là mắng, Terry đối xử với Thôn ngây thơ hướng nội, nhu thuận xinh đẹp đặc biệt yêu thương, cũng đặc biệt nhẫn nại. Thôn bé nhỏ vô cùng quyến luyến gã, căn bản không biết Terry ôm một loại dục vọng khác với cậu.

Cha mẹ Thôn muốn cho Thôn tiếp khách, lại lo lắng Thôn không nghe lời phản kháng chọc giận khách hàng, vì thế bọn họ nhờ Terry. Terry không khống chế được khát trong lòng, bước vào trong Vọng Lâu dưới ánh mắt tín nhiệm của Thôn cướp đi trinh tiết của cậu, trở thành người đàn ông đầu tiên của Thôn. Thôn không còn tin tưởng Terry nữa.

Người đàn ông thứ hai ảnh hưởng tới Thôn là một người trung niên góa vợ không con tên Côn. Lúc ấy Thôn đã mười tám tuổi, bộ dạng cực kỳ xinh đẹp động lòng người, tính cách vẫn ngây thơ hướng nội như cũ, Côn mê đắm cậu sâu sắc. Sau khi liên tục bao Thôn suốt một tuần gã vẫn thấy chưa đủ như cũ, gã muốn trường kỳ có được Thôn. Vì thế gã bảo Thôn trộm trốn đi cùng gã, gã cam đoan sẽ đối xử với Thôn thật tốt.

Cho dù trải qua sự phản bội của Terry, Thôn vẫn thủy chung còn mang theo một chút hy vọng với tình người, cho nên cậu trốn theo Côn. Lúc bắt đầu mọi chuyện đều tốt, Côn tuy rằng hai bàn tay trắng, nhưng vẫn như cũ cố hết khả năng đối xử tốt với Thôn

Thôn trải qua những ngày tháng tốt đẹp trước nay chưa từng có. Chính là theo thời gian trôi qua, Côn bắt đầu cảm thấy chán ghét Thôn, cảm thấy Thôn không làm ra được cái gì chỉ biết hầu hạ đàn ông, thực tốn cơm tốn bạc. Nhưng mà phần lớn thời gian gã chỉ nói ngoài miệng, không có thật sự muốn đuổi Thôn đi. Thôn lại cảm thấy cực kỳ khó chịu, cậu rất muốn trợ giúp Côn, người đã đối xử tốt với cậu.

Rốt cuộc có một ngày, Thôn rụt rè đưa cho Côn một số tiền. Côn sau khi vui mừng xong phát hiện không đúng, hỏi Thôn tiền ở đâu ra. Thôn nói là tiếp khách kiếm được, cậu hy vọng Côn không cần vất vả như vậy. Côn nổi giận, đánh Thôn một trận. Thôn vô cùng hoang mang, bởi vì cậu thầm nghĩ muốn hồi báo lòng tốt của Côn đối với cậu. Cậu cái gì cũng không giỏi, cậu chỉ biết một loại phương thức kiếm sống là tiếp khách này mà thôi.

Côn nghe Thôn nói đột nhiên cảm thấy áy náy lại tuyệt vọng, gã ôm Thôn giải thích, bảo Thôn không cần tiếp tục tiếp khách nữa, hứa hẹn về sau sẽ vẫn đối xử tốt với cậu như cũ. Nhưng ngày hôm sau khi Thôn mở mắt ra, Côn đã biến mất vô tung. Thôn đợi ba ngày, vẫn đợi không được Côn trở về. Cậu vừa thương tâm vừa đói chỉ có thể quay trở về chỗ cha mẹ, sau khi bị cha mẹ hung hăng đánh một trận, ném tới Vọng Lâu khôi phục tiếp khách.

Người đàn ông thứ ba xuất hiện tên là John. Y là một thanh niên ngoại quốc vừa tròn hai mươi tuổi, một nhiếp ảnh gia tuấn lãng. Y gạt người nhà trộm đến nước T, ngoài ý muốn gặp được Thôn đã muốn hai mươi bốn tuổi vẫn còn tiếp khách như cũ. Y cảm thấy khiếp sợ với ngành mại dâm của nước T, thập phần đồng cảm cho hoàn cảnh tuổi còn nhỏ đã phải lâm vào cảnh làm trẻ bán dâm của Thôn.

Y quyết định ở lại khu ổ chuột, ghi lại tất cả mọi thứ ở nơi này, kêu gọi mọi người vươn tay giúp đõ.

Thôn lúc này đã bị cuộc sống tàn phá đến tê liệt, nhìn thấy John ngây thơ đầy nhiệt huyết, cậu cười lạnh trong lòng. Thôn quyến rũ John. John rất nhanh bị Thôn diễm lệ suy đồi mê hoặc.

Nhưng khi hai người lên giường, John lại không chạm vào Thôn. Y nói sẽ mang Thôn rời đi, đến một nơi có thể quang minh chính đại cùng một chỗ, sẽ thực hiện lần đầu tiên của bọn họ.

Lời của John khiến Thôn nhớ tới Côn đã bỏ cậu mà biến mất vô tung. Thôn bị thù hận che mắt, trút giận lên John, cảm thấy chính mình lại một lần nữa bị chán ghét, rất nhanh sẽ lại bị vứt bỏ.

Thôn quyết định trả thù, cậu bỏ thuốc John, đợi đến lúc John thần thần chí mơ hồ, gọi mấy tên lưu manh tới, nhốt bọn họ cùng John trong Vọng Lâu. Sau đó Thôn từng bước từng bước tránh đi.

Nhưng ký ức những lúc ở bên John lại theo bước chân hiện lên trong đầu cậu, Thôn trải qua nhiều lần đau khổ ngay cả tự bản thân cũng hiểu chính mình đã muốn hoàn toàn đánh mất tình cảm cuối cùng không bước đi được. Cậu như nổi điên quay trở về Vọng Lâu, mở cửa đẩy mấy tên lưu manh đang chuẩn bị xâm phạm John ra. Mấy gã lưu manh này bị chọc giận, tay đấm chân đá Thôn cùng John. Thôn liều mạng che chở John.

Thẳng đến Thôn bị đánh cho miệng phun máu tươi, mấy gã lưu manh này mới cảm thấy sợ lập tức giải tán. Lúc này John rốt cục tỉnh táo lại, nhìn thấy Thôn hấp hối thương tâm không thôi, ôm cậu một lần lại một lần nói lời yêu.

Thôn lại chỉ nói thực xin lỗi.

“………. Iamsorry………. Idon’tknowhowtoloveanymore…….. (………. Tôi xin lỗi……. Tôi đã không còn biết làm thế nào để yêu nữa rồi……)

Cuối cùng là một mảnh hắc ám thâm trầm tuyệt vọng.

……….

Bộ phim mới này của Reid Phùng không thiếu tính kích thích, một khi công chiếu tất nhiên sẽ trở thành đề tài nóng hổi. Vai diễn Thôn này cực đủ tính khiêu chiến, tâm tính của cậu ta từ ngây thơ biến thành tuyệt vọng, loại nam số 1 trong tuyệt vọng lại mang theo hy vọng, tiếp theo lại trở nên méo mó vô vọng này kỹ năng diễn xuất của Tần Trăn là nhân tố thành bại then chốt.

Bản thân Reid Phùng cũng là một người theo chủ nghĩa hoàn hảo, làm việc cẩn thận nghiêm cẩn, yêu cầu cực cao. Lấy sự chuyên nghiệp trước sau như một cùng thực lực vượt trội của Tần Trăn, đây vốn là một cơ hội thể hiện thật tốt trước mặt Reid Phùng.

Nhưng từ khi bay đến nước T bắt đầu quay chụp, trạng thái của Tần Trăn vẫn không tốt lắm. Reid Phùng cảm thấy biểu hiện của cậu không đạt được hiệu quả ông mong muốn, thường xuyên phải quay lại. Mặc dù thái độ của Tần Trăn tốt, nhưng Reid Phùng kiên trì cho rằng cậu không đủ dụng tâm. Xem thái độ của Reid Phùng, nếu Tần Trăn lại không đạt được yêu cầu của ông, ông không loại trừ khả năng lâm thời đổi vai diễn.

Nếu chuyện này thật sự xảy ra, đối với Tần Trăn đã ở cấp bậc ảnh đế này mà nói tuyệt đối là một cú đả kích trí mạng!

Trần Hàm bởi vì chuyện này cơ hồ lo lắng tới bạc đầu. Gã biết tâm tình Tần Trăn vì sao không tốt. Câu nói “Vậy đi tìm chết đi” vô tình vô nghĩa của Trịnh Liệt lúc ấy rống điếc cả tai, ngay cả Trần Hàm cũng nghe được. Tần Trăn lại chịu đả kích lớn, lập tức đờ ra tại chỗ, sau đó vẫn luôn rầu rĩ không vui.

Cái loại phương pháp vãn hồi “Khiến anh chán ghét để hấp dẫn sự chú ý của anh” này của Tần Trăn đối với Trịnh Liệt, Trần Hàm trong lòng đánh giá nó không đáng một đồng, cảm thấy như vậy mà có thể vãn hồi lại được tâm của Trịnh thiếu mới là có quỷ á. Nhưng Tần Trăn tựa hồ quyết tâm đi con đường tối đen đó, Trần Hàm cũng không biết phải làm sao.

Nhưng Tần Trăn không phải là người có xuất thân to lớn gì, mỗi một đồng tiền cậu kiếm được đều phải trả giá bằng mồ hôi. Cho dù hiện tại cậu muốn dành càng nhiều thời gian cùng tinh lực cho Trịnh Liệt, sự thật cũng sẽ không cho phép, nhất là sau khi cậu ngu ngốc đem toàn bộ của cải lấy ra trả lại cho Trịnh Liệt.

Một Hà Vi An cậu có thể sử dụng thân phận ngăn chặn, lại đến một Hà Vi An nữa hoặc là một người lợi hại hơn Hà Vi An nữa thì sao?

Huống chi muốn tiếp tục lợi dụng thế lực Hoa Huy hoặc là kiến trúc Uy Viễn đối nghịch cùng sản nghiệp của Trịnh Liệt, Tần Trăn cũng cần càng nhiều vốn liếng.

Cho nên điều kiên tiên quyết nếu Tần Trăn nghĩ muốn càng dụng tâm với Trịnh Liệt là, cậu phải cố gắng làm việc, khiến danh vọng được nâng cao thêm một bước, túi tiền sẽ càng đầy thêm một chút.

Đáng tiếc Trần Hàm xem nhẹ lực ảnh hưởng của Trịnh Liệt đối với Tần Trăn. Sau khi nhận rõ lòng mình, mức độ để ý của Tần Trăn đối với Trịnh Liệt vượt quá tưởng tượng của người ngoài. Nhận thức được Trịnh Liệt thật sự cắt đứt quan hệ với mình khiến Tần Trăn vô luận như thế nào cũng không dậy nổi tâm tư đi làm việc.

Trần Hàm nghĩ hết mọi cách khiến cho tâm tình của Tần Trăn trở nên tốt lên, thậm chí dưới hoàn cảnh tình trạng tài chính căng thẳng, ngay cả việc gọi điện thoại nhờ người vận chuyển loại thương hiệu nước khoáng riêng mà Tần Trăn thích nhất đến nước T khi cậu vừa uống hết này cũng làm, đáng tiếc hiệu quả không được bao nhiêu.

Trần Hàm nhận được hóa đơn cùng thông báo mà Trịnh Liệt nhờ người gửi tới lập tức chửi ầm lên!

Gã còn chưa có gặp qua kim chủ nào không biết xấu hổ như vậy! Cư nhiên sau khi chia tay còn đòi lại tiền bao dưỡng tình nhân trước kia! Ngay cả khoản tiền lúc trước Tần Trăn vét sạch tài sản trả lại cho hắn kia còn ngại không đủ!

Tuy rằng con số 200 vạn này không tính nhiều, nhưng đối với tình hình tài chính trước mắt của bọn họ mà nói quả thực là họa vô đơn chí.

Trần Hàm nhanh chóng đem hóa đơn cùng thông báo giao cho Tần Trăn, ý đồ dùng sự thật này nói cho cậu biết người đàn ông Trịnh Liệt này là cái loại ấu trĩ keo kiệt tính toán chi li ….cỡ nào

Tần Trăn lại nở nụ cười. Cậu như xem như bảo bối mà cất kĩ hóa đơn cùng tờ thông báo kia, tự mình viết một phong thư hồi âm, tỏ vẻ không nhận phí bao dưỡng, sẽ đem toàn bộ số tiền trả lại theo kỳ. Cậu trịnh trọng giao lá thư cho Trần Hàm còn đang há hốc mồm, nhờ gã gửi đi cho tốt.

Trần Hàm ôm lá thư hồi âm, lăng lăng nhìn khuôn mặt đột nhiên trở nên tinh thần phấn chấn của Tần Trăn, ngơ ngác hỏi: “A Trăn, cậu bị Trịnh thiếu đả kích tới choáng váng rồi hả?”

Tần Trăn nhíu mày, đôi mắt xếch hẹp dài híp lại: “A Hàm, anh đang nói gì vậy?”

“Trịnh thiếu đoạn tuyệt quan hệ cha nuôi con nuôi với cậu, cậu vui sướng như vậy?” Trần Hàm hỏi.

Tần Trăn không biết nên khóc hay nên cười: “Tôi không có cao hứng vì điều này.”

“?” Trần Hàm hồ nghi nhìn cậu.

Tần Trăn giơ giơ tờ hóa đơn: “Tôi chỉ là cao hứng cha nuôi đòi tiền mình.”

“Hả?” Còn có loại cách nói này nữa hả? Cao hứng vì bị đòi nợ? Trần Hàm câm nín. Gã càng ngày càng hoài nghi logic của Tần Trăn. Quả nhiên người rơi vào tình yêu đều biến thành kẻ ngốc hết sao?

Tần Trăn nhìn con số trên giấy, hơi hơi cong môi: “Anh không hiểu.” Có đôi khi bị đòi hỏi, cũng là một loại hạnh phúc.

“Cậu không nói, tôi đương nhiên không hiểu.” Trần Hàm nhịn không được nói.

Tần Trăn thấp giọng nói: “Thật ra, tôi lúc trước chính là lo lắng cha nuôi sẽ hoàn toàn không để ý tới mình.” Đoạn tuyệt quan hệ cha nuôi con nuôi can bản không có bao nhiêu quan hệ, cậu chịu không nổi chính là Trịnh Liệt hoàn toàn không nhìn tới mình. Cậu tình nguyện Trịnh Liệt giận cậu mắng cậu, cũng tốt hơn coi cậu như người xa lạ, trong mắt không hề có cậu.

Hiện tại có khoản nợ này tồn tại, quan hệ giữa bọn họ liền tạm thời không thể cắt đứt. Trái tim vẫn treo lơ lửng của Tần Trăn cuối cùng trầm tĩnh lại.

Hơn nữa, trước kia vẫn đều là Trịnh Liệt cho cậu nhà, xe, quà tặng…., thỉnh thoảng nhắc nhở Tần Trăn rằng cậu bất quá cũng chỉ là một tình nhân bị bao dưỡng, đột nhiên có một ngày, cậu ngược lại có thể đưa tiền cho Trịnh Liệt, không hiểu sao, điều này khiến cậu có một loại cảm giác thực đặc biệt. Cậu cảm thấy được…… cảm giác thành tựu cùng ý thức trách nhiệm……

…… Nếu doanh thu phòng vé của bộ phim mới này tốt, tính theo hợp đồng, ngoại trừ tiền catse, cậu còn có thể nhận được một khoản hoa hồng, như vậy khoản tiền nợ kỳ thứ nhất có thể trả được…..

Thấy Tần Trăn lâm vào trầm tư, tựa hồ đã muốn quên đi sự tồn tại của mình, Trần Hàm một trận vô lực. Nhưng mà vô lực xong, gã cũng không nhịn được nở nụ cười.

Có mục tiêu luôn là một chuyện tốt!

********************************************

Trịnh Liệt bảo công ty quản gia đem hóa đơn cùng giấy thông báo đoạn tuyệt quan hệ gửi cho bọn Ân Triệu Lan bất quá chỉ là nhất thời tức giận, chủ yếu là chứng tỏ một loại thái độ về sau mọi người đều không còn liên quan đến nhau nữa. Về phần cái gọi là tiền nợ, bọn họ có trả hay không đối với Trịnh Liệt mà nói đều không phải là vấn đề lớn. Hắn cũng không thiếu chút tiền này.

Nhưng liên tiếp không ngừng bị công ty quản gia nhắc nhở có tiền chuyển vào tài khoản, còn có Ân Triệu Lan cùng Tần Trăn không nhận phí bao dưỡng….. Trịnh Liệt đột nhiên cảm thấy tình huống không giống như hắn tưởng tượng.

Cho nên khi tiếp sau đó Trác Thư Nhiên cũng tỏ vẻ không nhận phí bao dưỡng, còn trả lại hai khoản tiền, Trịnh Liệt đã muốn chết lặng, tuyệt không kinh ngạc.

Càng căng hơn nữa chính là, tên người gửi của một trong hai khoản tiền đó, là ba chữ “Trịnh Minh Bảo”

Xoa xoa thái dương, Trịnh Liệt gọi điện tới biệt thự mà Trác Thư Nhiên ở.

Nhận điện thoại là Trác Thư Nhiên. Thanh âm của cậu vẫn ôn nhu như cũ: “Cha nuôi, xin chào. Tìm Minh Bảo Bảo sao?” Hơn nữa còn rất hiểu ý người khác.

Đáng tiếc đây đều là gạt người! Người này là một kẻ đại lừa đảo!

Trịnh Liệt nghĩ trong lòng, thối mặt “Ừ” một tiếng, tuyệt không muốn nói chuyện với Trác Thư Nhiên.

Nhưng mà, đã gửi thông báo đoạn tuyệt quan hệ cha nuôi con nuôi rồi, không cần gọi bậy “cha nuôi” “cha nuôi” nữa!

“Cha nuôi, tôi để bảo mẫu đi gọi Minh Bảo Bảo tới, anh chờ một chút.” Trác Thư Nhiên nói.

Trịnh Liệt vẫn không hé răng.

“Cha nuôi, anh sao không nói lời nào vậy? Có phải cổ họng không thoải mái không? Nếu vậy, anh cứ nghỉ ngơi cho tốt đi, tôi bảo Minh Bảo Bảo tiếp tục vẽ tranh, không cần tới đây.” Trác Thư Nhiên nói chuyện giọng điệu thực nhu hòa, nội dụng lại không có như hòa như thế.

Hắn biết ngay là không nên để Minh Bảo Bảo ở lại bên cạnh Trác Thư Nhiên mà! Trịnh Liệt rủa thầm một tiếng.

“Bảo Minh Bảo Bảo đến nghe điện thoại, Trác Thư Nhiên.” Trịnh Liệt lạnh lùng nói.

“Vâng!” Trác Thư Nhiên thấy tốt liền thôi, lập tức đưa điện thoại cho Trịnh Minh Bảo đã sớm đứng bên cạnh, bị cậu che miệng lại ngoan ngoãn chớp chớp đôi mắt to, “Minh Bảo Bảo, là ba ba.”

“Ba ba ba ba, tiền tiền đã nhận được chưa?” Trịnh Minh Bảo hai tay cầm điện thoại, hưng phấn hỏi.

Không ngờ Trịnh Minh Bảo vừa mở miệng liền nhắc tới chuyện hắn đang muốn hỏi, Trịnh Liệt khựng lại một chút: “Minh Bảo Bảo, tiền tiền ba ba nhận được……. Nhưng, sao lại đưa tiền tiền cho ba ba?”

“Ba ba nuôi Bảo Bảo, Bảo Bảo cũng muốn nuôi ba ba!” Trịnh Minh Bảo lập tức kiêu ngạo tuyên bố!

Trịnh Liệt lại im lặng một chút, trong lòng đột nhiên có chút buồn cười, lại có chút cảm động: “Minh Bảo Bảo, ba ba, ờm, có tiền, không cần Bảo Bảo nuôi. Ba ba đem tiền tiền trả lại cho con, được không?”

“Ba ba không cần tiền tiền của Bảo Bảo…..” Trịnh Minh Bảo mờ mịt, “Sao ba ba không cần Bảo Bảo nuôi? Ba ba nuôi Bảo Bảo mà! Bảo Bảo cũng có thể nuôi ba ba! Bảo Bảo có tiền tiền, là tiền tiền Bảo Bảo kiếm được! Bảo Bảo kiếm được!” Cậu bé không ngừng cường điệu! Chuyện này khiến cho Trịnh Minh Bảo cảm thấy cực kỳ kiêu ngạo tự hào.

“…… Bảo Bảo từ đâu kiếm được tiền tiền?” Trịnh Liệt nhướn mày.

“Tranh tranh.” Trịnh Minh Bảo thành thật nói, “Anh đem tranh của Bảo Bảo đi bán, Bảo Bảo có tiền tiền!”

Trong lòng Trịnh Liệt lộp bộp một tiếng: “Bức tranh tên 《 Ba Ba 》 kia cũng bán?”

“Không có!” Trịnh Minh Bảo lớn tiếng nói, “《 Ba Ba 》 là của ba ba, không bán 《 Ba Ba 》!” Anh cũng nói không bán!”

Trịnh Liệt nghe hiểu ý của cậu bé, hơi chút yên tâm. Hắn không ngờ được tranh của Trịnh Minh Bảo sẽ bị Trác Thư Nhiên mang đi bán, hơn nữa nếu khoản tiền trả cho hắn kia thật sự thuộc về Trịnh Minh Bảo, giá bán tranh của cậu bé còn không thấp.

“Minh Bảo Bảo làm sao bỏ được mà đem tranh đi bán vậy?”

“Muốn nuôi ba ba.” Trịnh Minh Bảo thực nghiêm túc nói.

“….. Minh Bảo Bảo, ba ba có tiền, không cần con nuôi…..” Trịnh Liệt lập lại một lần nữa.

“Sao ba ba không cần Bảo Bảo nuôi?” Trịnh Minh Bảo ủy khuất, “Ba ba nuôi Bảo Bảo mà! Bảo Bảo cũng có thể nuôi ba ba! Bảo Bảo có tiền tiền, là tiền tiền Bảo Bảo kiếm được! Bảo Bảo kiếm được…..” Cậu bé cũng lặp lại lần nữa, nói xong câu cuối cùng còn dẫn theo tiếng khóc nức nở.

Trịnh Minh Bảo thật sự cảm thấy thương tâm. Bên cạnh lại có một nhân sĩ vô lương tâm, nghe đoạn đối thoại giữa Trịnh Liệt và Trịnh Minh Bảo, nhẹ nhàng phì cười ra tiếng.

Anh ấy so đo cái gì với một bé tiểu bạch chứ?

Mắt Trịnh Liệt trợn trắng, đầu hàng trước sự kiên trì của Trịnh Minh Bảo: “Ba ba….. để cho con nuôi mà, đừng khóc…..”

“Ba ba tốt nhất!” Trịnh Minh Bảo nhất thời hoan hô, chụt chụt chụt hôn loạn lên vào điện thoại!

Tiếng cười của cái nhân sĩ vô lương tâm nào đó càng lớn hơn nữa!

Advertisements

5 thoughts on “CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 38

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s