MTCQSCTT

MTSQSCTT: CHƯƠNG 52

52

Địa cầu thời viễn cổ, khí quyển nguyên thủy không thể loại bỏ tia tử ngoại mãnh liệt trong ánh mặt trời, bởi vậy ngay lúc đó cường độ tia tử ngoại gấp mấy trăm lần địa cầu hiện nay, trên đất liền không hề có một sinh mệnh nào có thể tồn tại.

Nhưng mà từ mạt thế bắt đầu, tầng khí quyển ban đầu bảo hộ nhân loại lặng yên không một tiếng động bắt đầu có chút thay đổi, ô-zôn trong tầng ô-zôn đang dần biến mất, nếu xu thế này tiếp tục phát triển, một ngày nào đó thế giới này sẽ giống như địa cầu thời viễn cổ vậy, sinh cơ trên mặt đất tuyệt diệt. Dưới tia tử ngoại cường liệt, người đi bộ trên mặt đất hết thảy sẽ bị nướng cháy.

Mọi người có thể thấy mặt đất biến hóa nghiêng trời lệch đất, lại bỏ qua uy hiếp trí mạng từ bầu trời trên đỉnh đầu. Bởi vì bọn họ nói thật ra, quả thật là sinh tồn trên mặt đất, còn bầu trời lại cách nhân loại quá xa, tia tử ngoại lại vô hình vô chất, mọi người nhìn không thấy nó.

Người không biết gì là hạnh phúc nhất.

Càng biết nhiều, trách nhiệm cùng áp lực phải gánh vác lại càng lớn.

Điền Vũ Điềm rất thích ý chia sẻ những dự đoán khiến người ta cảm thấy áp lực trầm trọng gấp bội, mà Mục Nhạn Hành là một người im lặng lắng nghe khiến cho người ta cảm thấy thực thoải mái, cho nên anh tinh tế giảng giải —— trong tụ cư cũng không nhiều người nguyện ý nghe anh nói những lời này, Tạ Mặc Hiên bọn họ chỉ quan tâm đến kết quả cùng làm như thế nào để ra quyết sách tiếp theo.

“Sau mạt thế, tố chất thân thể mỗi người đều được đề cao. Thế nhưng mức độ được đề cao, cũng không quá giống nhau.” Điền Vũ Điềm đẩy mắt kính, xoa xoa cánh tay không mấy lượng thịt của chính mình, nhìn lại dáng người cao lớn rắn chắc của Mục Nhạn Hành, tiếc nuối nhún vai, “Trong tụ cư, từng có người tố chất thân thể so với tôi đều kém rất nhiều, anh có thể lý giải lý do, sau mạt thế tố chất thân thể hắn hoàn toàn không được đề cao. Cho nên rất nhanh, hắn sinh bệnh, không có thuốc thang trị liệu, không lâu sau thì chết.”

“Lúc chết, làn da sưng tấy thối rữa, hoàn toàn nhìn không ra tướng mạo lúc đầu.” Khuôn mặt văn tú (thư sinh, nhu hòa) của Điền Vũ Điềm có chút trắng bệch, anh lắc lắc đầu, như là muốn loại bỏ hình ảnh kia ra khỏi đầu, “Vết thương do tia tử ngoại, không thể điều trị, cuối cùng nhiễm trùng sưng đỏ, sốt cao tử vong.”

Mục Nhạn Hành nhíu nhíu mày, chậm rãi nói: “Nói cách khác, nếu đem một người nào đó trước mạt thế thả tới hiện tại, hắn đều không thể thừa nhận được ánh mặt trời?”

“Đúng vậy.” Điền Vũ Điềm chuyên nghiệp khẳng định, “Hơn nữa tối trọng yếu là, cường độ tia tử ngoại còn liên tục tăng cường, có lẽ một tháng, có lẽ nửa năm, có lẽ một năm. . . . . . Tóm lại, một ngày nào đó, những người sống sót chúng ta cũng sẽ thừa nhận không nổi ánh sáng mặt trời, rốt cuộc không thể tiếp tục sinh tồn trên bề mặt trái đất.”

“Cho nên các anh tính toán là, tiến vào lòng đất?” Mục Nhạn Hành hạ mắt, rốt cuộc có chút hiểu được, vì cái gì trên mặt đất không thấy được một con vật nào, vì cái gì chim chóc thuộc về bầu trời cũng toàn bộ chui vào khe hở dưới lòng đất—— cảm ứng của động vật đối với biến hóa của thiên nhiên, luôn nhạy bén hơn nhân loại rất nhiều, chúng nó đã sớm nhận ra nguy cơ trí mạng đến từ không trung.

“Tương lai, chỉ có lòng đất là an toàn.” Điền Vũ Điềm bất đắc dĩ thở dài, “Tuy rằng lòng đất đối với chúng ta mà nói là một cái thế giới lạ lẫm, có sinh vật biến dị, có đàn tang thi khổng lồ, nhưng ít ra còn hơn trên mặt đất, nó thực an toàn, không có ánh mặt trời mọi chỗ mọi nơi.”

Ánh mắt Mục Nhạn Hành rơi xuống mặt đất trải đầy bụi đất sỏi đá. . . . . Nơi này sẽ thành chốn về của nhân loại sao?

“Bọn họ hình như bàn xong rồi.” Điền Vũ Điềm quay đầu nhìn Hạ Phi cùng Tạ Mặc Hiên bên kia, “Anh có hứng thú trở thành trợ thủ của An lão sư không? Tôi cảm thấy anh thực thích hợp.”

Mục Nhạn Hành liếc nhìn anh, hoàn toàn không biết Điền Vũ Điềm là từ đâu nhìn ra y thực thích hợp. Nhưng này cũng không gây trở ngại y uyển chuyển cự tuyệt: “Còn hơn tôi, Hạ Phi càng thích hợp hơn một chút.” Hơn nữa Hạ Phi đối với nghiên cứu của người gọi là lão già điên kia, tựa hồ có chút cảm thấy hứng thú.

Mục Nhạn Hành nhìn Hạ Phi đang đi về phía y: “Bàn bạc thế nào?”

Hạ Phi cười tủm tỉm dựng thẳng ngón tay tạo thành một chữ V, lúc đi đến bên cạnh y, mới nhịn không được cười nói: “Đối với chúng ta mà nói, chỗ này rất không sai.”

Hắn nháy mắt mấy cái: “Chúng ta có đầu óc có năng lực, không thể nghi ngờ chính là thượng tầng của kim tự tháp.”

“Thành viên của tụ cư, tôi đại khái cũng đã thăm dò không sai biệt lắm.” Hạ Phi híp mắt nhìn về chỗ bí mật của bọn Lâm Linh, hơi hơi nhíu nhíu mày, “Này lát nữa nói sau. Al hẳn là biết tình huống nơi này, như thế nào còn không lại đây?”

Mục Nhạn Hành giật mình, sắc mặt nghiêm túc: “Tôi đi nhìn xem.” Chân dài vừa nhấc liền hướng chỗ kia chạy tới.

Lúc vừa mới cùng Điền Vũ Điềm nói chuyện, y có chú ý động tĩnh bốn phía. Trên mặt đất trống trải không có chút dị động, Lâm Linh cùng Al gặp phải chuyện gì?

“Gặp chuyện gì? Cần hỗ trợ?” Tạ Mặc Hiên nhìn về phía bóng dáng mạnh mẽ như báo săn của Mục Nhạn Hành, trong mắt toát ra một tia thưởng thức, có những người này gia nhập, sức mạnh của tụ cư lại càng thêm cường đại.

“Hẳn là không cần.” Hạ Phi cũng không có đuổi theo, hắn cười lắc lắc đầu, có vấn đề gì, hắn đại khái có thể đoán được, thế nhưng hoàn toàn trong phạm vi năng lực của Al và Lâm Linh, không có cái gì nguy hiểm.

Cũng chỉ có Nhạn Hành quan tâm nhiều sẽ bị loạn mới khẩn trương như vậy, có lẽ đây mới là chỗ mà Nhạn Hành khiến cho người ta mê muội—— y có một trái tim mềm mại, không nhiều lời, dùng phương thức riêng biệt của bản thân quý trọng mỗi người bên cạnh.

Chỉ cần dụng tâm quan sát mỗi một động tác của y, mỗi một chuyện y làm, có thể cảm thụ sâu sắc, đây là một nam nhân ôn nhu đáng tin cậy đến cỡ nào.

Mục Nhạn Hành không có tự hỏi lâu lắm, chính như lời Hạ Phi, Al có thể cảm ứng được hết thảy sự tình bên này của bọn họ, nhưng mà sau khi bàn luận thỏa đáng, cũng không thấy bọn họ rời khỏi cái khe, bọn họ tuyệt đối là gặp phải cái gì!

Nhưng mà như Hạ Phi sở liệu, lần này đích thật là một hồi y sợ bóng sợ gió.

Còn chưa chạy tới cái khe, Lâm Linh liền cùng Lee Al xuất hiện trên mặt đất, trừ bỏ quần áo hỗn độn chút, nhìn không ra có thương tổn gì khác.

Cước bộ Mục Nhạn Hành bỗng nhiên dừng lại, vai lưng căng thẳng phút chốc thả lỏng, bỗng nhẹ nhàng thở ra, may mắn, không có chuyện gì xảy ra.

Lâm Linh hiển nhiên cũng thấy Mục Nhạn Hành, nhảy tưng tưng chạy về hướng này, một bên chạy một bên hưng phấn huơ cánh tay: “Mục đại ca, tụi em vừa mới gặp lại con tang thi ngưu bì đường (kẹo mè xửng) kia đó!”

Tang thi ngưu bì đường? Mục Nhạn Hành giật mình, bỗng quay đầu nhìn về phía Hạ Phi bình tĩnh phía sau, người này tuyệt đối ngay từ đầu đã đoán được!

Lại quay đầu lại, Lâm Linh đã tiến đến gần, tựa như bật máy hát, nhanh chóng bùm bùm chát chát kể: “Mới vừa rồi, con tang thi kia tuyệt đối là thấy em với Al lạc đàn, muốn tới đánh lén! Nhưng mà đánh không lại chúng ta, vọt chạy còn nhanh hơn thỏ!”

Lúc trước, sau khi bốn người bọn họ tiến vào phạn vi tuần tra của tụ cư, con tang thi đi xa xa phía sau bọn họ kia liền tự giác mai danh ẩn tích, như là biết tại trên mảnh đất này nếu tiếp tục trắng trợn đối đầu người ta như vậy, nó tuyệt đối sống không lâu, cho nên rất biết tự mình hiểu lấy mà tiêu thất trong tầm nhìn của bọn họ.

Nhưng mà tiêu thất không có nghĩa là nó buông tha.

Con này vẫn mơ ước một nhóm bốn người bọn Hạ Phi. Như hôm nay, chỉ một lát sau khi nó phát hiện Lee Al cùng Lâm Linh tách ra với bọn Hạ Phi, liền lập tức triển khai hành động, đại khái đây là vì nó có năng lực xử lý Al cùng Lâm Linh.

Thế nhưng tựa hồ kết quả không như ý nó, cho dù bốn người biến thành hai người, cũng không phải nó có thể thu phục.

Hiểu ra được thực lực chênh lệch sau khi thất bại, bạn tang thi vẫn rất có tự mình hiểu mình, lại cong chân lên chạy trốn.

Lâm Linh phải thừa nhận, về phương diện tốc độ này, cô cùng Al theo không kịp bạn tang thi.

Có lẽ tiếp theo, nó sẽ đợi cho hai người biến thành một người, mới có thể tái triển khai hành động .

“Lúc nó đột nhiên xuất hiện, dọa em sợ quá chừng!” Ánh mắt Lâm Linh sáng long lanh, như là đứa trẻ được cho kẹo, “Hơn nữa a Mục đại ca, em biết dị năng của em có thể làm gì rồi!”

Cô nhóc tươi cười sáng lạn, thần bí hề hề trừng mắt nhìn: “Đợi gặp được Hạ Phi đại ca, em sẽ nói một lần luôn.”

Mục Nhạn Hành bật cười, nâng tay xoa xoa tóc Lâm Linh đang hưng phấn không thôi: “Không có việc gì là tốt rồi. Đi thôi, cùng nhau qua.”

“Đi tụ cư sao?” Phiền não vẫn luôn quấy nhiễu cô ngay tại vừa rồi tìm được cách giải quyết, lo lắng trong lòng tán đi, tâm tình Lâm Linh vui sướng từ trước tới nay chưa từng có, cô nhóc một tay khoác vai Lee Al, một tay kéo tay Mục Nhạn Hành, tung tăng nói, “Chúng ta lần đầu tiên vào ban ngày đi vào trong đó nha!”

Lee Al nghiêng người liếc cô một cái: “Hiện tại đắc ý còn quá sớm đi?”

Lâm Linh kiêu ngạo hất hàm: “Ít nhất tôi đã đi được bước đầu tiên!”

Lee Al nhún nhún vai, nghĩ đến cố gắng không ngừng của Lâm Linh trong cái khe, khẽ nhếch miệng rồi lặng yên mím lại. Khó được người này nghiêm túc cố gắng như vậy, lần này sẽ không tạt cô một gáo nước lạnh.

Hạ Phi đứng tại chỗ chờ bọn họ, mà Tạ Mặc Hiên cùng người khác đã rời đi.

“Bọn họ nói, chúng ta trực tiếp qua là được.” Hạ Phi hướng về mấy người đang đến gần phất phất tay, “Tụ cư bọn họ gọi là ‘ Hạ chi sâm ’, ý nghĩa là hy vọng tương lai tại thế giới trong lòng đất có thể vững vàng cắm rễ sinh sôi như rừng rậm vậy—— uầy, tôi cảm thấy có chút văn nghệ, mọi người sao?”

Lâm Linh nghiêng đầu, hiện tại vô luận cái gì, trong mắt cô nhóc tâm tình tươi đẹp này, đều vô cùng tốt: “Rất có ngụ ý.”

“Ngụ ý cái gì? Nếu không giải thích, ai mà nghe hiểu.” Lee Al lãnh đạm ghét bỏ nói, “Kêu ‘ Doanh địa người sống sót ’ vừa nghe hiều liền.”

Hạ Phi cong mắt nhìn về phía Mục Nhạn Hành: “Nhạn Hành cảm thấy thế nào?”

Mục Nhạn Hành thản nhiên nói: “Đọc rất thuận miệng.”

“A, biết ngay là đáp án này.” Hạ Phi nhướng mày, vì hai người trong lòng có linh tê (trong ‘tâm hữu linh tê’ – hai người ăn ý, không nói cũng hiểu) mà đắc ý một phen, “Tạ Mặc Hiên nói, tên này còn chưa có xác định. Chờ đến sau khi chính thức chuyển tới thế giới dưới lòng đất, tên sẽ được định ra—— đến lúc đó tuyệt đối sẽ có doanh địa khác, có cái tên, là bước đầu tiên thành lập quan hệ ngoại giao. Về sau trên đầu chúng ta đại khái sẽ treo một cái tên doanh địa như vậy, dễ nghe hay không dễ nghe cùng chúng ta có liên quan, có thể nghĩ thì nghĩ nhiều chút nha.”

“Ngoại giao?” Lâm Linh há hốc mồm, những người này đã cân nhắc xa đến như vậy sao?

“Này đó không phải chuyện con nít nên quan tâm.” Hạ Phi mỉm cười, “Hiện tại chúng ta vừa đi vừa nói, Lâm Linh nhóc vừa mới gặp chuyện tốt gì? Mặt cười đến y chang bông hoa cúc, một chút cũng không rụt rè.”

Nghĩ đến chuyện lúc trước, Lâm Linh tâm tình tươi đẹp nhộn nhạo thẹn thùng lắc lắc tay: “Hạ Phi đại ca anh xấu quá hà~ phải dùng từ đẹp đẹp a! Em chỉ nhỏ hơn anh có mấy tuổi! Hơn nữa, em nào có hoa cúc!”

Hạ Phi nhất thời cười mềm rũ trên người Mục Nhạn Hành, Mục Nhạn Hành bất đắc dĩ dung túng vươn tay ôm lấy đối phương, lại bắt đầu đùa Lâm Linh, tính tình người này thật sự thực ác liệt.

“Hạ Phi đại ca anh cười cái gì? Em có nói gì sai —— ách? !” Lâm Linh không rõ tình huống nháy mắt mấy cái, nửa ngày mới phản ứng lại, há hốc mồm ngây ngẩn cả người —— lại, lại nói bậy ?!

Lee Al đá đá hòn đá nhỏ dưới chân, cảm thấy mình càng lý giải sâu sắc thành ngữ vui quá hóa buồn này thêm một chút.

Thẳng đến Lâm Linh thẹn quá thành giận nghiến răng “kèn kẹt”, Hạ Phi mới hơi chút thu liễm: “Vậy con tang thi theo đuôi kia tìm được mấy nhóc sao?” Lời này của hắn chính là để dời đi lực chú ý của Lâm Linh, trên thực thế hắn đã muốn xác định điểm này ——

Thật là một con tang thi có chấp niệm có nghị lực có kiên nhẫn nha, không ăn bọn họ vào bụng thề không bỏ qua sao?

Tác giả: =v=~~ tác dụng dị năng của Lâm Linh rốt cục cũng xuất hiện XDDD~~~ Lâm Linh tiểu thư trước kia đều thật vất vả =_,=~~

Advertisements

12 thoughts on “MTSQSCTT: CHƯƠNG 52

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s