MTCQSCTT

MTCQSCTT: CHƯƠNG 51

51

Trong cái khe, Lâm Linh dùng thân thể như trang giấy, thử đứng lên bước đi, cho dù liên tục ngã sấp xuống, cô nhóc vẫn khẽ cắn môi đứng lên, lảo đa lảo đảo nỗ lực đứng vững.

Cô nhóc thoạt nhìn cực giống trang giấy, nhưng cứng cỏi hơn trang giấy, có sức sống hơn trang giấy! Cô chỉ là không quen với sự thay đổi đột ngột mà thôi, chỉ cần luyện tập nhiều, một ngày nào đó cô sẽ có thể tự do chuyển đổi hình thái thân thể mình, sẽ hoạt động bình thường!

Lâm Linh trong lòng một lần lại một lần nói với chính mình như thế, cô tổng không thể vĩnh viễn để cho Hạ Phi đại ca hay Mục đại ca ôm công chúa đi tới đi lui? Thời mạt thế, không cần một công chúa như thế? Cho dù Hạ Phi đại ca bọn họ quan tâm cô, đau lòng cô, nhưng cô cũng không thể lợi dụng những quan tâm đó làm cớ để cho bản thân yếu đuối lười biếng!

Dị năng của cô, tuyệt đối có thể có chỗ hữu ích cho tiểu đội này! Lâm Linh tin tưởng, chỉ cần trước khống chế tốt dị năng, như vậy cách ngày tìm ra phương pháp sử dụng dị năng, cũng sẽ không xa!

Lee Al tựa vào trên vách đá, im lặng nghiêng đầu, nhìn Lâm Linh lần lượt ngã sấp xuống lại bò lên, cậu không lên tiếng ngăn lại, mà nâng tay phải, vân vê bông tai lạnh lẽo trên vành tai, biểu tình hờ hững rốt cuộc nghiêm túc trở lại, cậu nghĩ, kỳ thật sự kiên cường cùng kiên định của Lâm Linh, cũng không kém khiếu hài hước của cô bao nhiêu.

Tay trái cậu vốn đặt trên đầu gối, không biết từ khi nào, trên ba đầu ngón tay, đã có tiểu long quyển (lốc xoáy nhỏ) không tiếng động nổi lên không ngừng uốn lượn.

Chợt, tiểu long quyển tan vỡ.

Lee Al nhẹ giọng nói: “Người tụ cư đến.”

Lâm Linh vừa vặn lảo đa lảo đảo bước đi vài bước, nghe vậy vội vã xoay người, kết quả tứ chi căng ra lao thẳng xuống mặt đất, tựa như người bị giẫm bẹp trên mặt đất vậy, cô buồn bực không động đậy: “Mấy?”

“Rất nhiều.” Lee Al từ từ nhắm hai mắt, lặng im một lát, lại bổ sung, “Bọn họ dừng ở xa xa. Chỉ có hai người đi qua chỗ Hạ Phi đại ca bọn họ.”

Hạ Phi cùng Mục Nhạn Hành đã đứng lên, lá cây ngồi lúc trước cũng sớm bị thu lại.

Loại chuyện dị năng hệ thực vật này, tuyệt đối sẽ không bại lộ trước cho người tụ cư biết. . . . . . Chỉ là không biết, mấy người Nam Tuyết bọn họ có đem chi tiết về bọn họ nói ra ngoài hay không.

Mặt đất trống huơ trống hoác, ngay khi người tụ cư xuất hiện tại bên ngoài, song phương liền có thể thấy rõ tình thế của nhau.

Hạ Phi nhìn thấy đại đội ngũ phía xa xa dừng lại cước bộ, từ giữa đi ra hai dị năng giả, lập tức đi về phía này, không khỏi có hứng thú nheo lại mắt —— không phải một người một ngựa đến, người này quả nhiên là loại hình bình tĩnh lý trí, không tự phụ không tự đại, cẩn thận giống như Nhạn Hành vậy.

Nhưng mà khi phát hiện bên này chỉ có hai người, anh ta đồng dạng lựa chọn hai người rời đội, số lượng tương đương nhau, mặt đối mặt ở cự li gần.

Người này, không tự phụ không tự đại, lại khá kiêu ngạo. Không muốn lấy thế ép người, đồng thời lại thể hiện tự tin cực điểm, sẽ khiến cho bọn họ sinh ra một chút hảo cảm. Hạ Phi vươn tay gãi gãi cằm, hơn nữa xem vị trí đại đội ngũ dừng lại, vừa lúc là điểm xa nhất có thể thuận lợi chi viện.

Kiêu ngạo mà không tự phụ, tự tin mà không tự đại, cẩn thận đồng thời cũng không sợ bóng sợ gió, lý trí lại vẫn có khuynh hướng làm việc theo cảm tính —— một người nam nhân rất thú vị.

Ánh mắt Hạ Phi dừng trên thân người bên trái trong hai người đang đến gần, là người này!

Anh ta mặc đồ bộ đội, cao lớn anh tuấn, ánh mắt sắc bén, sống mũi cao, môi nhợt nhạt, khôi ngôi mà cực kì có tính xâm lược, liếc nhìn một cái, dễ dàng khiến cho người ta liên tưởng đến chim ưng giương cánh tung hoành trên trời cao. Nhưng mà vẻ mặt anh ta cũng rất ngạo mạn, ánh mắt nhìn về phía người khác tựa như chim ưng từ trên trời cao nhìn xuống con mồi dưới mặt đất, lãnh khốc băng lãnh.

Thế nhưng Hạ Phi lại không hề có ác cảm đối với người này.

Bởi vì hắn nhìn ra được, kiêu ngạo của người này không phải cố ý ra vẻ, không phải cố ý nhằm vào bất luận kẻ nào, cũng không phải một thủ lĩnh tự đại mù quáng, mà chính là trời sinh như thế, để anh ta có tư cách kiêu căng, có tư cách cao cao tại thượng, cho nên loại tính cách đặc biệt này sẽ không khiến người ta cảm thấy chán ghét, ngược lại sẽ có không ít người nguyện ý tin cậy anh cũng như đi theo anh.

A, một loại người rất có mị lực nhân cách. Người lãnh đạo trời sinh, hay là nói, số lao lực trời sinh?

Hạ Phi bỗng nhiên muốn cười, hắn muốn biết người này tổ kiến (tổ chức và thành lập) một cái tụ cư, bảo hộ nhiều người như vậy, rốt cuộc mỗi ngày rụng bao nhiêu tóc?

Vừa nghĩ như vậy, nhìn khuôn mặt lạnh lùng của đối phương, Hạ Phi liền càng muốn bật cười.

“Xin chào.” Nam nhân này bị Hạ Phi ở trong lòng không có ý tốt bóp méo thành một con tiểu ưng (chim ưng nhỏ) chibi xòe cánh, vung vẫy móng vuốt nhỏ, đi đến trước mặt Mục Nhạn Hành, vươn tay, “Tôi là người phụ trách của tụ cư, Tạ Mặc Hiên.”

Trong mắt Mục Nhạn Hành hiện lên ý cười, đồng dạng vươn tay ra: “Mục Nhạn Hành.” Y biết, đại khái vẻ ngoài tinh xảo vô hại của Hạ Phi khiến cho đối phương hiểu lầm, Tạ Mặc Hiên có lẽ là xem y thành người làm chủ.

“Hạ Phi, đội trưởng của chúng tôi.” Mục Nhạn Hành nhịn cười, giới thiệu ngắn gọn cho Tạ Mặc Hiên.

Biểu tình của Tạ Mặc Hiên không thay đổi vươn tay về phía Hạ Phi: “Xin chào.”

Hạ Phi mỉm cười: “Rất vui vì anh có thể tới nơi này một chuyến.” Hắn ở trong lòng cười tủm tỉm dùng dao nhỏ chọt chọt tiểu ưng, hắn vừa rồi tuyệt đối nhìn thấy sự hoài nghi trong mắt Tạ Mặc Hiên, tuyệt đối nha!

“Tôi nghe Từ Ý nói, các anh nghĩ muốn gia nhập tụ cư?” Tạ Mặc Hiên rõ ràng trực tiếp vào đề.

“Dựa theo sự tiến triển của tình thế hiện giờ, chúng tôi sớm hay muộn cũng phải gia nhập một cái tụ cư của người sống sót.” Hạ Phi buông tay, hắn cũng thực thẳng thắn, “Các người là tụ cư đầu tiên mà chúng tôi gặp, nhưng gia nhập hay không chúng tôi cần phải suy xét.”

Hạ Phi tiếp tục nói: “Anh có thể cho chúng tôi mấy lý do để lưu lại không?”

“Tôi nghĩ trước hết cần xác định, các anh có bốn người, bốn người đều là dị năng giả?”

“Này đương nhiên.” Hạ Phi khẳng định.

“Các anh đã từ Từ Ý bọn họ, biết đến không ít chuyện của tụ cư.” Tạ Mặc Hiên dùng chính là ngữ khí trần thuật, anh dùng giọng điệu tuyệt đối tự tin nói, “Tụ cư có trật tự rõ ràng, tụ cư có tiềm lực phát triển rất lớn, cũng là tụ cư có thể cung cấp một cuộc sống ổn định cho người sống sót, anh không thể phủ nhận điểm này.”

“Có tiềm lực, đây là một lý do.” Hạ Phi không phủ nhận.

“Tụ địa sẽ cung cấp hoàn cảnh điều kiện tốt nhất cho dị năng giả.” Tạ Mặc Hiên không kiêng kị nhắc tới nhà đá mà bọn Hạ Phi đã tra xét, “Lão già điên đã nói, các anh đã đi qua nhà đá của ông ta. Chắc các anh cũng tò mò lão già điên đang làm những gì đi?”

Anh vươn tay, nam nhân đứng bên cạnh anh liền lập tức đem một cái hộp hình vuông nhìn thô kệch xấu xí đặt lên tay anh, đó là một hộp kim loại, nhìn như chỉ dùng thủ công vô cùng thô ráp gia công ra, chung quanh đều lồi lồi lõm lõm đầy mụn vá, xem qua hoàn toàn là cái loại đồ vật rách nát gì đó ném vào đống rác cũng không người lượm, nhưng trên một mặt của cái hộp, có một tinh thể hình tròn trong suốt, giờ phút này hơi hơi tỏa ra ánh sáng màu đỏ.

“Máy dò xét dị năng.” Tạ Mặc Hiên nói, “Lão già điên phát minh. Tôi nghĩ, các anh biết nó dùng để làm gì.”

Hạ Phi tò mò quan sát đồ vật không quá xuất chúng này, lần đầu tiên nhìn gần, cùng trong tưởng tượng chênh lệch thật lớn, thật đúng là có chút thất vọng, hình dạng rất xấu , hoàn toàn không xứng với tác dụng thần kỳ của nó.

“Lão già điên mặc dù có chút khùng khùng điên điên, nhưng trợ giúp của ông ta đối với dị năng giả, là tuyệt đối.” Giữa bàn tay Tạ Mặc Hiên bạo nổ xuất hiện ra một tia lửa điện dài mảnh, “Nhờ nghiên cứu của ông ta, dị năng giả của tụ cư, tốc độ tiến hóa dị năng dẫn đầu bỏ xa các dị năng giả khác.”

Anh nhìn chằm chằm vào mắt Hạ Phi: “Dị năng của Lê Lý, lúc trước hẳn là đã bị người hấp thu qua, anh có biết là ai không?”

Hạ Phi vô tội nhìn anh: “Chúng tôi tối hôm qua mới nghe nói, dị năng giả có thể hấp thu dị năng của dị năng giả khác.”

Tạ Mặc Hiên sắc bén liếc nhìn Hạ Phi một cái, không nhắc tới Lê Lý nữa, ngược lại nói: “Trừ bỏ hấp thu dị năng của dị năng giả, chúng tôi còn có phương thức khác để tiến hóa dị năng nhanh hơn. Đương nhiên, chỉ có người gia nhập, mới có tư cách biết.”

“Ừm, đây là lý do thứ hai, có chỗ tốt cho dị năng giả.” Hạ Phi cong cong mắt, phương thức khác, là nói hấp thu tinh hạch sao?

Nhạn Hành bọn họ không thể trực tiếp hấp thu tinh hạch, phải đợi hắn chiết xuất năng lượng kết tinh ra, mới có thể hấp thu kết tinh. Nói cách khác, tụ cư cũng tồn tại một người có khả năng giống hắn, dị năng giả trích năng lượng tinh hạch tồn tại?

Tạ Mặc Hiên cũng không biết, con bài chưa lật anh kiềm giữ, nội dung bí mật trong đó đã sớm bị Hạ Phi phân tích ra lúc trước rồi, biểu tình của anh nghiêm túc trở lại: “Lý do thứ ba —— các anh tiếp tục đi tây bắc, là tìm chết.”

Đây cũng không phải là uy hiếp gì, Hạ Phi nghe ra được, Tạ Mặc Hiên là thực nghiêm túc trần thuật chuyện này.

“Vì sao là tìm chết?” Hắn giữ chặt tay Mục Nhạn Hành đang kéo căng thân thể, vận sức chờ phát động, nhéo nhéo trấn an, “Tây bắc có cái gì sao?”

“Tây bắc địa thế cao, khoảng cách cùng không trung kéo gần.” Tạ Mặc Hiên hơi hơi nâng mắt, nhìn về phía mặt trời đã muốn dừng giữa không trung, “Đương nhiên, ánh mặt trời chiếu cũng càng mạnh.”

Hạ Phi nghe ra một chút ý tứ không ổn: “Ánh mặt trời có vấn đề?”

“Không, ánh mặt trời không có vấn đề.” Nam nhân bên cạnh Tạ Mặc Hiên rốt cục mở miệng, anh đeo mắt kính, có cổ phúc hữu thư khí tự hoa (có nghĩa là, trong lòng có sách vở tất mặt mũi sáng sủa) của người có học thức, đứng bên cạnh Tạ Mặc Hiên, bởi vì quá yên tĩnh quá điệu thấp, bởi vậy khiến cho người ta thực dễ dàng bỏ qua anh.

“Tôi gọi là Điềm Vũ Điềm, là trợ thủ của An lão sư. An Lão sư cũng chính là. . . . . .” Điềm Vũ Điềm ngượng ngùng cười cười, “Là lão già điên mà Tạ đại ca nói.”

“Về điểm vừa mới nói này, tôi nghĩ tự mình giải thích cho các anh.” Điềm Vũ Điềm tựa hồ cũng không sợ Tạ Mặc Hiên, nói thẳng, “Tạ đại ca nói không rõ.”

Tạ Mặc Hiên mặt lạnh liếc anh một cái, nhưng không có mở miệng, hiển nhiên là cam chịu anh chen vào.

“Ánh mặt trời không có vấn đề, cùng trước mạt thế so sánh là không có nửa điểm thay đổi.” Điềm Vũ Điềm trầm tĩnh nói, “Bề mặt trái đất biến hóa, chủng loài biến hóa, khí hậu biến hóa, tất nhiên bản thân địa cầu cũng biến hóa. Mà không trung cũng xuất hiện biến hóa nào đó ——ô-zôn trong tầng khí quyển, đang biến mất nhanh chóng, nguyên nhân không rõ. An Lão sư đoán rằng, có lẽ là ở chỗ nào đó trên bầu trời của địa cầu, ô-zôn đã trở nên trống rỗng.”

“Tại mạt thế, các anh làm sao biết được loại sự tình này?” Hạ Phi nắm chặt tay Mục Nhạn Hành, nè nè, mặt đất biến đổi còn ngại gây sức ép chưa đủ sao? Không trung còn không chịu cô đơn góp thêm một tay? Còn để cho người ta sống không hả!

“Tia tử ngoại.” Điềm Vũ Điềm nhẹ giọng thở dài, “Tầng ô-zôn hấp thu tia tử ngoại phóng xạ. Ô-zôn trong tầng ô-zôn giảm bớt, tia tử ngoại chiếu xạ đến mặt đất tăng cường. Mà hiện giờ, cường độ tia tử ngoại tiến vào bề mặt trái đất, đã gấp mấy lần quá khứ.”

“Bởi vì thể chất người sống sót của nhân loại tăng cường rộng rãi, cho nên không có nhiều cảm thụ đối với chuyện này.” Mỗi một lời của Điềm Vũ Điềm nặng trịch rơi vào trong lòng người nghe, “Nhưng theo tốc độ giảm bớt ô-zôn hiện giờ, một ngày nào đó, tia tử ngoại tới trái đất rốt cuộc sẽ khiến nhân loại không thể an toàn sinh sống trên bề mặt trái đất.”

“Chúng ta chỉ có thể xuống lòng đất.” Thanh âm không cao của Điềm Vũ Điềm rõ ràng vang bên tai mọi người, “Mà tụ cư của chúng tôi, đã đi trước một bước.”

Hạ Phi cố gắng tiêu hóa mấy lời đã nghe, mím môi, trầm mặc thật lâu, mỉm cười yếu ớt: “Đây là lý do thứ ba —— tôi rất muốn biết, các anh làm sao để cho ra kết luận tia tử ngoại tăng cường này.” Xem ra, hành trình của bốn người bọn họ, tạm thời dang dở tại đây .

Điềm Vũ Điềm mỉm cười vươn tay: “Hoan nghênh các anh gia nhập. Đây chính là quyết định tốt nhất mà các anh đưa ra.”

Hạ Phi híp mắt: “Đương nhiên, hiện tại chúng ta lại nói đến vấn đề đãi ngộ?”

Biểu tình Tạ Mặc Hiên lạnh hơn .

Thế nhưng, ánh mắt anh đảo qua Mục Nhạn Hành yên lặng trầm mặc, lại quét tới Hạ Phi đang mỉm cười —— còn hơn bốn người Trương Hà Sơn kia, nhóm người này đáng giá được đối đãi như vậy.

Cho nên anh nhíu nhíu mày, vẫn khắc chế cảm giác cáu kỉnh muốn xoay người rời đi, cùng Hạ Phi tươi cười ôn nhu từng câu từng câu “nói chuyện” —— anh thật sự không thích giao tiếp cùng loại nam nhân nhu nhược tinh xảo như Hạ Phi này!

. . . . . . Mục Nhạn Hành nhếch nhếch khóe môi, xem ra vị quản lý này lại đã quên, làm đội trưởng chính là Hạ Phi, cũng không phải là loại hàng dễ vỡ như bề ngoài biểu hiện ra. Tạ Mặc Hiên đến tột cùng sẽ bị vẻ ngoài của Hạ Phi lừa gạt bao nhiêu lần mới có thể nhớ lâu đây?

Y ra hiệu với Điền Vũ Điềm, ý bảo đến một bên lại bàn tiếp.

Y đối với điều Điền Vũ Điềm nói, nguy cơ sẽ đến trong tương lai, mang cảm giác cảnh giác thật lớn. Đại khái bởi vì dị năng thuộc hệ thực vật, bởi vậy càng có thể cảm nhận được độ chân thật trong lời nói của bọn họ—— tia tử ngoại đang gia tăng !

Tác giả: người thông minh cùng người thông minh giao tiếp, ta thích cường cường liên thủ =v= mạt thế là dựa vào năng lực nói chuyện

Advertisements

11 thoughts on “MTCQSCTT: CHƯƠNG 51

  1. “cậu nghĩ, kỳ thật sự kiên cường cùng kiên định của Lâm Linh, cũng không kém khiếu hài hước của cô bao nhiêu.”
    => đùa chứ Lâm Linh có khiếu hài hước à =)))
    Nghi ngờ sau này Hạ Phỉ sẽ đánh tan mặt lạnh của Tạ Tạ =)) Mà anh Tạ nằm trên hay nằm dưới đấy, bạn Điềm có vẻ thẹn thùng nha =)))

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s