MTCQSCTT

MTCQSCTT: CHƯƠNG 50

  1. Mặt trời, mặt đất

Trải qua một đêm nghỉ ngơi, lúc mặt trời dâng lên giữa không trung, bốn người Hạ Phi rửa mặt xong, chăm chú bố trí buổi gặp mặt cùng tầng quản lý của tụ cư.

Khó được ưu thế chiếm giữ sân nhà, nếu không lợi dụng tốt một chút, thật sự có lỗi với ông bà tổ tông đã tổng kết ra thiên thời địa lợi nhân hòa.

Đương nhiên, người bố trí sân bãi chủ yếu là Mục Nhạn Hành, bẫy rập bằng thực vật khó lòng phòng bị, nếu tụ cư muốn cưỡng ép, bọn họ cũng có thể vây khốn đối phương, nhân cơ hội mà trốn.

Sau khi Lâm Linh nghe được Hạ Phi nghiêm trang giải thích, mặt 囧 nói: “Sao còn chưa bắt đầu đã nghĩ tới chuyện chuồn đi rồi?”

Hạ Phi vẻ mặt đương nhiên trả lời: “Đánh không lại mà nói đương nhiên phải chạy, đánh thắng được mà nói cũng phải chạy. Chúng ta cũng không phải muốn theo chân bọn họ tỷ thí thắng bại, cho dù đánh thắng, chúng ta có được chỗ tốt gì?”

Lâm Linh yên lặng gật đầu.

“Nhưng mà có thể yên tâm.” Hạ Phi cười tủm tỉm an ủi, “Xác suất động thủ không lớn.”

“Hử, sao lại nói vậy?” Lâm Linh thấy biểu tình chắc chắn của Hạ Phi, tò mò hỏi.

“Anh cũng có trực giác nha.” Hạ Phi trêu tức nói, “Dùng giác quan thứ sáu của nhóc đi, Lâm Linh.”

Lâm Linh cười gượng, cái giác quan thứ sáu mơ hồ gì đó của cô, lúc trước cũng chỉ nói nói vậy thôi.

Bỏ qua đôi mắt nhỏ ham học hỏi của Lâm Linh phía sau, Hạ Phi nhìn Mục Nhạn Hành cẩn thận bố trí bẫy rập, đôi mắt hẹp dài cong cong thành một độ cung xinh đẹp—— Nhạn Hành cũng đã nhìn ra đi? Người lãnh đạo tụ cư là một người thuộc chủ nghĩa thực dụng lý trí đến gần như lãnh khốc, người như vậy sẽ không một câu không hợp liền xúc động động thủ, đối địch với bốn dị năng giả không biết rõ ràng, chuyện không sáng suốt như thế, người lãnh đạo kia sẽ không làm.

Nhạn Hành rất rõ điểm này, lại vẫn cẩn thận tỉ mỉ nghe theo hắn phân phó bố trí bẫy rập. Hạ Phi nhìn vẻ mặt chuyên chú của nam nhân, tình cảm ôn nhu trong mắt đong đầy cơ hồ muốn tràn ra.

Lee Al xoay xoay cổ nhìn về phương xa, chậc, thật là quá đủ chán ngấy rồi!

“Anh với Nhạn Hành ở lại chỗ này, Al nhóc cùng Lâm Linh ẩn nấp xa xa ra đi.” Sau khi Mục Nhạn Hành biểu thị chuẩn bị ok rồi, Hạ Phi mở miệng an bài.

Cứ như vậy, nếu động thủ với hắn và Nhạn Hành, như vậy tụ cư sẽ gặp phải hai dị năng giả ẩn nấp từ một nơi bí mật gần đó tùy thời có thể đánh lén —— loại khả năng này, vị quản lý kia không thể không lo đến.

Đội tuần tra của bọn họ có thể đề phòng tang thi chỉ số thông minh không cao tiến vào tụ cư, nhưng đối với nhân loại có thể tùy cơ ứng biến, có thể ngụy trang ẩn náu, chỉ có thể bất lực. Giống như bốn người bọn họ lúc trước, không phải đã ra ra vào vào hai lần rồi sao?

Một cái tụ cư dưới trạng thái khẩn trương tùy thời có thể bị tập kích, tiền đồ có thể phát triển bao nhiêu, ngẫm lại là có thể biết. Tuyệt đối cách sụp đổ giải thể không xa .

Càng là người thông minh, băn khoăn cùng kiêng kị lại càng nhiều.

Cái người quản lý tụ cư kia, tuyệt đối là một người tương đối thông minh.

“Em nghe Hạ Phi đại ca.” Lâm Linh gật đầu.

“Đi bên này.” Lee Al đã muốn bước đi rồi.

Lâm Linh đuổi theo, theo thói quen trả lại một câu: “Tôi thấy bên kia cũng không tệ mà.”

“Bên này có cái khe.” Lee Al lành lạnh nói, “Bằng không cô cho rằng Hạ Phi đại ca bọn họ làm gì mà khiến chúng ta tránh ở chỗ này? Ở đây có thể nhìn không sót một cái gì trên mặt đất.”

Sự thật chứng minh, Lee Al nói không sai.

Sau một lúc lâu, bọn họ tìm được một cái khe bề rộng chừng một thước. Cái khe không sâu, không giống mấy cái khe lớn sâu không thấy đáy nào đó, ngược lại tựa như là một cái chiến hào, cũng đủ để che dấu vết tích của hai người.

Lâm Linh phất phất tay về hướng Hạ Phi cùng Mục Nhạn Hành đã biến thành chấm đen nhỏ phía xa xa, sau đó nhảy xuống, ngửa đầu nhìn Lee Al: “Sao cậu biết nơi này có?”

Lee Al cũng cong chân nhảy vào cái khe, ngón tay nổi lên một tiểu long quyển (gió xoáy nhỏ): “Gió.”

Lâm Linh hâm mộ ghen tị oán hận nhìn tiểu phong quyển, năng lực dò xét cũng khai phá ra rồi sao? Có cần toàn năng vậy hay không?! Điều này khiến cho cô người hiện giờ còn tìm không thấy chỗ hữu dụng của dị năng bản thân biết sống ra làm sao đây hả!

“Vừa mới ở đằng kia, cậu có thể cảm nhận đến chỗ này. Vậy trái lại, ở trong này, cậu cũng có thể cảm ứng được động tĩnh chỗ Hạ Phi đại ca bọn họ sao?” Lâm Linh nghĩ tới điểm mấu chốt, vui sướng mở to mắt.

Lee Al nhẹ nhàng nói: “Còn không tính rất ngốc.”

“Hạ Phi đại ca bọn họ bên kia thế nào?” Lâm Linh đôi mắt trông mong nhìn Lee Al.

Lee Al ngồi dựa vào trong khe, ngửa mặt nhìn không trung sáng ngời một chút, biếng nhác trả lời: “Đúng vậy, thế nào nhỉ?”

Đúng là một câu trả lời không hề có chút thành ý nào. Lâm Linh bĩu môi, phong hệ dị năng giỏi lắm sao, cô không thèm hỏi!

Lee Al duỗi đôi chân dài ra, bàn chân đặt trên vách đá đối diện, nhìn không trung bao la rộng lớn xuất thần. Hạ Phi người này, vì cùng Mục Nhạn Hành một chỗ trong chốc lát, ngay cả loại cớ này cũng lấy ra, rõ ràng hôm nay nguy hiểm không lớn, hoàn toàn không cần lo lắng cẩn thận chia binh thành hai đường như vậy.

Nam nhân thông minh cơ khát thật đáng sợ. Lee Al ngáp một cái, loại suy tính tinh tế này, khiến cậu cũng vô pháp phản bác.

Hạ Phi cùng Mục Nhạn Hành chờ người của tụ cư, nhàn nhã ngồi trên một mảnh lá cây thật lớn.

Hạ Phi tâm tình vô cùng tốt cầm tay Mục Nhạn Hành, thích ý híp mắt nhìn ra phương xa: “Nhạn Hành, anh nói bọn họ sao còn chưa tới?”

Mục Nhạn Hành trầm mặc liếc nhìn hắn, khóe môi không phát hiện nhếch nhếch, lúc cái tay hạnh kiểm xấu của Hạ Phi vòng qua thắt lưng y, mới thản nhiên mở miệng nói: “Tối hôm qua, anh cũng không nhắn lại thời gian gặp mặt.”

Hạ Phi vô tội đem cằm gác lên vai đối phương: “Tôi quên.” Cố ý quên.

Mục Nhạn Hành bất đắc dĩ ngồi ngay ngắn lại, khiến cho nam nhân giống như con sâu không xương trên người không bị trượt xuống. Hơn nữa cái người này làm sao có thể nói đã quên, còn có vẻ như đúng lý hợp tình cùng nghiêm túc như vậy? Thật sự hết cách với hắn mà.

“Từ từ cũng tốt.” Y cuối cùng chỉ nói như thế.

“Nhạn Hành cũng không vạch trần tôi?” Hạ Phi cắn cắn lỗ tai nam nhân, “Hiểu tôi rõ ràng như vậy.”

Vành tai bị đầu lưỡi ôn nhu liếm qua, lực chú ý toàn thân tựa hồ đều tập trung đến chỗ kia, cảm nhận rõ ràng mỗi một động tác của đầu lưỡi linh hoạt, ấm áp ướt át, dòng điện rất nhỏ mang cảm giác tê dại từ lỗ tai khuếch tán đến toàn thân, thân mình Mục Nhạn Hành cứng ngắc ngồi nghiêm chỉnh, cánh môi mím chặt mang theo ý tứ bất khuất kiên cường, tựa như chiến sĩ vĩnh viễn không thỏa hiệp, nhưng mà sắc đỏ dần dần lặng im lan rộng trên làn da mỏng sau tai, lại thành công bán đứng y.

“Hạ Phi!” Nam nhân thẹn thùng quát lớn không chút khí thế.

“Trả lời tôi, Nhạn Hành.” Hạ Phi cười khẽ, không nhanh không chậm trêu đùa cái lỗ tai đỏ tươi ướt át, ngón tay thon dài lén lút lẩn vào quần áo đối phương, vuốt ve từng khối cơ bụng rắn chắc rõ ràng, phiến tình dùng đầu ngón tay vẽ vòng tròn xung quang rốn, tựa như một loại thúc giục không nói nên lời.

Mục Nhạn Hành bất đắc dĩ lại quẫn bách hạ mắt, lông mi đen nhánh run rẩy, tiếng nói áp lực mới chậm rãi tuôn ra: “Bởi vì, Hạ Phi anh muốn cùng tôi hai người một chỗ, hy vọng khoảng thời gian này có thể kéo dài một chút.”

Hạ Phi vui vẻ nhếch khóe môi, đang muốn khen ngợi câu trả lời chính xác, lại nghe thấy Mục Nhạn Hành dùng giọng nói trầm khàn khêu gợi nói tiếp: “Tôi biết anh nghĩ vậy, chính tôi cũng muốn như thế.”

“Thích là chuyện của hai người. Tâm tình của hai người, đều như nhau.”

Mỗi một lời nói không nhanh không chậm chính xác đánh vào trên ngực Hạ Phi, trái tim đột nhiên hung hăng nhảy lên, hắn kinh ngạc mở to mắt, ngơ ngẩn nhìn chằm chằm đường nét khắc sâu trên khuôn mặt anh tuấn của Mục Nhạn Hành, trên khuôn mặt dần dần nổi lên tươi cười, từ mỉm cười nhàn nhạt đến tươi cười sáng lạn không thể đè nén, cũng chỉ là chuyện trong vài giây mà thôi.

Hắn vùi đầu vào hõm vai Mục Nhạn Hành, như là muốn giấu đi khuôn mặt tươi cười vui vẻ đến khiến cho hắn cũng cảm thấy ngượng ngùng. Cái gì chứ, Nhạn Hành sao có thể là ăn nói vụng về không biết tìm từ chứ, rõ ràng là siêu cấp biết ăn nói mà! Có phải bình thường trầm mặc không nói, đem khí lực nói chuyện tích góp lại, cho nên một khi mở miệng phát ngôn chính là khiến con tim người ta bỗng nhiên ngừng đập hay không?

Rất giảo hoạt a! Chỉ dùng một câu nói đã khiến hắn nai con nhảy loạn ngây ngô giống như tiểu thư Lâm Linh vậy!

“Cho nên Hạ Phi, anh an bài lần này, tôi thật cao hứng.” Trong lời nói của Mục Nhạn Hành mang theo ý cười chân thật, y nghiêng người, kéo Hạ Phi giả làm đà điểu trên người y xuống, con ngươi đen bóng buồn cười nhìn cái trán bị ép ra mảng hồng tươi của Hạ Phi, vươn bàn tay thô ráp nhẹ xoa, mới nói, “Tuy rằng vẫn là cảm thấy thực. . . . . . thẹn thùng, nhưng thật sự rất cao hứng.”

Y nhìn khuôn mặt xinh đẹp quá phận của Hạ Phi, cho dù cái trán bị ép ra một mảnh hồng hồng buồn cười, nhưng nhìn khuôn mặt này quả thật vẫn là cảnh đẹp ý vui (ý là Hạ Phi dù thế nào vẫn vô cùng đẹp á). Y cười nói: “Hơn nữa hiện tại, đã không còn thấy thẹn thùng .”

Hạ Phi co rút khóe môi, hắn dám cá tuyệt đối là do biểu hiện liều chết vừa rồi của hắn mua vui cho Nhạn hành, cho nên Nhạn Hành mới một lần nữa bình tĩnh lại —— vốn định đùa giỡn Nhạn Hành, giờ thành tự vác đá đập chân mình.

Nhưng mà. . . . . . Như vậy tựa hồ cũng không tệ.

Hạ Phi một lần nữa quy củ nằm úp sấp trên vai đối phương, híp mắt cảm thụ gió lạnh ẩm ướt sáng sớm bên bờ sông, kỳ thật chết như vậy, cũng thực thỏa mãn. Nghe được những lời đó của Nhạn Hành càng là lời lớn.

Hai người một chỗ sao. . . . . . Thôi, về sau còn có cơ hội.

Hôm nay liền tạm thời, hưởng thụ quang cảnh yên tĩnh thanh nhàn đi.

Trong “chiến hào” xa xa, Lee Al biếng nhác nhìn không trung chợt bất mãn bĩu môi: “Cái gì chứ, không giống như lúc ở cùng với chúng ta sao?!”

“Giống cái gì?” Lâm Linh chán đến chết luyện tập dị năng quỳ rạp trên mặt đất, ngửa đầu hỏi.

“Không có gì.” Lee Al thu hồi ánh mắt, chỉ là người nào đó bụng dạ khó lường cách ly hai cái bóng đèn, mà kết quả lại chứng minh, kỳ thật có bóng đèn hay không, chuyện người nào đó có thể làm, làm được, cũng như nhau cả thôi.

Nhất là biểu hiện cuối cùng, thực kém cỏi.

Lee Al quỷ dị nhếch môi, không nghĩ tới Hạ Phi một nam nhân như vậy, cũng sẽ có lúc mất mặt như thế. . . . . . Đây là cái gọi là thích sao?

Cậu nhóc cúi đầu, ánh mắt dừng trên người Lâm Linh đang quỳ rạp trên mặt đất, sau đó biểu tình có nháy mắt trống rỗng——cô nương này hiện tại hoàn toàn biến thành một trang giấy mỏng, từ đầu đến chân, như là người được cắt từ trang giấy ra, váy liền áo rộng thùng thình mất đi thân thể chống đỡ, đồng dạng trải phẳng trên mặt đất.

Thực mệt cô còn có thể làm ra động tác ngẩng đầu.

Lee Al cổ quái nháy mắt mấy cái, có loại tâm tình vi diệu chính mình thấy người ngoài hành tinh.

Lâm Linh người này, nghĩ cô đang quay phim hoạt hình sao? Phim hoạt hình người giấy trên cửa sổ bỗng nhiên sống dậy, từ trên cửa sổ thủy tinh nhảy xuống mặt đất?

“Tôi nói, có thể đem chính mình làm thành bộ dạng này. . . . . .” Cậu muốn nói lại thôi. . . . . . Lâm Linh cô đến tột cùng có bao nhiêu khiếu hài hước?

Advertisements

9 thoughts on “MTCQSCTT: CHƯƠNG 50

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s