MTCQSCTT

MTCQSCTT: CHƯƠNG 49

49

“Chỗ này, thế nào?” Từ Ý tựa hồ là đơn giản lặp lại vấn đề của bọn họ, mờ mịt nhìn chằm chằm nơi nào đó trong hư không, trầm mặc một lát, mới liếm liếm cánh môi khô ráo, nhẹ giọng nói,”Cấp bậc rõ ràng, quy tắc sâm nghiêm. . . . . . Theo phương diện nào đó mà nói, có trật tự rõ ràng, mỗi người đều có chuyện mình phải làm.”

Trong bóng đêm, hình bóng lặng yên của anh như một pho tượng điêu khắc: “Có dị năng giả Hà Sơn ở đây, đãi ngộ của chúng tôi cũng tốt lắm.”

Hạ Phi ngồi trên chiếu, tiếng nói mềm nhẹ tựa gió đêm phất qua ngoài lều trại: “Nếu không ngại mà nói, có thể nói một chút trải nghiệm của mọi người mấy ngày nay không? Hoặc là, mấy người muốn rời đi cùng chúng tôi, lại chậm rãi nói?”

Sau khi trầm mặc thật lâu, thanh âm Nam Tuyết vang lên: “Không, không cần.”

“Ở tại nơi này, ít nhất biết chúng tôi có thể làm cái gì, ít nhất mỗi ngày có thức ăn có nước uống, ít nhất buổi tối có thể an tâm ngủ.” Từ Ý bổ sung, “Không hề mờ mịt, không hề là đứng trên mặt đất lại không biết nên đi hướng nào. . . . . . Chúng tôi ở trong này, tìm được cảm giác an ổn trở lại.”

Hạ Phi trong bóng đêm nháy mắt mấy cái, thật không nghĩ tới tình huống chính là như vậy.

“Tôi biết mấy suy nghĩ cái gì.” Từ Ý là một người luôn rất thấu đáo, “Tôi sẽ kể lại tình huống nơi này cho mọi người, mọi người quyết định muốn ở lại hay không—— theo lập trường cá nhân mà nói, tôi thực hy vọng mọi người lưu lại, nhưng mà tôi sẽ không dùng hoa ngôn xảo ngữ lừa gạt mọi người ở lại.”

“Cám ơn.” Hạ Phi mỉm cười.

“Lê Lý không ở chỗ này, tôi nghĩ mọi người đại khái muốn biết trên người gã đã xảy ra cái gì. Tôi trước hết bắt đầu từ gã vậy.” Từ Ý cực có trật tự giảng cho bốn người Hạ Phi những chuyện đã trải qua từ khi đi vào tụ cư ——

Buổi sáng ngày thứ hai bọn họ tới tụ cư, Trương Hà Sơn gia nhập đội tuần tra, mà Lê Lý cũng đi theo người khác, anh cùng Nam Tuyết bị mê ngất sau đó trói trong lều trại. Đương nhiên, lúc giữa trưa, bọn họ chỉ thấy Lê Lý trở về —— hôn mê.

Mà sau đó không lâu bọn họ biết, dị năng của Lê Lý bị các dị năng giả khác của tụ cư hấp thu, đã hoàn toàn trở thành người thường.

Thế nhưng sáng ngày hôm đó, Lê Lý đến tột cùng bị người tụ cư đối đãi ra sao, bọn họ đến bây giờ vẫn không rõ ràng lắm —— rõ ràng thì thế nào? Bọn họ không có khả năng giúp Lê Lý trả thù gì gì đó.

Nhưng Lê Lý từ trong hôn mê tỉnh lại, thần trí tựa hồ xảy ra một chút vấn đề.

“Gã sợ hãi bất luận kẻ nào tới gần, nghi thần nghi quỷ, thần hồn nát thần tính.” Từ Ý bất đắc dĩ nói, “Ai tiếp cận gã, gã liền thét chói tai, trời biết giọng nói của gã đã khàn đến không tưởng tượng nổi.”

“Thế nhưng tụ cư không nuôi kẻ ngồi không. Tôi với Từ Ý mỗi ngày đều phải hoàn thành nhiệm vụ của chính mình —— tuy rằng nhiệm vụ nhìn qua thực đáng sợ, nhưng sự thật chứng minh, chúng tôi có thể hoàn thành nó.” Nam Tuyết thấp giọng nói, “Nhưng Lê Lý tinh thần thất thường, tác dụng duy nhất chính là. . . . . . Đây là mạt thế, mọi người cũng biết.”

“Uhm.” Hạ Phi đáp nhẹ một tiếng tỏ vẻ lý giải. Dị năng giả có thể hấp thu dị năng của những người khác, xem ra nơi này cũng thực hiểu biết điểm này.

“Nhưng vì sao lại là Lê Lý?” Lâm Linh nhịn không được chen vào nói, “Trương đại ca không phải không có việc gì sao? Còn gia nhập đội tuần tra?”

“Năng lực của Hà Sơn tụ cư cần.” Người trả lời không phải Từ Ý, mà là Hạ Phi, loại chuyện này rất đơn giản là có thể cân nhắc ra, “Giá trị vũ lực cao, có lợi cho cuộc sống mọi người trong tụ cư, còn các loại dị năng đặc thù khác có thể đề cao tỷ lệ sinh tồn của mọi người, tụ cư sẽ quý trọng những dị năng giả đó. Mà Lê Lý. . . . . .”

Hạ Phi nhếch nhếch khóe môi: “Thật đáng tiếc, dị năng của gã thuộc chủ nghĩa ích kỷ.”

“Tụ cư không cần dị năng giả không có chút trợ giúp nào mọi người, cho nên dứt khoát khiến cho các dị năng giả khác lấy dị năng của gã làm lương thực, trợ giúp các dị năng giả khác nhanh tiến hóa?” Lâm Linh hút khí lạnh, “Dị năng của em cũng thuộc chủ nghĩa ích kỷ sao, Hạ Phi đại ca?!”

Trong bóng đêm vang lên tiếng nói lãnh đạm của thiếu niên: “Lâm Linh, tôi hoàn toàn nhìn không ra thân thể người giấy của cô có thể mang đến cho cô ưu đãi gì. Bởi vì không thể đi đường cho nên có thể được Mục Nhạn Hành hoặc Hạ Phi ôm kiểu công chúa sao? Đây có lẽ thật đúng là chủ nghĩa ích kỷ.”

Lâm Linh phụt cười ra tiếng: “Tôi xem ra, cậu đang an ủi tôi nha.”

Lee Al nhẹ xuy một tiếng, cực kỳ khinh thường.

“Mấy người nói không sai.” Từ Ý nói, “Lúc nãy nói nơi này cấp bậc rõ ràng, những dị năng giả hữu dụng này, là đỉnh của kim tự tháp trong tụ cư.”

Hạ Phi nghiêng đầu, lấy quan điểm của hắn đến xem, đầu lĩnh của tụ cư này làm được khá tốt.

Dưới thời mạt thế quy tắc cùng trật tự hỗn loạn, phải thành lập một cái tụ cư có thể phát triển lớn mạnh, so với ôn nhu cùng khoan dung, thủ đoạn cường thế càng dễ dàng nhanh chóng đạt thành mục đích hơn.

Mạt thế khuyết thiếu quy tắc, vì thế bọn họ tạo ra quy tắc trong tụ cư, ước thúc cảm xúc mọi người, khiến cho mọi người dưới áp lực sẽ không bởi vì tinh thần hỏng mất mà làm ra chuyện điên rồ. Theo trình độ nào đó mà nói, bọn họ đã làm một chuyện tốt.

Đồng thời, bởi vì có quy tắc, cho nên cho dù là thủ đoạn mạnh mẽ, cũng không phải hoàn toàn chuyên quyền, bởi vì ít nhất hợp lý thì sẽ được nghe theo, sẽ không xuất hiện chuyện giẫm lên tính mạng con người —— điều kiện tiên quyết là người này hữu dụng với tụ cư.

Cấp bậc hiển nhiên càng có thể lý giải.

Tại mạt thế ai cũng ngang hàng? Nếu tụ cư nào xả ra cái cờ hiệu như vậy chiêu binh mãi mã, nói thế hướng về tụ cư này, tuyệt đại bộ phận chính là người thường, số ít còn lại, mới là dị năng giả.

Dị năng giả cung cấp bảo hộ cho người thường, bọn họ hăng hái chiến đấu ở tiền phương, nếu không có chút ưu đãi mà nói, tuyệt đối tâm lý sẽ mất cân bằng nghiêm trọng.

Cho nên Hạ Phi mới có thể cảm thấy được, lãnh đạo của tụ cư này, có lẽ lãnh khốc cường ngạnh, có lẽ hoàn toàn là chủ nghĩa thực dụng, nhưng anh ta xử lý mối quan hệ giữa mọi người với nhau khá khéo léo. Dị năng giả bởi vì chiến đấu nên được ưu đãi, người thường đã được bảo hộ, trả giá bằng lao động, dưới sự quản chế của quy tắc, cũng sẽ không tùy tiện bị thương tổn.

“Có thể nói tiếp, cụ thể nhiệm vụ của mấy người sao?” Hạ Phi tiếp tục hỏi, ở cái tụ cư không lớn này, người thường có thể làm được gì? Vì sao Nam Tuyết nhắc đến nhiệm vụ nhìn qua thực đáng sợ?

“Săn thú, để làm thức ăn của chúng tôi.” Từ Ý nói, “Chuẩn xác mà nói, là đi theo sau dị năng giả săn thú, nhặt con mồi.”

Hạ Phi hơi kinh ngạc nhíu mày: “Mấy người đi vào lòng đất?” Trên mặt đất cũng không có con mồi cho người săn bắn.

“Đúng vậy.” Từ Ý không phủ nhận.

“Ở một nơi cách chỗ này không xa, còn có cái khe. Chúng tôi từ nơi đó tiến vào lòng đất. Lần đầu tiên đi xuống, còn tưởng rằng cuối cùng ra không được .” Anh thở một hơi thật dài, “Nhưng mà tựa như Lam Bội Bội nói, chiến đấu là dị năng giả, chúng tôi chỉ cần đi theo sau nhặt động vật đã chết.”

Hạ Phi chậm rãi nháy mắt, thế giới dưới lòng đất sao. . . . . . Vậy mà lại có người đủ dũng khí xuất ra bước đầu tiên đi thăm dò.

“Cuộc sống như vầy đối với chúng tôi mà nói, tốt lắm.” Từ Ý an tĩnh nói, “Tuy rằng bị vây tại tầng dưới kim tự tháp có đôi khi sẽ khiến người ta cảm thấy áp lực, nhưng cũng thực dễ dàng nghĩ thông suốt —— chúng ta được dị năng giả bảo hộ . Hơn nữa có Hà Sơn, chuyện tôi cùng Nam Tuyết phải hoàn thành, còn trong khả năng tiếp thu được.”

Anh cùng Nam Tuyết ăn ý không lại nhắc đến Lê Lý. Tình cảnh Lê Lý trong này, hoàn toàn nói không quá tốt, nhưng bọn họ không có nghĩa vụ vì Lê Lý, một người mới quen biết không bao lâu đi đắc tội tầng quản lý nơi này. Bọn họ ở trong này tìm được cảm giác an ổn, bọn họ không nghĩ buông tha nó.

“Tôi hiểu được.” Hạ Phi đứng lên, vỗ vỗ tro bụi trên người, “Có lẽ Từ Ý, anh ngày mai thử nói cho tầng quản lý tụ cư một tiếng, nói chúng tôi đã tới.”

“Hạ Phi, anh xác định?” Mục Nhạn Hành hiểu được suy nghĩ của Hạ Phi.

“Ừ, có thể thử tiếp xúc tụ cư này.” Hạ Phi cười khẽ, “Nhưng vẫn cần cảnh giác chút. Bảo bọn họ ở hạ du con sông. . . . . . cách năm nghìn thước gặp mặt chúng tôi. Nếu họ có thể thuyết phục chúng tôi, tụ cư có lẽ sẽ nhiều ra bốn dị năng giả hữu dụng.”

Từ Ý thận trọng đáp ứng.

Tựa như khi đến, Hạ Phi mở ra thế giới tinh thần, đoàn người lặng yên không tiếng động rời khỏi tụ cư.

Sau khi rời khỏi liệt cốc, Lâm Linh mới khẩn cấp hỏi: “Hạ Phi đại ca, chúng ta sẽ gia nhập tụ cư này?”

“Không xác định.” Hạ Phi khẳng định nói, “Nhưng chúng ta tổng sẽ gia nhập một cái.”

“Vì sao?” Lâm Linh có chút bài xích khả năng này, “Chỉ bốn người chúng ta không được sao?” Nếu gia nhập tụ cư, quan hệ giữa bốn người nói không chừng sẽ thay đổi, cô chán ghét bất luận cái gì thay đổi!

Hạ Phi nghiêng đầu nhìn cô nhóc, tựa hồ thấy được ý tưởng của cô, nâng tay xoa xoa đầu tóc cô: “Mặc kệ ở nơi nào, anh đều thực thích Lâm Linh nha.” Hắn mỉm cười, “Nhưng mà sớm muộn có một ngày, thế giới sẽ phân biệt rõ ràng, một bên là nhân loại, một bên là tang thi.”

“Chỉ vài người là hoàn toàn không được.” Hạ Phi nhìn sâu trong bóng đêm, trong đôi mắt hẹp dài tựa hồ chiếu ra tương lai nào đó, đàn tang thi sẽ tụ tập cùng nhau, nhân loại cũng tập trung lại với nhau, thanh âm của hắn xa xăm thật giống như đang giảng một câu chuyện từ rất xưa, “Muốn tiếp tục sống, cần càng nhiều người dựa vào lẫn nhau, nắm tay nhau anh dũng chiến đấu.”

“Cho nên, nếu có tụ cư thích hợp, chúng ta cần gia nhập vào đó.” Tay hắn xoa loạn một đầu tóc ngắn của Lâm Linh, mái tóc lúc trước bị một đạo phong nhận của Lee Al cắt xuống, gần đây đã muốn thật dài, có vài sợi tóc quét qua cổ cô, cảm giác ngứa ngáy khiến cô nhóc rụt lại thân mình.

“Tuy rằng vẫn là rất không thích.” Lâm Linh gãi gãi cổ, còn nghiêm túc nói, “Thế nhưng, em nghe Hạ Phi đại ca.”

Dứt lời, tựa hồ bởi vì tùy hứng một phen có chút ngượng ngùng, Lâm Linh thỏ thẻ nói sang chuyện khác: “Đúng rồi, Hạ Phi đại ca, vừa rồi em đều không có nghe Trương đại ca nói chuyện.”

“À, này sao. . . . . .” Hạ Phi nhún nhún vai, “Anh nghĩ gã khẳng định không thích ứng tốt như Từ Ý với Nam Tuyết.”

“Vì sao?” Lâm Linh kỳ quái hỏi, “Ở nơi này, địa vị của gã so với bọn họ cao hơn rất nhiều mà?”

“Có lẽ địa vị cao cao tại thượng không thích hợp với người như Trương Hà Sơn?” Hạ Phi nghĩ đến Trương Hà Sơn trong lều trầm mặc không nói, trong lòng cảm khái, “Tụ cư theo một trình độ nào đó mà nói, là nơi sinh tồn của kẻ có thể thích ứng. Lãnh khốc cường ngạnh, khuyết thiếu lòng thương hại, điều này đối với Trương Hà Sơn mà nói, là tồn tại khó có thể thích ứng nhất.”

“Có lẽ mau chóng thích ứng, mới có lợi cho gã.” Hạ Phi nhẹ giọng nói, “Hy vọng gã có thể mau chóng thích ứng.”

Thế giới hiện giờ thuần túy lại phức tạp, chỉ có cường giả mới có thể có lòng thương hại. Nhưng lòng thương hại quá độ, cũng đủ giết chết một cường giả.

Thật sự là phiền toái quá. . . . . . Hạ Phi tựa như thực vật không xương, mềm nhũn ghé vào trên người Mục Nhạn Hành, ngày mai còn phải cẩn thận tiếp xúc với lãnh đạo tụ cư, trời biết bọn họ có vận dụng thủ đoạn cứng rắn hay không, vì an toàn của mọi người, tất cả đều phải lo lắng tính toán chu toàn —— thật sự là phí đầu óc.

Hắn thật sự không thích giao tiếp cùng một nam nhân lãnh khốc thủ đoạn cứng rắn aaaaaa!

Advertisements

16 thoughts on “MTCQSCTT: CHƯƠNG 49

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s