MTCQSCTT

MTCQSCTT: CHƯƠNG 47

  1. Đại liệt cốc

Cách mấy ngày lại có một trận mưa, mưa bụi nhỏ nhưng lại dày đặc, theo gió lạnh bay lất phất, thiếu vài phần bạo ngược dữ dội, lại hơn chút sầu muộn triền miên.

Lâm Linh đứng dưới tàng cây, nhìn bầu trời âm u thâm trầm như muốn đổ sụp xuống, bỗng dưng bừng tỉnh cảm thán một câu: “Sắp đến mùa thu rồi nhỉ?”

“Sắp.” Hạ Phi nhìn cảnh sắc bị hơi nước bao phủ bốn phía, nghĩ nếu không có trận mưa này, hắn đại khái sẽ cho rằng hiện giờ chính là giữa hè, dù sao trước đó vài ngày ánh nắng mặt trời quả thực cũng nóng cực điểm.

“Chúng ta đi về phía tây bắc, không biết tới mùa đông, có quá lạnh hay không?” Lâm Linh rảnh rỗi, liền bắt đầu mơ màng tương lai,”Tố chất thân thể chúng ta có đề cao, nhưng năng lực chống lạnh ra sao cũng không nói chính xác được.”

“Tới lúc đó, tự nhiên sẽ rõ.” Hạ Phi nhón tay bẻ gãy một nhánh cây, hắn giơ lên hướng về phía xa, giọng nói để lộ sự hiếu kì hưng phấn, “So với nói mấy chuyện không đâu gì đó, tôi nhưng thật sự muốn biết, cái con tang thi bên kia kìa, có phải vẫn luôn đi theo chúng ta hay không?”

Bên kia màn mưa mịt mờ, có một con tang thi ghé vào vách khe hở, lộ ra nửa thân mình, trực tiếp đối diện bọn họ bên này.

“Anh từng thấy con tang thi đó?” Mục Nhạn Hành mở miệng hỏi, “Tôi vừa mới phát hiện. Hạ Phi anh nói ‘vẫn luôn’, chẳng lẽ đã sớm chú ý đến nó?”

“Không, tôi cũng mới vừa nhìn thấy thôi.” Hạ Phi hứng thú nói, “Nhưng mà buổi sáng lúc xuất phát, tôi cũng nhìn thấy qua một con tang thi, cách chúng ta một khoảng xa, cũng không biểu hiện ra bộ dáng muốn công kích chúng ta, nên tôi mặc kệ. Thế nhưng hiện tại ngẫm lại, con tang thi kia nói không chừng thật sự vẫn đi theo sau chúng ta?”

“Nó đi theo chúng ta làm cái gì?” Lee Al rõ ràng không tin, “Tang thi phát hiện người sống, không phải đều vội vàng gào thét bổ nhào tới sao?” Tang thi cũng không phải biến thái theo dõi cuồng, theo đuôi bọn họ chạy một ngày trời là ăn no rãnh rỗi cỡ nào chứ?

“Tang thi không hề vội vàng gào thét bổ nhào tới!” Lâm Linh nhảy ra phản bác, “Còn nhớ em đã từng nói với mọi người không? Chuyện mấy ngày nay lúc mọi người lấy em để dụ dỗ tang thi, có một con tang thi chẳng những không có bổ nhào tới, ngược lại sau khi mọi người giết đồng bọn của nó, nó xoay người chạy trở về, trốn vào trong cái khe á?”

Hạ Phi có chút đăm chiêu gật đầu: “Tang thi có lối suy nghĩ đơn giản, này anh nhớ rõ.”

“Nói không chừng hiện tại con tang thi này, chính là con ngày hôm đó đó?” Lâm Linh suy nghĩ viễn vông đoán, nghiêm trang ho khan hai tiếng, “Em nhìn nó cũng rất có cảm giác thân thiết đó.”

Khóe miệng Hạ Phi co rút: “Cảm giác thân thiết này. . . . . . không thể có.”

Lâm Linh cười gượng: “Em chỉ so sánh theo cách khác —— em thực sự có loại cảm giác này, giác quan thứ sáu của phụ nữ, mọi người không nên xem thường.”

Lee Al xuy xuy cười hai tiếng, nhìn xa xa chậm rãi nói: “Phụ nữ.”

Lâm Linh nghiến răng, loại sinh vật nam sinh trung học này, thật sự dễ khiến cho người ta phát điên!!!

Hai người lớn không để ý đến tranh chấp của con nít, lại còn thật nghiêm túc thảo luận chuyện này.

“Nó tìm theo chúng ta?” Mục Nhạn Hành nghi ngờ.

“Nhạn Hành anh cũng cảm giác được sao?” Hạ Phi lấy nhánh cây trong tay gãi gãi hai má, “Tôi cũng cảm giác được. . . . . . Ừm, theo cách nói chuyên nghiệp, là cảm ứng được, lực chú ý của con tang thi kia, đều đặt trên người chúng ta.”

“Cái loại cảm ứng khí tức lẫn nhau trong tiểu thuyết võ hiệp?” Mục Nhạn Hành chần chờ nghĩ nghĩ ra ví dụ.

“Ha, đúng vậy.” Hạ Phi cong cong mắt, khẳng định cách nói của Mục Nhạn Hành, “Là loại cảm giác này, Nhạn Hành anh nói thật hình tượng nha.”

Mục Nhạn Hành mím mím môi, con ngươi đen nhánh thoáng ngượng ngùng liếc sang một bên. . . . . . Vô luận y nói cái gì, Hạ Phi luôn có thể nói lời tán thưởng tự nhiên như vậy. Kỳ thật y cũng không tốt như Hạ Phi nói, nhưng nghe xong lời nói của Hạ Phi, trong lòng lại vẫn sinh ra cảm giác vui vẻ có thành tựu.

. . . . . . Mỗi người hoặc ít hoặc nhiều đều cần người khác cổ vũ cùng tán thưởng. Không phải bởi vì hư vinh, mà là bởi vì giá trị cùng ý nghĩa của mỗi người, không chỉ cần có sự tán thành của chính bản thân, mà tán thành của người khác đối với mình cũng là không thể thiếu.

Cảm giác được người tán thành khen ngợi thật sự tốt lắm, khóe miệng nhếch lên nụ cười nhợt nhạt, Mục Nhạn Hành nhẹ giọng nói: “Như vậy anh cảm thấy, con tang thi kia muốn làm cái gì?”

Y trước kia, đối với lời khen dành cho người khác, luôn không dễ dàng nói ra miệng, cho dù trong lòng cực kỳ thưởng thức phương diện nào đó của đối phương, cũng cảm thấy nói lời khen ngợi ra là một loại chuyện rất thẹn thùng. Nhưng mà cứ một mực nhận khen ngợi của người khác dành cho mình, mà bản thân lại vẫn im miệng không nói, như vậy có rất không công bình hay không? Cho dù là Hạ Phi, nếu nghe người khác ca ngợi, cũng sẽ thật vui đi?

Ca ngợi a, không phải tang bốc nịnh nọt nông cạn, không phải a dua bợ đỡ ngoài mặt, mà là khen ngợi thưởng thức phát ra từ nội tâm. Ca ngợi như vậy, không có gì mà ngượng ngùng nói không nên lời, vui vẻ nói ra, người nói cùng người nghe, sẽ từ đó đạt được thoải mái cùng vui sướng.

Y cười nói: “Phân tích của anh luôn thực đáng tin cậy, nói nghe một chút?”

Nhãn tình Hạ Phi sáng lên nhìn lại y, nâng tay che miệng, làm dáng ho nhẹ hai tiếng: “Tôi cho rằng, con tang thi kia rất muốn ăn chúng ta, nhưng lại sợ chúng ta, cho nên mới có hiện trạng theo đuôi này.”

“Dị năng giả thông qua tinh hạch của tang thi để tiến hóa, tang thi thông qua ăn thịt người tiến hóa —— Nhạn Hành anh nói, tang thi ăn dị năng giả có thể hay không so với tang thi ăn người thường tiến hóa nhanh hơn? Cấp bậc dị năng cao thấp có lẽ có ảnh hưởng đến sự tiến hóa của tang thi.” Hạ Phi như có chút sở ngộ gật gật đầu, “Nếu nói trắng ra, trong mắt tang thi, bốn người chúng ta đối với nó tuyệt đối có sức hấp dẫn thật lớn.”

“Nhưng mà đối mặt với hấp dẫn lớn như vậy, còn có thể nhịn xuống bất động, con tang thi này cũng đã tiến hóa đến một trình độ đáng sợ nào đó rồi.” Hạ Phi phiền não nhíu mày, “Đối thủ có thể dùng lý trí áp chế bản năng bản thân, thực khó giải quyết.”

“Trước mắt chỉ có một con.” Mục Nhạn Hành bổ sung. Hẳn là may mắn, bọn họ chỉ gặp một con như vậy.

Bởi vì một con này hoàn toàn không phải đối thủ của mấy người bọn họ, cho nên con tang thi thông minh này không dám mạo hiểm tùy tiện đi tìm cái chết.

Luyến tiếc lại đánh không lại, vì thế chỉ có thể một đường đi theo.

Mục Nhạn Hành cùng Hạ Phi liếc nhau, lại nhìn con tang thi ghé vào trên cái khe, ngốc ngốc lộ ra nửa thân người, không biết sao đều nở nụ cười —— thật đúng là cái tên bất hạnh.

“Sau khi hết mưa, bắt nó xử lý đi.” Hạ Phi hàm súc mỉm cười, “Dù sao chỉ có một con.”

“Ừ ừ. Chỉ có một con!” Lâm Linh ở một bên nóng lòng muốn thử nắm chặt nắm tay, loại cảm giác ác bá ỷ thế hiếp người lấy nhiều khi ít thực khiến người ta thỏa mãn!

Mưa bụi triền miên khiến độ ấm nơi hoang dã hoàn toàn giảm xuống. Đêm đến, mấy người trèo lên nhà cây đều cảm thấy cái lạnh xâm nhập cốt tủy, không giống cái lạnh thấu xương mùa đông, mà như giòi trong xương, cái lạnh vô tri vô giác xuyên qua lòng bàn tay bàn chân, làm cho cả làn da người ta đều phảng phất như có khí lạnh tiết ra ngoài.

Đêm nay là Hạ Phi cùng Mục Nhạn Hành thay phiên gác đêm. Những người còn lại kề sát bên nhau cùng ngủ, một khi đã ngủ, cái lạnh cũng không còn cảm nhận được nữa.

Có chút lo lắng, con tang thi kỳ lạ kia cũng không có tập kích bất ngờ.

Một đêm tới sáng, mưa như lông trâu tí tách tí tách cuối cùng ngừng, bùn đất trên mặt đất bị mưa làm ướt cả một đêm, trở nên lầy lội không chịu nổi, vũng nước rải rác gần gần xa xa, nhìn thấy còn có loại lo lắng “không cẩn thận trượt chân sẽ té ngã đi”.

“Từ khi rời khỏi nhà bà ngoại, ở thành phố C bắt đầu đi học, tôi còn nghĩ sẽ không bao giờ còn được thấy loại mặt đường thế này.” Lee Al nhìn khắp nơi lầy lội ngập úng, hiếm thấy lộ ra một nụ cười hoài niệm nhẹ nhàng, “Không nghĩ tới còn có cơ hội đi lại một lần.”

Khuôn mặt anh tuấn của thiếu niên sau cơn mưa buổi sáng, tươi mát tựa như những giọt sương trong suốt đọng trên lá cây. . . . . . Lâm Linh ngơ ngác nhìn chằm chằm thiếu niên dùng sức nhéo đùi mình một cái, tình tiết văn nghệ chết tiệc lại phát tác! Này không phải trọng điểm, trọng điểm là đối tượng văn nghệ hoàn toàn không đúng a Lâm Linh tiểu thư!

“Ui ——” Lâm Linh bị chính mình nhéo đau.

“Cô bị ngốc hả?” Lee Al nghiêng đầu nhìn về phía Lâm Linh đang đau đến nhe răng trợn mắt, khuôn mặt tái nhợt đã không còn nụ cười, lại là một bộ dáng lạnh lùng không chút nhiệt tình, trong mắt lộ ra nghi ngờ khinh bỉ.

“. . . . . .” Lâm Linh im lặng quay đầu, cô đúng là ngốc rồi.

“Con tang thi kia đâu?” Mục Nhạn Hành vẫn thực để ý điểm ấy, theo bản năng nhìn lại phía sau, trong tầm nhìn lại không có bóng dáng con tang thi kia.

“Tôi xem xem.” Hạ Phi nhìn lại nơi hôm qua phát hiện tang thi, vừa lúc thấy con tang thi nọ chậm rì rì lộ ra cái đầu, sau đó là nửa người trên, cứ như tối hôm qua mà ghé vào đất bùn, vẫn không nhúc nhích hướng về phía này.

Mục Nhạn Hành tự nhiên cũng thấy được: “Ra rồi.”

“Ừ.”

“Đi thôi, chúng ta đi khi dễ nó!” Lâm Linh đối chuyện này cũng thực hưng phấn.

Mục Nhạn Hành yên lặng hạ mắt, vì sao y lại có loại cảm giác đoàn người của mình thật sự rất xấu xa? Y lắc lắc đầu, đó là tang thi, y nghĩ cái gì đâu?

“Đi thôi.” Mục Nhạn Hành nói, cảm giác có một con tang thi vẫn theo đuôi mơ ước bọn họ cũng thật sự là không quá tốt. Sớm một chút giải quyết mới đúng.

Bốn người mài đao soàn soạt hướng về phía con tang thi cô đơn lẻ bóng, nhưng sau khi bọn họ đi được một khoảng, Lâm Linh kinh hô: “Em đã nói mà, con này tuyệt đối là con tang thi lần trước em thấy! Lại xem thường giác quan thứ sáu của em không đúng!”

“Thật sao? Lâm Linh có thể nhận ra?” Hạ Phi nghiêng đầu hỏi, trong mắt hắn, kỳ thật tang thi bộ dạng đều không khác nhau mấy.

Cô nhóc khẳng định nói: “Em nhớ rõ nó có mái tóc dài xõa tung như tảo biển!” Cô ngượng ngùng gãi gãi chóp mũi, “Em đối với xoăn tự nhiên luôn thực thích. Cho nên ấn tượng khắc sâu thôi.”

Hạ Phi: “. . . . . .” Loại thích này có bao nhiêu sâu đậm nặng vị? Đã vượt qua chủng tộc rồi a Lâm Linh!

Nhưng mà nói cách khác, con tang thi này kỳ thật đã theo bọn họ sáu bảy ngày?

Cảm giác bị một con tang thi quyến luyến như vầy. . . . . . Hạ Phi ôn nhu mỉm cười, ai nha ai nha, mị lực của bọn họ quá mạnh mà, vượt qua cả chủng tộc nha.

Thế nhưng khi bọn họ nói chuyện, con tang thi kia cũng ngửi được mấy người tới gần, dưới cái nhìn trân tối của bốn người Hạ Phi, nhanh chóng nhảy lên mặt đất, chi dưới mạnh mẽ giẫm lên đất bằng, nhanh nhẹn chạy về phương xa, kiên quyết cách ra một khoảng với bọn họ.

“Quả nhiên là tiến hóa. Thân thể không hề cứng ngắc, còn có thể chạy nhanh như vậy. . . . . .” Hạ Phi thì thào, “Chúng ta vẫn đuổi theo chứ?”

“Đuổi không kịp đi?” Lee Al nhàn nhàn nói, “Tốc độ của chúng ta với nó không sai biệt lắm, nếu một đuổi một chạy, vậy đến khi nào?”

Mục Nhạn Hành bổ sung: “Dọc theo đường đi, chúng ta còn có thể gặp gỡ tang thi khác.”

“Cho nên nói, không đuổi theo.” Hạ Phi bật cười, “Chúng ta còn có chuyện cần đi làm, không có thời gian bồi nó chơi trò mèo đuổi chuột.”

Bốn người dừng cước bộ, đứng tại chỗ nhìn tang thi chạy trốn không giống bình thường, có loại cảm giác vớ vẩn sai sự thật —— bình thường đều là tang thi đuổi nhân loại chạy đi? Vị tang thi nhanh như bay chạy trốn kia, ngươi có thể có chút tố chất tang thi chuyên nghiệp được không?

Một lát sau, tựa hồ nhận thấy bọn họ vẫn không lại gần nữa, con tang thi kia mới dừng bước. Đứng trên mặt đất trống trải, chuyển hướng về phía bọn họ, tại chỗ ngơ ngác, không tính rời đi cũng không tính lại gần, tựa như khoảng cách này chính là khoảng cách an toàn lý tưởng của nó.

Lâm Linh cười gượng: “Sao em lại cảm thấy, nó đang biểu lộ ý tứ ‘ta cứ dây dưa như vậy với các ngươi đó’ chứ?” Cái loại ngưu bì đường (kẹo mè xửng) đánh không đến đuổi không đi này, thật sự khiến cho người ta nghẹn một hơi trong lồng ngực a!

“Đúng là ý tứ này.” Lee Al nhìn chằm chằm tang thi lẻ loi phía xa xa, ngữ khí không tốt, “Cái tên khiến người ta khó chịu!”

Hạ Phi ôn nhu thuận mao (vuốt lông): “Hiện tại bó tay chỉ do chúng ta còn quá yếu. Nhanh đem dị năng tiến giai đến cường đại bất chấp khoảng cách, tiểu gia hỏa loại này hoàn toàn không cần để vào mắt. Dù sao mới chỉ một con, hẳn là sẽ không tạo cho chúng ta trở ngại quá lớn. Nhưng về sau vẫn cần chú ý nhiều chút.”

“Hơn nữa, chúng ta không phải muốn đi tụ cư sao?” Hạ Phi cười nói, “Xung quanh tụ cư đều có dị năng giả tuần tra, con tang thi này nếu dám đi theo chúng ta, tuyệt đối sẽ bị những người đó giết chết đi? Nếu lại không dám đi theo, chúng ta không phải thoải mái thoát khỏi nó sao?”

“Cũng đúng.” Lâm Linh nhãn tình sáng lên, “Đi thôi! Mục tiêu tụ cư!”

ngưu bì đườngNgưu bì đường

Advertisements

15 thoughts on “MTCQSCTT: CHƯƠNG 47

    1. Cũng không tội lắm đâu, Lê Lý chỉ hi sinh cái dị năng ích kỷ của mình giúp nhiều người khác mạnh lên, rồi mấy người đó lại bảo vệ nhiều người nữa, trong đó có Lê Lý mà 🙂

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s