Cha nuôi và con nuôi

CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 37

Chương 37:

Trịnh thiếu âm u cảm thấy bản thân mình đúng là một cái hàng lạ!

Hiện tại hắn sâu sắc cảm thấy mình ở trong mộng chết không hề oan, tuyệt không oan một chút nào, nếu như người chủ mưu giết hắn thật sự là mấy đứa con nuôi cực phẩm của hắn!

Con mẹ nó nhìn thử đi!

Một đứa so với một đứa sâu không lường được, một đứa so với một đứa đúng lý hợp tình, toàn bộ đều coi hắn như khỉ mà đùa giỡn!

Con mẹ nó ánh mắt chọn người của hắn đúng là rác rưởi! Nếu không có gánh nặng phỏng chừng mỗi đứa đều cười hắn đúng là một thằng ngu!

Dưới cơn giận bùng nổ nhất thời hắn đem mấy thứ đồ cổ vô giá trong văn phòng đập nát! Lấy lại tinh thần nhìn thấy mảnh vỡ đầy đất, cho dù là loại hoàn khố tiêu xài phung phí như Trịnh Liệt, cũng không nhịn được cảm thấy có chút đau trứng.

Hắn muốn đoạn tuyệt quan hệ cha nuôi con nuôi với bọn họ! Nhưng chỉ như vậy thì chưa đủ, còn xa mới đủ……

Trước khi hạ quyết định hắn gọi một cuộc điện thoại cho Trác Thư Nhiên.

“Cha nuôi…..” Điện thoại rất nhanh được bắt máy, thanh âm của Trác Thư Nhiên ở đầu dây bên kia nghe có chút kinh ngạc cùng kinh hỉ.

Trịnh Liệt lại lười khách sáo với cậu, đi thẳng vào vấn đề: “Tôi là người nuôi dưỡng hợp pháp của Minh Bảo Bảo, tôi muốn rước nó đi, cậu chuẩn bị hành lý cho tốt đi.” Trịnh Minh Bảo chỉ là một bé ngốc cái gì cũng không hiểu, không thể để cho bé tiếp tục ở cùng một người có tâm cơ thâm trầm như Trác Thư Nhiên này.

“….. Cha nuôi, ngay cả anh cũng không cần tôi sao?” Trầm mặc trong chốc lát, Trác Thư Nhiên nhẹ nhàng hỏi.

Nghe được từ “cũng” này khiến ngực Trịnh Liệt đau như xé. Sau khi tỉnh lại từ trong mộng hắn thật sự thử đi tin tưởng Trác Thư Nhiên, còn nghiêm túc dụng tâm đối xử với cậu. Nhưng hắn không muốn lại một lần nữa mất mạng một cách không minh bạch.

“Không có gì để nói hết! Giao Minh Bảo Bảo cho tôi, tôi sẽ chăm sóc nó.” Trịnh Liệt quả quyết nói. Kỳ thật một câu này hắn nói ra có chút chột dạ, dù sao hắn nuôi Trịnh Phỉ mấy năm lại nuôi ra hoàn toàn sai lệch. Nhưng bên cạnh Trác Thư Nhiên có rất nhiều nhân tố bất ổn, hắn không muốn bé ngốc Trịnh Minh Bảo này gặp chuyện không may.

Trác Thư Nhiên bật cười một tiếng, chậm rãi nói: “Không, cha nuôi, tôi sẽ không giao em ấy cho anh, anh cũng không dám một mình chăm sóc em ấy.”

“Cậu có ý gì?” Trịnh Liệt nhíu mày.

“Biết vì sao anh lại sinh ra dục vọng với Trịnh Minh Bảo không?” Giọng nói của Trác Thư Nhiên khẽ run, mang theo một cỗ trấn an không nói nên lời cùng hương vị ám chỉ.

Trịnh Liệt có một loại dự cảm không tốt: “Cậu làm cái gì?”

“Cha nuôi, ngoại trừ tinh thông máy tính, tôi còn theo học một khóa tâm lý học, đã nhận được học vị bác sĩ. Trong chương trình học, tôi am hiểu nhất chính là……” Cậu kéo dài ngữ điệu, “Tâm lý ám thị.”

“Nói rõ ràng!”

“Không biết cha nuôi anh một mình ở chung với Minh Bảo Bảo, có thể khống chế được ám thị của tiềm thức, không chạm vào em ấy hay không đây?” Trác Thư Nhiên cười nói.

“Trác Thư Nhiên đồ khốn nạn!” Trịnh Liệt mắng to!

Trác Thư Nhiên hừ nhẹ, cụp một tiếng cúp điện thoại.

Trịnh Liệt trừng mắt nhìn di động, nằm mơ cũng không nghĩ tới hắn sẽ sinh ra ham muốn với Minh Bảo Bảo là bởi vì ám thị tâm lý của Trác Thư Nhiên! Nhưng mà nếu thật là do Trác Thư Nhiên động tay động chân, vì sao cậu ta lại muốn hắn chạm vào Minh Bảo Bảo? Lại vì sao lại thuê người tông xe hắn, cuối cùng ngăn cản hắn chạm vào Minh Bảo Bảo?

Trịnh Liệt hoàn toàn không thể hiểu được rốt cuộc Trác Thư Nhiên suy nghĩ cái gì! Cậu ta thâm tàng bất lộ như vậy, trăm phương ngàn kế rốt cuộc là vì cái gì?

Trịnh Liệt có loại trực giác, hắn phải tìm hiểu cái người tên Trác Thư Nhiên này một lần nữa. Cậu ta thực có thể là mấu chốt của phát súng trong mộng kia……

Nhưng mà trước khi làm rõ ràng mọi chuyện——-

Trịnh Liệt nghiêm mặt, gọi điện thoại cho người công ty quản gia chuyên giúp hắn xử lý việc vặt.

Bắt đầu từ Trịnh Phỉ, hắn liên tục nuôi năm người con nuôi, mặc có chút là nuôi một nửa thôi, nhưng các phương diện ăn, mặc, ở, đi lại Trịnh Liệt đều cho chuyên gia sắp xếp. Đối tượng phục vụ của công ty quản gia chính là các nhân vật phú hào nổi tiếng của giới thượng lưu, phạm vi phục vụ bao quát rất rộng, tôn chỉ hàng đầu là chỉ có hộ khách không tưởng tượng được, không có bọn họ làm không được.

Trịnh Liệt là một trong những mối hàng lớn của công ty quản gia này, có nhân viên chuyên trách cung cấp phục vụ độc nhất vô nhị cho hắn.

Nghe được yêu cầu của Trịnh Liệt, nhân viên chuyên trách chần chờ hỏi: “Trịnh tiên sinh, ngài xác định phải làm như vậy?”

Trịnh Liệt nặng nề “ừ” một tiếng.

“Vâng, Trịnh tiên sinh, chúng tôi sẽ hoàn thành thỏa đáng trong vòng một tuần, mong ngài yên tâm.” Nhân viên chuyên trách trả lời một cách chuyên nghiệp.

“Tốt lắm.”

********************************************

Để giải mối hận trong lòng, Trịnh Liệt làm một chuyện rất mất mặt.

Hắn khiến công ty quản gia đem tất cả các loại phòng ở, xe, quà cáp hắn tặng, các loại học phí, phí đào tạo hắn trả cho bọn họ v.v toàn bộ liệt thành danh sách mỗi người một bộ.

Hắn rút phần danh sách của Trịnh Minh Bảo ra, ném sang một bên.

Về phần bốn người còn lại, tài sản đã sang tên cho bọn họ Trịnh Liệt mặc kệ, các loại tài sản phí dụng khác, Trịnh Liệt đều in ra biên lai chuyển cho mỗi người, thu lãi suất hàng năm là 40%, có thể thanh toán theo kỳ, nhưng nếu quá hạn thanh toán sẽ trả thêm phí thủ tục 10%.

Ngoài ra, hắn dựa theo giá bình quân bao dưỡng nam tiếp viên cao cấp nhất của câu lạc bộ Kim Cương, cho mỗi người phí bao dưỡng 500 vạn/năm.

Như vậy sau khi khấu trừ cho nhau, hóa đơn của mỗi người là:

Đại thiếu Ân Triệu Lan, nợ Trịnh Liệt 6198 vạn (chủ yếu là tiền lúc đầu Trịnh Liệt dùng để trợ giúp nhà họ Ân cùng với cổ phần của tập đoàn Trung Thiên)

Nhị thiếu Tần Trăn, nợ Trịnh Liệt 200 vạn (bởi vì Tần Trăn đã trả trước một khoản tiền lớn)

Tam thiếu Trác Thư Nhiên, Trịnh Liệt nợ cậu 1390 vạn (đó là một loại người thông minh đến mức rất ít sử dụng tiền của Trịnh Liệt).

Tứ thiếu Trịnh Phỉ, nợ Trịnh Liệt 5200 vạn (chủ yếu là tiền sử dụng khi dàn xếp sự trả thù của Tiêu gia)

Thực sự bắt đầu tính toán Trịnh Liệt mới biết được số tiền mình tiêu phí trên người năm đứa con nuôi đã qua hàng triệu, mà không biết nên nói là hạnh phúc hay là bất hạnh, hắn đưa cho bọn họ tổng cộng tất cả có 4 biệt thự, 6 chiếc xe, toàn bộ đều đang đứng tên Trịnh Liệt, cho dù từng sang tên cho nhóm con nuôi, sau lại cũng lấy phương thức chuyển tặng trả lại cho người cha nuôi là Trịnh Liệt này.

Cho nên những thằng nhóc này ngay từ đầu đã tính toán phủi sạch quan hệ với hắn! Trịnh Liệt cầm danh sách oán hận nghĩ.

Chẳng lẽ bọn họ nghĩ rằng như vậy là có thể không dây dưa không nợ nần sao?

Không phải hắn rất sủng bọn họ sao, sủng đến mức đầu óc bọn họ đều choáng váng hết rồi?

Nếu không hiếm lạ mấy thứ mà hắn cho bọn họ, vậy khiến bọn họ lĩnh hội một chút đãi ngộ bị bao dưỡng chân chính đi!

Vì thế bảy ngày sau, trừ bỏ Trịnh Phỉ còn không biết đang trốn ở cái động nào, Ân Triệu Lan, Tần Trăn, Trác Thư Nhiên đều nhận được một phần danh sách, hóa đơn cùng một bức thư tuyên bố đoạn tuyệt quan hệ.

Ân Triệu Lan từ sau ngày đó ngả bài cùng Trác Thư Nhiên, mất tích suốt hai ngày, chuyện này được báo cáo đến phòng chủ tịch của Trịnh Liệt. Trịnh Liệt lấy lý do bỏ bê công việc, khấu trừ ba lần tiền lương của cậu để trừng phạt. Bên cạnh đó, hắn nói chuyện với Trần Đường một hồi, thương thảo với ông tính khả thi của việc khai trừ Ân Triệu Lan.

Trịnh Liệt rất rõ ràng Ân Triệu Lan có thể mang lại ích lợi thật lớn cho tập đoàn Trung Thiên đang đi vào thời kì hoàng hôn nặng nề. Nhưng ích lợi đó đi cùng với mạo hiểm rất lớn, hơn nữa hắn vẫn ôm thái độ hoài nghi với sự trung thành của Ân Triệu Lan.

ở trong mộng, hắn bị Ân Triệu Lan đuổi ra khỏi tập đoàn Trung Thiên, mất đi vị trí chủ tịch tập đoàn, cùng với quyền quyết sách cuối cùng với sự vụ trong tập đoàn. Tuy rằng số cổ phần công ty của hắn không thay đổi, số lượng tài phú cũng chỉ tăng không giảm, bình thường không quá quan tâm sự vụ tập đoàn cho nên quyền quyết sách cuối cùng cũng rất ít vận dụng, nhưng lòng tự trọng của Trịnh Liệt vẫn bị tổn thương không nhỏ, hơn nữa người phản bội chủ đạo trong chuyện này lại là người mà hắn yêu.

Sau khi tỉnh mộng, Trịnh Liệt muốn bắt được sơ hở của chuyện Ân Triệu Lan động tay động chân, danh chính ngôn thuận đuổi cậu ta ra khỏi công ty, cũng muốn nhìn xem có phải còn tồn tại những người khác ở trong tối tính kế tập đoàn Trung Thiên, tính kế Trịnh Liệt hắn. Nhưng trước mắt, Trịnh Liệt không phát hiện Ân Triệu Lan có chỗ nào không thích hợp, so với vị chủ tịch trên danh nghĩa là hắn này, cống hiến của trưởng phòng tài vụ Ân Triệu Lan còn muốn nhiều hơn.

Sau khi Trần Đường nghe xong nghi ngờ của Trịnh Liệt, trầm tư một lúc lâu, nói thẳng: “Nếu cậu bằng lòng trở về chủ trì đại cục, an an phận phận làm người lãnh đạo tập đoàn, tôi không có ý kiến đối với việc khai trừ Triệu Lan.” Ông ở tập đoàn Trung Thiên đã nửa đời người, cảm tình đối với nơi này đã muốn không chỉ đơn giản là tiền cùng quyền lực như vậy. Ông hy vọng tập đoàn Trung Thiên có thể tiếp tục tồn tại bền vững dài lâu. Đây cũng là nguyện vọng của cha mẹ Trịnh Liệt. Từ sau khi Trịnh Liệt mặc kệ trọng trách, ông một mực tìm kiếm người tiếp nhận chức vụ thích hợp, thật vất vả phát hiện cùng bồi dưỡng ra Ân Triệu Lan, hơn nữa thuận lợi đạt được sự ủng hộ của nhân viên quản lý kỳ cựu khác. Hiện giờ mấy lão già bọn họ sắp về hưu, Trịnh Liệt lại bởi vì một ít nguyên nhân vô căn cứ nói muốn khai trừ người mà bọn họ nhìn trúng, trừ phi Trịnh Liệt đồng ý trở về tiếp nhận, bằng không bọn họ ai cũng sẽ không phục.

Tập đoàn Trung Thiên chính là một bộ phận chính trong sản nghiệp đứng tên Trịnh Liệt. Cho dù mất đi tập đoàn Trung Thiên, chỉ với các bất động sản khác của hắn, quỹ cổ phiếu cùng một ít thu nhập thượng vàng hạ cám cũng đủ để hắn áo cơm không lo cả đời. Ngồi một chỗ thận trọng làm việc tuyệt đối không phải mục tiêu nhân sinh của Trịnh Liệt.

Nếu tập đoàn Trung Thiên không phải là kết tinh tâm huyết của ba Trịnh mẹ Trịnh, hơn nữa dần dần kéo theo một ít quan hệ với Tiêu gia, An gia, Trịnh Liệt căn bản không muốn quản chuyện gì của tập đoàn.

Thấy Trịnh Liệt không nói lời nào, Trần Đường cũng hiểu được ý tứ của hắn. Ông nghĩ nghĩ, hỏi: “A Liệt, không có phương thức điều hòa khác sao?”

Có. Tỷ như thu về cổ quyền, khống chế cổ phần tuyệt đối. Như vậy vô luận ai muốn đoạt quyền cũng không thể thực hiện.

Nhưng trước mắt mà nói, phân bố cổ quyền của tập đoàn Trung Thiên là tương đối ổn định. Trịnh Liệt nắm 45% cổ phần công ty, ở trong các xí nghiệp bình thường đã muốn tương đối cao. Cùng với sự phát triển thêm một bước của tập đoàn, cổ quyền của hắn chỉ sẽ thêm một bước bị pha loãng. Mà Ân Triệu Lan làm người tiếp nhận chức vụ, nếu trên tay cậu ta không có cổ quyền, một là khó có thể phục chúng, hai là độ trung thành của cậu ta chỉ sợ cũng sẽ vì thế mà đổ vỡ, không có ai cam tâm tình nguyện làm không công. Hơn nữa chiếu theo sự trả giá của cậu ta với công ty, xử trí này đối với cậu ta cũng tương đối không công bằng.

Bỏ tình cảm cá nhân qua một bên không nói, Ân Triệu Lan đã trả giá vì tập đoàn Trung Thiên nhiều như vậy, đã cực kỳ hiếm có. Cậu quả thực đã thực hiện được lời hứa khi chia tay Trịnh Liệt lúc trước, lấy một loại hình thức khác báo đáp sự trợ giúp của Trịnh Liệt.

“Chú Trần, chú cảm thấy Ân Triệu Lan thật sự đáng tin sao?” Trịnh Liệt biết cách nhìn nhận của mình đối với Ân Triệu Lan đã muốn có thành kiến. Nhưng nếu hắn không muốn gánh vác trách nhiệm, cũng không thể vì vậy mà tổn hại ý nguyện của những người khác trong tập đoàn.

Trần Đường chân thành nói: “A Liệt, tôi tin tưởng Ân Triệu Lan là một đứa nhỏ tốt. Cậu ấy một đường đi tới rất không dễ dàng, chúng tôi đều nguyện ý cho cậu ấy cơ hội càng tiến thêm một bước.”

Trịnh Liệt nói: “Nếu cậu ta là sự lựa chọn của các người, tôi đây tôn trọng sự lựa chọn đó. Nhưng phãi đáp ứng hai điều kiện của tôi.”

“Điều kiện gì?”

“Chờ Ân Triệu Lan trở về, chúng ta tổ chức một hội nghị nội bộ.” Trịnh Liệt nói.

“Không thành vấn đề.” Trần Đường đáp ứng.

Advertisements

2 thoughts on “CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 37

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s