Cha nuôi và con nuôi

CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 36

Chương 36:

Thứ Trịnh Liệt đưa cho Tiêu Sân là một cái túi nhỏ trong suốt, bên trong chứa tóc của Trác Thư Nhiên.

Chuyện tai nạn giao thông là Trịnh Liệt đuối lý trước, hắn thừa nhận. Nhưng nhận thức của hắn về Trác Thư Nhiên đã hoàn toàn đổ vỡ, hay ít nhất cũng đã vỡ nát hơn một nửa.

Loại chuyện mà nếu làm không tốt sẽ trở thành thuê kẻ khác giết người này, làm sao có thể xuất phát từ tay của một trạch nam chân chính thuần lương an phận được?

Nhưng Trác Thư Nhiên đã làm. Như vậy cái loại ôn nhu săn sóc, am hiểu lòng người mà cậu vẫn biểu hiện trước mặt Trịnh Liệt từ trước tới nay, đã vẽ nên một dấu chấm hỏi trong lòng Trịnh Liệt.

Đêm đó Trịnh Liệt nhìn khuôn mặt ngủ say của Trác Thư Nhiên, đột nhiên có một ý tưởng kỳ quái. Lúc trước Trác Thư Nhiên là do Ân Triệu Lan tự tay mang đến, nhưng quan hệ giữa hai người bọn họ, có thật sự chỉ đơn giản là chính chủ cùng thế thân như vậy sao?

Gặp một người có vẻ ngoài chín phần tương tự như mình, thật sự chỉ là trùng hợp thôi sao?

Cho nên hắn trộm lấy một sợi tóc của Trác Thư Nhiên, làm xét nghiệm DNA với Ân Triệu Lan.

Nhân mạch của Tiêu Sân rất rộng, có quan hệ của anh, báo cáo kiểm tra chỉ cách một ngày sau đã đến tay Trịnh Liệt.

Mở ra kết quả xét nghiệm, nhìn thấy chữ độ tương thích 95% thật to trên mặt giấy, Trịnh Liệt thật muốn tự tát mình một cái. Hai người có thân hình mặt mũi tương tự nhau đến như vậy, vì sao trước kia hắn vẫn không nghĩ tới chuyện bọn họ chính là anh em ruột?

Mắt hắn đúng là mù rồi mà!

Trịnh Liệt trầm ngâm một chút, gọi cho phòng tài vụ, nói với trợ lý của Ân Triệu Lan: “Gọi trưởng phòng Ân đến đây.”

Đối phương ngẩn người, nhanh chóng dứt khoát “Vâng” một tiếng.

Chỉ một lát sau, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.

“Vào đi.” Trịnh Liệt ngắm nghía một cây bút máy tinh xảo, lên tiếng.

Ân Triệu Lan bước vào, thân hình tuấn tú đứng thẳng. Cậu bình tĩnh nhìn Trịnh Liệt: “Chủ tịch Trịnh, anh tìm tôi có việc?”

Hiện tại nhân viên trong công ty đều gọi Trịnh Liệt là “Trịnh thiếu”, chỉ trừ Ân Triệu Lan, vô cùng kiên trì gọi “chủ tịch Trịnh”, tựa như như thế có thể hoàn toàn kéo ra khoảng cách giữa hai người. Có khi Trịnh Liệt nhìn thấy cậu như vậy, cũng không biết bản thân còn kiên trì cái gì.

“Ngồi đi.” Trịnh Liệt khoát khoát tay.

Ân Triệu Lan khựng lại một chút, theo lời ngồi xuống đối diện Trịnh Liệt.

Năm ngón tay Trịnh Liệt đặt trên bản kết quả xét nghiệm DNA, xoay ngược lại đưa cho Ân Triệu Lan: “Vì sao cậu không nói cho tôi biết cậu với Trác Thư Nhiên là anh em ruột?”

Ân Triệu Lan hiếm thấy ngơ ngác: “Cái gì?”

Trịnh Liệt lấy bút máy gõ gõ lên trên bản kết quả xét nghiệm: “Thông qua xét nghiệm DNA, độ tương thích DNA của cậu với Trác Thư Nhiên cao đến 95%, là trực hệ. Chiếu theo tuổi của hai người, hẳn là anh em ruột.”

“Không có khả năng!” Ân Triệu Lan chấn động, thất thố đứng lên! Cậu giật lấy bản kết quả trước mặt, vừa lật ra trang thứ nhất đã bị những chữ thật to trên mặt giấy chấn động sâu sắc!

Cậu hung hăng nhìn Trịnh Liệt, sâu trong mắt là tràn đầy không dám tin: “Làm sao có thể? Này, điều này làm sao có thể? Tôi chưa bao giờ biết…… tôi….. tôi làm sao có thể có một người em trai….. Trác Thư Nhiên, là em trai ruột của tôi?” Cậu không thể tiếp thụ được mà không ngừng lắc đầu.

“Tôi không việc gì phải lừa cậu.” Trịnh Liệt gật gật đầu, thản nhiên nói. Cái bộ dạng này của Ân Triệu Lan, thật không giống như nói dối. Cho nên cậu ta là thật sự không hề biết trước sự tình?

“Anh đã sớm biết chuyện này?” Ân Triệu Lan đột nhiên hung ác nhìn chằm chằm Trịnh Liệt.

Loại ánh mắt chất vấn này khiến trong lòng Trịnh Liệt khó chịu. Hắn híp mắt nói: “Chỉ biết sớm hơn cậu vài phút. Gọi cậu đến đây, là cho rằng cậu đã sớm biết….. Tôi còn nghĩ là nếu đúng như thế này, cậu cũng quá tàn nhẫn đi, cư nhiên để chính em trai mình làm thế thân…..”

Nghĩ đến thân phận hiện tại của Trác Thư Nhiên, mặt Ân Triệu Lan nháy mắt trắng bệch! Cậu biết Trác Thư vẫn luôn ở cùng một chỗ với Trịnh Liệt, là một trong những tình nhân cố định của Trịnh Liệt! Mà điều này, đều là do một tay cậu tạo thành! Cậu tự tay đem chính em trai của mình đưa lên giường của Trịnh Liệt! Cậu cùng em trai của mình đều lên giường với cùng một người đàn ông!

“Tôi không tin….. Anh gạt tôi……” Ân Triệu Lan khó chịu đến mức muốn nôn, cậu nắm lấy tóc mình điên cuồng lắc đầu: “Trịnh Liệt anh chính là không muốn cho tôi sống tốt, mới bịa ra trò dối trá nực cười này….. Không có khả năng! Tuyệt đối không có khả năng!”

Hai tay cậu siết chặt kết quả xét nghiệm, từng bước từng bước rời xa Trịnh Liệt, ánh mắt kinh hoảng thất thố, tựa như hy vọng Trịnh Liệt sẽ phủ định hết thảy mọi thứ này, nói với cậu rằng đây chỉ là một trò đùa quái đản.

Nhưng Trịnh Liệt hơi sầm mặt xuống, không nói một câu.

Ân Triệu Lan đột nhiên xoay người chạy ra ngoài!

********************************************

Trước khi nhà họ Ân gặp chuyện không may, Ân Triệu Lan vẫn luôn sống giữa sự yêu thương, chiều chuộng của mọi người trong nhà. Cậu có ông bà đôn hậu hòa ái, có chú bác thân thiết hiền lành, có cha mẹ yêu thương nhau, có anh trai quan tâm chăm sóc. Ân Triệu Lan từng nghĩ, mình là người hạnh phúc nhất trên thế giới. Dưới sự sủng nịch của người nhà họ Ân, việc duy nhất cậu cần làm, chính là theo đuổi yêu thích của bản thân, dựa vào thiên phú cùng nỗ lực, trở thành một người nhà họ Ân vĩ đại, tuyệt không đánh rơi uy danh của nhà họ Ân. Sau lại nhà họ Ân gặp chuyện, thành viên trong nhà ai chết thì chết, trốn thì trốn, hạnh phúc tốt đẹp khi xưa toàn bộ vỡ nát, chỉ lưu lại một mình Ân Triệu Lan tiếp tục sống sót một cách khuất nhục dưới sự che chở của Trịnh Liệt. Thứ duy trì Ân Triệu Lan, chính là mối thù đối với những kẻ đã hại nhà họ Ân sụp đổ trong lòng cậu. Những kẻ hủy đi nhà của cậu, một tên cậu cũng sẽ không bỏ qua!

Tuy rằng theo sự tăng trưởng của tuổi cùng sự từng trải, Ân Triệu Lan phát hiện nhà họ Ân cũng không sạch sẽ như cậu tưởng tượng. Nhà họ Ân để duy trì địa vị của bản thân, làm ra một số chuyện cũng không thiện lương nhân từ hơn những kẻ hủy đi nhà họ Ân bao nhiêu. Nhưng Ân Triệu Lan cũng vẫn không thể tha thứ được! Nhất là khi cậu nghĩ đến người cha Ân Cẩn Hòa vì không muốn liên lụy mẹ và cậu mà tự sát chết trong ngục. Người cha Ân Cẩn Hòa vĩnh viễn là người cao lớn uy nghiêm nhất trong cảm nhận của cậu. Ông ấy chuyên tình săn sóc với vợ, vô cùng quan tâm các con, là một người chồng, một người cha tốt không thể xoi mói được. Cậu vô cùng sùng bái cha, từng âm thầm thề sau này phải làm một nam tử hán giống như cha.

Nhưng Trịnh Liệt lại nói cho cậu, Trác Thư Nhiên là em ruột của cậu, là con trai riêng của cha?

Cho dù bản báo cáo kết quả xét nghiệm DNA trong tay là bằng chứng rõ ràng như núi, Ân Triệu Lan vẫn sao tin được!

Đây nhất định là một âm mưu!

Ân Triệu Lan vội vàng rời công ty, trực tiếp láo xe đi tìm Trác Thư Nhiên. Cậu muốn đích thân đi làm xét nghiệm DNA, cậu muốn Trác Thư Nhiên nói rằng tất cả chuyện này đều là giả! Cậu với Trác Thư Nhiên chỉ là hai kẻ xa lạ có vẻ ngoài tương tự nhau mà thôi!

********************************************

Từ khi Trác Thư Nhiên thay thế cậu ở lại bên cạnh Trịnh Liệt, trừ bỏ tiếp tục trả thù lao, Ân Triệu Lan vẫn tận lực không liên hệ với Trác Thư Nhiên. Một lần gặp mặt cuối cùng, là khi Trác Thư Nhiên thi đại học xong, giáp mặt từ chối tiếp tục nhận tiền của Ân Triệu Lan.

Trước khi nói lời từ biệt Ân Triệu Lan nhịn không được hỏi một câu: “Cậu vẫn tiếp tục ở lại bên cạnh Trịnh Liệt sao?”

Trác Thư Nhiên thản nhiên nói: “Sẽ. Trịnh thiếu tốt lắm. Hơn nữa có tôi ở bên cạnh anh ấy, anh sẽ không phải lo lắng anh ấy bắt lấy anh không buông nữa, không phải sao?”

Ân Triệu Lan không có lời nào để đáp lại. Đây quả thật là ước nguyện ban đầu của cậu, Trịnh Liệt cũng như cậu mong muốn không còn lởn vởn xung quanh cậu nữa. Nhưng một chữ “phải” này cậu như thế nào cũng không đáp lại được, theo bản năng mà không muốn mặt đối mặt với Trác Thư Nhiên nữa.

Trác Thư Nhiên là một trạch nam. Trừ bỏ trường học cùng trong nhà, cậu ta căn bản không ra khỏi cửa. Bởi vậy, từ sau đó cậu ta không còn chạm mặt với Ân Triệu Lan nữa.

Ân Triệu Lan đến căn biệt thự mình từng ở trước kia tìm Trác Thư Nhiên, hoàn toàn là dựa vào vận khí, cho nên lúc Trác Thư Nhiên mở cửa ra đối diện với cậu, hai người đều ngây ngẩn cả người.

Mặc dù cách ăn mặc khác nhau, nhưng vẻ ngoài quá mức tương tự khiến hai bên đều có một loại cảm giác quỷ dị như đang soi gương.

Vì thế Ân Triệu Lan không khỏi lẩm bẩm: “Cậu thực sự là em trai của tôi?”

Trong mắt Trác Thư Nhiên chợt lóe tinh quang, chậm rãi tháo kính xuống, như cười như không nói: “Tôi còn nghĩ anh sẽ còn lâu nữa mới biết được…..”

Cậu ta xoay người đi vào trong.

Ân Triệu Lan nhận được đáp án khẳng định, rốt cuộc không thể lừa mình dối người, cứng ngắc nhìn theo bóng dáng của cậu ta, thật lâu thật lâu mới rốt cục nâng bước theo vào: “Cậu…. cậu đã sớm biết…..”

Trác Thư Nhiên đối mặt cậu, ung dung đùa cặp kính trên tay, vẻ mặt vẫn là ôn nhuận nhu hòa như cũ, từng lời phun ra lại từng câu từng câu đâm vào tim Ân Triệu Lan: “Ngay từ đầu tôi đã biết, cha của mình tên là Ân Cẩn Hòa.”

Thấy bộ dáng như chịu đả kích sâu sắc của Ân Triệu Lan, cậu ta sung sướng tiếp tục: “Ân Cẩn Hòa vẫn luôn biết đến sự tồn tại của tôi, ông ta cũng cho tôi gọi là cha. Từ sau khi mẹ tôi chết, ông ta nói với tôi ông ta muốn mang tôi về nhà họ Ân. Nhưng là….. nhà họ Ân không thể có một đứa con ốm yếu mắc bệnh hen suyễn…..”

Nhưng đó đều là giả dối. Mẹ của Trác Thư Nhiên là mối tình đầu của Ân Cẩn Hòa, bọn họ quen nhau suốt bốn năm đại học, sau đó chia tay. Mẹ Trác Thư Nhiên không biết thân phận của Ân Cẩn Hòa, vẫn không thể quên được tình cảm đối với ông ta, kéo dài tới 30 tuổi cũng như cũ không kết hôn. Sau đó hai người gặp lại, Ân Cẩn Hòa cảm động trước thâm tình của mẹ Trác Thư Nhiên đối với mình, lại triển khai theo đuổi nhiệt liệt với bà. Bởi vì Ân Cẩn Hòa lừa mẹ của Trác Thư Nhiên rằng mình còn chưa kết hôn, hai người rất nhanh hãm sâu vào tình cũ, thẳng đến mẹ Trác Thư Nhiên ngoài ý muốn mang thai, muốn tự mình báo tin vui cho Ân Cẩn Hòa, lại phát hiện Ân Cẩn Hòa đã sớm kết hôn, còn có được ba đứa con, đứa bé nhất vừa mới tròn một tuổi. Mà bà chẳng qua chỉ là một lần trốn chạy khỏi sự chán ghét với cuộc sống hôn nhân tẻ nhạt không có gì thay đổi của Ân Cẩn Hòa mà thôi. Nếu nói chuyện mang thai cho Ân Cẩn Hòa, kết cục duy nhất của bà sẽ chỉ là phải phá đi thai nhi còn chưa thành hình này.

Vì thế mẹ của Trác Thư Nhiên chạy trốn. Mãi cho đến Trác Thư Nhiên 7 tuổi, thân thể của bà quá kém, rốt cuộc không thể tiếp tục nuôi nấng con mình, bà mới nói cho Ân Cẩn Hòa biết sự tồn tại của Trác Thư Nhiên.

Bà muốn Ân Cẩn Hòa chiếu cố Trác Thư Nhiên cho tốt, nếu không liền đem chuyện của bọn họ phơi bày ra ánh sáng, khiến gia đình hoàn mỹ của Ân Cẩn Hòa trở nên gà chó không yên. Bà nói bà đã đem bằng chứng chuyện phát sinh giữa bọn họ ủy thác cho người đáng tin cậy. Nếu Ân Cẩn Hòa không giữ lời hứa, cho dù bà chết, cũng sẽ có người mang những chứng cứ đó phơi bày ra ánh sáng.

Bà chỉ là một người phụ nữ có chút khờ dại muốn bảo hộ con mình. Ân Cẩn Hòa đã muốn lăn lộn trên chốn quan trường ăn người không nhả xương nhiều năm, làm sao không nhìn ra bà chỉ là đang phô trương thanh thế? Trác Thư Nhiên dù sao cũng là huyết mạch thân sinh của ông ta, có khuôn mặt tương tự như đứa con trai mà ông ta yêu thương nhất, tính cách lại im lặng nhu thuận như vậy, Ân Cẩn Hòa cũng sẽ không thật sự tàn nhẫn tới mức ra tay giết chết đứa bé.

Nhưng để bảo hộ gia đình chân chính của mình, Ân Cẩn Hòa chỉ có thể gạt bỏ sự tồn tại của Trác Thư Nhiên. Sau khi mẹ Trác Thư Nhiên mất, Ân Cẩn Hòa liền đưa cậu bé vào cô nhi viện, âm thầm đút lót cho viện trưởng cô nhi viện, để bà ta chiếu cố Trác Thư Nhiên đặc biệt một chút. Nhưng là cũng không còn gì hơn nữa.

Ông ta không biết mẹ Trác Thư Nhiên đã nói hết tất cả mọi chuyện cho Trác Thư Nhiên. Mục đích của bà chính là để cho Trác Thư Nhiên không cần ngây ngốc mà tin tưởng cha bé. Cho nên, Trác Thư Nhiên đã sớm biết mình còn có ba người anh trai khác mẹ. Hơn nữa thông qua quan sát cậu bé rất nhanh cho ra kết luận của chính mình: cha của mình, vì ba người anh trai kia mà không cần mình, thậm chí còn tàn nhẫn lấy chứng bệnh hen suyễn bẩm sinh của mình ra làm cớ.

Trác Thư Nhiên vẫn luôn rất im lặng, nhưng chỉ số thông minh của cậu rất cao, hơn nữa tâm tính trưởng thành sớm, từ rất nhỏ đã muốn hiểu được rất nhiều chuyện.

Kỳ thật cậu ở trong cô nhi viện đã từng gặp qua Ân Triệu Lan một lần. Nhà họ Ân ở phương diện từ thiện cũng coi như làm đủ mặt mũi. Lúc đó Ân Triệu Lan là cùng tới với mẹ. Bé trai mười tuổi, mặc một bộ tây trang nhỏ bảnh bao, nghiêm trang, sạch sẽ, chúng tinh củng nguyệt (đám sao vây quanh mặt trăng, ý chỉ được yêu thương), Trác Thư Nhiên có khuôn mặt tương tự nhưng luôn bẩn hề hề, giống như người ở hai thế giới. Rõ ràng khoảng cách ở giữa gần như vậy, lại như thế nào cũng không thể đến gần.

Trác Thư Nhiên bé nhỏ có một nghi vấn: mình rõ ràng cũng không khác Ân Triệu Lan lắm, vì sao cha thích nhất chỉ là nó?

Nghi vấn này vẫn luôn ẩn giấu sâu trong lòng cậu. Cho dù cậu thực cố gắng trưởng thành, dần dần triển lộ thiên phú hơn người, ngay cả Ân Cẩn Hòa cũng phải chú ý đến cậu một lần nữa, cậu vẫn luôn có nghi vấn này.

Trước khi cậu còn chưa làm rõ ràng điều đó, nhà họ Ân đã xảy ra chuyện. Ân Cẩn Hòa lại lựa chọn Ân Triệu Lan một lần nữa. Ông ta vì mẹ Ân cùng Ân Triệu Lan mà tự sát trong ngục.

Người cha chỉ biết ném tiền để kẻ khác làm việc cho mình này, lại có thể vì con mình mà tự sát.

Trác Thư Nhiên cảm thấy không công bằng, rất không công bằng. Vì sao rõ ràng là hai anh em không khác nhau gì lắm, Ân Triệu Lan lại được nhiều như vậy?

Được rồi! Nhà họ Ân sụp đổ, cha đã chết, Ân Triệu Lan không có cha che chở, tổng nên đến lúc bi thảm đi?

Cậu chờ! Cậu tin tưởng có một ngày, cậu sẽ sống tốt hơn Ân Triệu Lan……

Nhưng là cậu cư nhiên đợi không được!

Nghe nói có tên đầu đất họ Trịnh theo đuổi Ân Triệu Lan không tha, không tiếc đem phiền toái của nhà họ Ân kéo lên trên người mình, yêu Ân Triệu Lan hơn mạng, chăm sóc cậu ta tỉ mỉ từng ly từng tí.

Trác Thư Nhiên cực kỳ tức giận!

Vì sao vận khí của Ân Triệu Lan luôn tốt như vậy? Trác Thư Nhiên cậu có chỗ nào kém hơn cậu ta?

Cậu nhịn không được thiết kế một cái bẫy nho nhỏ, tiếp cận Ân Triệu Lan.

“……. Chẳng lẽ anh thực sự nghĩ rằng, ở cái đất Nam Phong thị nhỏ nhỏ này, gặp được một người giống mình như vậy, là trùng hợp?” Trác Thư Nhiên ôn hòa nhếch môi, ánh mắt nhìn Ân Triệu Lan tựa như đang nhìn một thằng ngốc.

Ân Triệu Lan cảm thấy hít thở không thông. Tất cả những lời Trác Thư Nhiên nói đối với cậu có lực chấn động quá lớn. Cậu gian nan mở miệng: “Cậu biết rõ chúng ta là anh em, vì cái gì, đồng ý làm thế thân của tôi, cùng Trịnh Liệt, cùng Trịnh Liệt…..”

“Bởi vì anh ta yêu anh.” Trác Thư Nhiên chậm rãi khoang tay trước ngực, có chút bất mãn nói, “Anh ta cư nhiên thật sự yêu anh, đối xử với anh tốt như vậy, chuyên nhất như vậy! Cha là như vậy, Trịnh Liệt cũng như thế! Anh dựa vào cái gì? Anh rốt cuộc dựa vào cái gì? Buồn cười nhất chính là, những thứ tôi cầu còn cầu không được, anh lại làm giá nói không cần!”

Ân Triệu Lan chấn động nhìn cậu.

Trác Thư Nhiên nói: “Anh đã không cần, tôi liền đoạt lấy! Đều đoạt hết!” Cậu vươn tay về phía Ân Triệu Lan, chậm rãi nắm lại thành quyền: “Anh vĩnh viễn cũng không thể có lại được một Trịnh Liệt toàn tâm toàn ý với anh! Chỉ cần còn tôi ở đây, anh ta sẽ vĩnh viễn nhớ rõ, anh làm cái gì với anh ta, anh đã vũ nhục chân tâm của anh ta như thế nào!”

“Trác Thư Nhiên!” Ân Triệu Lan đột nhiên hét to một tiếng, giơ nắm đấm đánh về phía Trác Thư Nhiên!

Trác Thư Nhiên nghiêng đầu, đưa tay nắm cổ Ân Triệu Lan ấn lên tường: “Anh có biết cái đáng buồn nhất của anh là cái gì không?” Cậu tiến đến gần bên tai Ân Triệu Lan, nói từng chữ từng chữ: “Cái đáng buồn nhất của anh chính là, rõ ràng anh cũng yêu anh ta, lại tự tay, đẩy anh ta ra, cả đời này, sẽ không lại có cơ hội, để anh ta yêu một mình anh nữa……”

“…….. Cho nên, Thư Nhiên, tôi chỉ là công cụ để cậu trả thù Ân Triệu Lan?” Một giọng nói đột ngột vang lên từ phía cửa.

Trác Thư Nhiên cứng đờ, nhẹ buông tay, Ân Triệu Lan thất thần chậm rãi trượt ngồi xuống mặt đất. Cậu không để ý đến Ân Triệu Lan, kinh ngạc nhìn qua——-

Nắm tay của Trịnh Liệt siết chặt tới mức phát ra tiếng răng rắc, mặt không chút thay đổi nhìn cậu.

“Cha nuôi, tôi…….” Trác Thư Nhiên muốn nói lại thôi. Cậu nhất thời đắm chìm trong khoái cảm rốt cục đả kích được Ân Triệu Lan, thế nhưng không chú ý tới Trịnh Liệt đến.

“Không cần nói nữa, nói gì tôi cũng không tin.” Trịnh Liệt giận dữ cười, “Các người, đều cút hết cho tôi là được!”

Advertisements

5 thoughts on “CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 36

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s