MTCQSCTT

MTCQSCTT: CHƯƠNG 46

  1. Đại liệt cốc

Sau khi hữu kinh vô hiểm đánh quái thăng cấp sáu ngày, lấy Lâm Linh nước mắt lưng tròng phất tay tạm biệt bà dì nhà mình đi, hoàn mỹ chấm một dấu chấm tròn.

Lúc này, năng lực của bốn người so với lúc trước, đều được đề cao rõ ràng.

Đơn giản mà nói, trừ bỏ Hạ Phi, năng lực ba người còn lại đều tiến cấp.

Uy lực phong hệ dị năng của Lee Al lớn hơn, dễ dàng cuốn đá lớn trên mặt đất ném vào trong đàn tang thi, trên mặt đất liền nhiều ra một vùng thịt nát cùng chất lỏng màu cà chua văng khắp nơi. Xem trong mắt mấy người còn lại, thật giống như một bàn tay vô hình nắm lấy đá lớn, nện vài cái “bịch bịch bịch”, thái sơn áp đỉnh (chỉ áp lực lớn) giã mấy con tang thi đáng thương thành bánh thịt.

Hạ Phi thực vui mừng, danh hiệu hung tàn bưu hãn này rốt cuộc đã được hắn nhường lại.

Mà Lâm Linh tựa hồ đang thật sự dựa theo mục tiêu này phát triển . . . . . . Tuy rằng tiểu cô nương há hốc mồm nhìn cánh tay mình mỏng như trang giấy, tỏ vẻ không khoa học không thể tiếp thu các loại, nhưng sự thật là như thế, dù cô nhóc kháng cự biến thành “người giấy” như thế nào, tựa hồ cũng không được.

Hạ Phi rất không phúc hậu vỗ vỗ bả vai cô nhóc, cười tủm tỉm an ủi, biến thành người giấy rất tốt nha, đến thời gian này tháng sau, bọn họ có thể cuốn tiểu thư Lâm Linh giấy nhét vào ba lô, không tốn chỗ, dễ dàng mang theo, thật tốt.

Về phần Mục Nhạn Hành. . . . . .

Giờ phút này là sáng sớm.

Phía trên lòng bàn tay Mục Nhạn Hành một dây mây thật dài đang trôi nổi, lấy tốc độ mắt thường có thể thấy chậm rãi héo rút, từng chút từng chút co lại thành một đoàn, cuối cùng trở nên giống như rau quả sấy khô trong mì ăn liền, từ trên không rơi xuống mặt đất, vỡ vụn.

Mà phía trên lòng bàn tay Mục Nhạn Hành, lại xuất hiện một quả bóng nước trong suốt xanh thăm thẳm.

Hạ Phi tiến qua, hớp một ngụm trên quả bóng nước, dòng nước ngọt thơm trong trẻo chảy từ khoang miệng vào yết hầu, tư vị dịu êm thoải mái khiến hắn thỏa mãn nheo mắt lại, biểu tình sung sướng khiến cho Mục Nhạn Hành đang cung cấp bóng nước cũng không nhịn được bật cười, thỏa mãn đến thế sao?

Ngón tay y vừa động, bóng nước liền bay đến bên môi. Mở miệng, đem lượng nước còn lại một ngụm nuốt xuống.

Đúng vậy, đây là dị năng của y sau khi tiến cấp, từ khống chế thực vật vĩ mô, đã trở nên có thể thao túng thực vật ở cấp độ vi mô, dị năng càng thêm tinh tế tỉ mỉ, dạng như, ngẫu nhiên rút hơi nước từ trong thực vật ra, đưa cho mọi người nhuận giọng.

Đương nhiên, rút hơi nước là nhẹ nhàng nhất. Mục Nhạn Hành hiện giờ còn đang thử nghiệm trích mật từ hoa, thử nghiệm này chiếm được ủng hộ cổ vũ từ mọi người—— ừm, tuy rằng hấp thu tinh thạch có thể thoát khỏi cảm giác đói khát, nhưng mà quả nhiên, đầu lưỡi đã lâu không cảm nhận được hương vị gì dù là nhạt nhẽo trong khoang miệng, hiện giờ đang mãnh liệt khát cầu hương vị kích thích.

Hạ Phi tỏ vẻ bí hiểm, nhân loại chỉ khi điều kiện sống tốt lên, mới có thể đi lo lắng vấn đề hương vị. Mà khát cầu của bọn họ đối với mật hoa, lại thuyết minh tình cảnh bọn họ hiện tại đang trong giai đoạn trung bình khá, nếu không còn có bản lĩnh đòi ăn uống tốt hơn sao?

Mục Nhạn Hành dưới ánh mắt tấn công của mọi người, còn thật sự hứa hẹn sẽ nhanh chóng làm quen với dị năng tiến cấp, từ đó cải thiện thức ăn của mọi người.

Lại trích ra hai cái bóng nước, phân biệt giao cho Lee Al cùng Lâm Linh, bốn người mới đứng lên từ tấm đệm lá cây trên mặt đất, vặn vặn thắt lưng, vung vung cánh tay, bộ dáng lười nhác nếu bị mấy người sống sót còn lại nhìn thấy, nói không chừng sẽ hận không thể hung hăng tát cho bọn hắn mấy phát —— nhàn nhã quá … , nhìn thấy thật khó chịu! . . . . . . gì gì đó đi?

Hạ Phi cào cào mái tóc thật dài, rủ trên trán, nhìn về hướng tụ cư phía trước: “Đã nhiều ngày thế này, có muốn trở về nhìn xem không?”

“Muốn đi thì đi, giả mù sa mưa hỏi này hỏi nọ làm chi?” Một tiểu long quyển mê người vẫn đang lượn lờ trên ngón trỏ của Lee Al, nhưng mà thường thường vỡ vụn, lại ngưng tụ lại một lần nữa —— cậu đã bắt đầu quen thuộc với dị năng bỗng nhiên biến chất, tranh thủ tăng lên độ chính xác của việc khống chế dị năng.

“Từ nơi này đi tụ cư, đại khái mất khoảng một ngày.” Mục Nhạn Hành tính khoảng cách, một bên thu thập lá cây, “Dọc theo đường đi dùng dị năng nhiều chút, hôm nay có thể hoàn toàn khống chế tốt dị năng.”

Lee Al đồng ý gật đầu: “Uhm.”

Lâm Linh xụi lơ một bên trên mặt đất, hai cái đùi của cô nhóc lại bỗng nhiến biến thành trang giấy, cả người đều đứng lên không nổi, lệ rơi đầy mặt: “Vì cái gì dị năng của em lại hố cha (thuật ngữ mạng, dùng để nhạo báng, châm biếm, trong đây cứ hiểu là “gạt người”, “làm tổn thương tôi” đi) như vậy a a a ——”

“Lâm Linh dáng người này của nhóc, sẽ được Bạch Cốt Tinh cực kỳ hâm mộ đó nha.” Hạ Phi đi qua, đem người xách lên, hiếu kỳ nói, “Rõ ràng đã biến thành trang giấy, vì sao thể trọng lại không giảm bớt chút nào?”

Lâm Linh trưng ra khuôn mặt khổ bức: “Cân bằng khối lượng?”

Ánh mắt cô nhóc ai oán nhìn chằm chằm hai cái đùi như giấy mỏng dưới váy của mình, thân thể mỏng như trang giấy thật kinh khủng a! Hoàn toàn không giống như là nhân loại được không? Nhìn thấy như vậy, cô còn có một loại cảm giác mình bị bệnh nan y mạng sống không còn bao lâu vậy.

“Cân bằng khối lượng không phải dùng như thế.” Thiếu niên thiên tài khoa học tự nhiên đi tới, nhìn nhìn quanh cô vài vòng, nhếch nhếch khóe môi, “Hạ Phi, thúc nói xem gió của tôi thổi qua, người giấy có thể bay lên hay không? Khỏi phải đi đường, về sau còn có thể xỏ thêm sợi dây chơi thả diều trên không.”

“Lee Al cậu nói ai là người giấy hả!” Chân Lâm Linh quơ quơ, mềm mại như song nước, cô phản bác lại, “Người giấy mới không có độ mềm dẻo này ok?”

“Tôi nói sai rồi.” Lee Al dứt khoát thừa nhận sai lầm.

Lâm Linh kinh ngạc “a” một tiếng, trừng mắt nhìn Lee Al, đây là bản nhân? Tuyệt đối có âm mưu!

Lee Al không phụ kỳ vọng của cô, lạnh lùng bổ sung: “Giống rong biển mới đúng.”

Một mảnh mong mỏng, mềm mại dẻo dai, có thể gấp có thể xếp lại có thể khôi phục.

“. . . . . .” Lâm Linh không thể không thừa nhận, cô cảm thấy Lee Al nói rất đúng, sau đó cô giãy giãy thân mình, “Hạ Phi đại ca, có thể thả em xuống.”

“Chân khôi phục rồi?” Hạ Phi liếc liếc mắt nhìn hai cái chân nhỏ đã khôi phục bình thường, yên tâm thả người xuống, đợi Lâm Linh đứng vững, hắn mới buông tay.

Dị năng của Lee Al không khống chế được, thể hiện ở gió thao túng không nghe sai sử, tỷ như nói tiểu long quyển trên ngón tay cậu ngẫu nhiên tan vỡ. Mà dị năng của Lâm Linh không khống chế được, chính là giống như bây giờ, thể hiện tại mỗi một bộ phận trên thân thể. Ngẫu nhiên một bộ vị nào đó không thể khống chế mà biến hình, là chuyện thực bất đắc dĩ.

Để giảm bớt chuyện không thể khống chế dị năng gì đó, bọn họ càng cần khắc khổ rèn luyện nhiều.

Lên đường hướng về phía tụ cư, dọc theo đường đi không cần gấp gáp, tất cả mọi người cố ý chậm lại tốc độ. Một bên đi một bên sử dụng dị năng nhiều lần, mỏi mệt thì hấp thu năng lượng tinh thạch màu đỏ, bất tri bất giác, thực lực mấy người đều không phát giác mà tăng lên.

Dị năng của Hạ Phi còn chưa tiến cấp, nhưng hắn tổng cảm thấy dị năng của hắn đến giai đoạn cấp ba cũng nhanh thôi.

Mà dị năng của hắn không khống chế được, chính là thể hiện ở dị năng chịu ảnh hưởng của cảm xúc, ngôn hành cử chỉ khác quá xa biểu hiện của bản thân lúc bình thường. Tỷ như giai đoạn thứ nhất – thị huyết, giai đoạn thứ hai –bạo ngược. . . . . . Không biết giai đoạn thứ ba là gì?

Thế nhưng mặc kệ là cái gì, hắn đều có thể có ý thức khống chế hành vi bản thân, ít nhất sẽ không tổn thương đến người bên cạnh.

Đi dọc theo con sông, bọn họ hoàn toàn không lo lắng lệch khỏi mục tiêu.

Tới buổi chiều, bầu trời trong xanh dần dần bị tầng mây bao trùm, giống như đám mây xa xa bị gió thổi về cùng một chỗ, chen chen chúc chúc chồng chồng chất chất với nhau, khiến cho sắc trời tối sầm lại rất nhanh, độ ấm bốn phía tựa hồ cũng giảm xuống, gió thổi vù vù, càng ngày càng lớn.

Đá vụn tro bụi trên mặt đất bị cuốn bay lên trong không khí khô hanh, thực dễ khiến tầm mắt người ta trở nên mơ hồ.

Hạ Phi híp mắt, tiến đến bên cạnh Mục Nhạn Hành, dùng ngữ khí hâm mộ ghen tị oán giận chua lét: “Nhạn Hành thật tốt mà. . . . . .”

“Hửm?” Mục Nhạn Hành không rõ cho nên nhìn về phía Hạ Phi, nhưng lúc nhìn đến tươi cười trêu tức trên khuôn mặt tuấn mỹ của đối phương, trái tim lập tức buộc chặt, nghiêm túc cảnh giác.

Hạ Phi nâng ngón tay, nhẹ nhàng chạm vào hàng lông mi dày của Mục Nhạn Hành: “Phòng gió chắn cát, thật tiện lợi.”

Lông mi bị tập kích bất ngờ bất an run rẩy, lưu lại dấu vết mềm mại ngưa ngứa trên đầu ngón tay, cảm xúc ngắn ngủi như một cọng lông chim, nhẹ nhàng đảo qua góc khuất mẫn cảm nhất trong lòng.

Mục Nhạn Hành bắt lấy tay Hạ Phi, giữ tại bên cạnh, mới thấp giọng nói: “Đừng đùa.”

Ánh mắt y nhanh chóng liếc nhìn Hạ Phi một cái, đôi mắt người này cực xinh đẹp, hắc bạch phân minh, luôn phủ một tầng hơi nước mê người, vì thế khiến cho đôi mắt người này cũng ôn nhu như nước, kẻ khác cam tâm sa vào. Đôi mắt hẹp dài, có loại cảm giác cơ trí thông tuệ, mà trên thực tế người này cũng đích xác thật thông minh. Khóe mắt nhếch cao cao, nhưng không cảm thấy hắn cao ngạo, chỉ biết lúc người này dùng khóe mắt nhìn người, thêm vài phần phong tình quyến rũ không thể nói rõ, khiến người ta tim đập căng thẳng miệng khô lưỡi khô.

Y thu lại ánh mắt, nhìn chằm chằm dưới chân: “Của anh cũng vậy. . . . . . thật tiện lợi.” Lông mi mềm mại thật dài rung động lòng người, loại câu này, y sao có thể nói ra miệng được?

Hạ Phi nhìn làn da nam nhân lại đỏ lên, liếm liếm khóe môi, từ bất đạt ý (lời nói không diễn tả hết ý nghĩa): “Đói bụng.”

“Đã nói, không cần chỉ lo chắt lọc tinh thạch màu đỏ cho chúng ta, Hạ Phi anh cũng phải hấp thu năng lượng mới được!” Mục Nhạn Hành cau mày giáo huấn hắn, sắc mặt nghiêm túc, nhưng yêu thương quan tâm trong mắt lại hoàn toàn bán đứng y, thế nên khiến cho gương mặt y không có chút lực uy hiếp nào. Tay y sờ soạng trong ba lô, tính toán lấy lá cây ra trích thành bóng nước, “Khát sao? Uống chút nước trước.”

“Tôi đói bụng.” Hạ Phi đè đôi tay đang lục lọi của Mục Nhạn Hành lại, ánh mắt sáng quắt theo dõi y, tiện đà ngẩng khuôn mặt ôn nhu tươi cười lên, “Muốn ăn Nhạn Hành.”

“A. . . . . . A?” Mục Nhạn Hành đón lấy ánh mắt sáng quắt của Hạ Phi, trì độn ngớ ra một lúc lâu, ngơ ngác nhìn đôi mắt kiên định ái muội của Hạ Phi, đứng im như tượng, không thể cử động. Lúc giọt nước mua từ trên không trung rơi xuống chạm vào chóp mũi y, y mới đột nhiên hồi phục tinh thần, quẫn bách đi về phía trước vài bước, giọng nói hơi lớn có chút mất tự nhiên, “Trời mưa, đều đến trú dưới tán cây đi!”

Dưới lòng bàn tay y, một gốc cây cao lớn đột ngột mọc lên từ mặt đất, che khuất khoảng không trên đỉnh đầu mọi người.

(Thiệt không khoa học, sét đánh giật te đầu chứ ở đó mà trú)

Hạ Phi xé một mảnh lá cây, nhìn thấy người nọ nghiêm mặt, cước bộ trở nên có chút bối rối, nhíu mày không rõ ý tứ, Nhạn Hành, anh còn muốn trốn sao? Đã trốn được một lần, còn có thể trốn lần thứ hai?

Nói đến điểm da mặt mỏng này, khi đùa giỡn thì thật thú vị, nhưng đến lúc cần nghiêm túc, thật khiến người ta buồn bực nhức đầu .

Hạ Phi gãi gãi cằm, Nhạn Hành thẹn thùng hắn thực thích, nhưng có vài chuyện, hắn vẫn cần dạy Nhạn Hành thả lỏng chút mới được.

Advertisements

9 thoughts on “MTCQSCTT: CHƯƠNG 46

Trả lời little1991 Hủy trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s