MTCQSCTT

MTCQSCTT: CHƯƠNG 45

  1. [7] Kéo quái xoát kinh nghiệm thăng cấp

Sau khi. . . . . .”cái kia” của Lâm Linh đến, dưới đề nghị của Hạ Phi, bốn người ba ngày sau đó, một mực đứng tại chỗ không hoạt động.

Dùng lời của Hạ Phi mà nói, Lâm Linh hiện giờ trong mắt tang thi, là một khối bánh ngọt lớn thơm ngào ngạt, trốn đông trốn tây không ngừng đổi vị trí, sẽ chỉ khiến phía sau bọn họ kéo theo một chuỗi quái dài, chẳng những không an toàn, ngược lại còn khiến cho tình cảnh mọi người càng thêm nguy hiểm.

Cho nên so với tiến lên, còn không bằng đứng tại chỗ bất động, “mùi bánh ngọt” truyền không quá xa, số lượng tang thi bị hấp dẫn tới cũng có hạn, nhiều nhất chỉ khiến bọn họ thêm bận rộn một chút thôi.

Ba người cùng tán thành lời hắn nói, vì thế đề nghị được thông qua.

Mà chính như Hạ Phi tiên đoán, tang thi bị Lâm Linh hấp dẫn tới đích xác so với lúc trước nhiều hơn vài lần, nhưng dưới sự phối hợp vô cùng tốt của mọi người, thêm vào phụ trợ của tinh thạch màu đỏ mà Hạ Phi chiết ra, hữu kinh vô hiểm mà vượt qua.

Giữa trưa ngày thứ ba, một đàn tang thi nhỏ tới gần lại bị đánh nát đầu, bốn người không chút cố kỵ vươn tay đào tinh thạch có đường tơ máu ra khỏi bộ óc tanh hôi, rồi cùng đến bờ sông rửa sạch sẽ, cuối cùng giao cho Hạ Phi.

Hạ Phi làm người trích chiết tinh thạch màu đỏ, trong chiến đấu cơ hồ rất ít khi động thủ, Mục Nhạn Hành cùng Lee Al chắn phía trước hắn, để hắn chỉ cần cung cấp tinh thạch màu đỏ là được, chuyện chiến đấu giao cho hai người bọn họ giải quyết.

Cúi đầu nhìn hơn mười viên tinh hạch được rửa sạch sẽ, còn vươn vài giọt nước trong lòng bàn tay, Hạ Phi uể oải sụp bả vai, a a, hắn sắp thành máy chắt lọc tinh thạch màu đỏ có phải không? Luôn được Nhạn Hành cùng Al che chở, khiến hắn cảm thấy hắn giống như Lâm Linh có “cái kia” đến. . . . . .

Thật nhàm chán. . . . . .

Không hình tượng nằm vật ra, đại thụ Mục Nhạn Hành biến ra tựa hồ trở thành vị trí chuyên biệt của hắn. Hạ Phi hữu khí vô lực nắm tinh hạch, lấy năng lượng trong từng viên tinh hạch ra, một lát sau, trên mặt đất liền có thêm một đống nhỏ tinh hạch trong suốt trống rỗng, mà trong tay hắn, cầm một nắm tinh thạch màu đỏ ướt át.

“Ăn cơm ăn cơm.” Lee Al không chút thành ý nói, vươn tay lấy mấy viên trong lòng bàn tay xòe ra của Hạ Phi, “Hạ Phi, vất vả a.”

“Lần sau cố gắng dụng tâm nói mấy lời này với tôi chút!” Hạ Phi cảnh cáo không có chút tính uy hiếp nào, vứt mấy viên cho Mục Nhạn Hành cùng Lâm Linh, ngáp một cái thật to, “Lại nói, tinh hạch gần đây, kết tinh màu đỏ lấy ra so với lúc trước lớn hơn.”

“Năng lượng bên trong mỗi viên, cũng nhiều hơn so với lúc trước.” Tốc độ hấp thu của Mục Nhạn Hành rất nhanh, y ngồi xuống bên cạnh Hạ Phi, chậm rãi nói, “Tôi có cảm giác, dị năng thăng cấp, đại khái trong mấy ngày này thôi.”

“Đúng đúng, tôi cũng vậy cảm thấy vậy.” Lee Al lười biếng giơ tay.

Lâm Linh lui ở một bên ấn bụng cười gượng: “Em chỉ cảm thấy mỏi eo . . . . . .” Dị năng thăng cấp gì gì đó, đó là cảm giác gì?

Hạ Phi rốt cục có được một chút hứng thú, hơi chút ngồi thẳng lên: “Đã vậy chúng ta đi tản bộ?” Khóe mắt xếch của hắn ý vị thâm trường liếc Lâm Linh một cái, “Mang theo Lâm Linh.”

“A a? Vì sao phải dẫn theo em?” Lâm Linh một bước cũng không muốn đi ai oán.

“Lâm Linh là mồi nha.” Hạ Phi cười tủm tỉm miêu tả tình cảnh săn bắn tiếp theo cho mọi người, “Chúng ta mang Lâm Linh theo, lượn quanh đây vài vòng, dụ tang thi ẩn nấp trong mấy cái khe ra, đánh nhiều thêm mấy viên tinh hạch, mọi người sớm thăng cấp một chút, thế nào?”

Lee Al lại lười biếng giơ tay: “Tán thành.”

“Hey hey?” Lâm Linh há hốc mồm, rưng rưng nước mắt nhìn về phía Mục Nhạn Hành, ngàn vạn lần đừng mà, lỡ cái XXX loại dài mà Mục đại ca tạo ra cho cô bị thấm ra hai bên thì sao bây giờ, trước mạt thế loại XXX đặc biệt cũng rò rỉ hai bên đó, càng đừng nói loại thủ công này!

Mục Nhạn Hành bị ánh mắt tiểu động vật của Lâm Linh chọc mù, hạ mắt thấp giọng nói: “Lát nữa, anh lại làm nhiều thêm mấy cái, lúc tản bộ mang theo.”

Mấy cái? Mấy cái gì?

Lâm Linh tuyệt vọng che mặt, loại chuyện rò rỉ hai bên cánh này, không phải số lượng có thể bù lại được đâu mà Mục đại ca!

Mà Hạ Phi cùng Lee Al, hai cái tên không có lương tâm đã ôm thân cây phụt phụt cười ra tiếng.

“Cảm giác như là, vợ chồng tân hôn mang theo con ra ngoài, người mẹ thực hiền huệ vì cục cưng chuẩn bị thêm tã giấy vậy. . . . . . Đúng không, Hạ Phi?” Thiếu niên ghé vào thân cây, cười đến nước mắt giàn giụa, trên khuôn mặt tái nhợt nhiều thêm vài phần biểu cảm, “Tản bộ, thật sự là một nhà ba người ấm áp.”

Hạ Phi cũng ôm thân cây không buông tay, thế nhưng tốt xấu vẫn động động cánh tay, chuẩn xác không lầm chọc vào hai má mềm mại của thiếu niên: “Là một nhà bốn người.”

Mục Nhạn Hành: “. . . . . .” Hiền huệ. . . . . . mẹ?

Lâm Linh: “. . . . . .” Giấy, tã giấy?!

Mặc kệ như thế nào, tại mạt thế nguy cơ tiềm tàng, tăng thực lực của mình lên vĩnh viễn đều bức thiết và trọng yếu. Chuyện tới trước mắt mới phát hiện không có năng lực bảo toàn bản thân cùng mọi người, loại chuyện tiếc hận này, tốt nhất vĩnh viễn không cần phát sinh!

Lâm Linh tuy rằng nơm nớp lo sợ chuyện rò rỉ hai bên, nhưng vẫn ngoan ngoãn nằm úp sấp trên lưng Hạ Phi. Tốc độ di chuyển của bọn họ lúc này điên cuồng nhất từ xưa đến nay, Lâm Linh nghĩ muốn cậy mạnh tự mình đi cũng vô pháp thực hiện—— cô theo không kịp a!

Bọn họ chủ yếu là hướng về nơi có khe, sẽ không tiếp cận quá gần, nắm chắc khoảng cách, không nhanh không chậm dùng hương vị “bánh ngọt” của Lâm Linh hấp dẫn tang thi cực đói ra, tới một con giải quyết một con.

Đi dạo một vòng, cho đến buổi tối, nửa ba lô tinh hạch vác trên lưng Mục Nhạn Hành, nhìn qua có vẻ nặng trịch, khiến bốn người không tự chủ lộ ra nụ cười vừa lòng—— chủ động ra trận quả nhiên đáng giá, thu hoạch tương đối dồi dào.

Một lần nữa về tới bờ sông, hơi chút lệch khỏi nơi nghỉ ngơi giữa trưa.

Mục Nhạn Hành cùng Lee Al là chiến lực chính, sau buổi trưa có chút mệt mỏi, tinh thần lực cũng tiêu hao thật nhiều, bị Hạ Phi phất tay xua đi nghỉ, mà tự bản thân Hạ Phi, lại mang nửa ba lô tinh hạch đi đến bờ sông.

Lắc lắc ba lô trong tay, cảm giác tinh hạch nằng nặng trong đó nảy lên va chạm, không khỏi có loại vui vẻ sau khi thu hoạch thành quả lao động.

Hấp thu hết tinh hạch này, thực lực của mọi người sẽ tiến thêm một bước đi?

Cẩn thận rửa sạch bụi bẩn trên tinh hạch, giặt ba lô xong, Hạ Phi mới trở lại bên ba người đang nghỉ ngơi, mỉm cười nói: “Tranh thủ đêm nay là có thể đột phá thành công nha.”

“Có lẽ.” Mục Nhạn Hành nói như vậy, nhưng trong giọng nói đã có tràn đầy tin tưởng, y kéo Hạ Phi ngồi xuống bên cạnh, trầm giọng nói, “Đột phá là chuyện trong hai ngày này thôi, cho nên Hạ Phi anh không cần phải miễn cưỡng chính mình.”

Y còn nghiêm túc nhìn thẳng vào mắt Hạ Phi: “Chiết tinh hạch cũng cần tiêu hao tinh thần lực, tiêu hao của Hạ Phi anh, không ít hơn tôi cùng Al.”

“Cho nên?” Hạ Phi dường như nghe không hiểu lời y, mỉm cười hỏi.

Mà Mục Nhạn Hành cũng không ngại nói trắng ra chút nữa: “Cho nên Hạ Phi anh cũng cần nghỉ ngơi, cũng cần hấp thu năng lượng tinh hạch. Không cần vì tăng thực lực của bọn tôi, mà hà khắc ép buộc bản thân. Cho dù chậm một chút, một hai ngày sau bọn tôi cũng sẽ đột phá, chỉ là thời gian chậm một chút mà thôi.”

Hạ Phi nghiêng thân qua, đặt chóp mũi lên chóp mũi y, trong mắt đầy ý cười: “Tôi là muốn hỏi, cho nên Nhạn Hành đây là quan tâm tôi, lo lắng cho tôi sao?”

Hơi thở thân cận ái muội triền miên đan vào nhau, trong con ngươi tối tăm của Mục Nhạn Hành hiện lên một tia bối rối, nhưng ngay lập tức trấn định lại, bình tĩnh nhìn vào đôi mắt phượng hẹp dài mang đầy ý cười của Hạ Phi, vững vàng nói: “Phải”

Cánh môi đỏ nhạt của Hạ Phi vừa lòng nhếch lên một nụ cười thật tươi, hắn không tiếp tục lại gần, ngược lại lần nữa ngồi thẳng thân mình, chỉ là hai tay nhanh chóng dán vào hai má Mục Nhạn Hành: “Thật nóng!”

Thân mình Mục Nhạn Hành lại cứng ngắc, yên lặng gỡ hai tay Hạ Phi xuống, giam cầm trong tay mình, nghiêm mặt nói: “. . . . . . Mặt trời chiếu.”

Lâm Linh một tay che trán nhìn lên không trung. . . . . . Ông mặt trời, ông xuống núi rồi lại quay trở lại nữa hả?

Nghiêng người liếc tiểu nha đầu một cái, Hạ Phi mặc kệ hai tay bị Mục Nhạn Hành nắm giữ, cũng không nghĩ muốn rút lại, thuận theo tư thế bị nắm, cả người dựa vào trong ngực Mục Nhạn Hành, dáng vẻ biếng nhác lại thỏa mãn, trước lúc Mục Nhạn Hành đẩy hắn ra, nhanh chóng nói: “Chắt lọc tinh hạch trong tư thế này mà nói, sẽ không cảm thấy mệt mỏi nữa. Nhạn Hành anh đừng lộn xộn đó.”

Mục Nhạn Hành quả nhiên không có động đậy nữa.

Lâm Linh tiếp tục đỡ trán, chắt lọc tinh hạch còn cần phân tư thế sao? Hạ Phi đại ca anh coi anh là đạo sĩ tu tiên, lúc tu luyện phải khoanh chân hả? —— Cho xin đi, lần sau mà muốn chiếm tiện nghi, dụng tâm nghĩ cái lý do bình thường chút có được không?

Cô đồng tình nhìn Mục đại ca một cái, tiếp tục như vậy, Mục đại ca sẽ luôn bị mấy cái lý do vụng về lừa gạt đáng thương biết bao nhiêu? Hoàn toàn kéo thấp chỉ số thông minh của Mục đại ca có được hay không!

“Tình thú.” Lee Al ngồi xếp bằng, hai tay chống cằm nhẹ nhàng phun ra hai chữ.

“Hả?” Lâm Linh hoang mang một giây, lập tức bừng tỉnh đại ngộ, cô nhớ từng cùng Lee Al thảo luận qua, cho nên như chuyện Chu Du đánh Hoàng Cái (1) mà nói. . . . . . Hạ Phi đại ca vui lòng lấy cớ vụng về, Mục đại ca tình nguyện bị gạt. . . . . . Ồ, đúng là như vậy.

(1) nghĩa đại khái là một người đánh, một người tình nguyện chịu đánh, chi tiết thỉnh tra google.

“Nhóc con chưa dứt sữa.” Hạ Phi cười nhạo xuất hiện, tung tinh thạch đã chiết xong trong tay ra, “Nhanh nhanh nuôi tiểu long quyển (lốc xoáy nhỏ) của cậu thành đại long quyển (lốc xoáy to) đi, ngày nào đó nếu có thể có quy mô lớn như gió lốc trên biển, rồi hãy nghĩ tới mấy chuyện này.”

Lee Al tiếp được tinh thạch màu đỏ, nắm trong tay, nghĩ đến cảnh tượng phất tay một cái chính là một cơn bão, còn nghiêm túc gật gật đầu, đó là một mục tiêu phấn đấu tốt lắm.

“Đúng rồi, Hạ Phi đại ca các anh hôm nay có chú ý tới một con tang thi hay không?” Lâm Linh bỗng nhiên nhớ tới cái gì, kích động mở miệng.

“Tang thi gì?” Hạ Phi liếc mắt nhìn cô nhóc, tang thi không phải đều là một dạng sao? Dữ tợn xấu xí, ngửi được chút hương thịt liền hấp tấp không thôi.

“Có một con tang thi, lúc đi qua một cái khe, cùng hai ba mươi con tang thi khác bổ nhào tới. . . . . .” Lâm Linh hưng trí bừng bừng nhớ lại, “Nó chạy cuối cùng, nhưng sau khi tang thi ở phía trước bị Mục đại ca với Al giết hơn mười con, nó liền lập tức xoay người chạy về cái khe!”

“Cô xác định không hoa mắt?” Lee Al lạnh lạnh nói, “Tang thi ngửi được mùi máu, con trước hi sinh con sau tiếp bước thôi (tiền phó hậu kế tử nhi hậu dĩ), sao có thể quay đầu chạy chứ?”

“Tiền phó hậu kế tử nhi hậu dĩ (cha truyền con nối) không phải dùng như vậy!” Cô nàng hệ tiếng Trung theo thói quen sửa đúng, song còn nghiêm túc nói, “Tuyệt đối không có nhìn lầm! Cho nên em mới cảm thấy thật thú vị đó. . . . . . Bộ dáng giống như bị bọn Mục đại ca dọa sợ vậy. . . . . . Loại tang thi này, lần đầu tiên gặp đúng không?”

Hạ Phi hơi hơi nheo mắt lại: “Tang thi bị dọa sợ, bị cái chết của đồng loại nó dọa? Nếu thật là bị dọa, vậy vấn đề không còn thú vị rồi.”

Trong ánh mắt dần dần giật mình cảnh giác của mọi người, hắn chầm chậm nói: “Ít nhất, có suy nghĩ mới có thể bị dọa . . . . . . Chí ít, là suy nghĩ đơn giản nhất. . . . . .”

Trong bóng tối yên tĩnh, cuối cùng hắn tổng kết: “Về sau, phiền toái lớn.”

Tang thi. . . . . . Quả nhiên bắt đầu tiến hóa .

Advertisements

14 thoughts on “MTCQSCTT: CHƯƠNG 45

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s