Cha nuôi và con nuôi

CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 35

Chương 35:

Đoàng! Đoàng! Đoàng!

Đoàng! Đoàng! Đoàng!

Đoàng! Đoàng! Đoàng!

Trịnh Liệt mang kính bảo hộ cùng nút tai, mặt không chút thay đổi nâng súng máy móc lặp lại động tác bắn, thẳng đến cái bia hình người gần như nát vụn, đạn trong ổ đạn toàn bộ dùng hết, hắn mới tháo kính bảo hộ xuống ném đi, vẫy vẫy mái tóc ướt sũng, xoa thắt lưng bực tức thở ra từng hơi từng hơi mạnh!

Ánh mắt còn vươn sát khí tùy ý đảo qua, mấy vị người mới nguyên bản bị khí thế hùng hổ của hắn dọa tới mức lui thẳng vào góc tường nhất thời thân thể chấn động, tinh thần căng thẳng, tất cả hít vào một ngụm khí lạnh dán người trên tường!

Tiêu Sân thấy thế, nhai kẹo cao su, nắm tay đưa ra sau lưng giương ngón cái lên, ý bảo bọn họ rời đi.

Nhóm người mới mặc trang phục ngụy trang như được đặc xá, lập tức chuồn mất, rất nhanh không thấy bóng người.

Tiêu Sân cau mày phun kẹo cao su xuống đất, dùng chân hất một chút cát lấp lên. Anh gần đây bị Lý Hướng Nam cấm hút thuốc, nhưng vẫn không quen được vị của kẹo cao su.

“4219, dạy cậu lâu như vậy, đến hôm nay mới ra dáng một thằng đàn ông nhất!” Tiêu Sân nhìn Trịnh Liệt, vừa lòng gật gật đầu.

Trịnh Liệt quay đầu nhìn anh một cái, dở khóc dở cười, không biết nói sao: “Sân ca, anh làm huấn luyện viên đến nghiện rồi?” Nội tâm thì lại rít gào: hắn vẫn luôn là một thằng đàn ông chân chính được không?!

Cái gọi là cảnh sát cùng thổ phỉ chung một nhà. Tiêu gia cắm rễ ở Nam Phong thị đã lâu, ở trong trạng thái nửa trắng nửa đen, cục cảnh sát Nam Phong thị có một nửa là người Tiêu gia. Tiêu Sân là thủ lĩnh hắc đạo, ở cục cảnh sát còn là một huấn luyện viên súng ống có tiếng, ngẫu nhiên sẽ đến sân huấn luyện của đội cảnh sát thao luyện cho những người mới muốn đạt được tư cách mang súng cảnh sát. Trịnh Liệt cùng An Thế Duy đều từng một thân trang phục ngụy trang bị mang đến huấn luyện chung với nhóm cảnh sát. Nhưng mà Trịnh Liệt là bị Tiêu Sân ép tới, An Thế Duy là bị anh cả nhà y nắm tới. Số hiệu của hai người phân biệt là 4219 và 4291. Hiện tại trong cục cảnh sát còn có mấy người là học viên cùng một kì với Trịnh Liệt, trong đó hai, ba người có quan hệ không tồi, tan ca cùng đến câu lạc bộ của Tiêu Sân chơi đùa, so với hoàn khố như Trịnh Liệt này còn điên hơn.

Trịnh Liệt sau khi gặp Hà Vi An bị chuyện Tần Trăn làm kích thích đến trán nổi gân xanh. Hắn nhịn không được trực tiếp gọi cho Tần Trăn, đánh phủ đầu một câu: “Tần Trăn, ngừng ngay việc ngu xuẩn cậu đang làm, đừng ép tôi phải tuyệt tình!”

Tần Trăn ở đầu bên kia trầm mặc một chút, nhẹ nhàng nói: “Cha nuôi, trừ phi tôi chết. Muốn tôi dừng tay, trừ phi tôi chết.”

Trịnh Liệt bị sự quyết liệt ẩn chứa trong những lời này chấn động, tiếp theo tức giận đến xanh mặt: “Vậy đi tìm chết đi!”

Nói xong Trịnh Liệt liền ném mạnh điện thoại xuống đất vỡ nát! Hắn thật muốn mở đầu Tần Trăn ra xem rốt cuộc cậu đang suy nghĩ cái gì!

Tiếp tục như vậy, Trịnh Liệt hoàn toàn không còn tâm tư làm việc. Trong lòng nghẹn một cục tức cần phải phát tiết ngay, hắn lái xe đến một sân huấn luyện bắn bia của cục cảnh sát cách công ty không xa. Đối với đàn ông mà nói, súng ống cũng giống như bạo lực, có thể khiến cơ thể và tinh thần con người được giải tỏa.

Quả nhiên xong một lượt, tâm tình Trịnh Liệt trở nên tốt hơn nhiều.

Nhưng hắn không nghĩ tới Tiêu Sân cũng trùng hợp đang ở đây.

“…… Đến gặp một người, đúng lúc tới đây.” Tiêu Sân nói, “Thuận tiện có chút đồ vật chuyển cho cậu.”

“Cái gì vậy?” Trịnh Liệt tò mò hỏi. Cái gì trọng yếu như vậy, phải làm phiền đến Tiêu Sân tự mình đưa?

“Được người khác nhờ vả.” Tiêu Sân ngoắc ngoắc ngón tay, “Đi theo ta.”

Ai mà có mặt mũi lớn như vậy? Trịnh Liệt nhướng mày, không có ý kiến bước theo.

Tiêu Sân mở chiếc Land Rover phong cách ra.

Trịnh Liệt động tác lưu loát ngồi vào ghế trước, một xấp tư liệu được ném về phía hắn. Trịnh Liệt luống cuống tay chân tiếp được, tùy tiện rút một tờ ra xem, miệng hỏi: “Đây là cái gì vậy?”

Tiêu Sân lấy gói thuốc ra, ném hộp kẹo cao su rỗng cho Trịnh Liệt ý bảo hắn hỗ trợ làm chứng trước mặt Lý Hướng Nam, châm thuốc nói: “Lúc trước không phải chú mày gặp tai nạn giao thông sao? Tài xế gây chuyện bỏ chạy. Phùng Đức tra được một ít đầu mối, chứng thực tai nạn đó không phải là ngoài ý muốn. Sau đó ta nhận lấy tiếp tục cho người điều tra, tốn gần nửa năm, cuối cùng đào được người ra, ẩn núp cũng đủ sâu.”

Trịnh Liệt kỳ thật không có ấn tượng gì lắm với vụ tai nạn giao thông trở thành bước ngoặc nhân sinh kia, chỉ mơ mơ hồ hồ nhớ được có một chiếc xe lao tới, hắn theo bản năng bảo vệ Trịnh Minh Bảo đang ngồi trên ghế phó lái, sau đó chính là não hắn bị chấn động, mơ một giấc mộng quá mức chân thật, tỉnh lại liền nhìn thấy Phùng Đức, mà Trịnh Minh Bảo thì lông tóc vô thương.

Nghe thấy Tiêu Sân nói vụ tai nạn đó không phải ngoài ý muốn, ánh mắt Trịnh Liệt lóe lên một cái: “Người đang ở đâu?”

Ánh mắt Tiêu Sân trở nên có chút kỳ lạ: “Trọng điểm không phải là tài xế gây chuyện, mà là người sai khiến làm ra chuyện này.”

“Sân ca, anh đừng úp mở nữa. Có chuyện cứ nói thẳng.” Tâm tư Trịnh Liệt khẽ động.

Tiêu Sân rút một một bức tranh phác họa từ trong xấp tư liệu giơ lên: “Thằng đó không biết tên người bỏ tiền, sau đó dựa theo trí nhớ phác họa ra, được cái này.”

Trịnh Liệt tiếp nhận bức tranh phác họa, nhìn kỹ, tâm lập tức trầm xuống.

*****************************************

“Ba ba!” Trịnh Minh Bảo thấy Trịnh Liệt đến, theo thói quen nhảy lên trên người hắn.

Trịnh Liệt cong môi, vừa xoa xoa mặt vừa dỗ bé: “Minh Bảo Bảo tiếp tục vẽ vẽ được không? Ba ba có việc muốn nói với anh con.”

“Bảo bảo không thể nghe sao?” Trịnh Minh Bảo nghiêng đầu.

Trịnh Liệt lắc đầu: “Không thể.”

Trịnh Minh Bảo cúi đầu nghĩ nghĩ, ngẩng đầu nhìn Trịnh Liệt một cái, ngoan ngoãn gật đầu: “Dạ, Minh Bảo Bảo nghe lời ba ba.”

Trịnh Liệt buông bé ra, đẩy bé ra bên ngoài.

Trịnh Minh Bảo đi một bước ngoái đầu lại ba cái về phía tầng hầm ngầm.

Trịnh Liệt chờ thân ảnh bé mất hẳn, cầm một xấp tư liệu ngồi xuống sô pha: “Thư Nhiên, cậu lại đây một chút.”

“Cha nuôi, chuyện gì?” Trác Thư Nhiên đặt một ly trà ướp hoa trước mặt Trịnh Liệt, đẩy đẩy kính, ngồi xuống sô pha đối diện Trịnh Liệt.

Cậu vẫn là cách ăn mặc vạn năm không thay đổi cũ kia, nhưng có lẽ do ảnh hưởng tâm lý, Trịnh Liệt cảm thấy cậu có một chút xa lạ nói không nên lời.

“Tôi muốn cậu giải thích một chút.” Trịnh Liệt đưa tư liệu của vụ tai nạn cho cậu.

Trác Thư Nhiên nhìn Trịnh Liệt một cái, sắc mặt không đổi tiếp nhận tư liệu, cẩn thận lật xem từng tờ một, thẳng đến nhìn thấy bức tranh phác họa kia, động tác của cậu mới dừng lại.

Trịnh Liệt không hề chớp mắt nhìn cậu.

“……. Cha nuôi đã tìm Ân thiếu chưa?” Trác Thư Nhiên gõ gõ vào bức tranh phác họa, không có giãy dụa hay phủ nhận, chỉ hỏi một câu này.

Bởi vì gương mặt trong bức tranh, giống Ân Triệu Lan cũng giống Trác Thư Nhiên.

Trịnh Liệt trầm giọng nói: “Không phải cậu ta. Cậu ta sẽ không thương tổn Minh Bảo Bảo.” Ân Triệu Lan là một người ân oán rõ rang. Cậu rất thù dai, nhưng cho tới bây giờ chỉ đối phó với người có thù với mình, sẽ không liên lụy người vô tội. Cho dù Ân Triệu Lan muốn tìm người giết hắn, cũng sẽ chỉ giết một mình hắn. Cậu ta thậm chí không biết Trịnh Minh Bảo!

Hơn nữa Tiêu Sân cũng nói, lúc tên tài xế gây chuyện giao dịch cùng người kia, Ân Triệu Lan có chứng cứ ngoại phạm.

Cho nên lúc Trịnh Liệt nhìn thấy bức phác họa này, hắn mới có thể khiếp sợ như vậy! Hắn hoàn toàn không nghĩ tới Trác Thư Nhiên vô hại, người đem lại cảm giác an toàn nhất trong cảm nhận của hắn, sẽ có quan hệ với vụ tai nạn của hắn, trong đó còn liên lụy đến Trịnh Minh Bảo!

“Chẳng lẽ tôi sẽ thương tổn Minh Bảo Bảo?” Trác Thư Nhiên hỏi lại.

“Tôi không biết.” Trịnh Liệt nhìn cậu, chất vấn, “Cậu nói cho tôi biết, vì sao muốn thuê người tông xe tôi?”

Trác Thư Nhiên không chút sợ hãi nhìn thẳng hắn: “Cha nuôi, anh thật sự không biết nguyên nhân sao?”

“Nguyên nhân gì? Cậu nói đi!”

“Nếu không có vụ va chạm này, Minh Bảo Bảo bây giờ liệu sẽ còn ngoan ngoãn gọi anh là ‘ba ba’ sao?”

Trịnh Liệt sửng sốt, đột nhiên linh quang chợt lóe: “Chẳng lẽ cậu là vì….”

“Không sai. Vì ngăn cản anh chạm vào Minh Bảo Bảo.” Trác Thư Nhiên đánh gãy lời Trịnh Liệt, trong ánh mắt hiện lên một mạt đau lòng. Cậu rũ mắt: “Tôi biết anh muốn làm gì với Minh Bảo Bảo…. phương pháp của tôi có thể quá đáng, nhưng tôi không biết còn có phương pháp nào tốt hơn…. Cha nuôi, Minh Bảo Bảo yêu anh, anh không thể làm như vậy với em ấy…..”

Trịnh Liệt há miệng thở dốc, nghi vấn ra đến miệng nhất thời chuyển thành cảm giác thẹn thùng áy náy.

Trác Thư Nhiên xem Trịnh Minh Bảo như con mình mà chăm sóc, nhận thấy Trịnh Liệt có tâm tư khác với Trịnh Minh Bảo, muốn cậu phải làm như thế nào? Để cậu trơ mắt nhìn sự tình phát sinh, ba người vốn rất tốt đẹp rốt cuộc không thể quay về như trước được nữa?

Trịnh Liệt nghĩ đến sự bài xích cự tuyệt của Trác Thư Nhiên cùng Trịnh Minh Bảo sau khi sự tình phát sinh trong mộng, hoàn toàn không nói nên lời.

Nguyên lai từ trước tai nạn Trác Thư Nhiên đã muốn nhìn ra Trịnh Liệt ôm tâm tư không nên có với Trịnh Minh Bảo……

Điều này cũng làm sáng tỏ vì sao trong vụ tai nạn, chiếc xe gây chuyện tông vào xe hắn cũng không thực sự dùng sức, cuối cùng Trịnh Liệt cùng Trịnh Minh Bảo đều không có gì đáng ngại. Bởi vì dụng ý của đối phương chính là ngăn cản cùng cảnh cáo, không thực sự muốn tổn thương Trịnh Liệt cùng Trịnh Minh Bảo.

“Tôi thực xin lỗi, cha nuôi. Tôi lúc ấy chính là không có biện pháp nào khác, tôi cho tới bây giờ không hề nghĩ muốn thương tổn anh cùng Minh Bảo Bảo.” Trác Thư Nhiên ngồi xổm bên chân Trịnh Liệt, nắm tay hắn nói.

Lúc này chất vấn đầy bụng Trịnh Liệt đã muốn hóa thành hư ảo.

Trịnh Liệt vuốt tóc cậu, thở dài: “….. Nên xin lỗi chính là tôi…… Nhưng tôi thề, tôi sẽ không bao giờ có loại tâm tư này với Minh Bảo Bảo nữa. Tôi cam đoan, cậu tin tưởng tôi.”

Trác Thư Nhiên chậm rãi ôm lấy cổ hắn, khẽ ‘uhm’ một tiếng: “Cha nuôi, anh lần trước đã hứa rồi. Tôi tin anh.”

Mắt Trịnh Liệt tối xuống, đè lại đầu của cậu hôn môi cậu thật sâu…….

*****************************************

“……. Cho nên, quyết định cuối cùng của cậu là, cứ như vậy quên đi?” Tiêu Sân lắc lắc một hộp kẹo cao su. Trên bàn còn có một hộp nữa. Từ sau khi biết Tiêu Sân có thể ăn hết một hộp thuốc đầy kẹo cao su rất nhanh, Lý Hướng Nam chuẩn bị cho anh tận hai hộp.

Vì thế lúc Trịnh Liệt gặp Tiêu Sân, cũng thực đáng thương không thể tiếp tục hút thuốc, gia nhập hàng ngũ nhai kẹo cao su.

Người chân chính gây nên tai nạn là Trác Thư Nhiên. Nhưng nguyên nhân khiến cậu tạo ra vụ tai nạn này, cũng do lỗi của Trịnh Liệt, lại không có tạo thành thương tổn không thể vãn hồi gì.

“Cậu ta nói không sai.” Trịnh Liệt cau mày nhai kẹo cao su. Hắn tổng cảm thấy cái hương vị này có vấn đề. Cũng chỉ có chị dâu mới đi tin cái đồ quỷ này có thể cai thuốc.

“Cậu tin nó?”

Trịnh Liệt gật gật đầu, chậm rì rì lấy từ trong túi quần một thứ, đưa cho Tiêu Sân.

“Đây là ý gì?” Tiêu Sân tiếp nhận nhìn nhìn, nhướng mày.

Trịnh Liệt thấp giọng lẩm bẩm một câu.

“Khi nào thì có loại ý tưởng này?” Tiêu Sân rốt cục cảm thấy có chút ý tứ.

“……” Trịnh Liệt mím môi không nói lời nào. Kỳ thật hắn cũng rất bị đả kích.

Tiêu Sân nhận lấy thứ đó, vỗ vỗ vai hắn: “Trịnh Liệt, có nên nói chú mày chọn người quá tinh mắt không? Mấy thằng nhãi con của chú mày, không đứa nào là đèn cạn đầu.”

Advertisements

9 thoughts on “CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 35

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s