Cha nuôi và con nuôi

CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 34

Chương 34:

10924727_820157888041957_3469320467305363290_n.jpg

“Trịnh thiếu!” Một tiếng gọi lớn mềm mại đột ngột vang lên.

Trịnh Liệt đang muốn bước vào thang máy chuyên dụng trở về văn phòng sửng sốt, nghiêng đầu nhìn, chỉ thấy một cô gái quần áo đơn giản trang nhã, dáng người nhỏ xinh thon thả, đeo kính râm bước nhanh về phía hắn. Phía sau cô, nữ nhân viên lễ tân mang giày cao gót tựa hồ bất ngờ không kịp ngăn lại, vẻ mặt sợ hãi vội vàng đuổi theo.

“Cô là ai?” Trịnh Liệt nghi hoặc hỏi.

Cô gái dừng lại trước mặt Trịnh Liệt, tháo xuống kính râm lộ ra khuôn mặt thanh tú tiều tụy: “Trịnh thiếu, tôi là Hà Vi An, Vivian.”

Trịnh Liệt nhìn cô bằng một ánh mắt xa lạ mờ mịt: “Tôi quen cô?”

Nghe câu đó, khuôn mặt nữ nhân viên lễ tân nháy mắt trở nên phấn khích, hung hăng trừng mắt liếc nhìn Hà Vi An, cuống quít giải thích: “Trịnh thiếu, vị tiểu thư này nói là quen biết ngài, nhưng cô ấy không có hẹn trước. Tôi chỉ để cô ấy chờ ở đại sảnh, không ngờ cô ấy sẽ đến quấy rầy ngài…..” Bởi vì ngại xưng hô “chủ tịch Trịnh” này hơi già, Trịnh Liệt bảo tất cả mọi người gọi hắn Trịnh thiếu.

“Trịnh thiếu, tiệc rượu Lâu gia, An thiếu phái tôi đi làm bạn gái của ngài!” Thấy vẻ mặt của nữ nhân viên lễ tân dường như muốn gọi bảo an, Hà Vi An vội vàng nói.

Trịnh Liệt nhướn mày: “À, là cô.” Sau đó im lặng, chờ xem Hà Vi An còn có lời gì muốn nói.

Thờ ơ, chẳng hề để ý.

Tuy rằng từng tán tỉnh nhau, nhưng không có tiếp xúc sâu hơn, Hà Vi An tự nhiên sẽ không tự nâng giá trị bản thân. Lúc trước cô cũng từng gặp qua loại hoàn khố tử đệ càng vô tình vô nghĩa hơn so với Trịnh Liệt, trong lòng kỳ thật đã sớm có chuẩn bị. Hơn nữa sau đó Trịnh Liệt không hề liên hệ gì với cô, hiển nhiên là chướng mắt với cô. Vốn Hà Vi An cũng không muốn tự làm mất mặt bản thân, chỉ là nghĩ đến chuyện gặp phải gần đây, cô không thể không tìm tới Trịnh Liệt, cầu hắn thả cho mình một con đường sống.

“Trịnh thiếu, tôi có thể nói chuyện riêng với ngài không?” Hà Vi An dè dặt nói.

“Tôi nghĩ người cô nên tìm chính là An thiếu.” Trịnh Liệt hoàn toàn không có ý định tiếp tục dây dưa với cô. Hắn hiện tại không có hứng thú gì với loại nữ nhân này.

“An thiếu lâm thời có việc xuất ngoại.” Hà Vi An làm sao không biết phải đi tìm An Thế Duy. Nhưng cô chỉ là một minh tinh nho nhỏ miễn cưỡng bước vào cấp hai, nếu không phải quan hệ của người đại diện cùng Trương Cẩm Trường, người chuyên môn sắp xếp người cho An Thế Duy, có chút tốt, cho cô một cơ hội đồng thời xuất hiện trước mặt An Thế Duy cùng Trịnh Liệt, An Thế Duy căn bản sẽ không liếc nhìn cô nhiều thêm một cái. Lúc trước còn tưởng rằng đây là một cơ hội khó có được, ai ngờ chuyện đó lại trở thành mầm móng tai vạ?

“Vậy cô cứ chờ nó về nước.” Trịnh Liệt phủi tay sạch sẽ.

Thấy Trịnh Liệt xoay người bước đi, Hà Vi An dưới tình thế cấp bách vươn tay nắm lấy cánh tay Trịnh Liệt, gấp rút nói: “Trịnh thiếu, xin anh bảo Tần nhị thiếu thả cho tôi một con đường sống!” Cuống cuồng đến ngay cả kính ngữ cũng quên nói.

Tần nhị thiếu? Tần Trăn?

Trịnh Liệt nhíu mày: “Nói rõ ràng.”

“Trịnh thiếu, chúng ta nói chuyện riêng đi.” Hà Vi An cầu xin nói. Người ở đây lắm miệng nhiều lời, cô không thể chịu thêm nhiều chuyện xấu hơn nữa.

Trịnh Liệt liếc mắt nhìn quanh đại sảnh một cái, rất nhiều cái đầu giả vờ giả vịt vây xem lập tức rụt trở về, nữ nhân viên lễ tân đứng ở một bên tiến cũng không được lùi cũng không xong cố gắng giảm bớt cảm giác tồn tại của chính mình, nhưng cái lỗ tai tựa hồ cũng dựng thẳng chuẩn bị nghe bát quái.

Trịnh Liệt giữ chặt cánh tay Hà Vi An: “Đi theo tôi.”

Hai người tiến vào thang máy.

Chờ thang máy bắt đầu chuyển động lên, hai người nam nhân từ trong góc đi ra, là Ân Triệu Lan cùng trợ lý của cậu.

Trợ lý là người mới, trước mắt còn đang thử việc. Cậu ta cùng Ân Triệu Lan ở chung không tệ, nhìn thấy một màn vừa rồi, nhịn không được hỏi: “Trưởng phòng Ân, người vừa rồi là bạn gái của Trịnh thiếu?” Tựa hồ rất ra dáng minh tinh.

“….. Không liên quan đến chúng ta. Đừng xen vào việc của người khác.” Ân Triệu Lan lãnh đạm nói.

“Chỉ là có chút tò mò.”

“Tiếp tục tò mò nữa, cậu có thể lập tức chấm dứt thử việc, thu thập đồ đạc cút đi.”

Thấy Ân Triệu Lan luôn luôn ôn hòa trầm ổn nổi giận, ngay cả lời tàn nhẫn cũng nói ra, trợ lý lập tức câm miệng, trong lòng dâng lên một tia cảm giác quái dị.

Cậu rốt cuộc nói cái gì chọc trưởng phòng Ân đột nhiên nổi giận như vậy?

*****************************************

“Nói đi, chuyện gì?” Trịnh Liệt khoanh tay trước ngực, tựa vào cạnh bàn làm việc, không kiên nhẫn nhìn Hà Vi An.

Bởi vì Tần Trăn gọi Trịnh Liệt là cha nuôi, trong giới giải trí không ít người đoán già đoán non hai người bọn họ có thể tốn tại quan hệ ái muội. Nhưng chỗ tốt của đồng tính chính là cho dù bị chụp được cùng nhau ở chung khách sạn hoặc là nhà hàng, đều có thể qua loa nói rằng là quan hệ bạn bè tốt. Trừ phi bị chụp được ảnh hôn môi hoặc dữ dội hơn là ảnh giường chiếu.

Nhưng trên phương diện này, Tần Trăn luôn rất chú ý. Mà thân phận của Trịnh Liệt suy cho cùng rất khác biệt, người bình thường không có thù hằn gì với hắn, ai cũng sẽ không tùy tiện đắc tội hắn. Huống hồ, bao dưỡng một minh tinh đối với người trong giới giải trí căn bản cũng không phải chuyện gì lớn.

Hà Vi An cũng là người đầu tiên vì chuyện của Tần Trăn mà cầu xin tới hắn.

“Tần nhị thiếu lên tiếng trong giới, từ nay về sau, phàm là thông cáo tôi tiếp nhận, cậu ấy sẽ không nhận.” Hà Vi An che mặt, chỉ thiếu điều muốn quỳ xuống trước mặt Trịnh Liệt.

Thông cáo tương đương bát cơm của ngôi sao. Tần Trăn đây là muốn tuyệt đường lui của cô!

Độ nổi tiếng cùng lực ảnh hưởng của Tần Trăn có thể bỏ xa cô cả mười con phố. Cậu thả ra một câu như vậy, Hà Vi An rốt cuộc không nhận được công việc gì, trừ phi cô rời khỏi giới giải trí.

Trịnh Liệt hơi sửng sốt. Chuyện lạ như thế. Tần Trăn đối với công việc luôn nghiêm túc, hình tượng bên ngoài luôn luôn rất tích cực, điệu thấp, chuyên nghiệp, ôn hòa, chưa từng nghe nói qua cậu cùng nghệ sĩ khác phát sinh chuyện gì. Có Trịnh Liệt làm hậu trường cho cậu nhiều năm, Tần Trăn đều không làm chuyện ỷ thế hiếp người, làm sao thoát khỏi hắn rồi, ngược lại học được làm chuyện tàn nhẫn đối phó người khác như vậy? Người này còn là ngôi sao của S&S!

Hà Vi An làm gì mà đắc tội với cậu tới mức độ này?

Nhưng là……

“Chuyện này không liên quan gì tới tôi.” Trịnh Liệt vô tình nói. Chuyện và người có quan hệ tới Tần Trăn, hắn đã quyết định buông tay hoàn toàn. Cho dù là kế hoạch làng du lịch Nhuận Minh, sau khi hắn xem qua phương án Trần Đường cùng Ân Triệu Lan đưa lên, liền tạm thời toàn quyền giao cho bọn họ. Chờ bọn họ đánh bại các đối thủ cạnh tranh khác, xác định trở thành một trong những bên tham gia kế hoạch công trình kiến trúc xây dựng làng du lịch, hắn mới có chỗ hành động.

“Trịnh thiếu, có liên quan! Tần nhị thiếu nhằm vào tôi là bởi vì ngài!” Hà Vi An nói.

Chẳng hiểu sao lại bị nhằm vào, người nhằm vào cô lại là Tần Trăn vẫn luôn làm việc luôn được đánh giá rất tốt, Hà Vi An không muốn chết không minh bạch, cố lấy dũng khí đi tìm Tần Trăn hỏi nguyên nhân.

Vị ảnh đế như mặt trời ban trưa này nâng lên đôi mắt xếch xinh đẹp của cậu, chỉ nói một câu: “Tôi không thích cô đứng bên cạnh Trịnh thiếu.”

Hà Vi An như gặp sét đánh giữa trời quang, nằm mơ cũng không ngờ Tần Trăn dụng tâm đối phó cô như vậy, chỉ là bởi vì cô làm bạn gái của Trịnh Liệt ở tiệc rượu Lâu gia!

Tuy rằng sớm nghe đồn Trịnh Liệt cùng Tần Trăn là cha nuôi con nuôi nhưng thật ra chính là quan hệ giữa kim chủ bao dưỡng cùng tình nhân bị bao dưỡng, nhưng thẳng đến một giây kia, Hà Vi An mới tin. Hơn nữa cô thật sự không biết Tần Trăn là một người có lòng đố kỵ mạnh như vậy, ngay cả cô chỉ là đứng bên cạnh Trịnh Liệt thôi, cậu ta cũng không cho phép!

Hà Vi An khóc không ra nước mắt chỉ tay lên trời thề với Tần Trăn giữa cô và Trịnh Liệt tuyệt đối không có quan hệ mờ ám gì, hơn nữa cam đoan về sau sẽ không đến gần Trịnh Liệt nữa. Nhưng Tần Trăn không hề lay chuyển.

Thẳng đến Hà Vi An hết cách, cam chịu nói rằng sẽ cầu xin Trịnh Liệt làm sáng tỏ chuyện này cho cô, Tần Trăn mới có phản ứng. Cậu đồng ý, tỏ vẻ nếu Trịnh Liệt tự mình nói với cậu, cậu sẽ tin.

Hà Vi An cùng đường, không thể không đến trụ sở tập đoàn Trung Thiên tìm Trịnh Liệt cầu tình.

Trịnh Liệt nghe Hà Vi An một năm một mười kể rõ đầu đuôi sự tình, đều có chút không tin nổi lỗ tai của mình.

Tần Trăn có tình nhân mới còn lừa gạt hắn. Trịnh Liệt sau khi biết được nổi giận lạnh tâm, cuối cùng chia tay cậu, thỏa mãn ý cậu. Hắn đã quyết định về sau hình đồng mạch lộ (đoạn tuyệt) cùng người kia, không quản bất cứ chuyện gì của cậu nữa. Nhưng Tần Trăn vốn nên cao hứng thoát khỏi hắn, thân mật với tình nhân mới, lại cứ hết lần này tới lần khác dùng đủ cách xuất hiện trước mặt hắn, tựa như, tựa như….. cậu vẫn còn để ý hắn, muốn hấp dẫn lực chú ý của hắn?

Như lời An Thế Duy nói, Tần Trăn muốn đánh chủ ý lên hắn?

Trịnh Liệt phẫn nộ rồi!

Tần Trăn rốt cuộc xem đường đường Trịnh thiếu hắn là cái gì?!

*****************************************

Đồng dạng không thể lý giải Tần Trăn còn có người đại diện Trần Hàm của cậu.

Người thanh niên này đã đi theo Tần Trăn nhiều năm, rất trung thành với cậu nhận thấy Tần Trăn nhằm vào Trịnh Liệt quả thực muốn ngất xỉu luôn! Thật vất vả tiếp nhận hiện thực, lại phát hiện Tần Trăn dưới tình huống hoàn toàn không bàn qua với gã, trước mặt mọi người phát biểu trở mặt cùng Hà Vi An, Trần Hàm rất muốn lấy đầu tông vào tường ngất xỉu lần nữa!

“A Trăn, cậu không phải điên rồi chứ? Cậu có biết làm như vậy sẽ ảnh hưởng rất lớn đến hình tượng của cậu hay không!” Trần Hàm tận tình khuyên bảo nói.

“Hà Vi An nói, cô ta sẽ thuyết phục cha nuôi tự mình làm sáng tỏ cho mình.” Tần Trăn nói lên một chuyện khác khiến cậu cảm thấy sung sướng. Cậu một bên lật mở quyển tạp chí thương nghiệp trong tay, ngẫu nhiên ngẩng đầu liếc nhìn chiếc di động đặt trên bàn, xem có cuộc gọi đến hay không.

Trần Hàm thở dài: “…….A Trăn, thật vất vả phủi sạch quan hệ với Trịnh thiếu, cậu vì sao còn trêu chọc hắn vậy?”

Tần Trăn ngừng lại, một lúc lâu không nói gì.

Trần Hàm nhìn cậu, hồ nghi trong mắt từ từ chuyển thành tỉnh ngộ.

Ánh mắt Tần Trăn dừng trên một trang tạp chí, thấp giọng nói: “Tôi hối hận.”

Cậu trắng ra thừa nhận như vậy, Trần Hàm cũng không biết nên nói cái gì mới tốt.

Nhưng Trịnh Liệt là ai? Thứ hắn không thiếu nhất chỉ sợ cũng là tình nhân. Cùng lúc với dưỡng Tần Trăn, hắn còn có vài cái tình nhân khác. Hơn nữa chuyện Tần Trăn làm lúc trước rất làm mất mặt Trịnh Liệt. Lấy ngạo khí của Trịnh Liệt, sao còn có thể một lần nữa tiếp nhận Tần Trăn?

Trần Hàm nói: “A Trăn, có đôi khi, hối hận không thể thay đổi cái gì.” Gã uyển chuyển khuyên cậu.

“Tôi biết.” Tần Trăn nhắm mắt, lại mở ra, “Chuyện tôi đã làm, tôi nhận.” Cho dù cậu không chạm vào Lăng Thụy An, nhưng phản bội trên tinh thần cũng là phản bội. Trước kia cậu không rõ tâm ý chính mình, làm nên chuyện hồ đồ, cậu chỉ có thể gánh lấy hậu quả.

“Kỳ thật Trịnh thiếu vừa hoa tâm vừa phong lưu, không phải đối tượng tốt gì…..” Trần Hàm thật cẩn thận nói, “Lăng Thụy An không phải tứ tốt, nhưng không có nghĩa là cậu không có lựa chọn khác…..”

“A Hàm, không cần khuyên tôi, tôi biết chính mình đang làm cái gì.” Tần Trăn nói.

“Vậy cậu nói cho tôi biết cậu muốn làm cái gì?” Trần Hàm lập tức hỏi, “Chẳng lẽ muốn quỳ xuống cầu Trịnh thiếu tha thứ sao?” Khẩu khí thật không tốt. Gã không thể chấp nhận Tần Trăn hạ thấp bản thân xuống một vị trí hèn mọn trước mặt Trịnh Liệt.

Tần Trăn nhìn gã: “Anh cảm thấy khả thi sao, A Hàm? Anh nghĩ cha nuôi tôi là ai? Nếu quỳ xuống cầu xin tha thứ hữu dụng, tình nhân của hắn sẽ không chỉ có vài người này đâu.” Trịnh Liệt chưa bao giờ là người thiện tâm. Đến lúc cần thiết, tâm hắn có thể đủ cứng rắn.

Nghe nói người tên Ân Triệu Lan kia là người Trịnh Liệt yêu nhất. Nhưng ở tiệc rượu Lâu gia, Trịnh Liệt cũng không liếc mắt tới anh ta một cái.

Sắc mặt Trần Hàm tốt lên một chút. Cũng đúng! Vài chuyện Tần Trăn làm lúc trước, cũng không giống như hy vọng Trịnh Liệt tha thứ. Nói đúng hơn thì gần như là đối đầu!

Từ từ…… Đối đầu?

“A Trăn, cậu đang đối đầu với Trịnh thiếu?” Trần Hàm lưỡng lự hỏi.

Tần Trăn nghĩ nghĩ, gật gật đầu: “Có thể nói như vậy.”

“Vì sao?” Trần Hàm không dám tin! Cậu không phải muốn hòa hảo với Trịnh Liệt như lúc ban đầu sao?

“Vì sao?” Tần Trăn nheo lại đôi mắt xếch ngày càng mê người, ngón tay thon dài vuốt ve tạp chí bên cạnh, “Không thể trở thành người anh ấy thích nhất, tôi sẽ trở thành người anh ấy ghét nhất. Tôi muốn trở thành cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt anh ấy, khiến anh ấy nhớ tới tôi đều phải thống hận tận xương…..” Sau đó rốt cuộc không quên được cậu, rốt cuộc không thể xem nhẹ cậu!

Trước kia cậu cảm thấy cậu vĩnh viễn không thể trở thành độc nhất vô nhị của Trịnh Liệt, cho nên cậu không cam lòng, không chịu được, giận dỗi muốn buông tay, muốn rời khỏi hắn, thậm chí tự lừa dối mình có thể thích được người khác……

Mà nay tất cả giãy dụa đều như bọt bong bóng bị chọc vỡ hoàn toàn, Tần Trăn chỉ có thể đối mặt với sự thật.

Cậu phải tự tạo ra một phần độc nhất vô nhị.

Hết thảy việc làm hiện tại, đều vẻn vẹn chỉ là một cái bắt đầu.

Hai mắt Tần Trăn bởi vì xác định được mục tiêu mà trở nên sáng trong tươi đẹp, hào quang bức người.

Trần Hàm nghe xong lời Tần Trăn nói, không biết sao có một loại cảm giác sợ hãi, nhưng nhìn thấy Tần Trăn lại cảm thấy thập phần kinh diễm.

——- hu hu, gã sao lại cảm thấy Tần Trăn như thế vừa nguy hiểm vừa mê người?

Lúc này, di động của Tần Trăn đặt trên bàn rung lên.

Trần Hàm cùng Tần Trăn không hẹn mà cùng nhau nhìn qua. Người sau cầm lấy di động, nhìn thoáng qua dãy số hiện trên màn hình.

Sau đó Tần Trăn nở nụ cười. Cậu hít sâu một hơi, khẩn cấp ấn nút trả lời, đặt điện thoại bên tai, tận lực đè thấp thanh âm nhẹ nhàng nói: “Cha nuôi…….”

Advertisements

12 thoughts on “CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 34

  1. Tại sao khi nghĩ đến Tần Trăn luôn cảm thấy vừa yêu vừa hận… Trong 5 người, khó hiểu nhất chính là Tần Trăn Q_Q Kiểu người như Ân Triệu Lan rất thường thấy, lúc còn trẻ thì tự tin kiêu ngạo, đến khi hậu phương đổ vỡ thì hoang mang nhưng vẫn tự cao, nói Ân Triệu Lan ko biết báo đáp thì sai nhưng Ân Triệu Lan ko biết trân trọng tình cảm thì là thật. Trịnh Phỉ thì khỏi nói, tính cách bướng bỉnh nhưng thẳng thắn, ko có gì đáng ghét, ngoại trừ việc hơi bị cố chấp. Trác Thư Nhiên rất tuyệt, đúng chuẩn bạn đời tốt nhất. Biết nên làm gì, ko nên làm gì. Ngoại trừ khiến người khác thấy mình thông minh ko bằng ra thì rất dễ thương T T Còn Tần Trăn, khởi đầu ko được trong sáng, nên muốn thoát khỏi quan hệ bao dưỡng. Tần Trăn có tâm với Trịnh Liệt nhưng ko muốn tiếp tục, dưỡng tình nhân. Sau đó đến khi cắt đứt quan hệ rồi lại nhớ nhung, có lẽ nghĩ thông rồi. Mình cảm thấy Tần Trăn mâu thuẫn nhiều nhất, có lẽ cắt đứt chính là để quay lại lần nữa, bởi lúc trước Tần Trăn ko có lựa chọn nào khác, còn bây giờ thì hết áp lực rồi, có thể thật sự nói được mình thích Trịnh Liên với hắn..Hờ hờ nói xong thì hết khó hiểu luôn, như tự nói một mình ý ←_←

    1. Thật ra trong mấy bạn thụ mình chả thấy ai đáng thương hết, có lẽ một phần vì mình sủng công. Cái khởi đầu của Tần Trăn, ngay từ đầu mình đã không thích ╮(‾▿‾)╭ cái mất rồi mới nhớ rằng mình đã từng có, cũng không khó hiểu, nhưng có vẻ Tần Trăn là người cư xử tiêu cực nhất thôi.

      1. ngược đám thụ đó hết đê , tội anh công quá , tất cả là do Ân Triệu Lan cả , làm anh công có 1 đống thụ , mấy em thụ GATO với nhau , ai cũng muốn làm no1 cả mới dẫn tới bi kịch như thế này , tất cả tội lỗi là do Ân Triệu Lan hết !!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s