Cha nuôi và con nuôi

CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 33

Chương 33: Lại tiếp tục không nhìn không nhìn

Nghe thấy câu cuối cùng đầu Trịnh Liệt đầy hắc tuyến. Hình như mấy ngày không gặp, trình độ thần kinh của An thiếu lại tăng thêm một bậc.

Hơn nữa….. Ân tiểu tiện? Tần tra thụ?

An thiếu gần đây đang xem cái phim truyền hình nhiều tập gì sao?

Nhưng mà nghe An Thế Duy nói Ân Triệu Lan đang nhìn hắn, Trịnh Liệt tỏ vẻ hoài nghi. Cho tới bây giờ chỉ có Trịnh Liệt đuổi theo bước chân Ân Triệu Lan, khi nào thì Ân Triệu Lan chủ động quay đầu lại liếc mắt nhìn hắn một cái? Hơn nữa hiện tại Trịnh Liệt không có tâm tư tiếp tục chơi loại trò chơi này. Hắn không muốn để Ân Triệu Lan ảnh hưởng tới hắn nữa, cho nên dứt khoát hoàn toàn ngó lơ cậu.

Quyết đoán thu hồi ánh mắt, Trịnh Liệt hỏi: “Tần Trăn đến đây? Loại tiệc rượu này cậu ta làm sao có thể tham dự?” Loại tiệc rượu thuần thương nghiệp này, nữ minh tinh còn có thể làm bạn gái tham dự, nhưng nam minh tinh như Tần Trăn?

An Thế Duy kỳ quái nhìn hắn: “Mày rốt cuộc có biết Tần Trăn hiện nay nổi tiếng bao nhiêu hay không?” Nếu không phải do Tần Trăn quá nổi tiếng, người thưởng thức cậu ta đủ loại doanh nhân nổi tiếng, An Thế Duy đâu đến mức tìm không ra thủ đoạn chỉnh chết cậu ta?

Trịnh Liệt chỉ biết cậu ta là một minh tinh rất chuyên nghiệp, vì công việc vẫn luôn vắng vẻ hắn. Về phần tình hình giao lưu bạn bè khác của cậu, hắn quả thực hoàn toàn không biết gì cả. Tần Trăn cũng không đề cập qua với hắn.

“Cậu ta không phải vẫn luôn điệu thấp sao?” Loại tiệc rượu đông người phức tạp này, trước kia Tần Trăn căn bản sẽ không tham dự.

An Thế Duy chậm rãi nhấp một ngụm cocktail, trong mắt xẹt qua một mạt lãnh lệ (lạnh lùng nghiêm nghị): “Người như cậu ta, rất thâm trầm. Mày với tao đều xem thường cậu ta rồi. Sau khi ký hợp đồng với Hoa Huy, cậu ta hoàn toàn thay đổi, công khai đối đầu với S&S. Mấy ngôi sao dưới tay tao đụng tới cậu ta đều không ăn được quả ngọt. 《 Hí tử 》 đóng máy xong, cậu ta tham gia thử vai bộ phim mới 《 Giác lâu 》 của đạo diễn Lý Đức Phùng, đạp rớt toàn bộ năm người tham gia thử vai của S&S, được vai nam chính.” Lý Đức Phùng là đạo diễn nổi tiếng tầm thế giới. An Thế Duy phái nhiều người đi thử vai như vậy, móc nối nhiều quan hệ như vậy, vốn tưởng đã nắm chắc vai diễn. Ai ngờ Tần Trăn nửa đường nhảy ra, trực tiếp ngậm lấy miếng thịt đã đưa tới miệng này.

Trịnh Liệt không khỏi nhíu mày. S&S cùng Hoa Huy là song song đối đầu, quan hệ lẫn nhau không phải gió đông thổi bay gió tay, thì chính là gió tay áp đảo gió đông. Nhưng đại bộ phận thời gian đều là S&S đơn phương đè ép Hoa Huy, Vương Thù ông chủ của Hoa Huy hận An Thế Duy cùng S&S đến ngứa răng. Cho nên Tần Trăn rời đi S&S, Vương Thù ném ra một khoản tiền lấy kéo cựu nhân vật chính của S&S về Hoa Huy. Nếu Tần Trăn thật sự đối đầu cùng S&S, sau lưng có Vương Thù toàn lực ủng hộ, S&S chỉ sợ sẽ chịu tổn thất không nhỏ.

Trước tiên không nói đến việc là một trong những cổ đông của S&S, Trịnh Liệt vẫn đối đãi với Tần Trăn không tệ, chỉ nói riêng đến việc S&S bồi dưỡng cùng nâng đỡ cậu nổi tiếng, Trịnh Liệt cũng nghĩ Tần Trăn sẽ không quá đáng đến như vậy mà gia nhập Hoa Huy đối đầu với S&S. Hiện tại xem ra, hắn lại tự mình đa tình một lần nữa. Sự thật chính là Tần Trăn không chỉ gia nhập Hoa Huy, còn không chút nào niệm tình ông chủ cũ, trái lại hoàn toàn thay đổi nhằm vào S&S.

“…… A Liệt, lão Trần nhà mày đến đây là vì kế hoạch làng du lịch của Nhuận Minh hả?” An Thế Duy nhìn đám khách khứa đang ăn uống linh đình, thấp giọng hỏi.

“Ừ. Mày có tin tức nội bộ?”

“Biết một chút. Đội kiến trúc của Trung Thiên quy mô không lớn, tiếng tăm ngược lại không tồi. Nhưng mày phải cẩn thận.” An Thế Duy hất cằm về một phía, ý bảo Trịnh Liệt nhìn qua.

Trịnh Liệt nhìn sang, chờ sau khi nhìn rõ mình nhìn thấy chính là ai, hắn khựng lại một chút.

Bên kia có bốn nam nhân, một người trong đó là Tần Trăn. Cậu mặc một bộ sơ mi quần tây cực vừa người, trên vai tùy ý khoác một cái khăn quàng cổ màu nâu nhạt. Đầu của cậu vuốt một lớp keo vuốt tóc mỏng, vuốt toàn bộ tóc về phía sau, chỉ còn chừa lại một vài sợi tóc trước cái trán trơn bóng, một đôi mắt xếch như cười như không, cả người tản ra hương vị quyến rũ nồng đậm không nói nên lời.

——– loại quyến rũ Trịnh Liệt chưa từng nhìn thấy.

Cậu đứng giữa một người đàn ông trung niên đang cười tủm tỉm có chút phúc hậu cùng một thanh niên diện mạo tuấn lãng, vóc người trung bình. Đứng bên cạnh thanh niên kia là một người nước ngoài tóc vàng mắt xanh, toàn thân tỏa ra khí tức nghiêm cẩn sang trọng.

Bọn họ đang vừa uống rượu vừa nói chuyện, cười nói vui vẻ. Từ ngôn ngữ hình thể cho thấy, quan hệ giữa Tần Trăn cùng người đàn ông trung niên và thanh niên tuấn lãng cũng không tệ.

Trịnh Liệt cảm thấy bọn họ có chút quen mắt, nhưng nhất thời nhớ không nổi là ai.

“Bọn họ là?”

“Người mập kia là ông chủ của công ty kiến trúc Uy Viễn, gọi là Thạch Thiên Sơn, là lão bằng hữu của Vương Thù của Hoa Huy. Người thanh niên kia chính là Nhị thiếu của Lâu gia Lâu Vũ Phong. Tuy rằng tổng giám đốc Nhuận Minh là Lâu gia Tam thiếu Lâu Vũ Tĩnh, nhưng kế hoạch làng du lịch này, gã cùng Lâu Vũ Phong có tiếng nói ngang nhau.” An Thế Duy nói, “Không biết Lâu Vũ Phong cùng Tần Trăn thông đồng với nhau lúc nào, nhưng quan hệ của bọn họ quả thật không tồi. Lần này phỏng chừng là Vương Thù mở miệng, để Tần Trăn giật dây Thạch mập mạp cùng Lâu Vũ Phong.”

Hai chữ “thông đồng” này thật sự có chút chói tai.

Trừ bỏ Lăng Thụy An ra, Tần Trăn còn có bao nhiêu chuyện gạt hắn?

“Mày muốn nói cái gì?” Trịnh Liệt liếc mắt nhìn An Thế Duy một cái.

“A Liệt, tao có cảm giác, Tần Trăn là nhắm vào chính là mày.” An Thế Duy nói thẳng. Nếu chuyện S&S còn có thể nói là trả thù y, như vậy kế hoạch làng du lịch của Nhuận Minh thì sao? Này cùng y cũng không có nửa cọng lông quan hệ gì. Điểm liên hệ duy nhất ngược lại là Trịnh Liệt. Tần Trăn đã quen điệu thấp (khiêm tốn), lại đột nhiên quay ngoắc lại trở nên phô trương, chuyện cậu ta tích cực tham dự vào đều có quan hệ ít nhiều với Trịnh Liệt.

Trịnh Liệt nhớ tới Lâu gia Tam thiếu Lâu Vũ Tĩnh Ân Triệu Lan vừa nhắc tới lúc nãy, nhóm Trần Đường tìm tới đúng là gã. Kế hoạch làng du lịch của Nhuận Minh, cuối cùng Trung Thiên nhận được một phần, nhưng kiến trúc Uy Viễn có phải là một trong số những bên thu lợi hay không, Trịnh Liệt đúng là không có ấn tượng.

Nếu như thật sự như An Thế Duy nói, Tần Trăn là nhằm vào hắn, Trịnh Liệt thực sự không sao hiểu nổi.

Hắn rốt cuộc đắc tội gì với cậu? Đã chia tay rồi, còn không chịu buông tha hắn?

Trịnh Liệt không khỏi nhíu mày, sắc mặt có chút âm trầm. Đúng lúc này, Tần Trăn đột nhiên nâng mắt lên, vừa vặn chạm mắt với Trịnh Liệt. Tần Trăn không chút kinh ngạc mỉm cười gật đầu với Trịnh Liệt, tựa hồ không nhìn thấy được sắc mặt không tốt của cựu cha nuôi.

Trịnh Liệt lạnh mặt dời mắt đi.

“Trịnh thiếu……. er, An thiếu…….” Nữ minh tinh xinh đẹp trở lại bên cạnh Trịnh Liệt, nhìn thấy An Thế Duy, có chút cẩn trọng chào hỏi.

“Cô đi đâu vậy?” An Thế Duy bất mãn hỏi. Không phải bảo cô ta đi cùng Trịnh Liệt sao?

Nữ minh tinh trắng mặt, sợ hãi giải thích: “Mới vừa đi phòng vệ sinh, tôi có nói qua với Trịnh thiếu rồi…… Bởi vì Trịnh thiếu không có chờ tôi, sau khi tôi đi ra phải tìm ngài ấy một lúc….. Thực xin lỗi…….”

Trịnh Liệt đưa tay khoát lên eo của nữ minh tinh xinh đẹp, tư thế vô cùng thân thiết, nói với An Thế Duy: “Chắc là tao không nghe thấy, mày đừa dọa em ấy….. Đúng rồi, em tên là gì?” Cúi đầu hỏi nữ minh tinh xinh đẹp vừa bị dọa sợ.

“……. Hà Vi An, tên tiếng Anh là Vivian.” Người đẹp Hà Vi An chầm chậm nói. Kỳ thật cô đã giới thiệu với Trịnh Liệt không dưới ba lần, nhưng Trịnh Liệt vẫn coi cô là cảnh trang trí, thực sự lãnh đạm, càng đừng nói đến động thủ động cước như bây giờ.

Hà Vi An cũng không phải tiểu nữ sinh khờ dại gì, đương nhiên hy vọng chiếm được hảo cảm của Trịnh Liệt. Nhưng Trịnh Liệt thực sự ưu ái cô, cô không cảm thấy thụ sủng nhược kinh (được sủng ái mà lo sợ) mà chỉ thấy kinh tủng (sợ hãi).

“Vivian, đúng không? Nào, cười một cái, đừng xụ mặt, Ai không biết còn tưởng rằng bạn gái của Trịnh thiếu tôi là mặt khổ qua đó.” Trịnh Liệt sủng ái nhéo nhéo mặt cô.

Trong lòng Vivian run lên, lập tức cười lên vừa trong trẻo vừa tự nhiên. Qủa nhiên là một diễn viên!

An Thế Duy nhìn Trịnh Liệt tán tỉnh Hà Vi An, xoay xoay ly rượu trong tay, lộ ra một nụ cười xem kịch vui.

*****************************************

“Eric, hắn là bạn trai của em?” Andre tóc vàng mắt xanh mở miệng, mang theo giọng London nhè nhẹ, vừa gợi cảm vừa cuốn hút.

Từ lúc Lâu Vũ Phong giới thiệu Tần Trăn cho gã nhận thức, Andre liền tràn ngập hứng thú với vị mỹ nhân phương Đông có đôi mắt xếch động lòng người này. Thật vất vả đợi được Thạch Thiên Sơn đi qua một bên nói chuyện riêng với Lâu Vũ Phong, gã tao nhã xoay sang Tần Trăn, tập trung tinh thần nói chuyện với cậu. Nhưng mà khiến gã cảm thấy thất bại chính là, đối mặt với đủ loại lời nói khéo léo của gã, vị mỹ nhân có thể nói lưu loát tiếng Anh này thủy chung không hề chú tâm, thường thường chuyển mắt về một hướng.

Andre theo ánh mắt cậu nhìn qua, chỉ thấy một nam nhân cao lớn tuấn mỹ, một thân khí tức hoàn khố đang ôm một cô gái xinh đẹp mà tán tỉnh, động tác cực kỳ thân thiết không nói nên lời. Bên cạnh còn có một nam nhân cà lơ phất phơ. Tâm tư gã vừa động, thử hỏi Tần Trăn một câu. Trực giác gã cho thấy vị mỹ nhân phương Đông mê người này không phải thẳng.

Tần Trăn quy đầu nhìn Andre, lễ phép mà xa cách trả lời: “Andre tiên sinh, ngài nói đùa.”

Quan hệ của Tần Trăn cùng Lâu Vũ Phong thật ra chỉ hời hợt. Sở dĩ bị một số người nghĩ rằng quan hệ của bọn họ rất tốt, bất quá chỉ bởi vì có một lần ra ngoài quay ngoại cảnh Tần Trăn bị người quấy rầy, Lâu Vũ Phong thuận tay giúp cậu ngăn lại. Tần Trăn từ trước đến nay giỏi về khoản lợi dụng loại cơ hội trọng tâm mập mờ này, mà Lâu Vũ Phong có người bí mật phải bảo vệ, cho nên hai người đều không ra mặt làm sáng tỏ. Trên thực tế, thực sự thích Tần Trăn chính là người vợ thần bí của Lâu Vũ Phong, nghe nói người đó là fan trung thành của Tần Trăn. Lâu Vũ Phong đã muốn lấy được vô số ảnh chụp cùng poster có chữ ký từ chỗ Tần Trăn.

Tần Trăn biết thân phận của mình cũng không lọt được vào mắt của loại công tử giàu sang quyền quý như Lâu Vũ Phong, căn bản không nghĩ tới chuyện kết giao cùng anh ta. Lần này theo thỉnh cầu của ông chủ Hoa Huy Vương Thù giúp Thạch Thiên Sơn quen biết Lâu Vũ Phong, chính là thuận thế đẩy thuyền có mục đích. Mà người tự xưng là Andre này, ngay cả Lâu Vũ Phong cũng theo bản năng bảo trì khoảng cách thể hiện kính trọng, Tần Trăn lại càng không muốn trêu chọc gã.

“Ánh mắt của em chưa từng rời đi hắn.” Andre trầm thấp nói, “Nhưng hắn không hề liếc nhìn cậu một cái.”

Không thể không thừa nhận Andre này cực kỳ nhạy bén, mỗi một lời tựa như dao nhọn đâm vào lòng Tần Trăn.

Tôi phản bội anh ấy, anh ấy sao có thể liếc mắt nhìn tôi một cái chứ? Tần Trăn trong lòng chua chát, nhưng rất nhanh lại trở nên tỉnh táo trở lại.

————- Tôi sẽ khiến anh ấy nhìn về phía tôi.

Bàn tay cầm ly rượu của Tần Trăn hơi siết chặt, đôi mắt xếch nhìn Andre vẫn lãnh đạm như cũ: “Andre tiên sinh, thứ cho tôi mạo muội, việc này không liên quan đến ngài.”

“Không, tôi cảm thấy rất hứng thú với em.” Andre là loại người đã nhìn trúng sẽ ra tay. Gã liếc mắt nhìn Trịnh Liệt một cái, nghiêm túc nói với Tần Trăn, “Em xứng đáng hơn thế.”

“Tôi đã có được tốt nhất rồi.” Tần Trăn không phải lần đầu tiên gặp loại chuyện này, thản nhiên cự tuyệt.

“Không sao. Nếu em đổi ý……” Andre đưa danh thiếp cho cậu, “Tùy thời đến tìm tôi.”

Tần Trăn nhận danh thiếp, cũng không thèm nhìn tới nhét vào túi quần tây trang, gật đầu nói: “Cảm ơn.” Cậu biết không nhận chỉ càng thêm kích thích hứng thú cùng ham muốn chinh phục của đối phương.

Andre nhíu mày, càng cảm thấy hứng thú với cậu. Nhưng gã tự nhận mình là một thợ săn giỏi, có thể chậm rãi chờ thời cơ ra tay.

Hiện tại, không vội.

*****************************************

Nói chuyện với Lâu Vũ Tĩnh mười phút đã nhận được lời mời bàn luận chi tiết hơn nữa, Trần Đường vô cùng vừa lòng với biểu hiện của Ân Triệu Lan.

Nhưng mà sau khi Lâu Vũ Tĩnh bước đi, Ân Triệu Lan vẫn biểu hiện tự tin ngạo nghễ nhanh chóng trở nên trầm tĩnh, một người yên lặng bắt đầu uống rượu, Trần Đường nhìn thấy không khỏi có chút lo lắng.

Ông trong lòng rõ ràng mà nhìn thoáng qua Trịnh Liệt đang tán tĩnh mỹ nữ bên kia, không hài lòng lắc đầu.

“…….. Là bởi vì chuyện lần trước A Liệt gặp tai nạn giao thông, câu không tới thăm nó?” Trần Đường thử làm trưởng bối quan tâm.

“Gì ạ?” Ân Triệu Lan có chút trì độn ngẩng đầu.

“A Liệt lần này giống như tức giận không nhẹ, là bởi vì chuyện lần trước nó gặp tai nạn giao thông, cậu không tới thăm nó?” Trần Đường hỏi. Ông chưa từng thấy Trịnh Liệt lạnh nhạt với Ân Triệu Lan như thế. Nhưng từ sau khi gặp tai nạn, Trịnh Liệt quả thật có chút không giống trước kia.

Ân Triệu Lan bật cười: “Sao có thể chứ? Không liên quan tới Trịnh……chủ tịch.”

“Còn nói không liên quan, ngay cả chủ tịch Trịnh cũng gọi.” Trần Đường vừa tức giận vừa buồn cười, “Nhắc tới nó, mặt cậu liền bắt đầu biến sắc.”

Là Trịnh Liệt muốn công ra công tư ra tư! Nhớ tới tình hình vài lần gặp mặt gần nhất, Ân Triệu Lan hơi sầm mặt xuống, đơn giản không lên tiếng.

Đối với loại tính tình quật cường này, Trần Đường cũng không có cách. Xuất thân giáo dưỡng của Ân Triệu Lan đều rất tốt, đối với ai cũng trầm ổn hữu lễ, nhưng mỗi lần gặp chuyện của Trịnh Liệt liền bắt đầu thất thường, một bên nhận sự chăm sóc sủng nịnh của Trịnh Liệt, một bên lại quật cường, cự tuyệt, tựa như một con nhím. Cố tình Trịnh Liệt lại không giải quyết vấn đề, còn dung túng tính tình này của cậu. Trần Đường nhìn vào cảm thấy bọn họ là một đôi oan gia rất dằn vặt nhau.

“Triệu Lan, kỳ thật giữa người yêu với nhau ngẫu nhiên mềm xuống một chút cũng không phải chuyện gì lớn. Lúc A Liệt gặp tai nạn, tôi khuyên cậu đi xem nó, cậu chết sống không đi, nhưng xử lý công việc thiếu chút nữa phạm sai lầm….. Sau đó thái độ của nó đối với cậu đều trở nên lãnh đạm, cậu cần gì phải như thế?” Trần Đường thành tâm nói.

Tính cách Trịnh Liệt rất thất thường, nhưng ngay từ đầu đối xử với Ân Triệu Lan thật sự tốt đến mức không thể phủ định, ngay cả chuyện trêu hoa ghẹo nguyệt đều từ bỏ. Nhưng mà chỉ kiên trì được hai năm lại chứng nào tật nấy, ngay cả Trần Đường đều cảm thấy Trịnh Liệt nói được làm không được. Nhưng Trần Đường vẫn nhìn ra Trịnh Liệt thủy chung đối xử với Ân Triệu Lan là đặc biệt nhất. Nếu tính cách hai người không bướng bỉnh như vậy, rõ ràng có thể trở thành một đôi rất tốt.

“……… Tôi cùng anh ta là người yêu cái gì chứ? Đừng khiến người ta cười chết.” Ân Triệu Lan lạnh lùng thì thào tự nói.

“Cái gì?” Thanh âm cậu quá nhỏ, Trần Đường không nghe rõ.

“Không có gì.” Ân Triệu Lan thản nhiên nói, “Trần thúc, ngài đừng lo lắng. Như bây giờ, tôi cầu còn không được.”

Trần Đường nhất thời nghẹn lời.

Ân Triệu Lan lại uống nửa ly rượu.

Quyết định của cậu không có sai! Trịnh Liệt cái loại người thối nát một giây trước nói yêu cậu, ngay sau có thể lên giường cùng người khác này, mới không đáng cho cậu phí tâm tư gì hết!

Nghĩ rằng cậu không không nhìn thấy cái nam nhân gọi là Tần Trăn kia sao? Chỉ là tình nhân hắn còn muốn liếc mắt nhìn một cái, cậu cái gọi là “vợ” này lại ngay cả một cái liếc mắt cũng không có……

Cho nên, mỗi một chuyện cậu làm với Trịnh Liệt, đều là đúng! Không có sai!

Trịnh Liệt rốt cục phiền chán cậu, xa lánh cậu, rời đi cậu, chính là kết quả mà cậu tâm tâm niệm niệm!

Cậu hẳn là cực kỳ cao hứng……..

Advertisements

7 thoughts on “CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 33

  1. Truyện hay dã man~~
    Iem vừa đọc hết bản cv nhưng vẫn đợi bản edit của chủ nhà nha 😉 càng về sau càng ghét ông andre dở hơi đó!!!
    Mà truyện này công nhận là trong một đám thụ yêu được mỗi Trịnh Phỉ, đám tr

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s