CDNST

CDNST: CHƯƠNG 25

☆. Cửa hai mươi lăm

Đới Nhược Trạch cười bất nhã, đưa tay muốn cởi bỏ áo trong của hoàng đế.

Hoàng đế quát: “Làm cái gì vậy?!”

Đới Nhược Trạch nói: “Hầu hạ bệ hạ mặc quần áo thôi.” Hắn dùng hai ngón tay kẹp quần lót, nói, “Bệ hạ đều đưa ta, là muốn ta giúp ngươi đổi đi.”

Hoàng đế đoạt quần lót, nói: “Không cần ngươi! Giúp trẫm mặc áo ngoài là được rồi.”

Đới Nhược Trạch thật nuối tiếc, “Bệ hạ, ta cũng không phải lần đầu tiên giúp ngươi mặc quần áo, ngươi thẹn thùng cái gì đâu.”

“Ai thẹn thùng!” Hoàng đế hung hăng đánh rớt cái tay có ý đồ tiến vào vạt áo cậu của Đới Nhược Trạch, đánh đến mu bàn tay Đới Nhược Trạch đều đỏ, “Ngươi lần trước cũng chưa giúp trẫm mặc! Đừng chậm trễ thời gian của trẫm, trẫm muốn vào triều sớm.”

Đới Nhược Trạch tuy rằng muốn quấy rối hoàng đế, nhưng vào triều là đại sự, hắn cũng chẳng thể không phân nặng nhẹ.

Sau lần Đới Nhược Trạch giúp hoàng đế mặc quần áo thất bại, đã tự mình nghiên cứu thật lâu, chính vì một ngày có thể phát huy tác dụng, không nghĩ đến cơ hội tới nhanh như vậy.

Đới Nhược Trạch giúp hoàng đế chuẩn bị tốt, đi theo phía sau hoàng đế đến trước gương lớn, tranh công nói: “Bệ hạ, ta hầu hạ tốt chứ.”

Hoàng đế nói: “Hầu hạ trẫm là bổn phận của ngươi, hừ ~!”

Đới Nhược Trạch dựa vào trên lưng hoàng đế, từ phía sau ôm cậu, hắn hôn vành tai hoàng đế, nói: “Vậy để ta hầu hạ mọi mặt của bệ hạ đi.”

Hoàng đế mắt cũng không nháy dẫm lên mu bàn chân Đới Nhược Trạch, lại tàn nhẫn nghiến tới nghiến lui vài cái, lạnh như băng nói: “Đới thường tại, trẫm sẽ không sủng hạnh ngươi!”

Hoàng đế đi vào triều, Đới Nhược Trạch dọn dẹp một chút cũng đi về lãnh cung, hắn còn phải cùng Nguyễn Tử Hồng luyện kiếm đó, lần trước hắn ngủ quên lỡ hẹn bị Nguyễn Tử Hồng đánh gần chết, nếu lặp lại cùng một sai lầm hai lần, Nguyễn Tử Hồng tuyệt đối sẽ đem hắn làm phân bón cho hoa sơn trà!

Đến giao lộ có người mai phục, Đới Nhược Trạch đi vừa lo lắng vừa đề phòng. Hắn vừa nghĩ những người đó đợi không được hắn nên tự động tan, lại một bên lo lắng vạn nhất những người này đặc biệt có nghị lực không giết được hắn liền không bỏ qua thì thảm.

May mắn giá trị nhân phẩm của Đới Nhược Trạch không kém đến người người oán trách, người mai phục hắn cũng không còn ở đó.

Đới Nhược Trạch nhẹ nhàng thở ra, cho dù trong trò chơi chết rồi đều có khả năng cứu lại, nhưng có thể không chết thì vẫn tốt hơn.

Đới thường tại hai lần ngủ lại Vị Ương cung, tin tức hỏa bạo này nhanh chóng lan truyền trong hậu cung.

Đới Nhược Trạch cùng Nguyễn Tử Hồng luyện kiếm xong, người của Vũ tần đến thỉnh hắn, cách thức này cùng lần đầu tiên hắn ngủ lại Vị Ương cung giống nhau như đúc.

Nguyễn Tử Hồng cười như không cười nói với Đới Nhược Trạch: “Ngươi là người nổi tiếng trong chốn hậu cung này.”

Đới Nhược Trạch nói: “Đừng đùa, lục đục với mấy nữ nhân quá mệt mỏi!” Hắn chợt búng tay, nói, “Lại nói tiếp, Tử Hồng cũng không nghĩ đến muốn được bệ hạ sủng hạnh sao?” Hắn cùng với Nguyễn Tử Hồng ở chung đã lâu, cũng học Dung Phong xưng hô thẳng tên của y, sau khi Nguyễn Tử Hồng sửa hai lần Đới Nhược Trạch vẫn không thấy sửa, cũng liền lười cùng y so đo.

Nguyễn Tử Hồng cẩn thận chà lau kiếm của y, trên mặt than băng sơn là nhu hòa khó gặp, y nói: “Chí của ta không ở nơi này.”

Đới Nhược Trạch nói: “Ân, chí hướng của ngươi là làm hiệp khách một người một kiếm đi khắp thiên hạ, cái đó và Dung Phong tuy diễn giải khác nhưng thật ra giống nhau a.”

“Gã?!” Nguyễn Tử Hồng khinh thường, “Lấy gã như vậy mà hành tẩu giang hồ, võ công vất vả tập luyện bao nhiêu đều bị người ta phế sạch.”

Đới Nhược Trạch hắc tuyến, Nguyễn quý nhân miệng của ngươi thỉnh thoảng thật sự quá độc!

Sau khi Đới Nhược Trạch cùng Nguyễn Tử Hồng dùng xong điểm tâm phải đi dỗ dành Vũ tần.

Vũ tần hôm nay bao bọc hung khí rõ ràng sinh động của nàng thật kín kẽ, đại khái là do tại yến hội hoàng đế nói đến nam nữ thụ thụ bất thân đã thức tỉnh nàng.

Bên cạnh Vũ tần là Dung ma ma, một chủ một tớ này đều vênh váo tự đắc đánh giá Đới Nhược Trạch.

Vũ tần hỏi: “Dung ma ma, việc học tập gần đây của Đới thường tại như thế nào?”

Dung ma ma nói: “Đới thường tại cầm kỳ thư họa rất không thông suốt, trên võ học miễn cưỡng có thể học được, nô tỳ đã để hắn chuyên chú học võ.”

Vũ tần nói: “Trên võ học Đới thường tại cùng Nguyễn quý nhân ai hơn ai đâu?”

Dung ma ma nói: “Vũ tần nương nương nói đùa, Nguyễn quý nhân là cao đồ của Tử Vi chân nhân, Đới thường tại tất nhiên là thúc ngựa cũng không theo kịp.”

Vũ tần nói: “Đới thường tại văn không được, võ không xong, nhưng này lại có cái ảnh hưởng gì đâu? Người ta có thủ đoạn, có tâm nhãn, đem ta xem như bụi đất mà thôi.”

Dung ma ma nói: “Vũ tần nương nương ngàn vạn lần đừng nói như vậy, tiếng ca của ngài tựa như tiếng trời, dung mạo của ngài tựa như thiên tiên, ngài mặc dù không dùng thủ đoạn, bệ hạ cũng có thể thấy ngài thật tốt.”

Hai người này kẻ xướng người họa, tựa như đang hát song hoàng (hát đôi, một người biểu diễn động tác, người kia ở bên trong sân khấu hát hoặc nói).

Đới Nhược Trạch không ngắt lời, coi như là nghe tương thanh (tấu nói, một loại hình nghệ thuật hài của Trung Quốc).

Vũ tần cùng Dung ma ma nói thống khoái xong, lúc này mới chĩa mũi dùi vào Đới Nhược Trạch.

Vũ tần nói: “Đới thường tại có phúc tướng, tương lai sẽ thăng chức rất nhanh, đến lúc đó cũng đừng chấp nhất Vũ tần ta.”

Đới Nhược Trạch nói: “Vũ tần nương nương nói quá lời, ta nếu có thể thăng chức rất nhanh, vậy thành tựu của Vũ tần nương nương nhất định có thể hơn ta trăm ngàn lần.”

Vũ tần nói: “Miệng của ngươi thật ngọt.”

Đới Nhược Trạch cười gượng, miệng ta ngọt hay không ngọt, chỉ có tiểu hoàng đế hưởng qua mới biết được!

Vũ tần nói: “Đới thường tại, bệ hạ không lại phạt ngươi quỳ bậc thang ở Vị Ương cung đi.”

Đới Nhược Trạch nói: “Nhờ phúc của nương nương, một đêm yên giấc.”

Vũ tần siết cái khăn trắng thêu hoa xanh, siết đến mức cái khăn trở nên nhăn nhúm khó coi, “Vậy là bệ hạ sủng hạnh ngươi?!”

“Cái này. . . . . .” Đới Nhược Trạch cười khổ, “Cũng không có.”

“Không có? Điều này sao có thể?!” Vũ tần tuyên bố không tin, “Đới thường tại, ngươi ăn ngay nói thật cho ta, nếu bệ hạ sủng hạnh ngươi, vậy ngươi chính là người duy nhất trong phần đông phi tần được mây mưa với bệ hạ, nên được chúng tỷ muội cưng chiều, chẳng lẽ còn có thể tìm ngươi gây phiền toái?”

Đới Nhược Trạch nói: “Vũ tần nương nương, nói thật, từ khi vào trong cung, Đới Nhược trạch ta có giấu diếm ngươi chuyện gì không?”

Vũ tần chần chờ nói: “Hình như không có.”

Đới Nhược Trạch nói: “Vậy trong chuyện này ta cũng không có đạo lý gì đi lừa gạt Vũ tần nương nương, bệ hạ quả thật không sủng hạnh ta, ta chỉ là ngủ trên giường nhỏ gian ngoài Vị Ương cung một đêm mà thôi.”

Vũ tần nói: “Vậy buổi tối bệ hạ truyền ngươi đến Vị Ương cung làm gì?! Chỉ để nhìn ngươi ngủ sao?”

Đới Nhược Trạch nói: “Khi ta đến Vị Ương cung bệ hạ đang khắc khẩu với lão thái giám kính sự phòng, sau khi ta tới, thái giám kia mới đi.”

Vũ tần đứng yên hai giây, bỗng thân mình mềm nhũn tê liệt ngồi lên ghế.

Dung ma ma hoảng sợ, đỡ cánh tay Vũ tần, sốt ruột hỏi: “Nương nương, ngươi làm sao?”

Vũ tần không để ý tới Dung ma ma, nàng nhìn chằm chằm Đới Nhược Trạch, hỏi: “Đới thường tại, bệ hạ thật không động đến ngươi?”

Đới Nhược Trạch nói: “Ta thề, ngay cả một đầu ngón tay của ta bệ hạ cũng chưa chạm vào.”

Vũ tần ngốc sửng sốt một lát, rồi khóc lên.

Đới Nhược Trạch cùng Dung ma ma mờ mịt không rõ nguyên nhân, hỏi nàng vì sao khóc nàng cũng không nói, chỉ lo chùi nước mắt.

Vũ tần khóc ròng nói: “Chẳng lẽ tin đồn là thật sao? Vậy chúng ta chẳng phải là. . . . . .” Nàng vỗ vỗ trên cơ ngực của Đới Nhược Trạch, nói, “Ngươi đi trước đi, Đới thường tại, ta phải bình tĩnh lại.”

Vũ tần đuổi người, Đới Nhược Trạch cũng vui vẻ không muốn dây dưa với cái nữ nhân không biết làm sao lại khóc đến lê hoa đái vũ này.

Hắn nâng cằm nghĩ, tin đồn Vũ tần nhắc tới là gì vậy nhỉ?

Mới ra khỏi cửa Vũ tần, lại vào phòng Hoa tần. Cũng may viện tử của hai người cách nhau không xa, cũng giảm bớt phiền toái chạy tới chạy lui cho Đới Nhược Trạch.

Ninh quý nhân theo thường lệ cùng Hoa tần ở một chỗ, Ninh quý nhân như chú thỏ nhỏ cho Đới Nhược Trạch một cái hồng kê đản (trứng đỏ), nói: “Chúc mừng Đới thường tại.”

Đới Nhược Trạch hai ba cái lột sạch vỏ trứng ăn, nói: “Tạ ơn trứng gà của Hoa tần cùng Ninh quý nhân, nhưng cho ta trứng gà bình thường là đủ rồi, đỏ ta không dùng được.”

“Di? Chính là cái kia. . . . . . Ân. . . . . . Sau cái kia, ăn hồng kê đản không phải phong tục sao?” Ninh quý nhân mở to đôi mắt ngây thơ, hỏi, “Phong tục quê nhà Đới thường tại cùng kinh thành không giống sao?”

Đới Nhược Trạch nói: “Bệ hạ không sủng hạnh ta, nói gì đến phong tục?”

“Cái gì?!” Ninh quý nhân kinh ngạc ôm mặt, “Vì sao a? Vậy các ngươi làm cái gì nha?”

Đới Nhược Trạch nói: “Ngủ, mạnh ai nấy ngủ.”

Ninh quý nhân còn muốn truy vấn, Hoa tần ngăn Ninh quý nhân lại.

Hoa tần tiến lùi có lễ nói: “Đới thường tại, ngươi muốn học thêm vũ bộ sao?”

Đới Nhược Trạch nói: “Đa tạ ý tốt của Hoa tần nương nương, trên phương diện khiêu vũ này ta thật không có thiên phú gì, không nên lãng phí thời gian của ngươi.”

Hoa tần nói: “Vậy Đới thường tại ngày khác lại gặp.”

Đới Nhược Trạch đi ra ngoài, dựng thẳng cái lổ tai nghe lén Hoa tần cùng Ninh quý nhân khe khẽ nói nhỏ.

Ninh quý nhân nói: “A Nhàn, bệ hạ sẽ không thật sự là như trong lời đồn chứ. . . . . .”

Hoa tần nói: “Không được nhiều lời.”

Tin đồn? Lại là tin đồn!

Đới Nhược Trạch đối với tin đồn này càng ngày càng hiếu kì.

Đến lúc Lam quý phi cũng phái người đến thỉnh hắn, Đới Nhược Trạch thật sự là tâm lực quá mệt mỏi rồi.

Theo hai lần tiếp xúc giữa hắn và Lam quý phi đến xem, hắn không cảm thấy Lam quý phi đối với hoàng đế có cái lòng yêu say đắm gì, nhiệt tình của cái người nghiên cứu cuồng kia đối với phòng thí nghiệm cùng pháp khí của y còn hơn đối với hoàng thượng được chứ! Vậy tại làm sao Lam quý phi cũng đến tham khảo chuyện phòng the của hoàng đế a! Chẳng lẽ Lam quý phi kỳ thật thích hoàng đế nhưng trên mặt lại không biểu lộ?!

Này không thể được! Hoàng đế đối với Lam quý phi vốn không giống người thường, nếu Lam quý phi có tâm tư với hoàng đế mà nói, thế hai người bọn họ chẳng phải là tâm đầu ý hợp lưỡng sương tình nguyện sao? Nếu nói như vậy, Đới Nhược Trạch hắn không phải trở thành bên thứ ba đáng xấu hổ sao?!

Này tuyệt đối không thể được!

Hồng kê đản

hongkedan

Advertisements

4 thoughts on “CDNST: CHƯƠNG 25

  1. Pingback: CDNST | Littlepu

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s