CDNST

CDNST: CHƯƠNG 24

☆. Cửa hai mươi bốn

Nguyễn Tử Hồng người này thật trọng tình nghĩa, ta chết cư nhiên còn báo thù cho! Đới Nhược Trạch thật vui vẻ, trong hậu cung này hắn không phải không có bằng hữu. Nhưng sau vui mừng hắn liền buồn bực, đường kia là con đường duy nhất để hắn quay về lãnh cung, hắn nghĩ muốn vòng qua đám người bịt mặt kia cũng không được.

Những người bịt mặt đó là ai? Vì sao muốn giết hắn? Là ai sai khiến bọn họ?

Có thể nào là Thục phi? Đới Nhược Trạch không quá xác định đoán, lúc ngắm trăng hắn làm mất mặt mũi Thục phi, hơn nữa quanh quanh co co đưa lời dị nghị đối với trâu của Thục phi, lấy trình độ che chở của Thục phi đối với trâu của nàng, phái người đến ám sát hắn thực không phải không thể. Chỉ là, có chút không đúng, mới trong chớp mắt liền thuê người ám sát này cũng quá nhanh đi! Sau khi hắn chết, trong mười người sẽ có tám chín người cho rằng là Thục phi xuống tay! Thục phi nhìn thật khôn khéo, không ngu đến mức này a? Lại nói nàng không sợ bị người bắt được chứng cứ?

Đới Nhược Trạch càng nghĩ càng loạn, hậu cung này yên ổn không đến hai ngày, lại một lần nữa nguy cơ trùng trùng a!

“Hắc, phát ngốc cái gì đâu?” Dung Phong nói, “Ta đi Đông Sơ ảnh viện, về trước.”

Đới Nhược Trạch nói: “Ừm.”

Dung Phong cười vỗ Đới Nhược Trạch, “Nhược Trạch, ngươi muốn về Đông Sơ ảnh viện ở hay không, giờ này trở về lãnh cung ngươi đi có thể đi tới hừng đông đó nha!”

Đới Nhược Trạch nói: “Không khoa trương như vậy! Hơn nữa ta hiện tại là thường tại, dọn khỏi lãnh cung cũng là đến viện tử của thường tại.”

Dung Phong nói: “Chậc chậc, nhìn vẻ đắc ý của ngươi. Được rồi, ta đi ngủ, ngày khác gặp.”

Đới Nhược Trạch nói: “Ngày khác gặp.”

Sau khi Đới Nhược Trạch chia tay Dung Phong, trên đường lớn thanh lãnh này chỉ còn mình hắn.

Đới Nhược Trạch nhìn bóng tối phía xa, ở nơi đó, có một trạm kiểm soát hắn không qua được.

Làm sao bây giờ? Hắn không có cách nào đi vòng, cũng không thể đánh thắng mấy chục người có binh khí, chẳng lẽ hắn phải chết dí tại trạm kiểm soát này?!

Tóm lại, hắn chắc chắn không thể trở về lãnh cung, nhưng hắn không trở về lãnh cung thì có thể đi chỗ nào được, đi Đông Sơ ảnh viện? Mấy thứ gì đó của hắn ở Đông Sơ ảnh viện đều đã dọn đi hết rồi, hắn chỉ có thể ngủ trên ván giường lạnh như băng, này cũng quá thảm đi.

Hắn đi qua đi lại vài bước, nhớ tới nhuyễn tháp thoải mái ở Vị Ương cung kia, nở nụ cười, không bằng đi chỗ tiểu hoàng đế ngủ nhờ một đêm.

Cửa Vị Ương cung rộng mở, Đới Nhược Trạch vừa đến cửa chợt nghe tiếng mắng tức giận của tiểu hoàng đế.

Đại Quý canh giữ ở ngoài cửa, sụp mi híp mắt, một bộ dáng phi lễ chớ nghe.

Vị Ương cung quá lớn, thanh âm của hoàng đế từ bên trong rơi vào tai người bên ngoài liền loáng thoáng mập mờ, cũng không biết đang lớn tiếng mắng cái gì.

Đới Nhược Trạch hỏi Đại Quý nói: “Quý công công, ai trêu chọc bệ hạ vậy?”

Đại Quý nói: “Kính sự phòng.”

Kính sự phòng là bên chuyên an bài chuyện phòng the cho hoàng đế, tỷ như hoàng đế lật thẻ bài của ai, ngủ lại chỗ phi tần nào, đây đều thuộc phạm vi chức trách của kính sự phòng.

Hoàng đế từ khi bắt đầu công khai nạp hậu cung chưa sủng hạnh qua ai, cái này làm cho kính sự phòng không có việc để làm, cũng là một loại thất trách. Thái hậu thăm dò chuyện phòng the hoàng đế không ổn, tự nhiên là trách đến trên đầu kính sự phòng, kính sự phòng vô cớ bị oan, khổ không thể nói, liền lại đây thúc giục hoàng đế.

Đại Quý nói: “Hôm nay tới là lão thái giám của kính sự phòng, từng hầu hạ tiên đế, tư lịch (lý lịch, tư cách) trong cung cực cao, bệ hạ cũng cho lão hai phần mặt mũi, đã dây dưa với bệ hạ khoảng một chén trà nhỏ, cũng không biết vì sao.”

Đới Nhược Trạch nói: “Vậy thỉnh Quý công công, bẩm báo với bệ hạ một tiếng Đới thường tại đến đây.”

Đại Quý nói: “Ta đi.”

Đại Quý vào Vị Ương cung chỉ trong chốc lát, tiếng khắc khẩu bên trong liền mất, sau đó Đại Qúy cùng một lão thái giám mặt đầy nếp nhăn bước ra, Đại Phúc trễ hơn một chút, đến thỉnh Đới Nhược Trạch vào điện.

Hoàng đế mới vừa tắm rửa xong, một đầu tóc đen còn ướt sũng, cậu chỉ mặc một áo trong đơn bạc, đứng bên long sàng, phác họa dáng người thon gầy của thiếu niên.

Đới Nhược Trạch ngây ngốc nhìn hoàng đế, bộ dáng như say như mê kia tựa như giây tiếp theo sẽ xông lên quỳ liếm, hắn yy hoàng đế một chút, nói: “Vấn an bệ hạ.”

Hoàng đế hỏi: “Này đêm khuya sương nặng, Đới thường tại không vể lãnh cung nghỉ ngơi đến Vị Ương cung của trẫm làm chi?”

Đới Nhược Trạch nói: “Ta đến tá túc.”

“Tá túc?” Hoàng đế cười lạnh nói, “Vị Ương cung của trẫm từ khi nào trở thành lữ điếm?”

Đới Nhược Trạch nói: “Vị Ương cung tự nhiên không phải lữ điếm, lữ điếm phải thu phí dừng chân, bệ hạ lại không thu tiền của ta.”

Hoàng đế nói: “Ai nói không thu?” Cậu vươn tay, “Một thỏi vàng, trẫm liền cho ngươi ở một đêm.”

Đới Nhược Trạch cười khanh khách mà đem tay mình đặt lên tay hoàng đế, nói: “Một thỏi vàng rất quý, ta không nhiều tiền như vậy, không bằng ta lấy thân báo đáp đi.”

Hoàng đế bĩu môi, “Ai muốn ngươi lấy thân báo đáp.” Cậu vừa rút tay, Đới Nhược Trạch liền theo tay cậu rút về mà hướng về phía cậu, cậu theo bản năng đỡ lấy, liền thành ôm Đới Nhược Trạch.

Đới Nhược Trạch nói: “Bệ hạ ngươi đã ôm ta, kỳ thật ngươi rất muốn ta lấy thân báo đáp đi! Đến đây đi, tám khối cơ bụng của ta chính là hàng thật giá thật nga, có nhân ngư tuyến nga, mặc đồ anh tuấn thoát y quyến rũ nga!”

Hoàng đế nói: “Ta không có hứng thú đối với cái người viết chữ cầu người khác tới đánh trên mặt mình.”

Đới Nhược Trạch thực ủy khuất, “Bệ hạ, đó là chữ ngươi viết mà!”

Hoàng đế nói: “Nói lung tung, trẫm là người ngây thơ như vậy sao?! Hừ ~!”

Đới Nhược Trạch: “. . . . . .” Đã làm còn chết không nhận, ngươi chính là tên quỷ con ấu trĩ!

Hoàng đế đẩy Đới Nhược Trạch ra liền leo lên long sàng, đem chăn quấn chặt bản thân, Đới Nhược Trạch mặt dày leo lên long sàng, bị hoàng đế dùng gối đầu đuổi đánh.

Hoàng đế đem Đới Nhược Trạch đánh cho đầu đầy cục u, thở phì phì nói: “Ngươi người này thật sự là phiền chết người! Chỗ nào có phi tần mặt dày mày dạn tự leo lên giường của hoàng đế hả!”

Đới Nhược Trạch nói: “Tần phi vô số kể, hoàng đế chỉ có một, không mặt dày sao có thể đến gần ngươi a.”

Hoàng đế nói: “Không cho ngươi lên giường! Bằng không trẫm chém đầu ngươi!”

Đới Nhược Trạch than thở: “Ngươi muốn chém đầu ta rồi lại muốn cùng ta ngủ!” Tâm tư người cuồng băng luyến thật khó hiểu! Ôm người nóng hầm hập ngủ rõ ràng thoải mái hơn nhiều a, không nên ôm thi thể đã trải qua xử lý gia công lạnh như băng ngủ a xúc cảm không tốt mà còn có mùi chất hóa học nữa!

Hoàng đế thét hỏi: “Ngươi nói cái gì?!”

Đới Nhược Trạch nói: “Bệ hạ anh minh thần võ thiên thần hạ phàm! Vậy cuối cùng cho ta mượn nhuyễn tháp của Vị Ương cung đi.”

Hoàng đế híp mắt, hỏi: “Đới thường tại, ngươi tới Vị Ương cung của trẫm đến tột cùng là làm cái gì? Không cho trẫm một lời giải thích tốt trẫm liền đẩy ngươi xuống chín mươi chín bậc thang!”

Đới Nhược Trạch mắt rưng rưng, “Bệ hạ thật tàn nhẫn!”

Hoàng đế nói: “Đối với người như ngươi không tàn nhẫn chính là tàn nhẫn với bản thân.”

Đới Nhược Trạch nói: “Ta đến để giải cứu bệ hạ nha.”

“Giải cứu ta?” Hoàng đế hồ nghi, “Trẫm có cái gì cần giải cứu?”

Đới Nhược Trạch nói: “Kính sự phòng a.”

Lão thái giám kính sự phòng đến là để khuyên bảo hoàng đế lật thẻ bài của phi tần, hậu cung của hoàng đế – một người trẻ tuổi sức lực tràn trề lại đang ở thời kì trưởng thành, lại thùng rỗng kêu to, nếu lan truyền ra ngoài cũng không phải chuyện tốt. Hơn nữa hoàng đế sau khi nạp phi tần chưa từng có chuyện phòng the, từ xưa đến nay là lần đầu gặp, hiện tại ngoài cung đã có một ít đồn đãi không tốt, đây thật là một vết bẩn to tướng trên mặt thiên gia.

Hoàng đế bị lão thái giám kia làm phiền thật lâu, nếu không e ngại quan hệ với tiên đế, cậu đã sớm chém đầu lão thái giám một trăm lần! Mà chính lúc Đới Nhược Trạch đi vào, đã giải cứu cậu từ trong lời lải nhải dong dài vô cùng tận của lão thái giám.

Một thường tại đến Vị Ương cung vào đêm khuya, vậy trừ bỏ việc lăn giường cũng không có việc gì để làm. Lão thái giám nghĩ hoàng đế đã thông suốt, nói với hoàng đế câu “Chúc bệ hạ sớm sinh long tử” rồi không phiền hoàng đế nữa.

Đới Nhược Trạch nói: “Nếu ta không đến Vị Ương cung, lão thái giám kia sẽ niệm bên tai ngươi bao lâu a.”

Hoàng đế nói: “Đại khái sẽ niệm đến khi trẫm nhịn không được nữa mà khiến cho đầu lão chuyển nhà.”

Đới Nhược Trạch buông tay, nói: “Ngươi xem, ta đến, ngươi giải thoát rồi, cũng miễn đi cái tin đồn hoàng đế vì không muốn sinh hoạt vợ chồng mà giết lão thái giám kính sự phòng đó thôi.”

Hoàng đế nói: “Vớ vẩn!”

Đới Nhược Trạch cười mà không nói.

Đới Nhược Trạch thay hoàng đế ém tốt góc chăn, nhanh nhạy mổ một cái trên trán hoàng đế, cũng trước khi hoàng đế nổi bão đánh hắn liền giống như thỏ nhảy hai ba cái tới cạnh nhuyễn tháp, nằm lên giả làm thi thể.

Hoàng đế trở mình, nửa người nhoài ra ngoài giường, xách giày chính mình, thập phần chính xác ném trúng Đới Nhược Trạch, Đới Nhược Trạch tránh không kịp, trên mặt nhiều ra một dấu giày đầy bụi.

Hoàng đế nói: “Ngươi bẩn chết, cũng không rửa mặt cũng không tắm rửa liền ngủ trên nhuyễn tháp của trẫm!”

Đới Nhược Trạch nói: “Tha ta đi bệ hạ, ta mệt sắp chết rồi.”

Hoàng đế nói: “Ngươi có cái gì mệt mỏi đâu! Nhanh đi! Nhặt giày cho trẫm.”

Đới Nhược Trạch không lay chuyển được hoàng đế, nhặt giày hoàng đế lên trả về chỗ củ, vòng ra dục trì phía sau Vị Ương cung rửa mặt, lúc này mới trở về phòng ngủ.

Ngọn nến trong phòng ngủ cơ bản đều thổi tắt, chỉ có một cây cháy soi đường cho Đới Nhược Trạch.

Đới Nhược Trạch rón ra rón rén đến bên long sàng, dưới ánh sáng mỏng manh của ngọn nến thưởng thức thụy nhan (dung nhan khi ngủ) của hoàng đế, hắn dùng ngón tay vuốt nhẹ cánh môi hoàng đế, cúi người hôn xuống, nói: “Ngủ ngon, tiểu hoàng đế của ta.”

Hệ thống: độ hảo cảm của hoàng đế + 3, tổng cộng độ hảo cảm 31. 】

Đới Nhược Trạch vừa ngủ liền ngủ thật say, say đến tiểu hoàng đế lay nhuyễn tháp vài lần cũng không tỉnh. Hoàng đế nổi giận, đây là tẩm cung của ai a, tên người ngoài này so với chủ nhân cậu còn ngủ say hơn là thật sự không thể tha thứ!

Hoàng đế giận tung nhuyễn tháp, thần sức mạnh (Hercules) nhập thân, ném bay nhuyễn tháp tính cả Đới Nhược Trạch đi.

Đới Nhược Trạch lăn vài vòng, đụng vào cạnh bàn, lúc này mới từ từ chuyển tỉnh.

Đới Nhược Trạch ngáp một cái, hỏi: “Giờ nào rồi?”

Hoàng đế nói: “Giờ trẫm vào triều sớm!”

Đới Nhược Trạch không có thành ý nói: “Thần thiếp cung tiễn bệ hạ.”

“Cung tiễn cái gì a!” Hoàng đế nắm một bộ quần áo quất vào ót Đới Nhược Trạch, “Trẫm đã tỉnh ngươi còn muốn ngủ?! Nằm mơ đi! Hừ ~ mau tới giúp trẫm thay quần áo!”

Đới Nhược Trạch lơ mơ mà đem quần áo lăn qua lộn lại nhìn, có quần lót, áo lót, áo ngoài. . . . . . Quần lót?! Trong mắt Đới Nhược Trạch lóe lên tinh quang, giúp hoàng đế thay quần lót mà nói chẳng phải là có thể nhìn hơn nữa chạm đến thân thể của tiểu hoàng đế sao?!

Nhân ngư tuyến

(mũi tên chữ vàng trong hình)

nhanngutuyen

Advertisements

One thought on “CDNST: CHƯƠNG 24

  1. Pingback: CDNST | Littlepu

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s