CDNST

CDNST: CHƯƠNG 23

☆. Cửa hai mươi ba

Nếu xem nhẹ việc hoàng đế cứ bới lông tìm vết Đới Nhược Trạch cùng với hoàng hậu thường khóc lóc kêu gào, liên hoan chốn hậu cung này cũng miễn cưỡng xem như hài hòa.

Mọi người dùng cơm xong, cũng không lập tức tản đi.

Các phi tần ngày thường muốn gặp mặt hoàng đế một chút cũng khó, một cơ hội khó khăn lắm mới có được này, tất nhiên đều vội vàng giữ hoàng đế lại, có thể khiến hoàng đế lưu lại chỗ của chính mình thì càng không thể tốt hơn .

Thục phi nói: “Tối nay mười lăm, mặc dù không phải Trung thu, nhưng trăng cũng tròn cũng đẹp, chi bằng bệ hạ cùng chúng thần thiếp ngắm trăng được không?”

Hoàng đế sao cũng được nói: “Đi.”

Đới Nhược Trạch bí mật đánh giá Thục phi, nữ nhân này mặc dù không trực tiếp qua lại với hắn, cũng đã hại hắn chết mấy lần. Thục phi không thể nói là rất xinh đẹp, tại hậu cung mỹ nhân như mây này có thể nói là tư sắc thường thường, nhưng khí chất của nàng rất tốt, thập phần khôn khéo giỏi giang, rất có phong phạm nữ cường nhân, là loại người dễ dàng khiến người ta khắc sâu ấn tượng.

Hoàng đế cùng nhóm oanh oanh yến yến đang vây quanh tiến về phía Ngự Cảnh đình, Đới Nhược Trạch rơi lại cuối đám người.

Liễu Liễu đi song song với Đới Nhược Trạch, nói nhỏ với hắn chút chuyện về Thục phi.

Liễu Liễu nói: “Sau khi ta ra khỏi lãnh cung có gặp Thục phi một lần, nàng còn nhớ rõ ta, sắc mặt siêu cấp thối!”

Đới Nhược Trạch hỏi: “Nàng khó dễ ngươi sao?”

Liễu Liễu nói: “Mắng ta gần gần xa xa vài câu, cũng chưa nói gì khác, dù sao là bệ hạ hạ chỉ thả ta ra khỏi lãnh cung, nàng cũng không thể có ý kiến phản đối a.”

Đới Nhược Trạch nói: “A~.”

Liễu Liễu nói: “Hừ, xem nàng nhiệt tình thân mật với bệ hạ, chỗ nào có bộ dáng hung hăng vênh váo a.”

Đới Nhược Trạch cười nói: “Nàng có vênh váo thế nào thì cũng là phi tử của bệ hạ, không thân thiết với bệ hạ thì thân thiết với ai?”

Liễu Liễu nói: “Xí, nàng có trâu của nàng không phải đủ rồi sao?”

Đới Nhược Trạch nói: “Ngươi cô gái nhỏ này thực không e lệ, nhân thú gì đó khẩu vị không phải nặng bình thường a!”

“Nhân thú?” Liễu Liễu nhất thời nghi hoặc sau đó hiểu ra, nhất thời đỏ bừng mặt, “Ngươi mới khẩu vị nặng đó!”

Liễu liễu không nói chuyện với Đới Nhược Trạch nữa, chậm rãi đuổi theo Thư thường tại, hai tiểu cô nương tựa vào nhau thầm thì, thường thường quay đầu khinh bỉ nhìn Đới Nhược Trạch.

Tay Dung Phong khoác lên vai Đới Nhược Trạch, cười hắc hắc: “Ngươi nói cái gì với tiểu cô nương, khiến người ta xấu hổ thành như vậy.”

Đới Nhược Trạch nói: “Ta chưa nói cái gì a, lòng của nữ nhân như kim nơi đáy biển, đại lão gia chúng ta không thể hiểu nổi.”

Dung Phong nói: “Cũng đúng.” Gã nở một nụ cười đáng khinh, “Vậy ngươi nói Hoa tần nên về phía bên nam hay là bên nữ?”

Hoa tần hôm nay ăn mặc cũng thực táo bạo, vạt áo theo thường lệ xẻ đến bắp đùi, cổ áo vẫn khó mà che khuất hai điểm trước ngực như cũ, mặc thế này, phóng tới xã hội hiện đại cũng là đi theo lộ tuyến gợi cảm đó a!

Bộ dạng Hoa tần vẫn trai gái khó phân, thêm làn da y tốt, hoàn toàn không có nửa điểm thô ráp của phái nam, lỗ chân lông nhỏ đến mắt thường đều không nhìn thấy, bởi vì vậy y lộ ngực lộ đùi một chút cũng không mất hài hòa, ngược lại khiến cả người y đều tản mát ra mỹ cảm trung tính.

Đới Nhược Trạch nói: “Mặt giống nữ nhân cũng có cái lủng lẳng a.”

Dung Phong nói: “Cái này lộ mới đến đùi cũng không lộ tiếp lên trên, ai biết có lủng lẳng hay không.”

Đới Nhược Trạch rối rắm nhìn chằm chằm Dung Phong, “Bạn thân, nhặt lại tiết tháo của ngươi được không?!”

Dung Phong nói: “Hắc hắc, đừng nhìn ta như vậy, thực sắc tính dã (ham muốn ăn uống và tình dục là bản năng của con người) thôi.”

Đới Nhược Trạch nói: “Ngươi dù có sắc (trong sắc dục) đi nữa cũng không thể sắc đến trên đầu phi tần của hoàng đế a, chính ngươi cũng là một trong số phi tần của hoàng đế được chứ!” Có chút tự giác đi anh em!

Dung Phong nói: “Bộ dạng hoàng đế thật không tồi, nhưng cũng không phải dạng của ta a, muốn ta nói, trong số phi tần hậu cung Nguyễn Tử Hồng là có hương vị nhất.”

Đới Nhược Trạch nói: “Ân, lúc Nguyễn quý nhân đánh người đặc biệt có hương vị.”

Dung Phong hồi tưởng lại các loại đánh mắng của Nguyễn Tử Hồng đối với gã, đặc biệt đau trứng nói: “Khi y không nói một lời đặc biệt tao nhã cao quý, băng thanh ngọc khiết, tựa như một đóa hoa cao lãnh mỹ lệ, nhưng lúc y đánh người. . . . . .”

Dung Phong nói còn chưa dứt lời, một viên đá liền chuẩn xác đánh vào hầu kết gã! Dung Phong đau tới mức một tiếng kinh hô cũng không phát ra nổi, cúi gập người che cổ ngậm miệng.

Đới Nhược Trạch nhìn thấy Dung Phong như vậy cũng đau thay gã —— đây là hậu quả của miệng tiện!

Nguyễn Tử Hồng lạnh lùng nhìn thoáng qua Dung Phong cùng Đới Nhược Trạch, cho Đới Nhược Trạch một ánh mắt cảnh cáo, rồi lại đi thẳng về phía trước.

Dung Phong khóc không ra nước mắt khoa tay múa chân về phía bóng dáng Nguyễn Tử Hồng, khổ bức cực kỳ.

Đới Nhược Trạch bỏ đá xuống giếng nói: “Đáng!”

Địa thế đình Ngự Cảnh cao, là một địa điểm tốt để ngắm trăng.

Một đám lên tới đình rồi đứng ngốc, nhất tề nhìn về phía trăng tròn trên không trung.

Hình ảnh này làm cho Đới Nhược Trạch nhớ đến loài chồn đất kéo dài cổ quan sát giữa đám cây cối rậm rạp, hết sức khôi hài.

Đới Nhược Trạch nói chuyện với hệ thống: “Trò chơi này có chức năng chụp màn hình không?”

Hệ thống: xin chào ngoạn gia thân ái, làm một khoản đại hình trò chơi cung đấu bao quát cả ba giới bao hàm toàn diện các loại kì tư diệu tưởng (ý tưởng và suy nghĩ tuyệt vời), chúng tôi thuộc về tầng lớp cao cấp, sao lại không trang bị chức năng chụp màn hình cơ bản này chứ? Ngài quá coi thường năng lực của du hí thương rồi đó. Trên góc dưới của bản điều khiển, nút “P” chính là phím chụp màn hình. Ngoài ra, hệ thống còn tự động vì ngài chụp ảnh màn hình tương đối theo trình tự, ấn liên tục hai lần nút “P”, có thể xem lại ảnh chụp màn hình đã lưu. 】

Đới Nhược Trạch nhấn nút “P” một cái, lưu lại hình ảnh “Tập thể phi tần làm chồn đất” xong, lại ấn nút “P” liên tục hai lần, xem xem hệ thống đã chụp cho hắn cái ảnh gì.

Ảnh chụp màn hình của hệ thống không quá nhiều, tổng cộng ba mươi tấm, trong đó hơn hai mươi tấm đều là các kiểu chết lạ kỳ của hắn.

Hắn lật tới hình ảnh hắn trong phòng tịnh thân, lập tức liền bất kham hồi thủ (nhớ lại mà đau lòng, không dám nhìn lại) đóng file lại.

Đới Nhược Trạch đang điệu thấp (khiêm tốn) tự ngu tự nhạc (tự đùa tự vui một mình), hoàng đế điểm danh hắn.

Hoàng đế nói: “Ánh trăng thật đẹp, Đới thường tại, không bằng ngươi tới làm một bài thơ đi?”

Mọi người “soạt” một cái đem lực chú ý dồn lên người Đới Nhược Trạch.

Đới Nhược Trạch áp lực thật lớn, nói: “Ta không biết làm thơ.”

Hoàng đế hừ lạnh: “Văn không biết võ không xong, ngươi còn biết cái gì nữa?!”

Đới Nhược Trạch nghĩ ta sẽ hống ngươi vui vẻ a, nói: “Ta sẽ toàn tâm toàn ý với bệ hạ.”

Hai gò má hoàng đế phiếm hồng, nói: “Vậy ngươi liền ví von ánh trăng với cái gì đi, trẫm sẽ bảo Hoa tần đến làm thơ là được.”

Đới Nhược Trạch khổ tâm suy nghĩ, nói: “Giống phân trâu!”

Chúng phi: “. . . . . .”

Câu “phân trâu” này vừa thốt ra Đới Nhược Trạch liền thầm kêu không xong.

Trong các phi tần Thục phi thích dưỡng trâu, xe trâu quả thực chính là dấu hiệu của Thục phi đó a! Bản thân đem ánh trăng so với phân trâu vậy không phải tại chỗ khiêu khích Thục phi sao?!

Chân mày lá liễu của Thục phi dựng thẳng, hỏi: “So ánh trăng với phân trâu, ta cũng là lần đầu nghe thấy, ở đây có điển cố gì sao?”

Tính Đới Nhược Trạch không phải cái sợ phiền phức, hơn nữa hắn có ngoại quải (phần mềm phụ trợ dùng cho game hay web như add on/Plugin/phần mềm auto và hack) siêu cấp sống lại vô hạn, cũng đã chọc trúng người này rồi, vậy chọc tới cùng đi, cùng lắm thì chết vài phút sau đó lại là một trang hảo hán!

Đới Nhược Trạch nói: “Điển cố này, thật ra là có.”

Thục phi nói: “Nguyện nghe cho rõ.”

Đới Nhược Trạch nói: “Hôm nay ta đi Cảnh Dương cung thỉnh an Lam quý phi, có gặp một chuyện.”

Thục phi hỏi: “Chuyện gì?”

Đới Nhược Trạch ấp a ấp úng nói: “Việc này ta cũng không thể tùy tiện nói, phải hỏi qua bệ hạ có để cho ta nói hay không.”

Hoàng đế đáp: “Thục phi hỏi ngươi ngươi nói đi.”

Đới Nhược Trạch nói: “Ta đây nói nhưng bệ hạ cũng đừng trách tội ta, ta thấy bệ hạ giẫm lên bãi phân trâu!”

Trong Ngự Cảnh đình yên tĩnh lạ thường.

Trầm mặc một lát, Đới Nhược Trạch nói: “Ta sở dĩ liên tưởng đến phân trâu, kia không phải chính bởi vì bệ hạ giẫm phải sao. Ánh trăng thanh khiết nhất, phân trâu dơ bẩn nhất, nhưng bệ hạ là thần thánh tối thượng của muôn dân, người giẫm phải phân trâu, phân trâu kia liền dính lây ánh sáng, như ánh trăng dính ánh sáng của mặt trời.”

Đới Nhược Trạch hồ biên loạn tạo (bịa đặt vô căn cứ), từ đầu đến cuối đạo lý rõ ràng, chính hắn cũng phải bội phục tài năng nói liều của bản thân!

Hắn đưa ra kết luận cho giải thích của mình, “Tuy rằng ánh trăng cùng phân trâu khác xa nhau về hình dáng và tính chất, nhưng chỉ là khác đường mà chung mục đích thôi.”

Chúng phi: “. . . . . .”

Thục phi liền “phịch” quỳ xuống dưới chân hoàng đế, tiếng vang thanh thúy của đầu gối va chạm đá lót đường khiến người vừa nghe là thấy đau rồi!

Thục phi nói: “Làm bẩn thánh thể của bệ hạ, thần thiếp thỉnh bệ hạ trách phạt.”

Hoàng đế nói: “Việc này. . . . . .”

“Anh anh anh anh, bệ hạ khai ân a!” Hoàng hậu bắt đầu khóc, “Trâu của Thục phi muội muội là do nàng nuôi từ nhỏ đến lớn, cảm tình sâu đậm, vả lại trâu kia chỉ là một con súc vật, không có tính người, anh anh anh anh, nó mặc dù đụng phải bệ hạ, nhưng nghĩ đến nó cũng không cố ý, bệ hạ ngươi tạm tha cho trâu của Thục phi đi.”

Đới Nhược Trạch đổ mồ hôi điên cuồng, loại cảm giác như hoàng hậu cầu tình cho Thục phi cùng gian phu của nàng là sao thế này?!

Hoàng hậu này quả thực không phải đèn cạn dầu!

Hoàng đế nói: “Trẫm chưa nói muốn giết trâu của Thục phi.”

Hoàng hậu hô to: “Tạ ơn bệ hạ khai ân! Bệ hạ nhân từ!”

Hoàng đế 囧, cậu tha cho một con trâu là nhân từ?! Cậu mà bám riết không tha gây khó dễ cho một con trâu mới là có bệnh đó!

Hoàng đế nói: “Hoàng hậu cùng Thục phi đừng quỳ, đều đứng lên đi.”

Thục phi nói: “Thần thiếp tạ ơn bệ hạ.”

Hoàng đế nói: “Vốn cũng không phải chuyện gì lớn, nhưng Thục phi, ngươi nên nhớ kỹ, hoàng cung này tuy nói là nhà ngươi, nhưng không phải nhà của một mình ngươi, ngươi cũng phải suy xét đến người khác ít nhiều, không phải người người đều thích giẫm phân trâu.”

Thục phi rùng mình, hiểu được đây là hoàng đế nhắc nhở nàng, đáp: “Vâng bệ hạ, thần thiếp sẽ làm tốt việc vệ sinh của Ngưu Ngưu.” —— Ngưu Ngưu chính là con trâu kia của Thục phi.

Chuyện này vừa ra, hưng trí ngắm trăng của mọi người đều mất, hoàng đế để cho mọi người tản đi.

Đới Nhược Trạch ước gì có thể đi sớm một chút, hắn không giống với các phi tần khác, hắn muốn về lãnh cung phải đi thật lâu mới tới nha, tan càng sớm hắn liền được ngủ càng sớm a!

Các phi tần tiễn hoàng đế xong mới tự quay về chỗ ở, Đới Nhược Trạch sau khi đồng hành cùng Dung Phong một đoạn đường rồi cũng liền lẻ loi một mình .

Đột nhiên, có mấy bóng đen từ trong góc phóng ra, bọn họ cầm trường kiếm đao thương trong tay, đều đánh về phía Đới Nhược Trạch!

Đới Nhược Trạch không có binh khí trong người, mà trên bảng kỹ năng không có kỹ năng vật lộn, hắn dựa vào công phu bản thân học trước khi xuyên việt quật ngã bảy tám người, cuối cùng ngã xuống dưới chiến thuật xa luân chiến (là một chiến thuật của chiến tranh cổ đại mà ta hay xem trên phim, ở đó các tướng chỉ huy đã áp dụng để triển khai những đội quân nhỏ nhưng cơ động, chia nhỏ quân đối phương, vây đánh, cuối cùng tiêu diệt được cả một đội quân lớn – nói ngắn gọn là chiến thuật biển người á).

Hệ thống: ngài bị hắc y nhân đánh lén, ít không thể địch nhiều, chết trong một góc vắng lặng của hoàng cung. Sau khi ngài chết, hôm sau Nguyễn quý nhân đến tìm ngài luyện kiếm phát hiện thi thể ngài, y đem ngài vùi ngay tại chỗ, trồng một cây hoa sơn trà, hơn nữa thề với cây sơn trà, y sẽ thay ngài báo thù. 】

Chồn đất

chondat

Advertisements

5 thoughts on “CDNST: CHƯƠNG 23

  1. Pingback: CDNST | Littlepu
  2. Nhìn đi nguyễn quý nhân thề vs sơn trà chứ ko phải ngươi Đới ạ. Tập thể phi tần chồn đất ngắm trăng ..hắc hắc. *chạy đi nhặt hàm*

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s