Cha nuôi và con nuôi

CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 32

Chương 32: Không nhìn không nhìn

Đèn hoa rực rỡ, sảnh đại tiệc của khách sạn cao cấp 6 sao Kiến Huy đèn đuốc sáng trưng, nhân vật nổi tiếng tụ họp.

Đây là tiệc rượu đầu tiên Lâu gia Giang thành tổ chức từ khi bước chân vào Nam Phong thị. Bất động sản Nhuận Minh thuộc Lâu gia ở Nam Phong thị có một kế hoạch làng du lịch đang đấu thầu. Trực thuộc tập đoàn Trung Thiên có một đội kiến trúc thực lực hùng hậu, chủ tịch Trịnh Liệt, giám đốc điều hành Trần Đường cùng có tên trong danh sách mời.

Ngày xưa Trịnh Liệt luôn không có hứng thú với tiệc rượu thương nghiệp, thư ký của hắn thực quen thuộc giúp hắn loại bỏ loại xã giao này. Nhưng gần nhất số lần hắn đến công ty so với vài năm trước cộng lại còn nhiều hơn, hơn nữa ngay từ đầu liền lập uy, thư ký run lẩy bẩy, không dám tự chủ trương chuyện gì nữa, chuyện gì cũng phải hỏi ý Trịnh Liệt trước.

Quả nhiên, Trịnh Liệt không hề giống như trước kia mà tỏ vẻ muốn tham gia.

Trịnh Liệt nhớ rõ kế hoạch làng du lịch này của Lâu gia. Giống loại hạng mục kiến trúc cỡ lớn này bình thường đều phải từ một thậm chí mấy công ty kiến trúc cỡ lớn mới có thể hoàn thành. Đội kiến trúc tập đoàn Trung Thiên tuy rằng thực lực không tầm thường, nhưng cũng không đủ tư cách ngang hàng với các công ty kiến trúc cỡ lớn khác. Ân Triệu Lan lại dốc hết sức duy trì đội kiến trúc của tập đoàn tham dự đấu thầu, dưới tình huống không ai xem trọng mà thuận lợi trúng thầu, phụ trách một vòng phi thường trọng yếu trong kế hoạch kiến tạo làng du lịch —– phòng mô hình tinh phẩm. Đây là bộ phận có lợi nhuận cao nhất trong hạng mục. Lần trúng thầu này cũng mở đầu sự hợp tác giữa tập đoàn Trung Thiên và Lâu gia. Đội kiến trúc tập đoàn Trung Thiên trở thành đội kiến trúc chuyên dụng của Lâu gia, quy mô so với công ty kiến trúc cỡ lớn bình thường còn lớn hơn, là một trong những cỗ máy kiếm tiền của cả tập đoàn, lợi nhuận thu về chiếm ba phần lợi nhuận tổng thể.

Nhưng ngay lúc đội kiến trúc phát triển nhanh chóng ổn định, Ân Triệu Lan đem cả đội kiến trúc đóng gói bán đi, người mua đúng là Lâu gia.

Sau khi tỉnh mộng, Trịnh Liệt vẫn tính toán tìm ra tay chân của Ân Triệu Lan trong tập đoàn, cũng muốn làm rõ cậu rốt cuộc dựa vào cái gì nhận được sự ủng hộ của nhóm cổ đông khác của tập đoàn, khiến những người từng trung thành tận tâm ruồng bỏ hắn.

Nhưng cho đến trước mắt, trừ bỏ biết Ân Triệu Lan rất được những quản lý các tầng khác thưởng thức ra, Trịnh Liệt tìm không thấy chỗ không thích hợp nào.

Hạng mục của Lâu gia này khiến Ân Triệu Lan có được tiếng nói hơn nữa bên trong tập đoàn. Như vậy, đây là bắt đầu sao?

Cánh tay Trịnh Liệt khoác eo một nữ minh tinh xinh đẹp từ chỗ của An Thế Duy, chậm rãi đi vào sảnh bữa tiệc. Sau đó hắn nhìn thấy giám đốc điều hành của tập đoàn Trung Thiên Trần Đường, cùng với Ân Triệu Lan đi theo bên người Trần Đường, một thân tây trang phẳng phiu, thân trường ngọc lập (thon dài cao lớn, đẹp đẽ tôn quý như ngọc).

Trần Đường năm nay đã muốn sáu mươi tuổi, năm đó ba Trịnh mẹ Trịnh một tay đề bạt, từ một tiểu trợ lý khoa hành chính tổng hợp làm được giám đốc điều hành, thuộc phái tử trung vì Trịnh gia. Năng lực của ông không tồi, nhưng chịu ảnh hưởng tuổi tác, quyết sách của ông tổng sẽ dẫn theo một chút vẻ già nua, khống chế một quái vật lớn như tập đoàn Trung Thiên, chỉ có thể miễn cưỡng giữ gìn cái đã có. Nguyên bản ông ký thác kỳ vọng cao đối với Trịnh Liệt, nghĩ tập đoàn Trung Thiên ở trong tay Trịnh Liệt có thể tiến liên một bậc thang mới. Nhưng Trịnh Liệt hiển nhiên không phải kẻ thích ngoan ngoãn nghe lời. Tính cách của hắn chỉ thích hợp làm một cậu ấm hoàn khố công tử giỏi phung phí. Nhưng mà sau đó Trịnh Liệt mang Ân Triệu Lan về, đây không thể nghi ngờ là một kinh hỉ!

Không chút nào che giấu mà nói, Trần Đường là đem Ân Triệu Lan xem như người thay thế vị trí mà bồi dưỡng. Ông không giống Phùng Đức cái loại người bảo thủ bài xích đồng tính luyến ái, chỉ chấp nhận Trịnh Liệt cưới vợ sinh con này. Ông nhìn điệu bộ của Trịnh Liệt cũng nhận ra hắn hoàn toàn xem Ân Triệu Lan như tất cả của bản thân mà đối đãi, cãi nhau thì tựa như một đôi vợ chồng trẻ. Nếu người trượng phu kế thừa gia nghiệp hoàn toàn không có tâm tư để ý gia nghiệp, mà thê tử có năng lực lại có tâm tư, vì sao không thể bồi dưỡng thê tử trở thành người để ý tới gia nghiệp? Chỉ là người thê tử này là nam mà thôi.

Mà Trịnh Liệt không phải vẫn không hề phản đối, còn bật đèn xanh vì Ân Triệu Lan sao? Chính là Trịnh Liệt gần nhất có thể lại cùng Ân Triệu Lan giận dỗi, có chút kỳ quái thôi.

Trần Đường thậm chí cảm thấy Trịnh Liệt đáng đời. Có một người vợ tốt như vậy còn chơi bời bên ngoài, nếu không phải Ân Triệu Lan rộng lượng, hai người đã sớm tan vỡ. Đến lúc đó thiếu đi một người vợ hiền có năng lực như vậy, xem Trịnh Liệt khóc với ai!

Cho nên đối với trận động kinh gần nhất của Trịnh Liệt, Trần Đường áp dụng thái độ hờ hững. Ông đối với việc Trịnh Liệt nghiêm túc dốc sức vì công ty đã muốn không ôm hy vọng gì.

Bởi vì thư ký của Trịnh Liệt không có thông báo cho ông, Trần Đường cũng không biết Trịnh Liệt cũng tới tham gia tiệc rượu. Nhìn thấy trong tay Trịnh Liệt là một cô nàng gợi cảm, Trần Đường liếc nhìn Ân Triệu Lan đang bình tĩnh không dao động một cái, nhíu mày.

“Trần thúc.” Trịnh Liệt vẫn có chút kính trọng đối với vị nguyên lão của tập đoàn này.

“Cậu tới làm gì? Nếu chuyện công ty cậu không nhúng tay, cũng đừng thêm phiền phức.” Trần Đường cảnh cáo nói, “Đừng lúc nào cũng ở chung với người không đứng đắn, quan tâm người bên cạnh nhiều một chút.”

Nữ minh tinh xinh đẹp có thể được An Thế Duy phái đi theo Trịnh Liệt hiển nhiên thực thức thời, cho dù chỉ thiếu điều bị chỉ vào mặt mắng là “không đứng đắn”, vẫn duy trì mỉm cười im lặng làm bình hoa.

“Trần thúc, chú yên tâm, tôi chỉ là muốn lý giải tình huống nghiệp vụ của công ty nhiều hơn một chút thôi.” Trịnh Liệt nhẹ nhàng đung đưa rượu trong ly, thản nhiên nói.

Trần Đường hồ nghi nhìn hắn, rất không yên tâm với hắn.

Ông còn muốn tiếp tục dặn dò vài câu, Ân triệu Lan nhận thấy Trịnh Liệt bắt đầu không kiên nhẫn liền nói với ông: “Giám đốc, Lâu tam thiếu Lâu Vũ Tĩnh tổng giám đốc của Nhuận Minh đến.”

Trần Đường lập tức chấn động tinh thần, quên việc giáo huấn Trịnh Liệt, ngược lại hỏi Ân Triệu Lan: “Cậu chuẩn bị tốt rồi?”

Ân Triệu Lan cong môi, tự tin nói: “Vâng.”

Trần Đường gật đầu: “Chúng ta qua đó.” Lại nghĩ đến cái gì, nghiêm túc nghiêng đầu nói với Trịnh Liệt còn đang đứng thưởng thức ly rượu: “A Liệt, đây là chính sự, cậu đừng dây vào.”

Trịnh Liệt trực tiếp xoay người tránh ra, không liếc mắt nhìn Ân Triệu Lan lấy một cái. Hoặc là nói từ đầu đến cuối, hắn đều không có liếc mắt đến Ân Triệu Lan.

Trần Đường nhìn bóng dáng hắn khẽ lắc đầu: “Triệu Lan, ủy khuất cậu.”

Ân Triệu Lan hơi rũ mắt, mím môi: “Trần thúc, chúng ta qua đó đi.”

Trần Đường nhìn thấy cậu như vậy, trong lòng thầm than.

Hiện tại người trẻ tuổi, đều quật cường.

*****************************************

Lúc An Thế Duy mò tới chỗ Trịnh Liệt, trên người còn vương mùi son phấn, hiển nhiên không biết chui vào cái xó xỉnh nào đó hú hí một phen rồi.

Y cũng là một kẻ có năng lực. Tiệc rượu còn chưa bắt đầu, y đã muốn vui vẻ một trận rồi, quả thực là coi tiệc rượu thương nghiệp như là tiệc giao lưu.

Trịnh Liệt bí mật đạp một cái, làm cho y cách hắn xa một chút.

An Thế Duy nhất thời giương nanh múa vuốt, hạ giọng nói: “Mày giỏi lắm Trịnh Liệt đồ qua cầu rút ván! Không phải tao cho mày mượn người đẹp rồi hả, may bây giờ còn giở thói côn đồ! Dám đá An thiếu đỉnh đỉnh đại danh tao!”

“Thích đá mày đó rồi sao, đồ tư văn bại hoại. Đây là tiệc rượu của Lâu gia, mày trà trộn vào làm gì?” Một người làm giải trí, căn bản không dính gì tới Lâu gia hết. Trịnh Liệt lấy ly rượu che miệng, nói nhanh.

An Thế Duy trợn trắng mắt: “Nhảm nhí. Tao họ An, OK? Lâu gia không cho mày mặt mũi còn phải nể mặt mũi tao.” Lại ngạo mạn liếc mắt một cái.

Trịnh Liệt nhớ tới chuyện y đem việc hắn điều tra tập đoàn Trung Thiên chọt tới chỗ Tiêu Sân lại muốn đá y thêm một cái, nheo mắt âm trầm nhìn y.

Làm hồ bằng cẩu hữu tốt nhất, An Thế Duy hiển nhiên rất rõ ràng hắn đang nghĩ cái gì, nhích nhích về phía sau nhìn xung quanh hỏi hắn: “Người đẹp tao cho mày mượn đâu rồi?”

“Không biết.” Trịnh Liệt tức giận nói. Hắn căn bản không có chú ý tới người phụ nữ kia rốt cuộc biến mất lúc nào.

Sắc mặt An Thế Duy hơi hơi sầm xuống, sau đó thông cảm nhìn Trịnh Liệt: “Xem ra mày đã không còn mị lực nữa rồi, ngay cả một con đàn bà cũng giữ không được.”

“…….. Mày hôm nay thiếu ngược phải không?”

An Thế Duy vô lại nhún nhún vai. Y tùy tay lấy một ly rượu từ trên khay mà bồi bàn bưng ngang qua, cụng ly với Trịnh Liệt.

“Mày tới đây làm gì? Không phải vẫn không thích loại tiệc rượu này sao?”

“Thử nhất thì, bỉ nhất thì (trước khác, nay khác, hoàn cảnh khác nhau không cần câu nệ).” Trịnh Liệt nói, “Tới đây nhìn xem thôi.”

“Xem người hay xem kịch?” An Thế Duy nhướn mày.

“Hả?”

“Tao vừa rồi đã phát hiện ra có ba ánh mắt như lang như hổ đang chú ý tới mày.” An Thế Duy cười không chút hảo ý.

Phương thức loạn dùng thành ngữ của An Thế Duy đã muốn đạt tới đỉnh cao. Trịnh Liệt bĩu môi: “Cái thứ nhất là mày, thứ hai là mày, cái thứ ba cũng là mày luôn?”

An Thế Duy câm nín: “Trịnh thiếu à, hôm nay ngài phát sốt à? Xuất hiện ảo giác rồi.”

Trịnh Liệt hừ một tiếng, tầm mắt dò xét một vòng những vị khách mới đến.

“Không cần nhìn. Một cái là Ân tiểu tiện, một cái là Tần tra thụ, còn một cái…..” An Thế Duy ngừng một chút, thần thần bí bí nói, “Thực may mắn mày đoán trúng rồi, không tồi, đúng là của tao.”

Advertisements

5 thoughts on “CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 32

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s