Cha nuôi và con nuôi

CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 31

Chương 31: Tên là ba ba

“…….. Cha nuôi, có chuyện gì vậy?” Trác Thư Nhiên quan tâm hỏi.

Hiện tại là bốn giờ chiều. Trịnh Liệt đột nhiên đến đây, nói một câu “Cậu cứ làm việc của cậu đi, không cần quan tâm tôi” với Trác Thư Nhiên đang mở cửa, rồi một mình đi đến hoa viên bên kia, đặt mông ngồi ở ghế mây ngoài trời, hút thuốc không nói một lời, tựa như đang tức giận ai đó.

Công việc của Trác Thư Nhiên còn chưa hoàn thành, nhưng nhìn bộ dáng này của Trịnh Liệt, muốn cậu quay đầu đi tiếp tục làm việc của mình, cậu lại có chút ái ngại, rốt cục vẫn là đi đến bên người Trịnh Liệt, hỏi một câu.

Trịnh Liệt bị một bóng đen bao phủ, giương mắt nhìn lên thấy Trác Thư Nhiên, thực tự nhiên dụi tắt điếu thuốc trong tay, cau mày nói: “Không phải bảo cậu cần làm gì thì cứ đi làm đi sao? Cậu có bệnh hen suyễn, không chịu được mùi thuốc lá, đừng đến gần đây.”

Trong lòng Trác Thư Nhiên nổi lên một tia dao động. Cậu đơn giản ngồi ở ghế mây đối diện Trịnh Liệt, nghiêm túc nói: “Nếu có thể khiến anh hút ít đi một điếu thuốc……”

Trác Thư Nhiên là một người cực kỳ tự hạn chế. Bởi vì có bệnh hen suyễn, trên phương diện ẩm thực cậu thừa hành nguyên tắc ăn bổ sung “Ngũ cốc vi dưỡng, ngũ quả vi trợ, ngũ súc vi ích, ngũ thái vi sung” (1), lấy thanh đạm làm chủ đạo, bình thường cảm xúc cũng muốn bảo trì ổn định. Mấy năm qua cậu điều dưỡng rất khá, trừ bỏ lần thứ hai gặp mặt Trịnh Liệt nhìn thấy bệnh của cậu phát tác ra, những lúc khác bệnh của Trác Thư Nhiên đều cơ bản không có phát tác. Trác Thư Nhiên tuy rằng là một trạch nam, nhưng cậu không hút thuốc không uống rượu, thậm chí ngay cả cà phê cũng không uống, cậu nói cậu không thích tất cả những thứ gây nghiện gì đó. Trong cảm nhận của cậu, “Hút thuốc lá gây hại cho sức khỏe” là một câu chân lý. Chịu ảnh hưởng của cậu, Trịnh Liệt ở trước mặt Trác Thư Nhiên cơ bản không hút thuốc. Chỉ có vài lần đặc biệt phiền muộn trong lòng, hắn đều sẽ cách xa Trác Thư Nhiên rồi mới hút.

(1)“Ngũ cốc vi dưỡng, ngũ quả vi trợ, ngũ súc vi ích, ngũ thái vi sung”: Ngũ cốc giúp nuôi dưỡng cơ thể, ngũ quả giúp bổ trợ cơ thể; năm loại vật nuôi mang lại nhiều lợi ích, năm loại rau bổ sung dưỡng chất cho cơ thể. Nghĩa là cơ thể cần phải hấp thu chất dinh dưỡng cân bằng và con người không nên chỉ thích ăn một loại thức ăn.

Nghe thấy Trác Thư Nhiên lại muốn nhắc đến tác hại của hút thuốc lá, Trịnh Liệt đành hết cách, ngoan ngoãn đem gói thuốc mới vừa mở ra đưa qua.

Trác Thư Nhiên không khách khí thu hồi, ôn thanh hỏi: “Muốn nói chuyện không?” Cậu luôn luôn là một người lắng nghe rất tốt.

“…… Cậu không phải còn có công việc phải làm gấp sao?”

“Không sao.” Trác Thư Nhiên nhìn hắn, đẩy đẩy cặp kính trên mũi, “Cha nuôi quan trọng hơn.” Có thể cũng chỉ có ở trong quan niệm của loại mọt sách như cậu, cái từ “cha nuôi” này mới còn giữ lại ý nghĩa “người thân”.

Cho dù còn có một tia nghi ngờ với Trác Thư Nhiên, Trịnh Liệt cũng cảm thấy có chút động dung. Tình cảm với Trác Thư Nhiên thuộc loại tế thủy trường lưu (2). Cậu có khuôn mặt xinh đẹp không kém Ân Triệu Lan, nhưng bởi vì không khéo phối quần áo mà có vẻ ảm đạm bình thường, không có cái loại cảm giác khiến người khác kinh diễm khi nhìn thấy. Nhưng ở chung với cậu dần dần sẽ bắt đầu cảm thấy tự nhiên thoải mái, sẽ nguyện ý cùng cậu chậm rãi nói lên một số chuyện giấu ở đáy lòng. Đợi đến lúc lấy lại tinh thần, mới phát hiện bản thân đã muốn dần dần không thể rời xa cậu.

(2) Tế thủy trường lưu: Nước có dòng nhỏ lại thường chảy dài. Ý nói cùng người yêu có một tình yêu tuy không phải mãnh liệt cuộn trào nhưng lâu bền, từng chút từng chút một cùng nhau trải qua năm tháng.

“Biết Tần Trăn không?” Trịnh Liệt trầm ngâm trong chốc lát, hỏi.

“Biết. Người con nuôi thứ hai của cha nuôi, cái người làm ngôi sao kia.” Trác Thư Nhiên nói. Giữa năm người con nuôi của Trịnh Liệt kỳ thật đều biết nhau, nhưng gặp mặt cơ hồ cực nhỏ. Trong đó, Ân Triệu Lan cùng Trác Thư Nhiên có quan hệ đặc thù, từng có tiếp xúc. Nhưng từ sau khi Trác Thư Nhiên không tiếp tục nhận tiền của Ân Triệu Lan, hai người cơ hồ không có gặp mặt nhau nữa. Mà Trác Thư Nhiên cùng Trịnh Minh Bảo ở cùng một chỗ, tình cảm tự nhiên càng không cùng một dạng. Nhưng trừ những điều đó ra, năm người cơ bản không có tiếp xúc khác, quan hệ cũng vẻn vẹn là nghe nói có một người như vậy mà thôi.

Trác Thư Nhiên lại bỏ thêm một câu: “Tôi nhớ rõ cha nuôi anh rất thích cậu ta.” Ngẫu nhiên Trịnh Liệt nói chuyện với cậu sẽ đề cập vài câu về chuyện những người con nuôi khác. Cậu biết Trịnh Liệt rất sủng người con nuôi là ngôi sao này.

“Tôi chia tay cậu ta rồi, đoạn tuyệt tất cả quan hệ.” Trịnh Liệt nhướn mày, lãnh đạm nói.

“Là bởi vì, sự kiện cậu ta hôn môi người khác trước mặt mọi người kia?”

Sắc mặt Trịnh Liệt trầm xuống: “Cậu có biết?”

“Trên mạng đang lan truyền như điên.”

Trịnh Liệt vốn không muốn nói chuyện Tần Trăn tìm tình nhân sau lưng hắn, dù sao chuyện này với hắn mà nói cực kỳ mất mặt. Hắn lấp lửng qua loa mà “ừ” một tiếng.

“Không phải nói chỉ là vì tuyên truyền thôi sao? Có phải có hiểu lầm gì khác không?” Trác Thư Nhiên nói.

“Không phải hiểu lầm.” Trịnh Liệt nén giận nói. Tuy rằng nói đã chia tay, nhưng Tần Trăn thủy chung là tình nhân hắn yêu thích đã nhiều năm, Trịnh Liệt không thể cảm thấy tâm bình khí hòa đối với chuyện cậu phản bội.

Trác Thư Nhiên sờ sờ kẹp tóc trên đầu, ngưng một chút, chậm rãi nói: “Cha nuôi, anh vẫn rất để ý cậu ta.”

Trịnh Liệt nhất thời có một loại cảm giác khó chịu bị chọt trúng. Tức giận chợt lóe qua trên mặt hắn, nhưng mà hắn vẫn kiềm chế xuống, mặt không thay đổi nói: “Về sau sẽ không, tôi quan tâm sống chết cậu ta làm gì!” Hắn thiếu chút nữa đã quên bọn họ còn có chuyện một phát súng trong mộng kia chưa giải quyết.

Trác Thư Nhiên ôn nhu nói: “Cha nuôi, rời khỏi anh, cậu ta nhất định sẽ hối hận. Anh đừng tức giận.”

Trịnh Liệt sửng sốt. Biết rõ đây chỉ là lời an ủi, hắn vẫn cảm thấy có chút thoải mái, không khỏi bật cười: “Đúng, cậu ta nhất định sẽ hối hận! Tôi tuyệt đối sẽ không tha thứ cho cậu ta!” Hắn đối xử tốt với cậu ta nhiều năm như vậy, chiếu cố cậu ta nhiều năm như vậy, làm sao mấy thứ không ra gì bên ngoài kia có thể so sánh chứ? Tần Trăn nhất định sẽ hối hận! Nhưng lúc này đây hắn sẽ không cố chấp giữ cậu ta ở lại nữa, để cho cậu ta lại có lý do oán hận hắn muốn hắn chết…..

Loại vẻ mặt này của Trịnh Liệt khiến Trác Thư Nhiên có chút khó chịu. Cậu kéo tay hắn: “Cha nuôi, không cần suy nghĩ nữa, thuận theo tự nhiên đi. Lại đây, tôi dẫn anh đi xem Minh bảo bảo.”

Trịnh Liệt quyết định vứt chuyện của Tần Trăn đi. Hắn nương theo lực tay của Trác Thư Nhiên đứng lên, mặc cậu kéo hắn đi.

“Minh bảo bảo đang làm cái gì?” Qủa thật, sau khi hắn đến đầy, đều không có nhìn thấy Minh bảo bảo.

“Anh nhìn xem sẽ biết.” Trác Thư Nhiên cười thần bí.

Cậu trực tiếp đưa Trịnh Liệt xuống tầng hầm ngầm.

Đứng ngoài cửa tầng hầm, Trịnh Liệt đã muốn ngửi được một cổ mùi thuốc màu. Vừa đi vào tầng hầm nhìn một cái, hắn không khỏi có chút kinh ngạc.

Tầng hầm ngầm bị một cửa thủy tinh trong suốt chia làm hai. Một bên chỉ là một con đường lớn cỡ một người thường, trên mặt tường treo đủ loại tranh trường phái trừu trượng. Không gian bên còn lại rất lớn, đặt mấy bản vẽ thẳng đứng, trên mặt đất xếp đầy các loại thuốc màu, dụng cụ vẽ tranh, khắp nơi đều là giấy trắng cùng những tranh vẽ được một nửa.

Một thân ảnh nho nhỏ vểnh cái mông tròn, quỳ rạp trên mặt đất, cầm một cây cọ hết sức chuyên chú vẽ tranh, trên cánh tay, trên quần áo đều dính đầy đủ loại màu sắc. Bé hoàn toàn đắm chìm trong hội họa, không chú ý tới sự hiện diện của Trịnh Liệt cùng Trác Thư Nhiên.

Minh bảo bảo cư nhiên biết vẽ tranh?

Trịnh Liệt kinh ngạc nhìn về phía Trác Thư Nhiên, Trác Thư Nhiên cười tủm tỉm gật đầu, trong mắt biểu lộ thần thái kiêu ngạo. Không kinh động đến Minh bảo bảo đang vẽ tranh, cậu kéo tay hắn đi đến phía bên kia cửa thủy tinh, lập tức hướng đến một trong số những bức tranh ở đó. Đây là một bức tranh màu sắc đậm thật lớn. Lớp nền màu vàng óng, càng vào trung tâm màu sắc càng đậm, càng rực rỡ, tựa như đóa hoa nở rộ, ấm áp, rực rỡ, nhiệt liệt.

Cho dù là loại người không có một chút tế bào nghệ thuật nào như Trịnh Liệt, đều cơ hồ không thể dời ánh mắt đi. Trác Thư Nhiên bóp bóp tay hắn, ý bảo hắn cúi đầu.

Phía dưới bức tranh, có một cái khung nhỏ trong suốt hình tam giác, bên trong lồng một tờ giấy trắng, trên giấy viết hai chữ non nớt xiêu xiêu vẹo vẹo: Ba ba

Trịnh Liệt biết trên tờ giấy trắng bên trong cái khung nhỏ này hẳn là viết tên bức tranh. Nhưng, ba ba?

Tên gọi của bức tranh này là ba ba?

Trác Thư Nhiên nhẹ giọng nói: “Cha nuôi, những bức tranh này đều là tranh của Minh bảo bảo. Bức này là bức em ấy thích nhất, tự mình đặt tên, là 《 Ba ba 》……. Tôi nghĩ, đây là cảm giác anh mang lại cho em ấy…..”

Trịnh Liệt chuyển mắt sang bức tranh, lại một lần nữa bị loại màu sắc rực rỡ mãnh liệt này làm rung động, nhưng lúc này đây, trong lòng có cảm thụ không như trước.

Lúc ở trong mộng, tuy rằng cảm giác Trác Thư Nhiên cùng Trịnh Minh Bảo cho hắn rất tốt, nhưng bởi vì có có nhiều người càng mãnh liệt càng khó chơi hơn liên tục hấp dẫn lực chú ý của hắn, tỷ như Ân Triệu Lan vĩnh viễn lãnh đạm thậm chí chán ghét hắn, tỷ như Tần Trăn gặp gỡ thì ít mà xa cách thì nhiều, tỷ như Trịnh Phỉ rất thích chọc phiền toái….. Hắn cũng không có chú ý nhiều hai người con nươi quá mức ôn hòa ngoan ngoãn này, tổng cảm thấy được vô luận hắn đi bao xa, vừa quay đầu lại, bọn họ nhất định sẽ ở đó đợi hắn, mặc hắn hứng thú nhất thời thì đùa một chút, sau đó lại lần nữa bỏ qua, đuổi theo những thứ khó có thể có được thậm chí không cách nào có được khác.

Thẳng đến một giây bị bắn chết kia, hắn cũng không biết Trịnh Minh Bảo biết vẽ tranh. Hơn nữa lấy trình độ của bé, thực có thể chiếm được vị trí trong giới hội họa. Cho dù tâm trí của bé không như người bình thường, nhưng ông trời công bằng cho bé tài năng mà người thường không thể với tới được…….

Mà ấn tượng về hắn ở trong tâm lý Minh bảo bảo chính là như vậy sao?

Ấm áp, rực rỡ, mãnh liệt, không có một chút sương mù?

Cho nên ở trong mộng hắn động đến Minh bảo bảo, bé mới có thể sợ hãi hắn như vậy, chán ghét hắn sao? Trịnh Liệt hoảng hốt.

“Cha nuôi, thích không?” Trác Thư Nhiên đẩy đẩy kính, “Minh bảo bảo vẫn ồn ào muốn tặng bức tranh này cho anh. Nhưng tôi cảm thấy vẫn là nên hỏi ý kiến của anh trước.”

Trịnh Liệt trầm mặc một lúc lâu, thành thật lắc đầu: “Tôi không biết.” Hắn hoài nghi chính mình có thật sự tốt như vậy hay không.

“……. Ba ba, ba không thích họa họa của con hả?” Thanh âm nho nhỏ đột nhiên truyền tới từ phía sau bọn họ.

Trịnh Liệt cùng Trác Thư Nhiên quay đầu lại, nhìn thấy Trịnh Minh Bảo đang ngước khuôn mặt nhỏ nhắn dính đủ màu sắc sặc sỡ lên, một bộ dáng đáng thương hề hề thực chịu đả kích rưng rưng muốn khóc.

“Sao có thể? Ba thực thích.” Trịnh Liệt lập tức sửa miệng.

“Thật sao?” Minh bảo bảo sửng sốt, mờ mịt nói, “Nhưng ba ba vừa mới lắc đầu mà…….”

“Ba chỉ là nói không biết, không phải nói không thích.” Trịnh Liệt bước qua, không để ý thuốc màu dính trên mặt bé, cúi đầu hôn lên mặt bé, “Ba ba thực thích.”

Trịnh Minh Bảo vô cùng dễ dỗ, lập tức cao hứng, thuận tay ôm lấy cổ Trịnh Liệt, dùng sức chụt chụt chụt trên mặt hắn vài cái: “Con cũng thích!” Không biết nói bức tranh hay là Trịnh Liệt.

Trịnh Liệt dở khóc dở cười nhìn thuốc màu dính đầy trên mặt bé, có thể tưởng tượng mặt mình bây giờ cũng cực kỳ “đặc sắc”. Hắn quay đầu lại nhìn Trác Thư Nhiên một cái.

Trác Thư Nhiên lập tức xì một tiếng nở nụ cười.

“Ba ba đến rồi, con chơi với ba ba hay là tiếp tục họa họa?” Hắn hỏi.

Trịnh Minh Bảo theo bản năng nhìn bức tranh vẽ được một nửa trên mặt đất, lại nhìn nhìn Trịnh Liệt, nhìn qua nhìn lại như vậy vài lần, rốt cục cọ cọ Trịnh Liệt tuyên bố: “Muốn ba ba!” Lúc này thuốc màu trên người bé đã muốn nhuộm quần áo Trịnh Liệt thành màu sắc sặc sỡ tương tự.

Trác Thư Nhiên nhìn hai cha con, thực muốn cười.

“Em trước nên thay quần áo bẩn này ra.” Cậu nói, “Cha nuôi, anh cũng vậy.”

Trịnh Minh Bảo nhìn Trịnh Liệt, tựa như phát hiện ra châu lục mới kêu lên: “Ba ba, ba giống con rồi kìa!” Bé chỉa chỉa quần áo Trịnh Liệt, lại cúi đầu nhìn quần áo mình, cười ngây ngô.

Trịnh Liệt bất đắc dĩ sờ sờ đầu bé: “Đều nhờ công lao của con hết, Minh bảo bảo……”

Trịnh Minh Bảo tựa hồ cảm thấy đây là một câu tán thưởng, vội không ngừng gật đầu, ưỡn ngực tranh công.

Nhìn thấy khuôn mặt kinh ngạc của Trịnh Liệt, Trác Thư Nhiên che miệng lại, cười đến hai vai run rẩy.

Advertisements

3 thoughts on “CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 31

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s