CDNST

CDNST: CHƯƠNG 22

☆. Cửa hai mươi hai

Đới Nhược Trạch trước khi đến ngự hoa viên liền chia đường với hoàng đế, hắn chỉ là vị phân thường tại thấp kém, sau chuyện qua đêm ở Vị Ương cung cùng cứu Lam quý phi trong biển lửa hắn vốn đã ở nơi đầu sóng ngọn gió, nếu lại công khai đi cùng đường với hoàng đế, lo là sẽ thành mục tiêu cho mọi người công kích.

Nhóm phi tần ở đình Phù Bích liên hoan, thêm Đới Nhược Trạch nữa là mười lăm người, đây là lần đầu tiên hậu cung của hoàng đế tề tựu.

Đới Nhược Trạch đi đến, các phi đều nở nụ cười.

Có rụt rè che miệng cười, có sinh động chống nạnh cười, cũng có hào sảng chụp bàn cười.

Một đám nam nam nữ nữ dung mạo thượng đẳng nói cười vốn là chuyện cảnh đẹp ý vui, nhưng khi ngươi trở thành trung tâm để bọn họ chê cười vậy thật không quá khoái trá.

Đới Nhược Trạch khó hiểu hỏi: “Đều đang cười cái gì?”

Dung Phong lớn giọng hô: “Đều đang cười ngươi!”

Đới Nhược Trạch cùng vài vị nương nương chức vị cao hơn hắn lần lượt chào hỏi xong liền ngồi xuống cạnh Dung Phong, buồn bực nói: “Ta có cái gì buồn cười?” Hắn chà xát mặt mình, chẳng lẽ là khi hắn ngủ ấn ra vết hay là lưu lại dấu nước miếng?!

Lam quý phi nói: “Đới thường tại, ngươi đừng chạm mặt ngươi nữa.”

Đới Nhược Trạch hỏi: “Mặt ta làm sao vậy? Hủy dung?”

Lam quý phi cười nói: “Lương phi, mau đưa gương của ngươi cho Đới thường tại dùng một chút.”

Lương phi là nam, thuộc cái loại cực đẹp trai có thể làm cho người ta kinh diễm khi nhìn lần đầu tiên, mà y cũng đặc biệt đỏm dáng, gương không rời thân, chỉ cần được một khoảng trống, y sẽ soi gương, hơn nữa say mê nhìn bản thân trong gương nói, “Người trong mộng, ngươi đẹp trai đến người người oán trách a!”

Đới Nhược Trạch lần đầu nghe nói đến chuyện của Lương phi thập phần hoài nghi người nọ chắc không phải là mẹ kế của công chúa Bạch Tuyết đầu thai chứ.

Lương phi một khắc cũng không muốn chia lìa cùng gương bảo bối của y, nhưng lời Lam quý phi không thể không nghe, chỉ phải vạn phần không tình nguyện mà đưa gương cho Đới Nhược Trạch, nói: “Đới thường tại, ngươi đừng soi quá gần, đừng thở vào gương của ta, đừng nói chuyện với gương của ta, đừng. . . . . .”

Lam quý phi dùng chiếc đũa gõ gõ cái chén không của Lương phi, nói: “Lương phi bớt nói vài câu đi, lỗ tai của ta sắp đóng kén rồi.”

Lương phi lầm bầm: “Làm gì dễ đóng kén như vậy chứ.”

Đới Nhược Trạch hai tay tiếp lấy gương của Lương phi, thợ chế tác gương này thật tinh tế, mặt trái khảm bảo thạch lóng lánh, hiển nhiên giá trị xa xỉ, Đới Nhược Trạch thật cẩn thận bưng, chỉ sợ rớt bể bán hắn cũng đền không nổi!

Đới Nhược Trạch để gương đối diện chính mình, soi một cái, hắn suýt nữa run tay ném mất gương!

Trên gương mặt tuấn tú của Đới Nhược Trạch viết mấy chữ to cong vẹo, “Mau tới đánh ta!”

Dung Phong một quyền đánh vào trên ngực Đới Nhược Trạch, đánh Đới Nhược Trạch không phòng bị tới hộc máu, gã vui tươi hớn hở nói: “Nhược Trạch a, ngươi muốn người đánh ngươi tới tìm ta được rồi, ta làm tay đấm miễn phí cho ngươi! Làm gì dùng phương pháp cực đoan như vậy đẩy mạnh tiêu thụ bản thân chứ!”

Đới Nhược Trạch nuốt xuống máu trong cổ họng, nói: “Ngươi cư nhiên dùng từ đẩy mạnh tiêu thụ cao cấp như vậy, không bằng ngươi nói an lợi toán (theo như ta tìm hiểu thì liên quan đến bán hàng đa cấp) đi.” Một người cổ đại dùng từ ngữ hiện đại như thế được sao? Không ai khiếu nại cái không hợp với lẽ thường này cho công ty trò chơi hả?!

Dung Phong hỏi: “An lợi là cái gì?”

Đới Nhược Trạch nói: “Cái gì cũng không phải!”

Dung Phong nói: “Ngươi cần ta cho ngươi mấy quyền nữa không? Chỉ đánh một quyền có thể thỏa mãn ngươi sao?”

Đới Nhược Trạch phát điên đè Dung Phong lại điên cuồng đánh, đội hữu như heo gì đó thật sự là đủ rồi!

Là ai viết chữ trên mặt mình, đáp án này dường như rất rõ ràng.

Đới Nhược Trạch ở Vị Ương cung ngủ trưa một chút, mà người trong Vị Ương cung trừ bỏ hắn chính là hoàng đế, chữ này chắc chắn là hoàng đế viết! Hắn vừa bực mình vừa buồn cười, tiểu hoàng đế này suốt ngày nhân tiểu quỷ đại (đứa bé còn nhỏ mà lanh lợi, xảo quyệt, thông minh), trên thực tế rất ấu trĩ.

Đới Nhược Trạch nói: “Chư vị tạm thời lượng thứ cho ta cáo lui trước, ta phải đi rửa mặt.”

Đới Nhược Trạch đang muốn rời khỏi bữa tiệc, lại nghe một tiếng khóc anh anh anh anh.

Người khóc là đương kim hoàng hậu!

Hoàng hậu cùng hoàng đế bằng tuổi, là nhân sĩ Giang Nam, có nét mềm mại đáng yêu đặc hữu của nữ tử vùng sông nước, nói chuyện thường đều khinh ngôn tế ngữ (lời nói nhỏ nhẹ), không cẩn thận nghe sẽ nghe không được nàng đang nói cái gì. Mà hoàng hậu chính là Lâm muội muội (Lâm Đại Ngọc trong Hồng Lâu Mộng) tái thế, công năng khóc cao đến không người bì kịp, hoa cỏ lụi tàn, nàng khóc một trận; lá cây rớt xuống, nàng khóc trận nữa; con kiến chuyển nhà, lại một trận khóc. . . . . . phàm là cảnh tượng có một tí xíu điểm có thể khiến người tức cảnh sinh tình, hoàng hậu có thể khóc đến sụp tường thành.

Hoàng hậu vừa khóc, phi tần đang ngồi ai cũng vô pháp ngồi yên.

Vũ tần đưa khăn tay cho hoàng hậu lau nước mắt, hỏi: “Hoàng hậu nương nương đây là khóc vì cái gì thế?”

Hoàng hậu khóc sướt mướt nói: “Ta khóc cho Đới thường tại.”

Trán Đới Nhược Trạch nổi gân xanh, ông đây chưa có chết khóc cái gì mà khóc, nói: “Hoàng hậu nương nương nói đùa, ta có đức hạnh gì đáng để hoàng hậu nương nương khóc cho ta đâu.”

Hoàng hậu nói: “Anh anh anh anh, Đới thường tại, ngươi vì cái gì muốn để người đánh ngươi chứ? Anh anh anh anh, ngươi trong hậu cung có phải hay không qua không được tốt, ngươi có phải không vui vẻ, có phải có khổ sở gì hay không?” Nàng đi về phía Đới Nhược Trạch, khóc đến thở hổn hển bắt lấy vạt áo Đới Nhược Trạch, “Đới thường tại, đã vào hậu cung này, tất cả mọi người đều là người của bệ hạ, cũng đều là tỷ muội, ngươi có cái gì khổ sở cứ việc nói cùng bản cung. Anh anh anh anh, bản cung sẽ làm chủ cho ngươi!”

Đới Nhược Trạch: “. . . . . .” Hoàng hậu nương nương ngươi não bổ nhiều quá!

Đới Nhược Trạch thật không có cách đối với phụ nữ khóc, mà hoàng hậu cái bộ dáng thương tâm khóc đứt ruột đứt gan giống như hắn bước nửa chân vào quan tài này khiến hắn có phần phiền muộn, rồi lại muốn âm thầm bật cười.

Trong hậu cung này tụ tập một đám kì ba đủ dạng a! Lấy cái tính tình không có chút kiên nhẫn của tiểu hoàng đế kia, làm sao có thể chịu được hoàng hậu cả ngày sống trong nước mắt này, cho nên nói, coi như vì suy nghĩ cho tiểu hoàng đế, hắn cũng phải đoạt vị trí hoàng hậu này thôi!

Đới Nhược Trạch nói: “Khởi bẩm hoàng hậu nương nương, ta không chịu cái gì khổ sở, đây là người khác viết trên mặt để chỉnh ta.”

Hoàng hậu hỏi: “Là ai lớn gan như vậy! Anh anh anh anh, Đới thường tại nói ra tên họ của người nọ, bản cung sẽ ra mặt cho ngươi!”

Đới Nhược Trạch cười gượng, vẽ loạn trên mặt ta chính là hoàng đế, ngươi sợ là ra không được cái mặt này đâu.

Hoàng hậu khóc không dừng được, một đám người khuyên cũng khuyên không xong, hơn nữa hoàng hậu một bên khóc một bên nắm Đới Nhược Trạch, làm cho hắn muốn đi rửa mặt cũng đi không được. Ngay lúc bọn họ hết sức do dự, hoàng đế đến.

Hoàng đế muốn xem trò cười của Đới Nhược Trạch mới cố ý trì hoãn bước chân, nhưng cậu cho dù xa cũng vẫn nhìn thấy cả người hoàng hậu gần như nằm úp sấp trên người Đới Nhược Trạch, điều này khiến tâm tình thật tốt của hoàng đế té vực, một cổ tức giận vô cớ dâng lên.

Hoàng đế quát: “Đều đang làm cái gì vậy?!”

Hoàng đế giận dữ, tần phi đều luống cuống, nhất tề quỳ xuống, đồng thanh vấn an.

Hoàng đế nói: “Đều đứng lên đi.” Cậu lạnh lùng hỏi, “Vì sao hoàng hậu cùng Đới thường tại lại lôi lôi kéo kéo? Cho dù các ngươi đều là hậu phi (hoàng hậu và phi tần) của trẫm, nhưng đạo lý nam nữ thụ thụ bất thân các ngươi chưa học qua sao?!”

Hoàng đế vừa nói xong, nước mắt hoàng hậu vừa ngưng lại càng không ngừng tuôn ra ngoài, nàng khóc nói: “Bệ hạ, ngươi đừng trách Đới thường tại, là lỗi của thần thiếp. Anh anh anh anh, ngươi xem mặt Đới thường tại, trong hậu cung cư nhiên có người khi dễ hắn như vậy, là thần thiếp thất trách, anh anh anh anh.”

Hoàng đế nâng mắt, đối diện Đới Nhược Trạch.

Đới Nhược Trạch vô tội nhún vai, nói: “Là hoàng hậu lo lắng nhiều rồi, trong hậu cung này không ai đối ta không tốt, tất cả mọi người đều là. . . . . .” Hắn cắn chặt răng nói ra cái từ đau dạ dày này, “Tỷ muội.”

Hoàng đế mím môi dưới, lấy hiểu biết của Đới Nhược Trạch đây là tiểu hoàng đế đang nhịn cười.

Lam quý phi phụ họa: “Bệ hạ, cảm tình của huynh đệ tỷ muội chúng ta tốt, đây không phải một việc tốt hay sao? Hoàng hậu nương nương đây là quan tâm Đới thường tại, ngươi cũng đừng sinh khí vì chuyện này.”

Hoàng đế nói: “Trẫm cũng không phải người keo kiệt, các ngươi về chỗ của mình đi.”

Đới Nhược Trạch nói: “Thỉnh bệ hạ cho phép ta rời tiệc đi rửa mặt.”

Hoàng đế nói: “Rửa cái gì mà rửa, dù sao tất cả mọi người cũng đã thấy, mọi người bắt đầu ăn đi, nếu không ăn sẽ lạnh.”

Hoàng đế lên tiếng, Đới Nhược Trạch khẳng định là không thể cãi lời, dành phải trưng ra khuôn mặt tự mang quảng cáo bán hàng đa cấp đờ đẫn xen lẫn trong nhóm phi tần ăn rồi lại ăn.

Hậu phi của hoàng đế vô luận nữ hay nam, kia đều là gia thế hiển hách được giáo dưỡng tốt, khi bọn họ dùng cơm đều chậm rãi rất có quy củ, ăn dễ nhìn như chụp ảnh tạp chí. Đương nhiên, Đới Nhược Trạch ăn cũng không thể nói là không tốt, chỉ là so với mười mấy người ăn cơm đều ăn ra nghệ thuật, bộ dáng lang thôn hổ yết kia liền lên không được mặt bàn.

Hoàng đế ác liệt nói: “Đới thường tại, ngươi ăn cơm đều dùng tay bóc sao?”

Đới Nhược Trạch cặp cặp chiếc đũa, không rõ cho nên nói: “Ta dùng đũa a.”

Hoàng đế nói: “Dùng đũa xấu như ngươi vậy trẫm đời này ít thấy.”

Đới Nhược Trạch nói: “Ta đây ăn rất ngon.”

Hoàng đế trừng hắn: “Trẫm nói ngươi ăn khó coi chính là khó coi!”

Vũ tần ưỡn hung khí nhân gian ra, vênh váo tự đắc nói theo hoàng đế: “Đới thường tại, giáo huấn của bệ hạ ngươi dám cãi lại?!”

Vũ tần lên tiếng, Đới Nhược Trạch mới đột nhiên giật mình phát giác, trên bàn cơm này không chỉ có hắn cùng hoàng đế, lấy thân phận của hắn, dùng loại ngữ khí này đáp lại lời nói của hoàng đế đích xác là không thỏa đáng.

Đới Nhược Trạch nói: “Bệ hạ giáo huấn rất đúng, nhà ta gia nghiệp nhỏ, cha mẹ dạy không nhiều lắm, đợi khi nhàn hạ, ta nhất định sẽ rèn luyện lễ nghi trên bàn ăn nhiều hơn.”

Vũ tần nói: “Đới thường tại có cái gì không biết cứ việc đến thỉnh giáo ta.”

Đới Nhược Trạch nói: “Vậy đa tạ Vũ tần nương nương.”

Đới Nhược Trạch cùng Vũ tần tỷ muội tình thâm, hoàng đế không vui.

Hoàng đế hỏi: “Vũ tần là nữ nhân, Đới thường tại ngươi là nam nhân, ngươi không có việc gì đi nơi đó của Vũ tần làm cái gì?!”

Vũ tần nói: “Chúng ta đều là tần phi của bệ hạ. . . . . .”

Hoàng đế nói: “Tần phi thì sao? Tần phi cũng có kiêng kị nam nữ!”

Vũ tần không nói tiếp nữa.

Ngay lúc bữa tiệc này tẻ ngắt, tiếng khóc của hoàng hậu cứu vớt không khí.

Hoàng hậu ngồi bên cạnh hoàng đế, nàng vừa khóc, đến ngồi cũng không vững, trực tiếp ngã vào lòng hoàng đế.

Hoàng đế nhíu mày, hỏi: “Hoàng hậu khóc cái gì?”

Hoàng hậu nói: “Anh anh anh anh, bệ hạ ngươi không cần trách cứ Vũ tần cùng Đới thường tại, bọn họ không phạm sai lầm a.”

Hoàng đế nói: “Ta không trách cứ bọn họ.”

Hoàng hậu nói: “Anh anh anh anh, nhưng ngươi đang mắng bọn họ. Bệ hạ, thần thiếp tin tưởng Vũ tần thật tâm muốn giúp Đới thường tại, cũng không có ý niệm khác trong đầu, bệ hạ ngươi hãy tín nhiệm tỷ muội bọn thiếp nhiều một chút đi a.”

Khóe miệng Đới Nhược Trạch co rút, giữa hắn cùng Vũ tần một cái rắm cũng không có, nhưng hoàng hậu này vừa khóc xong, thật như giữa bọn họ thực sự có cái gì vậy.

Hắn có chút đăm chiêu dùng chiếc đũa chọt chọt thịt bò trong chén, hoàng hậu này trừ bỏ khóc hạng nhất, cũng có bản lĩnh khác a.

Advertisements

2 thoughts on “CDNST: CHƯƠNG 22

  1. Pingback: CDNST | Littlepu

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s