MTCQSCTT

MTCQSCTT: CHƯƠNG 43

43. [5] Chỉ cầu một phút bình an

Trên cánh đồng bao la bát ngát, Mục Nhạn Hành dùng dị năng thúc giục ra một cây đa cao lớn, tán cây thật rộng, cành lá sun xuê, um tùm rậm rạp che đi ánh mặt trời chói mắt, tạo nên bóng râm thật lớn trên mặt đất khô cằn nứt nẻ.

Dưới bóng râm, trải tầng tầng lá cây dày rộng, Lee Al cùng Lâm Linh nằm bên trên, đang ngủ, ngực phập phồng, hô hấp nhẹ nhàng bình thản, ánh mặt trời xuyên qua cành lá rơi trên người trên mặt bọn họ, tạo nên những đốm sáng màu vàng nhỏ vụn. Gió trên cánh đồng mênh mông xao động lá cây, mấy đốm sáng trong tiếng xào xạt của lá cây, nhẹ nhàng lắc lư lay động trên mình hai người, điềm tĩnh tựa một bức tranh nhàn nhã nghỉ trưa sau giờ ngọ.

Hạ Phi cùng Mục Nhạn Hành dựa lưng vào thân cây, ánh mắt ôn nhu nhìn hết thảy trước mắt, thỏa mãn hưởng thụ một chút an bình khó có được, tay đặt bên người tự nhiên nắm cùng một chỗ, ngẫu nhiên dùng ngón tay vuốt ve đối phương, xác nhận tồn tại của nhau, trong lòng mềm mại mà tĩnh lặng.

Nếu không phải mạt thế, hai người giống như vậy nắm tay đến già, bình bình đạm đạm qua ngày, cũng rất tốt.

Thế nhưng, đây là mạt thế.

Hết thảy trước mắt có an bình tốt đẹp đến thế nào, cũng chỉ là một chút nhàn hạ trộm có mà thôi. Con đường tương lai của bọn họ, nhất định nhuốm đầy màu máu, con đường vô cùng gian nan với nguy cơ trùng trùng điệp điệp.

Hạ Phi cười cười lắc đầu, bản thân còn luôn nói Nhạn Hành là đầu gỗ, không có tình thú, mà chính hắn luôn lý trí như vậy, tựa hồ cũng vô cùng không có tình cảm. Dưới tình cảnh tốt như vậy, mà hắn lại chỉ biết thanh tỉnh đi tự hỏi tương lai, thật là đủ mất hứng.

“Làm sao vậy?” Động tác nhỏ vẫn bị Mục Nhạn Hành thấy được, nam nhân hạ giọng, không muốn ầm ĩ đến hai đứa nhóc, thân thiết nhìn hắn.

Hạ Phi cũng phóng thấp thanh âm: “Không có gì. Chỉ là cảm thấy thời gian yên bình quá ngắn, chỉ trong chớp mắt, tự nhiên cảm khái thôi.”

“Nếu như là thời gian giống như vậy, về sau còn có thể có rất nhiều.” Giọng nói Mục Nhạn Hành thản nhiên, lại khiến người ta không khỏi tin tưởng lời y nói, “Chúng ta cố gắng sống sót, không phải là vì thời khắc như vầy sao?”

“Đúng vậy.” Hạ Phi đồng cảm gật đầu, chính bởi vì có thể hưởng thụ nhàn hạ ngắn ngủi xa xỉ này, cho nên bọn họ mới có thể ở đại đa số thời điểm dẫm lên máu chảy thịt rơi giãy dụa bôn ba. Bằng không, nếu tất cả thời gian đều dùng để gian nan sống sót, không quá lâu, bọn họ sẽ mất đi động lực tiến tới.

Nhân loại, vẫn luôn tìm kiếm hi vọng, tỷ như quang cảnh thoải mái tĩnh lặng giờ phút này. Không có hy vọng, có sống thế nào, cũng đều là chết lặng, có khác gì cái xác không hồn?

Mục Nhạn Hành im lặng nhắm mắt lại, yên bình ngắn ngủi khiến người ta quyến luyến, cũng để tinh thần con người chiếm được thả lòng trước nay chưa từng có. Trong tay y nắm lấy tinh thạch màu đỏ Hạ Phi tinh lọc, không nhanh không chậm hấp thu năng lượng trong đó —— loại hành vi này, bọn họ ở dọc theo đường đi vẫn chưa từng dừng lại.

Mỗi khi hấp thu “no rồi”, thế thì nghỉ ngơi một lát, thẳng đến có thể hấp thu lại, liền tiếp tục cầm lấy tinh thạch màu đỏ mà hấp thu.

“Hạ Phi, anh đã nói, dị năng là có thể thăng cấp ư?” Y từ từ nhắm hai mắt nhẹ giọng hỏi.

“Hử? Đúng là như vậy.” Hạ Phi kinh hỉ nghiêng đi nhìn y, “Nhạn Hành, anh sắp thăng cấp phải không?”

Mục Nhạn Hành chần chờ nhíu mày, nghiêm túc tìm từ ngữ, một lát sau mới cẩn thận nói: “Tôi không biết như thế nào mới xem là thăng cấp, lại nên thăng cấp ra làm sao, nhưng không biết vì sao, chỉ là cảm thấy được dị năng sắp thăng cấp.”

“Đây là bản năng của chính dị năng giả.” Hạ Phi cười khẽ, “Dị năng đã là một bộ phận của thân thể chúng ta, giống như tay với chân vậy. Nó tiêu hao, thăng cấp, đều là một loại trạng thái, sẽ đem tin tức truyền đến trong đại não của chúng ta.”

Hắn cười tủm tỉm bổ sung một câu: “Tôi nghĩ vậy.”

“Hẳn là như vậy.” Mục Nhạn Hành mở mắt ra, nghiêng đầu, vừa lúc chống lại ánh mắt mỉm cười của Hạ Phi, y nhẹ nhàng nhếch môi, “Hạ Phi, anh luôn thực thông minh.”

Dưới cái nhìn chăm chú của đôi mắt đen trầm tĩnh, Hạ Phi hiếm thấy cảm giác trên mặt phát sốt, trong lòng lại tựa như móng vuốt của mèo nhỏ chậm chạp cào một cái, nâng tay tựa như che giấu gãi gãi hai má, hắn không được tự nhiên dời mắt: “Còn có mấy suy đoán khác, Nhạn Hành có hứng thú nghe một chút không?”

“Ừ.” Mục Nhạn Hành cổ vũ.

“Lúc trước, khi Nhạn Hành sử dụng dị năng, có ánh sáng màu xanh lá đúng không?” Hạ Phi ung dung nói, “Sau đó số lần sử dụng của Nhạn Hành tăng lên, ánh sáng màu xanh lá lại không có.”

Mục Nhạn Hành chỉ im lặng nghiêm túc lắng nghe, cũng không ngắt lời hắn.

“Lúc nhìn ánh sáng xanh lá kia, tôi có loại cảm giác giống như nhìn thấy tinh hạch, rất muốn ‘ăn’—— ừm, chính là cảm giác lúc mấy người Nhạn Hành nhìn viên pha lê đỏ ấy.” Hạ Phi nói thực tỉ mỉ, nhưng tỉnh lược đoạn có liên quan đến Lê Lý, “Sau đó căn cứ vào một số phát hiện khác, lại liên hệ tình huống sử dụng dị năng của bản thân, tôi có suy đoán như sau. . . . . .”

“Tôi cảm thấy, ánh sáng xanh lá trong tay Nhạn Hành, là ánh sáng cụ thể khi dị năng tiết ra ngoài. Ban đầu, Nhạn Hành thao túng dị năng bản thân còn chưa thuần thục, cho nên lúc sử dụng dị năng, cũng không sử dụng hết trăm phần trăm, mà có một bộ phận hao phí tản mạn ra không khí, cũng chính là ánh sáng màu xanh lá mà tôi thấy.”

“Rồi sau đó, Nhạn Hành anh đề cao lực khống chế dị năng, khiến cho dị năng được huy động có thể sử dụng một cách hiệu quả, không còn năng lượng tản mạn lãng phí nữa, cho nên không có ánh sáng xanh lá xuất hiện.” Hạ Phi giảng chậm lại, hy vọng Mục Nhạn Hành có thể nghe rõ ý tứ của hắn, “Nói như vậy, Nhạn Hành hiểu chưa?”

Mục Nhạn Hành dùng sức nắm lòng bàn tay hắn, trong giọng nói lại mang ý cười thản nhiên: “Hạ Phi, tôi cũng không ngốc.”

“A.” Hạ Phi buồn cười, ho nhẹ vài tiếng tiếp tục nói, “Dị năng tiết ra ngoài cũng là một loại năng lượng, có thể bị người trực tiếp hấp thu. Cho nên về sau, Nhạn Hành nhất định phải khống chế tốt dị năng của bản thân, có lòng phòng bị, miễn cho người xấu bụng dạ khó lường ra tay hấp thu.”

Nam nhân xinh đẹp đã từng làm người xấu vô tội nói: “Tôi đoán, nếu dị năng bản thân bị hấp thu, cấp bậc dị năng sẽ giảm xuống.” . . . . . . Dị năng của Lê Lý sau khi bị hắn hấp thu, năng lực tự lành không phải giảm rất nhiều sao? —— cho nên nói, đây căn bản không phải cái gì “tôi đoán” nữa? Hoàn toàn là “sự thật chứng minh” đúng không?!

“Sau khi hạ cấp, hấp thu năng lượng của tinh hạch, hẳn là có thể khôi phục lại chứ?” Mục Nhạn Hành đưa ra suy đoán của chính mình.

“Ồ, tôi thấy, không đơn giản như vậy.” Hạ Phi dựng thẳng một ngón tay, bí hiểm lắc lắc, “Anh nói, nếu dị năng của một người bị hấp thu sạch sẽ, vậy hắn còn là dị năng giả sao? Còn có thể hấp thu năng lượng từ tinh hạch à?”

Mục Nhạn Hành bị hỏi ngược lại, suy nghĩ một lúc lâu, cũng không cho ra được đáp án.

“Hơn nữa, dị năng đối với dị năng giả mà nói, giống như tay chân bình thường vậy.” Hạ Phi suy tư, bởi vì đang tỉ mỉ cân nhắc, tiếng nói cũng trở nên chậm hơn, “Chúng ta sử dụng dị năng, giống như dùng tay làm việc. Dị năng hao hết, chẳng khác nào bắp thịt cánh tay mỏi mệt quá độ, cuối cùng làm không nổi nữa.”

“Nhưng là, người bên ngoài hấp thu dị năng của một người, giống như cắt đi một đoạn cánh tay của người ta. Cánh tay sẽ kết vảy, nhưng không có cách nào phát triển ra một đoạn mới. Mà thiếu một cánh tay, lại đi làm việc, liền không thể hiệu quả hoàn mỹ như lúc đầu. Lúc cánh tay bị chém tận gốc, cũng chính là lúc dị năng biến mất.”

Như vậy tiếp tục suy luận, Hạ Phi cũng hiểu được hắn nắm được chân tướng gì đó, hắn có chút đăm chiêu gật gật đầu: “Dị năng cũng đồng dạng, sau khi căn nguyên thiếu một bộ phận, uy lực tất nhiên cũng sẽ giảm đi. Mà sau khi căn nguyên bị hấp thu hết, dị năng sẽ biến mất. Nhạn Hành anh cảm thấy thế nào?”

Mục Nhạn Hành rũ mắt lẳng lặng cân nhắc, y không biết rõ ràng án lệ của Lê Lý, bởi vậy mất ít nhiều thời gian tự hỏi. Một lát sau, y ngẩng đầu, còn nghiêm túc nhìn về phía Hạ Phi: “Rất có đạo lý.” Khóe môi y nhếch lêc một độ cung nho nhỏ, lặp lại lời nói lúc nãy, “Anh luôn thực thông minh, Hạ Phi.”

Hạ Phi híp mắt, trên mặt lại hơi hơi nóng lên, có chút kiêu ngạo chút đắc ý: “Vậy sao?”

“Ừa.” Ánh mắt Mục Nhạn Hành dung túng, “Buổi tối Al bọn họ thức dậy, cũng nói cho bọn họ một tiếng đi.”

“Đó là đương nhiên. Nói cách khác, nếu hai nhóc này sơ suất để cho người khác hấp thu dị năng của bọn họ, dù cho tôi có giúp bọn họ báo thù, dị năng kia cũng không thể thu về?”

“Là nếu, không phải thực.” Mục Nhạn Hành nhẹ giọng sửa đúng.

“Nói sai, là nói sai.” Hạ Phi cong cong khóe môi, cảm thấy nhỏ giọng nói chuyện với nhau như vậy, như là lời thầm thì giữa hai người, có một loại thân mật tuy hai mà một.

Nhiệt độ trên mặt cũng giảm xuống một chút, lá cây trên đỉnh đầu sàn sạt, trên mí mắt lay động mấy vệt sáng vụn vặt, làn gió ấm áp khẽ lướt qua, hô hấp mềm mại cùng tiếng nói trầm thấp bên cạnh, sự tĩnh lặng khắp mặt đất, tầm nhìn bát ngát mênh mông, cả thế giới tựa như ngừng lại tại thời khắc này, khiến nội tâm người ta mềm mại tựa như một dòng suối ấm, túy lúy. . . . . . say mê. . . . . .

—— vì giờ khắc này, khổ sở từng nếm qua, càng nhiều hiểm cảnh cùng dằn vặt tất nhiên còn có thể gặp trong tương lai, tựa hồ đều đáng giá.

Nguyên nhân cố gắng sống sót, như vậy đã muốn đủ rồi.

Ngoài mấy trăm dặm, tụ cư.

“Tạ ca, bây giờ có thể động thủ?” Trong tay Đổng Xuân Nhân nắm một con dao nhỏ, là loại dao nhỏ mà trước mạt thế dùng để gọt hoa quả, vẻ mặt gã hung ác nắm trong tay, không có bao nhiêu tư thái khiến người sợ hãi, ngược lại làm người ta cảm thấy thật buồn cười.

Người mà gã gọi Tạ ca, là nam nhân với giọng nói kiêu căng vừa nãy. Thái độ anh đối đãi Lê Lý tuy ác liệt kiêu căng cực độ, nhưng dung mạo vô cùng tốt, cao lớn anh tuấn, là một nam nhân cực có khí chất thủ lĩnh, cho dù thái độ cao ngạo, cũng không làm người khác chán ghét, ngược lại cho rằng đương nhiên.

Có loại người, có bản lĩnh có tư cách cao ngạo. Nếu không cao ngạo, ngược lại khiến người khác cảm thấy kỳ quái.

Tạ Mặc Hiên liếc nhìn Lê Lý một cái, lạnh lùng xác định: “Động thủ.”

Lão già điên từng nói, khi dị năng giả mệt mỏi đến một trình độ nhất định, lực khống chế đối với dị năng bản thân sẽ yếu bớt, khi đó nếu dị năng giả lại dùng dị năng, dị năng sẽ tiết ra ngoài —— dị năng tiết ra ngoài, là nguồn năng lượng không thể tốt hơn để hấp thu.

Đổng Xuân Nhân liếm liếm khóe môi, không có hảo ý cười, nhàn nhã lắc lư đến bên cạnh Lê Lý, giơ dao nhỏ trong tay lên, khoa tay múa chân một chút, sau đó không chút do dự đâm vào đùi Lê Lý—— gã còn nhớ rõ cái bạt tay Nghiêm ca cho gã lúc đó, dị năng giả đại nhân à.

“A a a a ——” đau nhức do da thịt bị xé rách khiến cho Lê Lý bán hôn mê thanh tỉnh lại, mắt trừng to thét lên, gã thống khổ giãy dụa, giống như cá nằm trên thớt bị sống dao đập xuống, toàn thân đều ra sức vặn vẹo giãy dụa, nhưng mà mảnh vải buộc quá chặt, gã giãy dụa hoàn toàn là phí công. Mảnh vải cố định trên trán khiến gã ngay cả đâm đầu vào cây ngất đi cũng không được, chỉ có thể hoảng sợ run rẩy nhìn Đổng Xuân Nhân cầm dao nhỏ nhuốm máu huơ huơ trước mặt gã.

“Yên tâm đi, vì tránh cho mày không mất máu quá nhiều, có thể quẹt mấy dao, tao đều tránh động mạch, chỉ cắt vào da thịt bên ngoài mà thôi. Mày không chết được.” Đổng Xuân Nhân lấy con dao lạnh như băng vỗ vỗ khuôn mặt Lê Lý, dao nhọn “không cẩn thận” để lại trên mặt Lê Lý một vết cắt, gã ha ha cười nói, “A, tao quên, mày là dị năng giả đại nhân mà, nên đâm sâu tuyệt sẽ không chết, đúng không?”

Mặt Lê Lý trắng bệch, sợ hãi nhìn gã cầu xin, bởi vì đau nhức trên đùi cùng sợ hãi tột cùng, nước mắt ào ào tuôn xuống, khóc đến chật vật không chịu nổi, thanh âm bởi vì hoảng sợ mà vặn vẹo biến điệu: “Không. . . . . . Không. . . . . . Không cần. . . . . .”

“Xuân Nhân, đừng đùa.” Tạ Mặc Hiên nhíu mày quát lớn, “Người khác, phía sau tôi, xếp thành hàng, từng người đến.” Việc nhân đức không nhường ai anh là người thứ nhất đi lên phía trước, nhìn miệng vết thương trên đùi Lê Lý dần dần trong suốt, đồng thời tản ra ánh sáng màu lam —— trên mặt hiện lên nụ cười vừa lòng, ánh sáng lam lấy tốc độ mắt thường có thể thấy, chậm rãi bị anh hấp thu qua làn da của lòng bàn tay.

Một lát sau, miệng vết thương trên đùi Lê Lý liền khép lại không để chút sẹo nào.

“Cầu, cầu anh. . . . . . Không cần. . . . . .” Miệng vết thương khép lại, nhưng cảm giác đau đớn lại khắc trong trí nhớ, Lê Lý tuyệt vọng nhìn anh, “Muốn tôi làm cái gì cũng được. . . . . . van anh. . . . . .”

Tạ Mặc Hiên rút tay về, ánh mắt lạnh lùng nhìn gã: “Ngươi có thể làm cái gì? Dị năng của ngươi trừ bỏ chữa khỏi cho chính ngươi, còn có thể làm gì cho chúng ta? Giá trị duy nhất của ngươi, chính là đem dị năng phân cho chúng ta những người đứng ở tiền tuyến bảo hộ tụ cư này.”

“Yên tâm, ngươi sẽ không chết.” Tạ Mặc Hiên thản nhiên nói, “Chỉ là trở thành một người bình thường thôi, tụ cư chúng ta cũng tiếp nhận người thường.”

. . . . . . Gã, gã là dị năng giả! Gã không muốn trở thành người thường a!

Nhưng mà Lê Lý chưa nói ra, dao của Đổng Xuân Nhân liền hạ xuống —— vẫn là vị trí miệng vết thương lúc nãy, một vết cắt thật dài thật sâu. . . . . . Gã muốn nhìn một chút, miệng vết thương còn có thể tự lành mấy lần nữa?

“A a a a ——” Lê Lý thống khổ kêu rên, tiếng thét chói tai thê lương mà tuyệt vọng truyền khắp cả tụ cư.

Trong lều, Nam Tuyết cùng Từ Ý khẩn trương mà lo lắng liếc nhìn nhau một cái, vì vận mệnh mờ mịt của bản thân mà cảm thấy thật lo lắng. . . . . . Bọn họ rốt cuộc sẽ bị gì đây?

Ngoài lều, Lam Bội Bội mặt không đổi sắc ngẩng đầu nhìn về hướng Lê Lý một cái, nhưng mà ở giữa phòng ốc lều trại nhiều lắm, hoàn toàn ngăn trở tầm mắt của cô. . . . . . Mạt thế này dần dần đào móc vạch trần một mặt đen tối nhất thú tính nhất của lòng người, còn có thể khiến nhân loại tiếp tục vứt bỏ lương tri đạo đức đến nông nỗi nào đây?

Cô bỗng nhiên cười, chỉ có người từ bỏ lương tri nhặt lên thú tính, mới có thể thoải mái sống sót đi? Người nho nhã lễ độ trước mạt thế, sẽ bị thế giới tàn khốc này đào thải không chút lưu tình.

Advertisements

5 thoughts on “MTCQSCTT: CHƯƠNG 43

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s