MTCQSCTT

MTCQSCTT: CHƯƠNG 41

  1. [3] Bạc hà

Khi sắc trời chuyển sáng, bốn người Hạ Phi đã ngược hướng liệt cốc, dọc theo con sông, đi được một khoảng thật dài. Thế nhưng bọn họ vẫn không dừng lại, một đường thanh lý tang thi rải rác, tiếp tục đi tới, cho đến khi thái dương lên tới đỉnh đầu, bọn họ mới ngồi xuống bên bờ sông.

Sở dĩ đi dọc theo sông, cũng bởi vì bọn họ còn tính toán trở về. Hơn nữa ở bờ sông, vấn đề vệ sinh có thể được giải quyết tốt.

Ngày hôm nay hơn ngày hôm qua, thời tiết cũng tốt lên không ít. Không hề âm trầm u ám, tựa như chỉ một buổi tối, mây đều bị thổi đi hết, giờ phút này không trung xanh trong như tẩy, ngàn dặm không mây, mặt trời tươi đẹp buông xuống thiên ti vạn lũ tơ vàng, rơi vào giữa sông, tựa như ngàn vạn vẩy vàng vỡ vụn, lóe ra hào quang lấp lánh.

Xem thời tiết tốt như vậy, tang thi hoạt động bên ngoài cũng cực ít. Trừ phi bọn Hạ Phi đi gần, hương vị thịt tươi quá nồng, hấp dẫn tang thi chui ra từ dưới cái khe, mà càng nhiều tang thi không ngửi được hương người, ngược lại không có mấy tên rãnh rỗi đi ra dưới ánh mặt trời.

—— trừ phi bọn chúng muốn đi dạo rồi lưu lại mấy khối thịt, tản bộ rồi để lại luôn cái khung xương.

Ánh sáng mặt trời khiến tốc độ thối rữa tăng lên, tang thi tuy không hiểu nguyên lý này, nhưng bản năng lại sợ hãi.

Ngồi bên bờ sông, Hạ Phi giặt sạch cái ba lô bẩn hề hề, dưới sự giúp đỡ của ba người, đem tinh thạch đánh được cả một đêm cộng thêm giữa trưa tẩy sạch máu cùng óc tanh hôi trong nước sông, bỏ vào ba lô, lúc này mới thở ra một hơi, không chút hình tượng ngồi trên lá cây thật lớn do Mục Nhạn Hành trải ra, ngã cả người ra sau, tùy ý để khí tức lạnh lẽo từ phiến lá truyền đến bao vây chính mình, thỏa mãn thở dài một tiếng.

Mục Nhạn Hành đưa cái tay được rửa sạch nên hơi lành lạnh đặt trên trán hắn, tiếng nói trầm thấp tựa như một khúc hát ru yên tĩnh: “Mệt mỏi sao? Ngủ một lát đi.”

Khóe môi nhếch lên độ cung sung sướng, Hạ Phi nâng hai tay, tiện thể giữ chặt cánh tay nam nhân ngồi bên cạnh, hơi dùng sức, khiến nam nhân nghi hoặc thuận theo cong thắt lưng. Tay trái hắn giữ cánh tay nam nhân, tay phải đặt trên bả vai đối phương, hơi dùng sức, liền đem nam nhân đè trên người mình.

“Hạ Phi?” Mục Nhạn Hành dùng bàn tay còn rãnh chống trên mặt lá, nhìn gương mặt tinh xảo gần trong gang tấc, làn da trắng nõn, đôi mắt hẹp dài, môi mỏng khẽ nhếch, hầu kết bất giác di động lên xuống, thanh âm khô khốc lặp lại tên người trước mắt, tựa như đang xác định cái gì đó, “Hạ Phi. . . . . .”

“Uh.” Trong mắt phản chiếu dung mạo anh tuấn như dao khắc của nam nhân, giọng nói tràn ra từ xoang mũi Hạ Phi, hơi ngẩng đầu, đôi môi mềm mại cùng Mục Nhạn Hành dán vào nhau.

Nhưng mà đầu lưỡi còn chưa kịp xâm nhập, hắn liền bị Mục Nhạn Hành đẩy ra.

Hạ Phi giật mình, lập tức ai oán lên án Mục Nhạn Hành: “Nhạn Hành anh không phải bảo tôi ngủ sao? Nụ hôn chúc ngủ ngon buổi trưa!” Không khí vừa rồi thật tốt, Nhạn Hành anh cái tên đầu gỗ ngốc nghếch không hiểu phong tình này!

Hay là nói, mưa dập gió vùi mấy ngày, nhan sắc hắn không còn như xưa? Lòng Hạ Phi tràn đầy buồn bực do bị đẩy ra, nâng tay sờ hai má, không biết có phải ảo giác không, làn da giống như thô ráp hơn lúc trước.

Mục Nhạn Hành nghiêm mặt, trầm mặc tìm một mảnh lá nhặt lúc trước trong ba lô, nắm trong lòng bàn tay, lá cây trong chớp mắt lớn lên thành một gốc cây xinh xắn, lá cây xanh thẫm, rìa lá mang theo răng cưa thật mịn.

“Bạc hà!” Lâm Linh một bên tự giác che mắt kinh hô.

Hạ Phi bất đắc dĩ đỡ trán. . . . . . Này, Lâm Linh, nhóc đừng quên , nhóc hiện tại đang “che mắt” đó!

Thế nhưng bạc hà? Biểu tình ai oán của Hạ Phi có chút không nhịn được, sẽ không là nguyên nhân hắn nghĩ tới đi? Nhạn Hành ghét bỏ hắn. . . . . . hai chữ kia thật là nói không nên lời, đả kích người ta quá.

Mục Nhạn Hành ngắt vài chiếc lá, tự đưa vào miệng mình, rồi đưa cho Hạ Phi vài miếng: “Cho vào miệng, nhai nhai.”

Hạ Phi: “. . . . . .” Nguyên nhân bị đẩy ra bị cự tuyệt đây sao? Làm sao bây giờ, hắn hiện tại thật muốn khóc. . . . . .

Chết lặng tiếp nhận lá cây, nhét vào miệng, máy móc nhấm nuốt, tùy ý vị bạc hà đậm đặc lan tỏa khắp khoang miệng, giờ sẽ không bị ghét bỏ nữa đi? Sẽ không bị ghét bỏ đi?!

Đại khái là biểu tình của hắn quá mức thê thảm, Mục Nhạn Hành thế nhưng chủ động cúi xuống, nhẹ nhàng hôn lên môi hắn, chạm một cái liền rời, nhận lỗi: “Vừa rồi bỗng nhiên nhớ tới lời của Al, theo bản năng liền. . . . . .”

“Không quan hệ.” Nháy mắt được chữa khỏi Hạ Phi không vừa lòng hôn môi Mục Nhạn Hành lần nữa, đầu lưỡi linh hoạt tiến vào khoang miệng đối phương đang thuận theo mở ra, vị bạc hà nhẹ nhàng khoang khoái truyền lại trên đầu lưỡi, lành lạnh, có chút ngọt, tốt đẹp khiến cho hai người đều nhắm mắt lại, im lặng hưởng thụ ôn nhu cùng thân mật khi môi lưỡi chạm nhau.

Càng ngày càng không kiêng nể gì . . . . . . Ngay cả Mục đại ca cũng như vậy!

Lâm Linh đã ngồi xổm trên mặt đất, chống cằm, ánh mắt trực tiếp nhìn chằm chằm. Đương sự cũng không đỏ mặt thẹn thùng, cô ở đây tim đập thình thịch không ngừng làm cái gì a! Nhưng mà đơn giản nhìn thế này, xem sườn mặt ôn nhu mỉm cười của Hạ Phi đại ca cùng Mục đại ca lúc hôn môi, bỗng nhiên cảm thấy. . . . . . như vậy thật tốt, tốt đẹp như sắc thái ấm áp trong một bức tranh, khiến người ta không đành lòng quấy rầy, tốt đến khiến người chỉ nhìn thôi cũng có thể cảm nhận được cái loại hạnh phúc cùng vui sướng ngọt ngào này, sau đó vị cuốn hút đến kìm lòng không đậu mà mỉm cười.

Hai người yêu thích lẫn nhau, hai người giúp đỡ cho nhau, thật đẹp.

Lâm Linh nâng tay đè trái tim đang nảy lên dồn dập, khẽ nở một nụ cười nhợt nhạt, cô cũng sẽ tìm dược một người như vậy, phải không?

“Này.” Bên cạnh vươn ra một bàn tay khớp xương rõ ràng, ngón trỏ cùng ngón cái kẹp vài lá bạc hà.

Lâm Linh kinh ngạc quay đầu, thấy trên môi Lee Al đang ngậm lá cây xanh thẫm, khiến đôi môi nhợt nhạt của thiếu niên càng thêm trắng, mê hoặc lòng người. Trên mặt cô như bị thiêu đốt, cứng ngắc tiếp nhận lá cây, chần chờ hỏi: “Làm gì vậy?”

“Đương nhiên là nhai a.” Đầu lưỡi Lee Al đảo một vòng, màu xanh biếc đều rơi vào miệng cậu, nhìn Lâm Linh yên lặng cứng ngắc không nhúc nhích, cậu lành lạnh châm chọc, “Không phải vài ngày không ăn gì đó, ngay cả răng hoạt động như thế nào cũng quên luôn chứ?”

“A.” Lâm Linh cứng ngắc đem lá cây bỏ vào trong miệng, cắn từng chút từng chút một. Tiếp nhận lá cây, sau khi nhai, nên, nên. . . . . . Cô liếc Hạ Phi cùng Mục Nhạn Hành một cái, cảm giác cả khuôn mặt đều bốc cháy, bước tiếp theo nên đáp ứng hay không? Tuy cô vừa rồi còn thật hâm mộ, nhưng không có nghĩa cô sẽ lập tức thể nghiệm đi?

Nhưng mà ánh mắt của cô lại không chịu khống chế bay đến môi Lee Al, trong đầu một cảnh tượng cứ lặp đi lặp lại —— thiếu niên vươn đầu lưỡi hồng nhạt, đem lá cây màu xanh thẫm cuốn vào trong miệng, mơ hồ có thể thấy được hàm răng trắng bóng.

Yên lặng nuốt mấy ngụm nước miếng, trong lòng Lâm Linh bi phẫn nện đất mấy vạn lần, tên không phúc hậu! Al ngươi một tên đàn ông đùa giỡn sắc dụ cái gì chứ!

Cô yên lặng phun lá bạc hà trong miệng, được rồi, cô sẽ không phản kháng .

“Tôi nói. . . . . .” Lee Al đồng dạng phun lá bạc hà ra, ngồi xổm bên người cô.

Lâm Linh như hóa đá lắp bắp: “A a?”

“Cô làm sao vậy?” Lee Al liếc nhìn cô, dừng một chút, có chút hoài nghi nói, “Cô sẽ không nghĩ đến hai ta cũng đi theo kịch bản của Hạ Phi bọn họ chứ?”

“A hử?” Chẳng lẽ không đúng sao không?

“Cô nghĩ tôi muốn hôn cô?” Lee Al chống cằm, nghiêng mặt nhìn biểu tình hoàn toàn dại ra của Lâm Linh, nhàn nhã nói, “Lâm Linh a di, điều này sao có thể.”

—— một đạo sấm sét xẹt giữa trời quang.

Lâm Linh bị sét đánh đến ngoài cháy trong khét, cô mở to hai mắt, cứng họng. . . . . . A, a a a di?!

“Tôi lớn hơn cậu. . . . . .” Cô bẻ bẻ đầu ngón tay tính, sau đó lo lắng không đủ nói, “Sáu bảy tuổi. . . . . . có lẽ?”

“Làm tròn là mười tuổi.” Lee Al gật đầu kết thúc câu chuyện.

“Này có thể làm tròn sao?!” Lâm Linh nghiến răng, đối với suy nghĩ trúng tà muốn vứt bỏ phản kháng lúc trước phỉ nhổ một vạn lần, tên tiểu quỷ Lee Al này, hoàn toàn không thể đánh đồng với nam nhân tốt như Hạ Phi đại ca Mục đại ca a!

“Chỉ cần là con số, ở trong mắt tôi đều có thể làm tròn.” Thiên tài khoa học tự nhiên chậm rì rì nói, không chút để ý nhìn quét qua trước ngực người nào đó một cái, hảo tâm nêu một cái ví dụ: “Tỷ như ngực của cô, làm tròn mà nói, miễn miễn cưỡng cưỡng có thể vào hàng B đi?”

Lâm Linh: “. . . . . .” Cô tự hào với bộ ngực nhỏ của cô, mới không cần làm tròn như bố thí đó! Còn có —— ngực của cô làm tròn mà nói, tuyệt đối vào hàng B! Tuyệt đối!

“Al, nhóc như vậy sẽ không khiến con gái yêu thích.” Hạ Phi không biết khi nào đã ngồi dậy, lười biếng dựa lên lưng Mục Nhạn Hành, mang theo tươi cười sung sướng thỏa mãn, dùng cằm thon gầy cọ cọ hõm vai Mục Nhạn Hành, giáo dục thiếu niên trung thực, “Có đôi khi, lời nối dối thiện ý rất cần thiết. Nhóc không nên nói miễn miễn cưỡng cưỡng, phải là tuyệt đối.”

“Ừm.” Lee Al nhẹ nhàng gật đầu, cũng không biết có nghe lọt hay không.

Lâm Linh ưu thương giác ngộ, nguyên lai nam nhân tốt thủy chung chỉ có một mình Mục đại ca.

“Bây giờ anh cùng Nhạn Hành gác, Lâm Linh với Al ngủ một lát đi.” Hạ Phi ôn nhu nói, “Tối hôm qua căn bản không ngủ được nhiều, đúng không?”

“Đến tối, chúng ta đổi?” Ngữ khí của hắn giống như thương lượng, lại hoàn toàn không để người cự tuyệt.

Lâm Linh cùng Lee Al ngoan ngoãn nằm trên tấm lá cây rộng lớn, nhắm mắt lại.

“Hạ Phi, tôi gác một mình là đủ rồi.” Mục Nhạn Hành thấp giọng nói, “Anh cũng ngủ một lát đi.”

“Phải hai người.” Hạ Phi thân mật từ sau lưng ôm lấy y, nhẹ giọng nói, “Nói như vậy, lúc ngủ cùng nhau ngủ. Tôi muốn lúc ngủ, cũng ôm Nhạn Hành như vầy.”

“. . . . . . Ừm.” Mục Nhạn Hành chậm chạp lên tiếng, lỗ tai từng chút trở nên ửng đỏ.

Lâm Linh từ từ nhắm lại hai mắt không tự chủ nhếch môi. . . . . . Như vậy, thật tốt. . . . . .

. . . . . . Hạ Phi đại ca, quả nhiên cũng là nam nhân tốt, ân!

Mà ở liệt cốc, tình cảnh bốn người không phải tốt như vậy.

Chính ngọ, thái dương nhô lên cao.

“Các ngươi muốn làm gì? Buông ra!” Khoảng đất trống trung tâm tụ cư, dựng thẳng một giá hình chữ thập làm từ thân cây to lớn, Lê Lý bị trói hai tay hai chân, cố định lại, không thể giãy dụa.

Gã hoảng sợ sắc mặt trắng bệt, cuồng loạn kêu to: “Tôi là dị năng giả a! Các ngươi muốn làm gì tôi?! Các ngươi không thể như vậy!”

“Trương Hà Sơn! Từ Ý! Nam Tuyết! Các ngươi ở đâu ——”

“Buông ra!”

Nghe Lê Lý cao giọng thét chói tai, Nam Tuyết cùng Từ Ý bị buộc ở lại trong lều trại sắc mặt cũng đồng dạng tái nhợt, thanh âm Nam Tuyết run rẩy: “Từ Ý, Hà Sơn đâu?”

Từ Ý cắn cắn môi dưới, khiến chính mình miễn cưỡng trấn định lại: “Buổi sáng, bị kêu đi gia nhập đội ngũ tuần tra, nói là từ nay trở đi đi theo đội ngũ tuần tra xung quanh. . . . . . Buổi tối mới có thể trở về.”

“Bọn họ tuần tra. . . . . . sẽ, sẽ gặp bọn Hạ Phi sao?” Tiếng kêu cứu hoảng loạn của Lê Lý vang lên bên tai liên miên không dứt, toàn thân Nam Tuyết đều đang run rẩy.

Từ Ý trầm mặc một lát, mới cúi đầu nói: “Bọn họ chỉ tại phụ cận tuần tra.”

Phụ cận. . . . . .

Hạ Phi bọn họ, hẳn là đã sớm đi xa rồi?

Nam Tuyết co quắp ngồi dưới đất, trong mắt một mảnh tuyệt vọng.

Advertisements

9 thoughts on “MTCQSCTT: CHƯƠNG 41

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s