MTCQSCTT

MTCQSCTT: CHƯƠNG 40

  1. [2] Dạ tham (Dò xét ban đêm)

“Mấy người đi tuần tra xung quanh đi.” Nghiêm Thiết hạ giọng, vẫy lui một hàng hơn mười đội hữu, sau đó xoay người nói với Nam Tuyết và Từ Ý, “Các người hiện tại có thể theo bọn họ đi chọn một phòng ở, nghỉ ngơi đi.”

Nam Tuyết có chút khẩn trương hỏi: “Vậy hai người họ thì sao?” Nàng chỉ chính là Trương Hà Sơn cùng Lê Lý.

“Do bọn họ là dị năng giả, cho nên ở trước khi vào tụ cư, cần phải trước tiên đi chỗ lão già điên kiểm tra một chút thuộc tính cùng cấp bậc dị năng, đây là quy định.” Nghiêm Thiết cười nói,”Thế đạo này, không lập chút quy tắc để làm việc, tụ cư có mạnh mẽ cỡ nào không sớm thì muộn cũng tan rã. Hơn nữa, đối với dị năng giả có thể bảo hộ tụ cư, chúng tôi quý còn không kịp, cho nên không cần lo lắng bọn tôi làm chuyện gì không tốt với họ. Đương nhiên, các người là bằng hữu của dị năng giả, chúng tôi cũng sẽ cho ưu đãi.”

Hắn nhìn về phía Nam Tuyết: “Băn khoăn của Nam Tuyết tiểu thư tôi có thể hiểu được, dù sao Nam Tuyết tiểu thư bộ dạng đẹp, lo lắng này đó cũng là tình hữu khả nguyên (về tình thì có thể lượng thứ). Nhưng xin tin tưởng tôi, nếu Nam Tuyết tiểu thư không muốn, người muốn ép buộc cô ấn quy củ sẽ bị trục xuất khỏi tụ cư. Bọn họ không có lá gan đi khiêu kích quy định của tụ cư đâu.”

Nam Tuyết nhất thời im lặng, nghĩ muốn tin tưởng, lại vẫn có chút lo lắng sợ hãi.

Mà lúc này Từ Ý mở miệng, anh nhẹ giọng nói: “Tôi muốn đi theo Hà Sơn, hắn thường phạm sai lầm, đem phiền toái đến cho người ta. Tôi muốn nhìn hắn. Không biết có được không?”

Trương Hà Sơn xấu hổ bắt đầu nắm tóc, áy náy cúi thấp đầu. . . . . . Gã thật sự đem rất nhiều phiền toái đến cho bọn Hạ Phi.

Nghiêm Thiết nhìn dáng vẻ bọn họ, tựa hồ sẽ không sửa lại quyết định, vì thế thỏa hiệp nói: “Nếu không muốn nghỉ ngơi, cũng có thể đi theo.”

“Tôi cũng đi theo.” Nam Tuyết nhanh chóng nói.

Gật gật đầu, Nghiêm Thiết xoay người: “Đi bên này.”

Gã vừa đi vừa giới thiệu: “Lão già điên không thích người khác, nhưng thực hứng thú với dị năng. Mấy người không cần nói chuyện với ông ta, chờ kiểm tra cấp bậc cùng thuộc tính dị năng xong, có thể trực tiếp rời đi.”

“Nghiêm ca, dị năng. . . . . . Cụ thể thí nghiệm như thế nào?” Lê Lý có chút không yên hỏi.

“Thì dùng dụng cụ kỳ kỳ quái quái này đó. . . . . .” Nghiêm Thiết hàm hồ nói, “Này tôi cũng không nói rõ được, người thông thạo mấy thứ này, cũng chỉ có lão già điên kia.”

Thấy Lê Lý tựa hồ có chút nao núng, gã lại bổ sung: “Thế nhưng, quá trình thí nghiệm rất đơn giản, chỉ cần lên giường nằm một cái, qua một hai phút là xong rồi. Cảm giác gì cũng không có, cho nên không cần lo lắng.”

“Vậy sao? Cám ơn Nghiêm ca.” Lê Lý thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Rất nhanh, Nghiêm Thiết liền đi tới trước một nhà đá lớn gấp ba các phòng ốc khác, cửa nhà đá là một tấm vải che mưa bất quy tắc phủ xuống.

“Chính là nơi này.” Nghiêm Thiết xốc vải che mưa lên, hướng bên trong hô một tiếng, “Lại phát hiện dị năng giả, lão già điên ông mau thức dậy!”

Hô xong, gã lại hạ vài che mưa xuống, chuyển sang hướng Nam Tuyết cùng Từ Ý: “Mấy người có thể theo tới cửa phòng, không thể theo vào bên trong.”

Từ Ý nhíu nhíu mày: “Vì sao không thể vào?”

Nghiêm Thiết cười nói: “Vừa mới không phải nói rồi sao? Lão già điên không thích người, nhất là người không liên quan nghiên cứu của ông ta. Nếu mấy người bước vào một bước, ông ta tuyệt đối sẽ giơ gậy đuổi ra. Không muốn đầu rơi máu chảy, vẫn là chờ bên ngoài một hai phút đi. Chờ việc này xong xuôi, tôi liền mang các người đi nghỉ ngơi. Cũng hơn nửa đêm rồi.”

“Chỉ một hai phút, không có việc gì, Từ Ý.” Trương Hà Sơn cười ngây ngô an ủi Từ Ý, “Đừng đi vào, tránh cho bị đánh.”

Từ Ý vẫn cau mày, đang muốn nói gì đó, lại nghe thấy trong phòng truyền đến thanh âm già nua khàn khàn: “Ai là dị năng giả? Có thể vào.”

Lê Lý đứng bên cạnhTrương Hà Sơn, nhỏ giọng hỏi: “Trương đại ca, đi vào sao?”

“Ừ.” Trương Hà Sơn gật gật đầu, theo quan niệm của gã, nếu bọn họ nghĩ muốn gia nhập tụ cư của người ta, ở trong phòng của người ta, ăn của người ta gì đó, như vậy làm việc theo quy củ của người ta cũng là lẽ thường, cho nên sau khi gã nói với Từ Ý “không có việc gì”, liền xốc vải che mưa lên, chui vào phòng.

Lê Lý một người có chút sợ hãi, chạy nhanh đuổi theo, tính toán đi theo Trương Hà Sơn.

Lúc Trương Hà Sơn cùng Lê Lý tiến vào xong, trong phòng đá rốt cuộc không còn truyền ra âm thanh gì nữa, dường như tấm vải che mưa rách nát kia là một vật liệu cách âm vô cùng tốt, ngăn cách toàn bộ động tĩnh trong phòng, cũng khiến người bên ngoài không thể đoán tình hình trong đó rốt cuộc thế nào.

Nhà đá trong đêm tối không bật đèn, yên tĩnh không tiếng động, hoàn toàn như một con dã thú thật lớn ẩn núp tại chỗ này, im hơi lặng tiếng nuốt hai người vào bụng, lại ợ một cái cũng không có, tiếp tục im lặng chờ đợi con mồi.

Trong đêm tối như vậy, suy nghĩ miên man của con người nhanh chóng bị phóng đại, ngưng trọng khẩn trương trong mắt Từ Ý cùng Nam Tuyết cũng càng ngày càng rõ.

Ngay tại lúc hai người bọn họ chờ không được nữa, muốn bất chấp khó khăn xông vào, vải che mưa lại bị xốc lên, Lê Lý cùng Trương Hà Sơn một trước một sau tiêu sái đi ra.

“Thế nào?” Từ Ý đi lên, ở trong bóng đêm thấy không rõ lắm tình huống của Trương Hà Sơn, chỉ có thể đơn thuần hỏi thăm.

Trương Hà Sơn gãi đầu, nhìn về phía Nghiêm Thiết: “Vừa mới ngất đi. . . . . . lúc tỉnh lại, có một giọng nói bảo chúng tôi có thể đi ra .”

Nghiêm Thiết bật cười: “Lão già điên này càng ngày càng chán ghét người khác sao? Ngay cả dị năng giả cũng đối đãi như vậy?” Gã giải thích, “Không cần lo lắng, xem ra kiểm tra dị năng đã xong. Chờ ngày mai, nếu các người cảm thấy hứng thú mà nói, có thể đến xem kết quả.”

“Hiện tại, tôi mang mấy người đi nghỉ.” Tựa hồ sự tình xong xuôi, gã cũng thoải mái, cười hỏi, “Bốn người các ngươi ở cùng nhau, hay nam nữ tách ra?”

“Ở cùng nhau đi. . . . . .” Nam Tuyết khẩn cầu nhìn về Trương Hà Sơn bọn họ ba người đàn ông, nơi này một mình nàng là nữ, nếu tách ra, không phải là ở một mình sao?

Thấy không ai phản đối, Nghiêm Thiết liền quyết định như vậy: “Vậy đi theo tôi.”

Gã mang theo bốn người, lại xuyên qua đường nhỏ giữa các phòng, rời xa nhà đá.

Mà cách nhà đá không xa, Hạ Phi cùng Lee Al ngồi xổm trên mặt đất, im lặng nghe toàn bộ quá trình, châu đầu vào nhau, nhỏ giọng thì thầm.

Hạ Phi: “Al, tôi cảm thấy hứng thú với lão già điên trong nhà đá làm sao bây giờ?”

Lee Al: “Muốn làm gì thì làm đi, tôi sẽ không nói cho Mục Nhạn Hành.”

Hạ Phi: “. . . . . .”

Lee Al: “Bất quá tôi cũng rất muốn biết, Trương Hà Sơn bọn họ trong lúc hôn mê bị gì vậy.”

Hạ Phi: “Ừ. Loại chuyện kiểm tra đo lường thuộc tính cùng cấp bậc dị năng này, quả nhiên vẫn là thực để ý a.”

Lee Al: “Cho nên?”

Hạ Phi: “Đi xem xét tình hình?”

Lee Al: “Khó được chúng ta ý tưởng nhất trí.”

Hạ Phi: “Đừng để bị phát hiện nha, thiếu niên.”

Lee Al: “Đừng bị để bắt được XXOO nha, đại thúc. Tư sắc của thúc không tồi.”

Hạ Phi: “. . . . . . Cám ơn khích lệ.”

Lee Al: “Kế hoạch tác chiến là?”

Hạ Phi: “Cái lỗ tai cái lỗ tai đưa lại đây. . . . . . Như vậy. . . . . . Như vậy. . . . . .”

Một lát sau, hai cái bóng đen lén lút đứng lên, chầm chậm đi về phía nhà đá.

Hai người dừng lại tại cái lều bên cạnh nhà đá, Lee Al nhẹ nhàng nâng tay, một lốc xoáy nhỏ liền bay ra từ đầu ngón tay cậu, thẳng tắp hướng đến tấm vải che mưa của nhà đá. Trong khoảng thời gian bay trên không trung này, hình thể lốc xoáy nhỏ nhanh chóng biến lớn, từ bắp nón biến thành kem cây, cuối cùng lúc đánh lên vải che mưa, đã thành gió xoáy cao cỡ người lớn.

Lốc xoáy trong nháy mắt cuốn nát vải che mưa, xâm nhập vào căn phòng tối om. . . . . . Sau đó. . . . . . không còn động tĩnh nào khác, tựa như đá chìm đáy biển.

Hạ Phi kinh ngạc che miệng nhẹ giọng nói: “Giống như lốc xoáy bị ăn mất vậy. . . . . .” Trong phòng, có vật gì sao?

“Bị ăn.” Lee Al thấp giọng nói, cũng khẳng định lời nói của Hạ Phi, “Dị năng của tôi trong nháy mắt tiêu thất.” Lốc xoáy vẫn trong vòng khống chế của cậu, nhưng mà trong nháy mắt tiến vào phòng, cảm ứng của cậu với lốc xoáy liền biến mất .

“Trước rời đi.” Hạ Phi quyết định thật nhanh, người trong phòng nói không chừng đã phát hiện ra bọn họ.

Hai người quyết đoán rút lui khỏi tụ cư.

Một lần nữa leo lên vách đá, hai người mới nhẹ nhàng thở ra. . . . . . Tụ cư này, rất tà môn.

“Hạ Phi đại ca, tình huống phía dưới thế nào?” Lâm Linh hỏi.

“Muốn lưu lại sao?” Mục Nhạn Hành cũng trầm giọng hỏi.

“Địa phương này rất kỳ quái.” Hạ Phi đứng ở vách đá, cúi đầu nhìn lại, kể lại cho Lâm Linh cùng Mục Nhạn Hành những thứ hắn cùng Lee Al nhìn thấy, nghe thấy trong liệt cốc, cuối cùng mới nói, “Lão già điên trong miệng bọn họ, tựa hồ có chút nghiên cứu đối với dị năng. Tôi muốn thử xem lấy được tư liệu hay không, thật sự không được lại rời đi.”

Thiết bị có thể phát hiện dị năng giả, có thể kiểm tra thuộc tính cấp bậc dị năng gì đó, có thể khiến dị năng của Al biến mất. . . . . . Này hết thảy đối với người có dị năng như bọn họ mà nói, có lẽ sẽ trở thành trợ lực, cũng có lẽ một ngày nào đó trong tương lai uy hiếp đến an toàn của bọn họ, cho nên nếu có thể mà nói, hiện tại phải làm rõ ràng mấy thứ không biết gì đó, để tránh sau này lâm vào bị động.

“Chúng ta đây làm sao lấy?” Lâm Linh buồn rầu nói, “Ở sân nhà người ta, muốn lấy thứ trọng yếu của người ta, này khó khăn rất lớn đó?”

Hạ Phi cười tủm tỉm dựng thẳng lên một ngón tay lắc lắc: “Đương nhiên không phải chúng ta tự mình đi lấy.”

Hắn cúi đầu cười: “Không phải đã có người quen xâm nhập vào bên trong đối phương sao?”

Lâm Linh phản ứng lại: “Trương Hà Sơn bọn họ?”

“Uh huh.” Hạ Phi thấy trẻ nhỏ dễ dạy cũng gật gật đầu, “Chúng ta trước tiên lui đến địa phương xa một tí nghỉ ngơi mấy ngày, đợi Hà Sơn bọn họ quen thuộc chỗ này xong, lại lén đến đây tiếp xúc với bọn họ.”

“Bọn họ sẽ nói cho chúng ta biết sao?” Lâm Linh than thở một câu, sau đó chính mình nở nụ cười, “Được rồi, bọn họ nhất định sẽ nói. . . . . .” Chỉ bằng Trương Hà Sơn tính tình tốt kia sẽ không cự tuyệt người khác. . . . . .

“Đi vào khu vực có tang thi, khả năng bọn họ phát hiện chúng ta sẽ nhỏ đi rất nhiều.” Hạ Phi nện vào lòng bàn tay, ra quyết định —— nơi có tang thi tồn tại, nhất định vượt quá phạm vi tuần tra của tụ cư, bốn người bọn họ sẽ không phải trốn trốn tránh tránh.

“Thuận tiện đánh mấy con tang thi.” Lee Al lười biếng bổ sung, “Tinh hạch lần trước, hấp thu sắp hết rồi.”

“Đi thôi.” Hạ Phi cong cong mắt, vươn tay giữ chặt Mục Nhạn Hành, “Mọi người cẩn thận dưới chân, đừng rơi vào cái khe.”

Lâm Linh: “. . . . . .” Hạ Phi đại ca, anh muốn nắm tay Mục đại ca, không cần lấy cớ như vậy —— loại chuyện cẩn thận dưới chân này, trong thời gian này, đã trở thành bản năng của bọn rồi được chứ? Hoàn toàn không cần lo lắng á!

Thân ảnh bốn người nhanh chóng biến mất trong bóng đêm cạnh vách đá.

Dưới liệt cốc, trong nhà đá, một bàn tay già nua chậm rãi chọc vào trong đống bột tinh thạch, nắm lên, rồi buông xuống, bột tinh thạch màu phấn hồng tựa như những hạt cát nhỏ vụn, theo khe hở lưu loát chảy xuống.

“Màu sắc lại biến đậm. . . . . .” Giọng nói khàn khàn đồng dạng già nua, cũng đủ cho người ta liên tưởng đến quan tài trong mộ vang lên trong căn phòng hắc ám, “Xem ra cái lốc xoáy kia bao hàm năng lượng khá mãnh liệt. . . . . . Phong hệ dị năng giả? Trong tụ cư. . . . . ..hình như không có một người như vậy a. . . . . .”

Bắp nón

 konet

Advertisements

5 thoughts on “MTCQSCTT: CHƯƠNG 40

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s