Cha nuôi và con nuôi

CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 29

Chương 29: Hữu tình vô tình

Đèn laser lập lòe xoay tròn, tiếng nhạc đinh tai nhức óc, thân thể vặn vẹo lắc lư….. đêm ở Thiên Vương Tinh vẫn náo nhiệt như trước, tràn ngập hơi thở dâm mĩ sa đọa nồng đậm!

Những phú hào nổi tiếng quần áo chỉnh tề ở cách một lớp thủy tinh đặc chế, nâng ly rượu từ trên cao nhìn xuống quần ma loạn vũ phía dưới, có người không kiềm chế được, cởi bỏ lớp trói buộc văn minh trên người, khẩn cấp gia nhập vào trong cuồng hoan!

Câu lạc bộ Thiên Vương Tinh là nơi chỉ dành cho kẻ có tiền tiêu phí, phân thành hai tầng trên dưới. Ghế lô ở tầng trên thiết kế dành cho khách hàng cần tính tư mật, vũ trường ở tầng dưới là nơi để mọi người phát tiết áp lực điên cuồng trong lòng. Những khách hàng không muốn tham gia vào loại cuồng hoan không khống chế được này nhưng lại muốn cảm thụ một chút không khí hiện trường, có thể thuê một ghế lô nhỏ ngồi xem. Phía trên sàn nhảy thiết kế một loạt ghế lô hình vành khuyên, thủy tinh của ghế lô là loại đặc chế, chỉ có thể từ bên trong nhìn ra bên ngoài, không thể từ ngoài nhìn vào trong. Thiết kế này ngay từ đầu đã chịu không ít nghi ngờ, nhưng về sau đơn đặt hàng dày đặc khiến mọi người ngậm miệng, đặc biệt ở Thiên Vương Tinh mỗi tháng tổ chức hai lần Mê thất chi dạ (Lost night).

Nhìn thấy có không ít người đã muốn bắt đầu theo tiếng nhạc ái muội trở nên kích thích, Lý Hướng Nam mặc áo thun cổ sơ mi đỏ ửng khuôn mặt hào hoa phong nhã, lui về bên người Tiêu Sân, không dám nhìn nữa.

Hai tay Trịnh Liệt khoát trên ghế lô, nhìn khuôn mặt nhã nhặn ôn nhuận của Lý Hướng Nam, không khỏi nhớ đến người có khí chất tương tự như anh, Trác Thư Nhiên. Nhưng mà Lý Hướng Nam nếu đứng một mình thì sẽ lộ ra vẻ thanh lãnh xa cách, còn Trác Thư Nhiên, quá mức ôn nhu hiền hòa, ngay cả tức giận cũng không có lực uy hiếp. Trịnh Liệt không để ý đến cậu, cậu liền lập tức không có cách. Không hiểu sao thật cảm thấy càng ngày càng đáng yêu…….

“Nam ca, nếu không thích loại địa phương này, vì sao lại cùng đến đây?” Trịnh Liệt hỏi, cầm lấy ly rượu lay động. Whiskey thêm đá, viên đá va chạm trong ly thủy tinh, phát ra tiếng vang thanh thúy.

Mặt Lý Hướng Nam vẫn còn đỏ, cười cưới với Trịnh Liệt: “Muốn nhìn một chút.” Anh là loại người một khi tiếp nhận đối phương sẽ chấp nhận toàn bộ con người đối phương. Nếu anh lựa chọn Tiêu Sân, Tiêu Sân lại ở trong loại hoàn cảnh phức tạp này, anh lại muốn càng hiểu rõ Tiêu Sân thêm một chút. Làm một người nam nhân, trước kia không biết Tiêu Sân vì bảo hộ anh mà rời xa anh thì thôi, nhưng hiện tại đã biết, anh không muốn làm một người vĩnh viễn tránh ở sau lưng người yêu.

Loại vẻ mặt toàn tâm toàn ý trả giá vì người mình yêu này thật khiến kẻ khác động dung.

Trịnh Liệt nguyên bản không hiểu Tiêu Sân vì cái gì mê muội Lý Hướng Nam một người hoàn toàn không hợp với thế giới mà anh sinh tồn như thế. Nhưng dần dần ở chung, Trịnh Liệt đối với việc Tiêu Sân có thể tìm được một bảo bối như vậy cảm thấy thật hâm mộ. Cái loại cảm giác chỉ cần nắm lấy tay, người kia sẽ theo anh đi đến tận cùng thế giới này, thật sự….. con mẹ nó khiến người ta trầm luân.

Ánh mắt Tiêu Sân vẫn luôn đặt trên người Lý Hướng Nam hiển nhiên cũng bị rung động, cánh tay dài duỗi tới, kéo Lý Hướng Nam vào trong lòng siết chặt, không hề cố kỵ mà phơi bày dục vọng chiếm hữu nồng đậm của bản thân.

Lý Hướng Nam có chút không được tự nhiên tránh ra một chút.

“Không sao, Trịnh Liệt không phải người ngoài.” Tiêu Sân thấp giọng nói.

Lý Hướng Nam trừng mắt liếc anh một cái, tay Tiêu Sân đặt bên hông anh động động, anh hơi cứng người, đỏ mặt buông mắt không dám động đậy nữa, mặc kệ Tiêu Sân. Bọn họ hai người một cao lớn một cường tráng, tựa vào nhau thập phần xứng đôi, vừa đạm nhiên vừa nồng đậm, không khí vô cùng tốt.

Trịnh Liệt thấy thú vị, cười cầm lấy ly rượu đưa về phía Tiêu Sân.

Tiêu Sân cầm lấy ly rượu của mình cụng ly với hắn.

Một hơi cạn sạch rượu trong ly, hai huynh đệ nhìn nhau cười, nắm tay lại thành đấm chạm vào nhau.

“Nói đi! Muốn nói chuyện gì với ta!” Tiêu Sân liếc nhìn Trịnh Liệt một cái.

Trịnh Liệt lấy bao thuốc ra, rút ra một điếu ngậm vào miệng. Tiêu Sân đưa tay rút đi: “Đừng, khí quản của Nam ca cậu có chút bệnh, chịu không nổi mùi thuốc lá.”

Trịnh Liệt sửng sốt, đem bao thuốc ném lên trên bàn.

“A Sân, hai người nói chuyện đi, em sang cách vách đợi.” Lý Hướng Nam vỗ vỗ tay Tiêu Sân, ôn hòa nói.

Tiêu Sân còn chưa mở miệng, Trịnh Liệt đã trước tiên bật thốt: “Chị dâu, anh đừng chạy loạn.” Lần trước Lý Hướng Nam chính là ở phụ cận Thiên Vương Tinh gặp chuyện không may. Trong tiềm thức của Trịnh Liệt, Lý Hướng Nam rời Tiêu Sân sẽ không tốt lắm. Anh cũng không thể lại xảy ra chuyện nữa!

Lý Hướng Nam nghe xưng hô của Trịnh Liệt có chút xấu hổ, nhưng anh biết Trịnh Liệt là quan tâm mình, bởi vậy chỉ cười yếu ớt cho hắn một ánh mắt an tâm: “A Liệt, không cần lo lắng, Lâm Hạo ở cách vách, anh sẽ bảo hắn trông chừng.” Nếu hiểu được tình cảnh trước mắt, anh sẽ không bởi vì nhất thời không kiên nhẫn mà làm ra chuyện bốc đồng, khiến Tiêu Sân cùng những người khác vì anh lâm vào nguy hiểm.

Trịnh Liệt nhìn về phía Tiêu Sân.

Tiêu Sân gật gật đầu: “Không có việc gì.”

Nếu Tiêu Sân đã mở miệng, Trịnh Liệt chỉ có thể nhìn bóng dáng Lý Hướng Nam biến mất trong phòng.

Tiêu Sân nhướn mày: “Khẩn trương như vậy…… nếu không biết, còn tưởng rằng cậu thầm mến Hướng Nam.”

“Em nào dám?” Trịnh Liệt kêu lên, miễn cưỡng dựa trở lại vào trên sô pha, “Nếu anh ấy không phải vợ của Sân ca, em quản làm cái cộng lông gì!”

Trong mắt Tiêu Sân hiện lên một mạt ý cười, nghiêm mặt: “Học được vuốt mông ngựa, hử? Rốt cuộc muốn nói chuyện gì?”

Nói đến chính sự, Trịnh Liệt nghĩ nghĩ, hỏi: “Sân ca, cái Viêm bang kia của Trịnh Phỉ bây giờ còn liên quan gì đến Tiêu gia không?”

Tiêu Sân híp mắt, có chút thâm trầm khó lường: “Nam Phong cách Lạc Tây khá gần, quan hệ chặt không đứt. Thằng nhãi Trịnh Phỉ này coi như thức thời, hiếu kính ta. Cho nên một bộ phận hợp tác của Tiêu gia cùng một vài bang phái của Lạc Tây, vào tay của Trịnh Phỉ.” Tiêu gia cùng Trịnh Phỉ đoạn tuyệt quan hệ, nhưng sẽ không cự tuyệt ích lợi đưa tới cửa. Tiêu Sân rất có tiếng nói ở Tiêu gia, nhưng tạm thời còn chưa do anh định đoạt.

“Chuyện lần này Trịnh Phỉ chọc vào, có ảnh hưởng đến anh không?”

“Sẽ không.” Tiêu Sân khẳng định, dừng một chút, “Chuyện này Trịnh Phỉ rat ay đủ tàn nhẫn, người của Phùng gia nhắm vào Viêm bang, không ngờ Trịnh Phỉ hoàn toàn đẩy Viêm bang sang một bên, một mình hành động, Phùng gia nhất thời sơ hở, bị Trịnh Phỉ đắc thủ.” Hơn nữa là cái loại đắc thủ không thể trở mình được nữa.

Cứ việc không thích Trịnh Phỉ, nhưng cái loại ngoan kính (tàn nhẫn mạnh mẽ) liều mạng này của Trịnh Phỉ, đủ khiến chp mọi người trong giới khiếp sợ. Cho dù là người to gan nhất cũng không muốn chọc vào loại kẻ điên không muốn sống như Trịnh Phỉ này.

“Vậy là tốt rồi.” Trịnh Liệt thoải mái nói, “Sân ca, đáp ứng em một chuyện.”

“Nói.”

Trịnh Liệt từng chữ từng chữ nói: “Không cần vì em mà bó tay bó chân với Viêm bang. Nếu Viêm bang lấy em làm cớ tìm anh hỗ trợ, trực tiếp đánh bọn họ đi đi.”

Tiêu Sân hiển nhiên không ngờ Trịnh Liệt sẽ nói một câu như vậy, khó được ngẩn người, sau đó nhướn mày, vẻ mặt có chút hung ác: “Thằng nhãi Trịnh Phỉ kia làm cái gì với cậu?”

“A?”

“Ta đã nói ngươi cái trận rút não này, cả người cứ là lạ…. ngươi là cái thằng ngốc, nếu đám con nuôi không có tác quái, ngươi có đến mức kỳ quái như vậy sao?” Ánh mắt Tiêu Sân thực khinh bỉ.

Vẻ mặt của anh thật sự khinh bỉ, khiến chút cảm động vừa nhen nhóm của Trịnh Liệt bị chọt bể như bong bóng. Ngốc Trịnh Liệt tỏ vẻ thực nội thương, nhưng ngại dâm uy của Tiêu Sân, không dám giận không dám mở miệng.

Hơn nữa Tiêu Sân nói cũng đúng. Qủa thật là nhóm con nuôi tác quái, Trịnh Liệt mới có phản ứng hiện tại, nhưng mà đó là ở trong mộng mà thôi.

“Nó không có làm gì em.” Ít nhất tạm thời thì chưa. Trịnh Liệt đem hiểu biết với Viêm bang giản lược nói ra, để người “chuyên nghiệp” là Tiêu Sân đi phân tích.

“……Thủ hạ của Trịnh Phỉ có người muốn tạo phản.” Tiêu Sân trầm ngâm một lát, thực tinh chuẩn đưa ra kết luận.

Trịnh Liệt ngay từ đầu chỉ là đoán, nghe Tiêu Sân khẳng định như vậy, trong lòng xẹt qua một mạt phức tạp.

“Sân ca, cho nên em cảm thấy cách Viêm bang xa một chút mới tốt.”

Tiêu Sân đầy thâm ý nhìn hắn một cái: “Ngươi thật sự định mặc kệ?”

Trịnh Liệt kiên định lắc đầu: “Không.”

Tiêu Sân sờ sờ cằm: “Yên tâm! Kỳ thật ngươi không nói, ta cũng không muốn quản chuyện của Trịnh Phỉ. Nó tiếp tục nữa sớm hay muộn cũng ra chuyện lớn, ta mới sẽ không khiến mình chỉ vì một phản đồ mà dính vào.”

Nhớ tới ba phát súng hiểm trên người Trịnh Phỉ, Trịnh Liệt im lặng.

*******************************************

Thủy hỏa bất dung với An Triệu Lan, công tác của Trác Thư Nhiên đang đuổi tiến độ, không thể làm phiền, Trịnh Phỉ đi tránh đầu sóng ngọn gió, hành tung không biết. Ngay cả Tần Trăn xem như là tình nhân cố định nhất, Trịnh Liệt cũng đã chia tay.

Nói chuyện với Tiêu Sân xong, Trịnh Liệt không muốn trở lại trong nhà trống rỗng cô độc một mình, lại nhất thời không có nơi khác để đi, dứt khoát khai một căn phòng ở tầng trệt Thiên Vương Tinh qua đêm, ngày hôm sau ngủ thẳng đến mặt trời lên cao.

Lái chiếc Bugatti rời khỏi câu lạc bộ Thiên Vương Tinh, lúc chạy qua khu phố sầm uất, Trịnh Liệt thiếu chút nữa nghĩ mình đi nhầm đường.

Quảng cáo trên tường tòa cao ốc mua sắm, cột tuyên truyền ở trạm xe giao thông công cộng, ngoài tường công trình kiến trúc, bìa tạp chí, tờ báo bị gió thổi lật ra trên tay người đi đường ……, cư nhiên toàn bộ đều là Tần Trăn! Quảng cáo cậu đại diện, ảnh trong phim đẹp đến mức thư hùng mạc biện trong bộ phim mới 《 Hí tử 》 của cậu, ảnh chụp của cậu trên tiêu đề tin tức giải trí…..

Đây đương nhiên không phải bút tích của S&S. Cơn giận của An Thế Duy đối với Tần Trăn còn chưa tiêu, sau khi kết thúc hợp đồng tuy rằng để cho 《 Hí tử 》 do cậu diễn công chiếu đúng hạn, nhưng độ tuyên truyền cơ hồ bằng không. Sau khi 《Hí tử》đóng máy, giải trí Hoa Huy đối đầu với S&S phách lối tuyên bố Tần Trăn tin tức gia nhập công ty, hơn nữa bắt đầu vung tay tiến hành tuyên truyền mọi mặt cho Tần Trăn, thậm chí ngay cả tuyên truyền bộ phim 《 Hí tử 》 này cũng không tha, cam tâm tình nguyện làm chuyện vi tha nhân tố giá y thường (1). An Thế Duy là người được lợi nhưng có có một tia đắc ý, ngược lại tức không chịu được, đặc biệt gọi một cuộc điện thoại lớn tiếng oán giận với Trịnh Liệt, nói cái gì mà quá mức tiện nghi cho nữ biểu tử (gái điếm) này linh tinh.

(1)Vi tha nhân tố giá y thường: làm áo cưới cho người khác, những gì đã làm không giúp ích gì cho bản thân mà chỉ có lợi cho người khác

Trịnh Liệt ngoài miệng trấn an người bạn thân đang tạc mao, trong lòng cũng có một tia khổ sở.

Lúc trước Tần Trăn vì hắn, cho dù bị không ít người làm khó dễ vẫn kiên định ở tại S&S, không nghĩ mới vừa chia tay, đã muốn khẩn cấp tìm ông chủ mới để nương tựa như vậy, còn là đối thủ một mất một còn với S&S…..

Sắc mặt Trịnh Liệt nhất thời trầm xuống. Sắc mặt như vậy khiến lúc hắn tiến vào trụ sở tập đoàn Trung Thiên, nhóm công nhân viên đã hấp thụ giáo huấn vững vàng nhớ kỹ mặt hắn đều nhượng bộ lui binh, không ai dám tiến lên hứng lấy xúi quẩy.

Đây còn chưa phải là chuyện xấu nhất.

Văn phòng chủ tịch trường kỳ để trống một lần nữa bắt đầu được sử dụng, bí thư chủ tịch quen nhàn nhã miễn cưỡng chấn hưng tinh thần, mỗi ngày nhớ rõ vì chủ tịch Trịnh thiếu chuẩn bị một phần báo chí mới xuất bản.

Trịnh Liệt vừa lơ đãng lật ra, đúng lúc nhìn thấy tiêu đề tin giải trí, ảnh chụp Tần Trăn cùng Lăng Thụy An hôn nhau trước mặt mọi người.

Tiêu đề: Tần Lăng chi luyến———–trong phim nuối tiếc những ngày yêu, ngoài phim đoạn tình cảm cấm kỵ!

Advertisements

5 thoughts on “CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 29

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s