MTCQSCTT

MTCQSCTT: CHƯƠNG 42

  1. [4] Biến cố của tổ bốn người xui xẻo

Ánh mặt trời giữa trưa chói lọi khiến Lê Lý cơ hồ không mở mắt được, hai tay của gã bị trói ngang trên cây gỗ, hai chân bị buộc cùng một chỗ, ngay cả đầu cũng bị một miếng vải quấn qua trán cố định trên cái cây, cả người không thể động đậy được chút nào.

Nhiệt độ ánh nắng không cao, chiếu trên làn da lại khiến người ta cảm thấy một trận bỏng rát. Sắc mặt tái nhợt của Lê Lý đã bị mặt trời nướng đến ửng đỏ, đỏ như sốt cao vậy, nhìn thấy cực kỳ khiến người ta sợ hãi.

Gã bị trói trong này đã muốn hai giờ, trừ bỏ mấy người gác bên cạnh, mọi người sinh hoạt trong tụ cư còn lại đối gã làm như không thấy, vội đến vội đi, giống như đối với loại chuyện này tập mãi thành quen.

Cổ họng đã gào đến khàn giọng, nước mắt rốt cuộc không thể giữ lại. Vốn vẫn đói khát, vừa rồi do sợ hãi còn có thể giãy dụa vài cái, nhưng một lúc sau, một chút sức lực kia liền tan, cả người lại xìu xuống, nhắm mắt, như sắp lâm vào hôn mê.

Nhưng mà gã đích xác còn cách hôn mê một khoảng không xa, trong đầu một mảnh hỗn độn, chỉ có một vấn đề phập phồng trong thế giới tư duy đang đình trệ. . . . . . Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Vì sao lại như thế?

Thời gian trở lại sáng sớm hôm nay.

Lúc bốn người Hạ Phi còn đang trên đường đánh tang thi nhặt tinh hạch thuận tiện rời xa tụ cư, bọn Lê Lý vừa từ trong mộng tỉnh lại.

Sau mạt thế, đêm nay được xem như một lần bọn họ ngủ ngon nhất, bởi vì thân ở trong tụ cư, bốn phía xung quanh đều là đồng loại của mình, nghĩ như vậy, không nhịn được an tâm.

Bọn họ bốn người ngủ cùng một cái lều, buổi sáng là Trương Hà Sơn cùng Từ Ý tỉnh lại trước tiên, đồng thời đánh thức Nam Tuyết cùng Lê Lý.

Sau khi tỉnh lại, miệng khô lưỡi khô bụng đói kêu vang, một hai người đều ôm cái dạ dày khô quắt khó chịu không thôi.

Lúc này Nghiêm Thiết đến.

“Đi, đi ăn điểm tâm.” Nghiêm Thiết mở miệng nói câu đầu tiên chính là câu này, khiến tinh thần bốn người đói không chịu được nhất thời rung lên, ánh mắt nhìn Nghiêm Thiết đều là cảm kích.

“Đúng rồi, kết quả kiểm tra dị năng của hai vị ngày hôm qua đã có.” Nghiêm Thiết dẫn bốn người không nhanh không chậm đi ra ngoài, tựa như hàn huyên tâm sự, “Thuộc tính của Hà Sơn huynh đệ là thổ, thuộc tính của Lê Lý tiểu huynh đệ là thủy, không biết năng lực cụ thể như thế nào?”

Trương Hà Sơn có chút ngây thơ: “Cụ thể?”

Nghiêm Thiết cười nói: “Cho cái ví dụ cụ thể đi, như dị năng thuộc tính thổ mà nói, có người có thể làm da toàn thân cứng lại, đao kiếm bất xâm như trong tiểu thuyết võ hiệp. Mà có người có thể lấy nguyên tố kim loại từ trong lòng đất, thao túng kim loại, tôi chính là thổ hệ dị năng giả dạng này. Đương nhiên còn có rất nhiều dạng khác, lão già điên nói, dị năng giả giống Thổ Hành Tôn có thể trốn vào lòng đất, tự do qua lại trong lòng đất, cũng là dị năng giả thuộc tính thổ.”

“Giống Thổ Hành Tôn?” Trương Hà Sơn trợn mắt há mồm, cho dù gã có dị năng, nhưng nghĩ đến cảnh tượng một người sống cao to trốn vào lòng đất, vẫn cảm thất không thể tin được, có lẽ lúc này gã mới chính thức nhận thấy sự thần kỳ cùng cường đại của dị năng.

“Cho nên không biết năng lực của Hà Sơn huynh là?”

“Năng lực của tôi . . . . .” Trương Hà Sơn ăn nói vụng về, rõ ràng trực tiếp biểu diễn cho Nghiêm Thiết xem, gã dừng bước, cũng chặn bọn Nghiêm Thiết Lê Lý lại, ánh mắt nhìn thẳng vào khối đất nhỏ, vươn một bàn tay, “Đại khái là thao túng bùn đất nham thạch linh tinh đi.”

Dưới cái nhìn chăm chú của mọi người, khối đất kia chậm rãi dâng lên thành một tường đất, ước chừng cao một thước, rồi lại dần thấp xuống. Nhưng lúc hạ thấp khoảng hai mươi li, Trương Hà Sơn ngượng ngùng thu tay, lúng túng nói: “Đói đến không còn sức, chỉ có thể như vậy.”

“Không có việc gì.” Nghiêm Thiết vui vẻ ra mặt, mạnh mẽ vỗ vỗ bả vai Trương Hà Sơn, “Năng lực của Hà Sơn huynh đệ cùng tôi có không ít chỗ tương đồng, trong phương diện thao túng dị năng giết tang thi, chúng ta cần trao đổi nhiều một chút!”

“Uh.” Trương Hà Sơn thành thành thật thật đáp ứng, trong lòng cũng có vài phần do chiếm được tán thành mà vui mừng.

“Như vậy Lê Lý huynh đệ đâu?” Nghiêm Thiết chờ mong nhìn về phía Lê Lý, “Lại nói tiếp, dị năng thuộc tính thủy trong tụ cư thực thiếu. Dị năng giả hệ khác ít nhất hơn mười, nhưng thuộc tính thủy trước mắt chỉ có một.” Gã nhíu nhíu mày, giống như rất không thích nói đến người nọ.

Cho nên nói, dị năng thuộc tính thủy thực khan hiếm? Lê Lý có chút nhảy nhót cũng có chút khẩn trương, gã không như Trương Hà Sơn có thể tự chủ khống chế dị năng của mình như vậy, hoặc là nói, gã còn chưa thử chủ động khống chế dị năng, cho nên cũng không biết làm sao đem dị năng ra cho Nghiêm Thiết xem. Nhưng sợ đối phương xem gã như kẻ lừa đảo, gã khẽ cắn môi, vươn tay, nhắm mắt lại dùng móng tay thật dài quẹt một vết trên cánh tay——

“Ti ——” gã đau đến hít vào một hơi, mở to mắt, trên cánh tay nhỏ bé có một vết xước thật dài, chỉ chốc lát sau, mấy giọt máu liền thấm ra.

“Cậu làm cái gì vậy?!” Nghiêm Thiết lắp bắp kinh hãi, thời tang thi hoành hành như hiện tại, mỗi người đều thật cẩn thận không để mình bị thương. Nhiều một vết xước, liền nhiều ra tỷ lệ bị lây nhiễm—— nam nhân trước mắt này không sợ chết sao?

“Hãy chờ xem.” Lê Lý lo lắng nhìn tay mình, không biết có hữu dụng hay không.

Mọi người hồ nghi nhìn về phía cánh tay gã, sau đó dần dần kinh ngạc mở to hai mắt—— cánh tay Lê Lý dần trong suốt, thế nhưng không phải trở nên hoàn toàn trong suốt như Hạ Phi nhìn thấy lúc trước, mà xung quanh miệng vết thương trở nên mềm mịn như thạch trái cây, xuyên qua làn da trong suốt, có thể thấy cơ cùng dòng máu chảy xuôi đỏ tươi.

Chậm rãi, làn da trong suốt khôi phục nguyên trạng, mà vết trầy lúc trước lại biến mất không còn tung tích, ngay cả vết sẹo cũng nhìn không thấy, làn da trơn bóng như mới.

“Năng lực của tôi đại khái chính là như vậy.” Nhìn dị năng có tác dụng, Lê Lý nhẹ nhàng thở ra, nhưng vị trí nào đó trên cơ thể hóa trong suốt, loại chuyện chính mắt nhìn thịt cùng máu của mình này, vẫn khiến gã thừa nhận không nổi, sắc mặt trở nên không thể nào dễ nhìn.

“Vừa rồi. . . . . .” Trương Hà Sơn hàm hồ nói, “Lam quang kia. . . . . .” Gã biểu đạt không rõ, chỉ cảm thấy vừa rồi hào quang màu lam bám trên cánh tay Lê Lý, nhìn thấy thật muốn ăn—— chỉ là hào quang thì ăn thế nào? Gã hoang mang cào tóc, không thể nói hết câu.

Trong mắt Nghiêm Thiết nổi lên một tia tham lam, gã nuốt nước miếng, lại vẫn cười sang sảng: “Nói vậy, là năng lực tự lành?”

“Đại khái, đại khái là vậy. . . . . .” Lê Lý không thể nào xác định câu trả lời, dù sao gã chưa bao giờ chủ động khai quật tiềm lực cùng tác dụng dị năng của mình.

“Thật sự là một năng lực không tồi a.” Nghiêm Thiết đồng dạng vỗ vỗ bả vai Lê Lý, dưới đáy mắt là lạnh lùng trào phúng —— một năng lực vô cùng ích kỷ, trừ bỏ có lợi cho bản thân, còn có thể cống hiến cái gì cho đồng bạn?

“Thế nên, công tác sau này của Hà Sơn huynh đệ, liền theo tôi gia nhập tiểu đội tuần tra thế nào?” Nghiêm Thiết nói, “Tuần tra phụ cận, giết tang thi du đãng, đem người chạy nạn đến phụ cận thu lưu tại chỗ này.”

Trương Hà Sơn không có dị nghị gật đầu: “Ừ, được.”

“Lê Lý huynh đệ liền gia nhập hậu cần đi.” Nghiêm Thiết nhìn nhìn bốn phía, ngoắc gọi Đổng Xuân Nhân đang tới gần, “Xuân Nhân, lại đây!”

Đổng Xuân Nhân là nam nhân trẻ tuổi diện mạo có chút hung ác, tóc ngắn ngủn chỉa lên trời, nhìn như dây thép gai. Nhưng gã đã chạy tới, sau khi nhìn thấy Lê Lý cùng Trương Hà Sơn, trên mặt miễn cưỡng trưng ra một nụ cười hiền lành, nhìn cực kỳ mất tự nhiên.

“Mang theo Lê Lý đến đoàn hậu cần ăn cơm.” Nghiêm Thiết hướng Lê Lý nháy mắt mấy cái, “Bảo bối thuộc tính thủy, đãi ngộ tự nhiên phải cao chút.”

“Cám, cám ơn.” Chiếm được coi trọng ngoài dự đoán, Lê Lý mím môi vui sướng nở nụ cười, “Tôi sẽ chăm chỉ làm việc!”

“Lê Lý đại nhân, đi theo tôi.” Đổng Xuân Nhân vẻ mặt hung ác cung kính với Lê Lý nhỏ gầy, nhìn vào mắt Từ Ý cùng Nam Tuyết, cảm giác có vẻ mất hài hòa.

Lê Lý đi theo phía sau Đổng Xuân Nhân, mà Nam Tuyết nghĩ muốn lên tiếng gọi gã, mở miệng, rồi ngậm lại. Nàng nghĩ nghĩ, Lê Lý người ta có dị năng, được ưu đãi là tất nhiên, nàng có lập trường gì khiến Lê Lý đi theo bọn họ nhận đãi ngộ bình thường? Nhưng mà người như Lê Lý còn có thể có dị năng, vì sao nàng không có? Nàng so với Lê Lý ưu tú hơn rất nhiều!

Ông trời thật sự là không công bằng.

Nam Tuyết cắn chặt khớp hàm, nhìn Nghiêm Thiết lại gọi một nữ nhân trẻ tuổi đến: “Lam Bội Bội, cô tới dẫn hai người bọn họ đi ăn cơm.” Gã chỉ chính là Từ Ý cùng Nam Tuyết.

“Từ Ý cùng với tôi tách ra?” Trương Hà Sơn bắt lấy cánh tay Từ Ý, nhiều ngày qua gã đã muốn quen thuộc Từ Ý tùy thời làm bạn cùng nhắc nhở, đôi mắt gã trông mong nhìn Nghiêm Thiết, “Có thể cùng nhau không?”

“Đội ngũ tuần tra chiến đấu với tang thi, ăn tự nhiên không giống người bình thường.” Nghiêm Thiết nghiêm túc nói, “Tài nguyên hữu hạn, chúng ta không có khả năng để người thường được hưởng đãi ngộ như dị năng giả, đây là quy củ!”

Thấy Trương Hà Sơn có chút bất mãn, Nghiêm Thiết kéo gã sang một bên, đè thấp thanh âm: “Hơn nữa cậu đi ra ngoài tuần tra, Từ Ý có thể đi theo bên cạnh cậu sao? Nói cái gì cùng nhau, cậu muốn hại chết hắn sao?”

Trương Hà Sơn mở to hai mắt, kích động nói: “Không, không nghĩ. . . . .”

“Các ngươi hiện giờ năng lực không giống nhau, chuyện phải làm tự nhiên cũng khác. Cậu không nên mang hắn theo, hắn cũng chỉ là trói buộc của cậu.” Lời nói của Nghiêm Thiết sâu xa thành khẩn, “Lời này cậu đừng nói trước mặt Từ Ý, sẽ thương tổn tự tôn của hắn.”

Trương Hà Sơn thành thành thật thật gật đầu.

Từ Ý nhìn thấy sau khi Nghiêm Thiết kéo Trương Hà Sơn đến một bên nói mấy câu, Trương Hà Sơn liền thành thật quy củ, không khỏi lắc đầu, tật xấu nhẹ dạ này, khi nào mới có thể sửa?

Nghiêm Thiết trở lại, liền trực tiếp nói: “Lam Bội Bội, cô mang bọn họ đi đi.”

“Tôi có thể nói mấy câu với Hà Sơn không?” Từ Ý nói, “Không dặn dò vài câu, không yên lòng.”

Nghiêm Thiết gật gật đầu, buông tay tùy ý bọn họ.

Từ Ý đem Trương Hà Sơn kéo đến một bên: “Trong chốc lát cậu được an bài làm gì?”

“Cơm nước xong liền theo Nghiêm ca ra ngoài tuần tra, buổi tối mới trở về.” Trương Hà Sơn thành thành thật thật nói rõ.

“Tuần tra sao. . . . . .” Từ Ý trầm ngâm một lát, mới mở miệng nói, “Ít nói, ít làm, đừng ngốc hồ hồ người khác bảo cậu làm cái gì liền làm cái đó, không cần làm người tốt —— quên đi, nói với cậu cậu cũng không đổi, nhớ rõ ít nói ít làm là được.” Anh có chút bất đắc dĩ, dạng tính tình người tốt rách nát này của Hà Sơn có chết cũng không sửa, nói không chừng ngày nào đó ra ngoài tuần tra, rồi không trở về được nữa.

“Ừ.” Trương Hà Sơn cái hiểu cái không gật gật đầu, nhưng vẫn thật dụng tâm ghi nhớ lời nói của Từ Ý.

Vì thế bốn người lúc này tạm thời mỗi người mỗi ngả.

Trương Hà Sơn theo Nghiêm Thiết đi rồi, Lê Lý bị Đổng Xuân Nhân mang đến đội hậu cần, mà Từ Ý cùng Nam Tuyết, lại đi theo Lam Bội Bội, chui vào một cái lều hở tứ phía.

“Đây là nơi tôi ở.” Lam Bội Bội tựa hồ nói không nhiều lắm, ngón tay chỉ về phía hòn đá trong góc lều, “Ăn đi.”

Từ Ý nhìn lại hướng đó, trên hòn đá là thân cây với lá màu xanh thẳm, còn dính chút bùn đất, có vẻ cũng chưa rửa qua.

“Có thể yên tâm ăn, lão già điên kiểm tra qua, không có bị ô nhiễm.” Lam Bội Bội đi qua, ngắt một mảnh lá nhét vào miệng, nhấm nháp vài lần rồi nuốt xuống, xong quay đầu nhìn về phía Nam Tuyết cùng Từ Ý, biểu tình lãnh đạm, “Đừng ghét bỏ, cũng không phải dị năng giả, không cần mong mỏi gì nhiều, có ăn đã không sai rồi.”

“Giữa trưa, có thể ăn đồ ăn nóng.” Lam Bội Bội thản nhiên nói, “Buổi sáng tương tự.”

Bộ dạng cô trắng nõn xinh đẹp, tóc ngắn, khiến người ta cảm giác tự nhiên thoải mái, đặt trước mạt thế, giống như dạng nữ nhân của sự nghiệp độc lập tự cường. Nhưng thần thái trong mắt cô lại chết lặng, tựa hồ chuyện gì cũng không để ý, thái độ thế nào cũng được.

Người như vậy sẽ làm người khác cảm thấy xa cách lạnh lùng, cho nên Nam Tuyết vốn định đáp lời làm quen cũng buông tha cho tính toán lúc trước, cùng Từ Ý đi qua, lấy lá cây nhét vào miệng, hương vị đắng chát ngập tràn đầu lưỡi.

. . . . . . Đúng vậy, có ăn đã không sai rồi. Lúc trước cây cỏ khắp núi đồi, bọn họ cực đói cũng không dám ăn, chính là sợ bị lây nhiễm hoặc ăn phải thực vật có độc, nhưng nhìn Lam Bội Bội trực tiếp ăn, bọn họ rốt cuộc nhịn không nổi đói khát, nuốt lá cây xuống.

Nhưng mà nháy mắt, động tác của Từ Ý cùng Nam Tuyết cứng ngắc —— bọn họ khiếp sợ quay đầu nhìn về phía Lam Bội Bội vẫn không có biểu tình nào, nhưng đầu lưỡi sung phù tê liệt không nói ra được một câu đầy đủ nào, chân mềm nhũn té trên đất.

Toàn thân tựa như bị đánh thuốc tê, ý thức dần bay xa, trong tầm nhìn thân ảnh Lam Bội Bội tiến lên từng bước, cũng càng ngày càng mơ hồ. Trong lòng chỉ có một chữ —— xong!

Chờ bọn họ một lần nữa khôi phục ý thức, bọn họ đã bị trói chặt trong lều.

Lam Bội Bội ngồi bên cạnh bọn họ, thấy bọn họ tỉnh lại, mới lãnh đạm mở miệng: “Thực vật có thể ăn, chỉ là sẽ gây tê thần kinh. Nhưng mà các người hấp thu thượng nhỏ, sẽ không nguy hiểm đến tính mạng. Thành thật, thức ăn nóng giữa trưa vẫn sẽ có một phần cho mấy người.”

Cô ta như cố ý chờ bọn họ tỉnh lại để nói mấy câu đó, bởi vì sau khi nói xong, cô lập tức ly khai, chưa cho Từ Ý Nam Tuyết nửa điểm thời gian đặt câu hỏi.

Trầm mặc một lát, Từ Ý mới chậm rãi nói: “Nghe ngữ khí của cô ta, chúng ta tạm thời an toàn.”

Nam Tuyết áp chế bất an trong lòng, nhẹ nhàng “Ừ” một tiếng. . . . . . Chỉ là, vì cái gì những người này muốn trói bọn họ lại?

Một lát sau, Từ Ý cùng Nam Tuyết liền chiếm được đáp án.

Bọn họ nghe thấy được tiếng kêu cứu sợ hãi của Lê Lý.

Đã xảy ra chuyện gì? Từ Ý cùng Nam Tuyết như thế nào cũng đoán không được. Lê Lý không phải dị năng giả sao? Người của tụ cư rốt cuộc làm gì gã?

Nhưng bởi vì bị trói, hai người chỉ có thể nghe, đoán, lo lắng cùng tự lo nghĩ các loại, lại căn bản không thể tìm đến câu trả lời, càng đừng nói hưởng ứng lời kêu cứu của Lê Lý.

Nhốt bọn họ ở chỗ này, hắn là không muốn bọn họ gây trở ngại cho người tụ cư làm gì đó với Lê Lý đi? Từ Ý cùng Nam Tuyết phỏng đoán, không thể không nói, tuy rằng nghĩ như vậy không phúc hậu, nhưng bọn họ quả thật nhẹ nhàng thở ra. Dù sao hành vi lần này của tụ cư là nhằm vào Lê Lý, mà không phải hai người bọn họ.

Mà Lê Lý, sau khi bị Đổng Xuân Nhân mang đi gặp mấy người khác, đã bị Đổng Xuân Nhân trực tiếp đập ngất trên mặt đất. Tới lúc thanh tỉnh, đã bị trói trên giá gỗ hình chữ thập, cho đến hiện tại.

Sợ hãi, đói khát cùng ánh nắng thiêu đốt, khiến gã thoi thóp.

Nhưng mà giờ phút này, một bàn tay lạnh lẽo nâng cằm gã, giọng nói kiêu căng: “Chính là nam nhân này? Cái dị năng giả vô dụng kia?”

Gã vô thức nâng mí mắt, đôi môi khô nứt không tiếng động khép mở: “Xin. . . . . . cứu cứu. . . . . . tôi. . . . . .”

Cái tay kia buông cằm gã ra, thanh âm kiêu căng quyết đoán ra lệnh: “Có thể bắt đầu rồi, chuẩn bị tốt cho lão tử, phải hấp thu sạch sẽ! Nếu làm cho nửa điểm năng lượng không công tan biến, lần sau loại chuyện tốt này sẽ không có phần của các ngươi!”

Advertisements

7 thoughts on “MTCQSCTT: CHƯƠNG 42

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s