CDNST

CDNST: CHƯƠNG 18

☆. Cửa mười tám

Cái giá phải trả khi thất tín với hoàng đế chính là, thu hoạch một cái “hoàng đế báo thù”.

Đới Nhược Trạch sau khi cùng Nguyễn Tử Hồng luyện kiếm ở lãnh cung xong phải đi Vị Ương cung, Đại Phúc cho hắn biết hoàng đế đang xử lý công vụ, để hắn chờ, vì thế hắn chờ từ sáng đến trưa, lại từ trưa đợi đến hoàng hôn, hoàng đế cũng không đến nhìn hắn một cái.

Hoàng đế không ra khỏi Vị Ương cung, Đới Nhược Trạch lại không thể xông vào, không có khẩu dụ của hoàng đế, hắn cũng không thể đi, thẳng đến mặt trăng mọc lên, Đại Phúc mới truyền lại cho hắn hoàng đế mệt mỏi, đã nghỉ ngơi, Đới Nhược Trạch lúc này mới xám xịt quay về lãnh cung .

Ngày thứ hai, ngày thứ ba. . . . . . mỗi ngày đều như thế.

Đới Nhược Trạch ở ngoài Vị Ương cung đợi bảy ngày, thập phần khổ bức.

Trong lòng Đới Nhược Trạch biết đây là trừng phạt biến tướng tiểu hoàng đế dành cho hắn, cũng liền theo ý của tiểu hoàng đế, khiến cậu nhanh chóng hết giận mình mới có thể ăn quả ngọt.

Ngày thứ tám tới, hoàng đế đại phát từ bi, cậu triệu kiến Đới Nhược Trạch.

Hoàng đế hỏi: “Đới đáp ứng đã hấp thụ giáo huấn?”

Đới Nhược Trạch nói: “Đúng vậy bệ hạ, ta sai lầm rồi.”

Hoàng đế hỏi: “Sai chỗ nào?”

Đới Nhược Trạch nói: “Ta thất tín người khắp thiên hạ cũng không thể thất tín với bệ hạ.”

Hoàng đế nói: “Ân hừ ~ chính là đạo lý này.”

Hoàng đế ngay trước mặt Đới Nhược Trạch bỏ đi long bào, bỏ ngoại sam, muốn thay thường phục, có cung nhân giúp hoàng đế thay quần áo, Đới Nhược Trạch lại tự chủ trương điều cung nhân đi, tự mình ra trận hầu hạ hoàng đế.

Cách buộc trang phục cổ đại này thật phức tạp, phương pháp mặc vào cùng buộc lại đều tinh tế, phục sức của hoàng đế còn phức tạp hơn phục sức của đáp ứng hắn tới mấy lần, Đới Nhược Trạch giúp hoàng đế mặc nửa ngày cũng không mặc tốt.

Hoàng đế không kiên nhẫn, “Đới đáp ứng, ngươi đừng cho trẫm thêm phiền.”

Đới Nhược Trạch nói: “Điều này sao nói là thêm phiền chứ, ta đây là hầu hạ bệ hạ nha.”

Hoàng đế nói: “Ngươi cũng không biết, đừng đùa vớ vẩn!”

Đới Nhược Trạch nói: “Bệ hạ ngươi cho ta một cơ hội đi!”

Đới Nhược Trạch cố chấp giúp hoàng đế mặc quần áo, hoàng đế tránh vài lần rồi cũng tùy hắn.

Đới Nhược Trạch rối rắm mà đem trung y khoác cho hoàng đế, sau đó mạnh mẽ kéo đai lưng, kéo đến hoàng đế muốn hít thở không thông.

Hoàng đế giận dữ, “Đới đáp ứng, ngươi muốn mưu sát trẫm sao?!”

Đới Nhược Trạch nói: “Ta thất thủ.”

Hoàng đế nói: “Ngươi chính là có ý đồ gây rối! Trẫm phải chém ngươi!”

Đới Nhược Trạch ôm lấy hoàng đế, hô to: “Bệ hạ tha mạng!”

Hoàng đế đá người, “Ngươi cầu trẫm tha mạng thì nên quỳ xuống, chứ không phải ôm trẫm!”

Đới Nhược Trạch nói: “Thiên uy của bệ hạ dọa đến chân ta nhuyễn (mất sức).”

Hoàng đế: “. . . . . .” Ngươi chính là nhân cơ hội đùa giỡn lưu manh! Khi ngươi ôm trẫm tay sờ chỗ nào vậy?!

Hoàng đế vứt cái tay đang dò xét vào áo trong của Đới Nhược Trạch ra, triệu cung nhân đem Đới Nhược Trạch tống ra khỏi Vị Ương cung, chờ mặc xong rồi, mới sai người gọi Đới Nhược Trạch tới.

Đới Nhược Trạch vuốt mông ngựa, “Bệ hạ mặc quần áo thật sự là ngọc thụ lâm phong tiêu sái lỗi lạc.”

Hoàng đế hỏi: “Có khi nào ngươi thấy bộ dạng trẫm không mặc quần áo tốt?”

Đới Nhược Trạch nhớ lại, thật đáng tiếc buông tay, “Tạm thời không có, rất đáng tiếc.”

Hoàng đế nói: “Ngươi không cần suy nghĩ, ngươi đời này đều nhìn không tới! Hừ ~ trẫm tuyệt đối tuyệt đối tuyệt đối sẽ không sủng hạnh ngươi!”

Cậu dùng tuyệt đối ba lần, biểu thị quyết tâm của chính mình.

Đới Nhược Trạch âm thầm bật cười, người càng muốn chứng tỏ quyết tâm của mình kỳ thật là càng dao động.

Đới Nhược Trạch nói: “Đúng đúng đúng, bệ hạ nhất ngôn cửu đỉnh, sẽ không sủng hạnh ta. Như vậy, bệ hạ, chúng ta bắt đầu luyện kiếm đi, xong rồi ta phải đi chỗ Dung ma ma, thiệt nhiều ngày không đi.” Nhiệm vụ muốn chất thành núi đi!

Hoàng đế nói: “Kiếm của trẫm bị hư, ngươi đến chỗ Lam quý phi thay trẫm lấy một cây kiếm mới.”

“Lam quý phi?” Đới Nhược Trạch hỏi, “Y đúc kiếm?”

Hoàng đế nói: “Đương nhiên không phải, Lam quý phi là nhà phát minh.”

Nhà phát minh?! Đới Nhược Trạch bị từ này chấn trụ, đây là từ hiện đại biết bao a, xuất hiện trong cung đình cổ đại thật sự hợp lý sao?

Đới Nhược Trạch hỏi: “Lam quý phi phát minh cái gì a?”

Hoàng đế nói: “Trẫm cũng không phải người giải đáp nghi hoặc cho ngươi, ngươi tự đi hỏi Lam quý phi đi.”

Hành cung của Lam quý phi tên là Cảnh Dương cung, Đới Nhược Trạch dưới sự dẫn đường của một thái giám đến ngoài cung.

Đới Nhược Trạch vừa muốn gõ cửa, chợt nghe một tiếng nổ mạnh, vụ nổ này kịch liệt đến ngay cả mặt đất cũng run rẩy, mà sau khi nổ, ở phía nam Cảnh Dương cung khói đen đặc cuồn cuộn bốc lên.

Bọn thái giám kêu to”Lấy nước”, bối rối chạy lấy nước cứu hoả.

Hệ thống: ngoạn gia thân ái, ngài mở ra phó bản “Cứu hoả Cảnh Dương cung“. 】

Hệ thống: trong vòng mười phút cứu Lam quý phi bị vây tại căn phòng phía nam để hoàn thành phó bản. 】

Hệ thống: thuận lợi thông qua phó bản, đạt được một phát minh của Lam quý phi cùng độ hảo cảm của hoàng đế. 】

Đám thái giám chạy tới chạy lui trở thành bối cảnh, Đới Nhược Trạch dưới sự chỉ dẫn của hệ thống chạy tới căn phòng phía nam.

Tới mục tiêu, Đới Nhược Trạch mới biết lửa này có bao nhiêu lớn, ngọn lửa hừng hực thiêu đốt vây lấy căn phòng, tựa như một quả cầu lửa thật lớn!

Còn lại tám phút!

Đới Nhược Trạch đoạt lấy thùng nước của một thái giám nào đó, dội từ trên đầu xuống, biến chính mình thành gà nhúng nước.

Gà nhúng nước Đới Nhược Trạch tự cố gắng một phen, không sợ sệt vọt vào hiện trường hỏa hoạn.

Ngọn lửa cực nóng nướng cháy da Đới Nhược Trạch, làm bốc lên hơi nước trên người hắn, xiêm y ướt sũng rất nhanh liền bị xông khói đến phân nửa, trên vạt áo bốc lên một ngọn lửa nhỏ.

Đới Nhược Trạch diệt trừ ngọn lửa nhỏ, ở trong phòng tìm kiếm Lam quý phi.

Đới Nhược Trạch kêu lên: “Lam quý phi!”

Không người trả lời.

Đới Nhược Trạch xốc xà nhà sụp đổ lên, kéo bàn ra, cùng các vật phẩm thực nghiệm loạn thất bát tao không rõ, sau đó phát hiện Lam quý phi trong tủ đựng đồ.

Đới Nhược Trạch cấp bách không chịu nổi ôm người, đụng vào cái tủ lung lay sắp đổ, cái tủ bị lửa thiêu đốt kia ngã xuống, chôn theo Đới Nhược Trạch cùng Lam quý phi.

Hệ thống: ngài cứu người trong lửa lớn không thành bị thiêu, cùng Lam quý phi chết cháy tại Cảnh Dương cung. Sau khi ngài chết, phi tần hậu cung đều cho rằng ngài cùng Lam quý phi có một chân, phi tần lấy Thục phi dẫn đầu đem thi thể cháy không còn hình người của ngài tiên si trừu đả (quất, đá, đánh, vả…), cuối cùng ném ngài cùng Lam quý phi vào đống lửa, đốt thành tro tàn. 】

Mẹ nó! Ta thấy cũng chưa thấy Lam quý phi có một chân em gái ngươi! Đầu năm nay cứu người đều có thể bị tội gian phu dâm phụ sao?!

Đới Nhược Trạch trong đại hỏa đau đớn mắng, “Nhân tính của trò chơi đâu rồi hả?!”

Hệ thống: ngài còn lại năm phút đồng hồ. 】

Việc cứu người trong biển lửa này thật không phải dễ làm, sau khi Đới Nhược Trạch chết chừng năm lần, mới thành công cứu được Lam quý phi.

Đới Nhược Trạch ôm Lam quý phi hôn mê bất tỉnh lao ra khỏi phòng, thái giám cùng cung nữ đều vây lại, Đới Nhược Trạch sai bọn họ đi tìm thái y, tự mình ôm Lam quý phi đi phòng ngủ của y.

Hệ thống: chúc mừng ngài thuận lợi thông qua phó bản “Cứu hỏa Cảnh dương cung“, đạt được danh hiệu “Chiến sĩ phòng cháy Đới đáp ứng“. 】

Hệ thống: đợi khi Lam quý phi tỉnh lại, ngài sẽ đạt được phần thưởng của hệ thống. 】

Lam quý phi hôn mê là do hít quá nhiều khói độc mà ra, mà chuyện Cảnh Dương cung cháy, cũng kinh động đại đa số mọi người trong cung.

Thái hậu, hoàng hậu, phi tần vân vân, lần lượt từng người một đến thăm Lam quý phi, thuận tiện khích lệ Đới Nhược Trạch.

Vũ tần bộ ngực đồ sộ, chống nạnh hỏi: “Đới đáp ứng, ngươi cùng Lam quý phi tựa hồ không có giao tình gì đi, sao lại liều chết cứu người như vậy a?”

Đới Nhược Trạch đáp: “Ta đây không thể thấy chết mà không cứu được.”

Vũ tần nói: “Cũng đúng, tất cả mọi người là hảo tỷ muội, không thể khoanh tay đứng nhìn. Lam quý phi rất được bệ hạ ân sủng, ngươi cứu y, bệ hạ cùng Lam quý phi sẽ nhìn ngươi với cặp mắt khác, ngươi làm tốt lắm.”

Đới Nhược Trạch cười cười, không nói tiếp.

Hoa tần với đôi chân không lông cẳng chân thon dài đi tới, hỏi: “Đới đáp ứng, ngươi không bị thương chứ?”

Đới Nhược Trạch đáp: “Tạ ơn Hoa tần nương nương quan tâm, ta không sao cả.”

Hoa tần nói: “Chờ thái y chẩn trị cho Lam quý phi xong, cũng xem cho ngươi đi.”

Đới Nhược Trạch nói: “Vậy đa tạ Hoa tần nương nương.”

Ninh quý nhân kéo cánh tay Đới Nhược Trạch, nhỏ nhắn xinh đẹp động lòng người dựa vào hắn, “Đới đáp ứng, lá gan của ngươi ghê gớm thật, lửa lớn như vậy nếu đổi thành ta sẽ không dám xông vào trong đâu.”

Đới Nhược Trạch nói: “Ninh quý nhân sẽ ôm không nổi Lam quý phi đâu.”

Ninh quý nhân nói: “Hì hì, Đới đáp ứng ngươi thực thiện lương.”

Chờ Đới Nhược Trạch đối phó nhóm phi tần nửa đời không quen biết xong, Nguyễn Tử Hồng cùng Dung Phong lúc này mới đến thăm hỏi.

Nguyễn Tử Hồng: “Võ công của ngươi có tiến bộ.”

Đới Nhược Trạch: “Do Nguyễn quý nhân dạy tốt.”

Dung Phong điên cuồng chụp vai Đới Nhược Trạch, cười nói: “Nhược Trạch ngươi cùng Tử Hồng sao lại xa lạ như vậy? Ha ha ha, đều là huynh đệ, gọi tên là được rồi.”

Nguyễn Tử Hồng nói: “Đới đáp ứng cũng không phải người thô lỗ vô lễ như ngươi!”

Dung Phong nói: “Tử Hồng lời này của ngươi không đúng rồi, người giang hồ chúng ta gọi đây là hào sảng.”

Nguyễn Tử Hồng nói: “Đây là hoàng cung, không phải giang hồ.”

Nguyễn Tử Hồng cùng Dung Phong hãy còn ầm ĩ, một cao thủ võ lâm trong thanh âm ngầm có kính đạo (mạnh mẽ, cứng cáp, hăng hái), một hán tử thô lỗ lớn giọng trung khí mười phần, khiến Đới Nhược Trạch muốn ù tai.

Đới Nhược Trạch trộm chuồn qua kẽ hở giữa hai người, trốn vào trong phòng Lam quý phi.

Tạp vụ trong phòng Lam quý phi đều lui ra, chỉ có hoàng đế trông coi bên giường.

Hoàng đế nắm tay Lam quý phi ngẩn người, cũng không biết suy nghĩ cái gì.

Đới Nhược Trạch nhìn thấy cảnh này trong lòng không biết là tư vị gì, hoàng đế cho tới bây giờ cũng chưa từng chủ động nắm tay hắn!

Đới Nhược Trạch nhớ tới Hoa tần nói hoàng đế ân sủng đối với Lam quý phi có thừa, hay người hoàng đế thích là Lam quý phi?! Vậy người này là tình địch lớn của chính mình!

Đới Nhược Trạch thừa dịp hoàng đế như đi vào cõi thần tiên, tiến đến bên giường Lam quý phi.

Khi hắn mới cứu Lam quý phi ra, mặt Lam quý phi đen như mực, hắn trừ bỏ biết đó là một nam nhân, cũng không thấy rõ người nọ đẹp hay xấu. Nhưng lúc này bụi bẩn trên mặt Lam quý phi đã được rửa đi, lộ ra diện mạo vốn có của y.

Khuôn mặt Lam quý phi mũi cao mắt sâu, như là con lai, tổng thể mà nói là một anh chàng đẹp trai tuấn lãng.

Đới Nhược Trạch nghĩ muốn chọt hai má Lam quý phi một cái, mu bàn tay lại bị hoàng đế “ba” đánh đỏ hồng.

Thần thức của hoàng đế quay trở về, hỏi: “Ngươi làm cái gì?”

Đới Nhược Trạch trả lời: “Quan sát tình địch.”

Hoàng đế nói: “Cái gì tình địch a, Lam quý phi là phi tử của trẫm, chức vị so với ngươi cao hơn nhiều lắm!”

Đới Nhược Trạch nói: “Kia cũng do ta cứu.” Hắn ôm đùi hoàng đế, “Bệ hạ, ta liều chết cứu Lam quý phi ngươi cũng không quan tâm ta chút nào!” Hắn chỉ về phía tây đầy tâm trạng, “Lòng ta đều nát.”

Hoàng đế nói: “Nát dùng tương hồ dán lại.”

Đới Nhược Trạch nói: “Bệ hạ ngươi rất tàn nhẫn!”

Hoàng đế nói: “Trẫm là đối với ngươi quá tốt!” Cậu bắt cái tay sờ loạn của Đới Nhược Trạch, mắng: “Ngươi thật phiền muốn chết, ngươi sờ nữa trẫm sẽ không phong hào thường tại cho ngươi!”

Hệ thống: độ hảo cảm của hoàng đế 27. 】

Hệ thống: ngoạn gia thân ái, chúc mừng ngài đạt tới giai đoạn thứ nhất của độ hảo cảm, thăng cấp thường tại. 】

Hệ thống: khi thăng cấp đến giai đoạn quý nhân cần bốn mươi điểm độ hảo cảm, thỉnh tiếp tục thêm dầu (cố gắng). 】

Advertisements

3 thoughts on “CDNST: CHƯƠNG 18

  1. Pingback: CDNST | Littlepu

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s