MTCQSCTT

MTCQSCTT: CHƯƠNG 37

  1. [11] Người tới a ——

Lâm Linh cuối cùng, vẫn là cùng với Lee Al, đi về hướng Hạ Phi chỉ cho bọn họ —— nhà tắm lộ thiên được cây cối vây quanh, cũng là nơi Hạ Phi cùng Mục Nhạn Hành tắm rửa.

Sở dĩ khiến Lee Al đi theo, cũng là lo lắng dạ hắc phong cao, nếu nửa đường vận khí xui xẻo gặp tang thi, Lâm Linh không thể tự bảo vệ mình. Dã ngoại hoang vu, chuyện ngoài ý muốn tùy thời có thể phát sinh, cũng không thể vì một chút ái muội thẹn thùng mà buông lỏng cảnh giác.

Vì thế Lâm Linh xấu hổ đồng ý loại an bài này, sau khi nghiêm mặt cảnh cáo Lee Al đừng nhìn lén, liền khẩn cấp lui vào trong vòng cây, hoan hoan hỉ hỉ tắm rửa.

Lee Al thì lấy ra cái lá cây lớn Mục Nhạn Hành đưa cho, trải trên mặt đất, lười biếng ngồi xuống, dựa lưng vào lớp vỏ cây thô ráp, nghe tiếng nước ào ào sau bụi cây, làm một hộ hoa sứ giả bất đắc dĩ.

Tuy rằng nội tâm đương sự đầy các loại rối rắm, nhưng hoàn hảo quá trình tương đối thuận lợi.

Việc duy nhất trì hoãn thời gian trong chốc lát đó là, sau khi Lâm Linh tắm rửa xong mặc quần áo ướt sũng vào, 囧 phát hiện hiệu quả của quần áo ướt dính trên người quả thật rất vĩ đại, hình dáng hai khối nhỏ trên ngực rõ ràng đến độ khiến chính cô cũng chịu không nổi.

—— mẹ nó quá nhỏ! Đi ra ngoài tuyệt đối sẽ bị Lee Al còn có Hạ Phi đại ca chê cười!

Nếu lại lớn thêm một chút, cô nhất định cứ như vậy ưỡn ngực ngẩng đầu hợp tình hợp lý tiêu sái đi ra. Lâm Linh ưu thương cởi một thân quần áo ướt sũng ra, đem sợi dây mà Mục Nhạn Hành cho cô quấn từng vòng lên người, kết quả cô vẫn dùng đến thứ này.

Thái Sơn bản nữ mang theo hơi nước thản nhiên ưu thương nhàn nhạt, đi theo thiếu niên mí mắt nhíu lại đang ngáp không ngừng, về tới nơi “hạ trại” của bọn họ.

Mục Nhạn Hành giờ phút này đã thúc giục một gốc cây cao lớn, dưới sự thao túng của y, nhánh cây mềm dẻo nhỏ dài tự động đan lại cùng một chỗ, vì bốn người dựng một cái thụ ốc (phòng trên cây) đơn sơ. Y cùng Hạ Phi đã chui vào trong, thấy hai người Lâm Linh cùng Lee Al trở lại, không khỏi vẫy tay khiến bọn họ cũng leo lên.

“Nếu này không phải mạt thế, em đây nhất định sẽ nghĩ mình xuyên vào chuyện đồng thoại rồi.” Lâm Linh đánh giá cái cây cao lớn từ dưới lên trên một lần, nét mặt thanh tú biểu lộ một chút tươi cười hưng phấn, thụ ốc đối với con gái mà nói, luôn có đủ lực hấp dẫn.

Nhưng ban đêm tối đen, cô nhóc cũng chỉ có thể nhìn đến hình dáng đại khái. Não bổ ra thụ ốc phong cách tươi mát đầy lá cây xanh tươi ướt át, cô thỏa mãn bò lên cây.

Thụ ốc cũng không rộng mấy, nhưng bốn người nửa dựa nửa ngồi, cũng miễn cưỡng đủ.

Kỳ thật ngủ ngồi cũng không quá khó chịu, ngược lại dựa lưng vào nhánh cây mềm mại, hương thực vật thơm ngát quanh quẩn đầu chóp mũi, là một phương thức nghỉ ngơi khiến người ta cực kỳ thả lỏng.

Lâm Linh ngồi xuống trong thụ ốc, sau khi dựa vào cái lưới do nhánh cây bện thành, nhất thời thả lỏng, mà mệt mỏi tiềm tàng trong cơ thể lúc này cuồn cuồn kéo đến, khiến hai mí mắt cô không tự chủ được híp lại.

“Mệt thì ngủ đi, nơi này có anh rồi.” Tiếng nói mềm nhẹ của Hạ Phi như gió xuân yên lặng nhu hòa, như một loại thôi miên một loại mê hoặc, khiến Lâm Linh nhẹ nhàng nhắm lại hai mắt.

Mệt mỏi một này gây sức ép đến nửa đêm, mệt mỏi chồng chất khiến cô rất nhanh tiến vào mộng đẹp. Không quá vài phút, hô hấp của cô trở nên đều đều. Cùng tiếng hít thở của Lee Al đã sớm bước vào giấc ngủ bên cạnh cô, dần dần hòa làm một, âm thanh hít thở nhỏ vụn vang lên trong thụ ốc nhỏ bé im lặng, rõ ràng khiến cho mọi người đều cảm thụ được.

Nghe tiếng hít thở an ổn như vậy, ban đêm đầy cảm giác nguy cơ ẩn núp cũng ôn nhu tĩnh lặng lại. Hạ Phi mỉm cười, nhẹ nhàng lôi kéo tay của nam nhân bên cạnh, thấp giọng nói: “Anh ngủ trước đi, tôi canh cho.”

Như là sợ nam nhân không đáp ứng, hắn lại bỏ thêm một câu: “Nửa đêm đổi lại.”

Mục Nhạn Hành trầm mặc gật đầu, nhắm mắt lại, im lặng ngủ. Thời gian nghỉ ngơi, mỗi phút mỗi giây đều cần nắm chặt.

Hạ Phi chờ người bên cạnh ngủ, duỗi duỗi lưng ngồi thẳng lại, sau đó đem đầu Mục Nhạn Hành đang dựa vào nhánh cây chuyển đến trên vai mình. Hắn lộ ra một nụ cười, độ cao vừa đủ, Nhạn Hành dựa vào hắn như vậy, ngủ sẽ thoải mái hơn chút, tỉnh lại cũng sẽ không cảm thấy mỏi cổ.

Sau đó hắn hơi hơi nghiêng mặt, xuyên thấu qua khe hở giữa những nhánh cây, nhìn vào trong bóng đêm.

Có lẽ là trong lòng thủy chung ỷ lại vào đoàn người Hạ Phi, bốn người Trương Hà Sơn ngồi cách bọn Hạ Phi quá gần, vẫn duy trì khoảng cách có thể nhìn đến bóng dáng mơ hồ của Hạ Phi bọn họ —— cho dù chỉ là một cái bóng đen tuyền, cũng có thể khiến bọn họ thấy an tâm.

Nói ngược lại, Hạ Phi bên này nhìn lại, cũng có thể thấy sự tồn tại của bọn họ.

Nhưng mà giờ phút này, Hạ Phi lại nhìn thấy bốn người này đều đứng lên, đi về phía thượng du con sông. Hắn hiểu rõ, nhất định là nghe thấy lời bọn họ nói với Lâm Linh, đi mượn dùng “nhà tắm lộ thiên” Mục Nhạn Hành dựng lên đi?

Để hắn đoán, đưa ra yêu cầu này nhất định là Nam Tuyết, dù sao cũng là nữ như Lâm Linh, ở phương diện này luôn bó tay bó chân hơn so với nam nhân. Nhưng một mình Nam Tuyết không dám đi, nhất định sẽ lôi kéo dị năng giả duy nhất Trương Hà Sơn—— cho dù hiện Trương Hà Sơn bởi vì ban ngày dò đường, dị năng đã muốn tiêu hao hầu như không còn. Nàng muốn, chỉ là một lý do thuyết phục chính mình an tâm, có thể khiến người ta an tâm thời mạt thế, chính là dị năng.

Nhưng nếu Trương Hà Sơn cùng nàng đi, vậy sẽ còn lại Lê Lý cùng Từ Ý. Hạ Phi liếc mắt lóe ra quang mang thú vị, cho nên Lê Lý nhất định sẽ không nguyện ý chỗ dựa vững chắc bên cạnh rời đi như vậy, nhưng lại khó mà để Nam Tuyết đi một mình, vì thế liền đề nghị bốn người cùng đi, thuận tiện có thể trông nom lẫn nhau.

Là như vậy đúng không?

Hạ Phi không tiếng động mỉm cười, tươi cười nơi khóe môi mang theo vài phần giảo hoạt đùa dai—— đừng trách hắn không nhắc nhở bọn họ, mấy cái cây kia, thời gian hạn định tác dụng dị năng của Nhạn Hành sắp đến.

Chuyện cây cối nháy mắt biến trở về lá cây, bình thường thôi.

Gác đêm cũng có lạc thú của gác đêm. Ôm tâm tình chờ mong, Hạ Phi thích ý chờ đợi một khắc tiếng thét chói tai kia vang lên.

Mà tình huống bốn người bên kia, đích xác bị Hạ Phi đoán đúng mười phần.

Bốn người theo bờ sông dọc đến thượng du, nhìn đến nửa vòng cung cây cối kia, trên mặt Nam Tuyết rốt cuộc lộ ra một chút tươi cười thoải mái.

“Cám ơn anh, Trương đại ca.” Nàng cảm kích nói với tráng hán cao lớn bên cạnh, “Phiền anh rồi.”

Trương Hà Sơn cũng chưa được người cảm kích như vậy qua, nhất thời toàn thân không được tự nhiên khoát tay: “Không, không có gì, dù sao tôi cũng muốn tắm, mọi người cùng nhau tắm, có thể trông nom lẫn nhau.”

“Vậy tôi đi vào?” Nam Tuyết có chút khẩn cấp, trước kia cuộc sống vật chất ưu đại, nàng sao phải chịu những khổ cực này? Nhưng ngoài mặt vẫn bảo trì tốt rụt rè, phóng thanh âm cùng tư thái cực thấp.

“Chúng tôi ngay tại bên ngoài.” Trương Hà Sơn sờ sờ đầu, cười hàm hậu, “Nếu sợ mà nói, cô có thể gọi to, chúng tôi sẽ tiếp ứng cho cô.”

Không biết là rất mỏi mệt cho nên tâm phòng có chút kẽ hở, vẫn là thời điểm bị đám người Hạ Phi bài xích, quan tâm chiếu cố thuần phác như vậy càng đặc biệt đáng quý, hay do nàng luôn nhìn sắc mặt người khác mà cố gắng tính kế, ủy khuất trong lòng chất chồng tích tụ nhiều lắm, nên sau khi nghe mấy lời nói chân thành của Trương Hà Sơn, Nam Tuyết chỉ cảm thấy mũi chua xót, rốt cuộc nói không được câu kế tiếp.

“Uhm.” Thanh âm nàng rầu rĩ đáp ứng, liền sải bước tiến vào bên trong tấm màn bằng cây xanh.

Từ Ý lôi kéo Trương Hà Sơn đến hạ du ngược với Nam Tuyết: “Chúng ta mấy đại nam nhân, tắm rửa phía hạ du của cô nương người ta đi.” Lời này của anh có một nửa là nói cho Lê Lý nghe.

Lê Lý cũng rất muốn tiến vào phòng tắm bằng cây xanh, đứng gần Trương Hà Sơn và Từ Ý hai cái nam nhân thối hoắc này cùng cởi sạch quần áo, nghĩ thế nào gã cũng không thể tự nhiên được, chết sống đều cảm thấy khó khăn không nguyện. Nhưng gã cũng không dám cách hai người này quá xa, vì thế chỉ có thể đứng cứng ngắc, chưa quyết định được.

Nhưng mà mắt nhìn Trương Hà Sơn cùng Từ Ý đều không chút cố kỵ bỏ quần áo đi, giúp nhau tắm rửa, chỉ nghe tiếng nước áo ào là có thể tưởng tượng nhẹ nhàng khoan khoái khi dòng nước tưới qua người, gã hiện tại không chịu nổi toàn thân trên dưới ngứa ngáy, không thể không cắn môi dưới, chầm chậm tiến gần đến bờ sông, đưa tay xuống dây buộc thắt lưng áo tắm.

Thay vì nói là áo tắm, kỳ thật phải là một khối vải rách khoác trên người gã. Nhưng mà áo tắm dù gì cũng là Mục Nhạn Hành mua cho gã lúc trước, chất lượng cùng mèo kiên cường của Hạ Phi như nhau, tuy rằng bị đá vụn nện lên bị Hạ Phi xé tách, nhưng phần còn lại, vẫn trung thành giúp gã che gió chắn mưa.

Lê Lý không được tự nhiên lấy nước rửa thân thể, Trương Hà Sơn cùng Từ Ý chà lưng cho nhau cũng không có chủ động đề cập đến chuyện giúp gã chà lưng linh tinh gì đó. Từ Ý là trong lòng biết mình nói ra sẽ bị Lê Lý ghét bỏ cự tuyệt, vì thế dứt khoát không đề cập đến, miễn cho tự mình khó xử. Mà Trương Hà Sơn cũng sợ tay mình lớn, chà Lê Lý cái loại người nhìn non mềm như đậu hủ này chà ra chuyện, không dám xuống tay.

Bên này Hạ Phi trong thụ ốc, nhàn nhã bấm đốt ngón tay tính thời gian, khóe môi nhếch lên một độ cung quỷ dị. . . . . . A, sắp đến?

Nhưng mà tươi cười còn chưa thành hình bên môi hắn, từ sâu trong đêm tối truyền đến một tiếng thét chói tai ——

“A —— a a a a ——”

Tiếng thét chói tai liên miên không dứt vang dội trên cánh đồng hoang bát ngát, khiến người ta cảm nhận đầy đủ tâm tình khủng hoảng của đương sự.

Hạ Phi nhíu nhíu mày, tính sai, không nghĩ tới Nam Tuyết mềm mềm mỏng mỏng sau khi triệt để hét lên, chất giọng thế nhưng cao vậy. . . . . . Cảm thụ một chút hô hấp chưa từng hỗn loạn trong thụ ốc, hắn lúc này mới nhẹ nhàng thở ra, trong đôi mắt hẹp dài hiện lên ý cười ôn nhu, mấy người này quả thật cực kỳ mệt, xem chừng ngủ rất sâu a.

Hắn nghiêng đầu, hồi tưởng lại âm thanh lúc trước, giống như không phải thanh âm của Nam Tuyết? Đây . . . . . của Lê Lý?

Càng nghĩ càng cảm thấy quả nhiên là vậy, Hạ Phi 囧囧 chớp chớp mắt, vì cái gì người thét chói tai là gã? Bởi vì bị Nam Tuyết nhìn thấy thân thể? Hay bởi vì nhìn thấy thân thể Nam Tuyết?

Vô luận là cái nào, đều thật sự là rất. . . . . . thần kỳ .

Hạ Phi nhịn cười thật vất vả, xoa bụng chậm rãi hút khí, chuyện này cũng thật khiến hắn nâng cao tinh thần.

Nhưng mà sự thật cũng không giống như Hạ Phi tưởng tượng.

Bờ sông, Lê Lý bị một đại hán bỗng nhiên toát ra từ bóng đêm sờ ngực, làn da non mịn bị đôi tay to lớn thô ráp xoa nắn một lần, dưới đau đớn hoảng sợ cùng kích thích, gã cao giọng hét to lên.

Bị tiếng thét chói tai của gã làm giật mình, đại hán lập tức phản ứng lại tát một cái lên mặt gã, ghét bỏ mắng: “Kêu cái lông chứ kêu! Đau cả tai lão tử.” Kẻ kia buông tay, phát ra tiếng nói khinh miệt: “Thực mẹ nó xui, nhìn bóng dáng gầy gầy giống như đàn bà, cư nhiên là đàn ông!”

Lê Lý dại ra nhìn nam nhân thô lỗ đến cực điểm trước mặt, khuôn mặt sưng đỏ, nước mắt tí tách rơi xuống.

Đồng thời lúc này, vòng cây cối bên phía Nam Tuyết nháy mắt thu nhỏ lại biến mất, trở lại thành vài miếng lá cây như lúc đầu, im lặng nằm trên lớp đá vụn, trong đêm tối hoàn toàn nhìn không thấy .

Nghe được âm thanh Nam Tuyết vội vội vàng vàng mặc quần áo, chính là khoác cái váy dài bẩn hề hề thê thê thảm thảm, dây áo còn lệch ttrên cánh tay, bộ ngực đầy đặn lộ ra độ cong đẹp mắt. Nàng mờ mịt nhìn cây cối đột nhiên biến mất, hoàn toàn không thể lý giải đây là chuyện gì. Nhưng nàng không có thời gian tự hỏi, lập tức mở to hai mắt, ánh mắt hoảng sợ nhìn về phía hơn mười nam nhân cao lớn đi ra từ sâu trong bóng đêm.

Đêm nay nhất định không yên bình, giọng nữ cao vút thứ hai cắt qua màn đêm yên tĩnh——”Người tới a ——”

Sự thật chứng minh, như Hạ Phi suy nghĩ, Nam Tuyết sau khi thét lên giọng đích xác cao khiến người ta kinh diễm không thôi. Đồng thời cô nàng Nam Tuyết cũng quả thật thông minh hơn nhiều so với Lê Lý, tốt xấu nàng không chỉ một mặt thét “a a” chói tai, tốt xấu nàng chuẩn xác nhắn một tin tức nào đó hướng về Hạ Phi.

—— một nữ nhân lõa thể bại lộ trước mặt bao người, tuyệt đối sẽ không hy vọng “Người tới a”.

Ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lợi hại, không chút do dự đánh thức ba người đang ngủ say trong thụ ốc: “Mau thức, có chuyện!”

Tác giả: nếu Hà Sơn còn có thể dùng dị năng, cố gắng có thể làm ra một tiểu thổ ốc (phòng đất nhỏ). . . . . .

Advertisements

5 thoughts on “MTCQSCTT: CHƯƠNG 37

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s