MTCQSCTT

MTCQSCTT: CHƯƠNG 36

  1. [10] Quần áo ướt sũng suy ra. . . . . .

Lâm Linh một mình ngồi tại chỗ canh giữ ba lô, nơi này cách bờ sông không xa, bóng đêm mờ tối, nhìn không thấy thiếu niên di chuyển, nhưng lại nghe thấy tiếng nước ào ào thiếu niên tạo nên, tựa như tầng tầng lớp lớp bọt nước, vỗ lên tâm khảm cô, mềm mềm ngứa ngứa, câu dẫn nhân tâm hoang mang rối loạn.

Nếu không. . . . . . cô cũng đi tắm?

Mâu thuẫn do dự, giữa đồng không mông quạnh cô tịch vắng vẻ, lúc tiếng nước ào ào kia ngừng lại, cô còn đang cau mày, chưa thể làm ra quyết định.

Trong bóng đêm như bôi mực, có làn gió lành lạnh thổi đến. Tiếng bước chân rất nhỏ dần dần tiến lại gần.

Loại bước chân thong thả này, vừa nghe liền biết người đang đến gần là ai.

Lâm Linh quay đầu, nhìn vào bóng đêm đen đặc, liền thấy một bóng người cao gầy mơ hồ chậm rãi lại gần.

“Tắm xong rồi?” Thanh âm của cô có chút hâm mộ có chút ai oán.

“Ừ, tắm xong rồi.” Lee Al tiến đến gần, gió thổi quanh thân cậu đều mang theo một chút hơi nước ướt át lạnh lẽo, trong tay cậu mang một vật dài dài nhìn không rõ trong đêm tối đen như mực, hơi run run, đã đem vài giọt nước lạnh như băng vẩy lên mặt lên cổ Lâm Linh, trong giọng nói của cậu mang theo vài phần sảng khoái thoải mái, “Vừa lúc đem quần áo cũng đều giặt sạch.”

Cậu đứng bên cạnh Lâm Linh, cũng không ngồi xuống, lầm bầm lầu bầu kế hoạch: “Trong chốc lát Mục Nhạn Hành trở lại, phải cần một mảnh lá cây thật lớn, mới có thể ngủ.”

Vật dài dài ướt sũng kia đụng đến người Lâm Linh, Lâm Linh tò mò sờ soạng một chút, mới phát hiện thứ này có khuynh hướng là quần bò bị ướt, vì thế lúc này mới phản ứng lại lời nói của Lee Al, quần áo đều giặt sạch là ý tứ gì.

Cô chống tay trên mặt đất, mông nhanh chóng lướt ra sau một khoảng lớn, trừng to mắt nhìn bóng người cao gầy trong bóng đêm: “Cậu liền trần truồng như vậy mà trở lại?!”

“Có mặc áo.” Lee Al kéo kéo vạt áo T-shirt buông xuống đến tận đùi, không chút để ý nói, “Vẫn ướt, cho nên có chút dính người.”

Trong bóng tối, hình dáng thân thể thiếu niên ngây ngô mà mềm dẻo, lồng ngực gầy yếu, đường cong xinh đẹp chính là thắt lưng, thon dài thậm chí còn hai chân mảnh khảnh, được áo T-shirt ướt đẫm dính sát người hoàn toàn phác họa.

Chỉ cần một hình dáng khái quát, chỉ cần một đường cong thực thể, liền lộ ra vô tận hương vị tuổi trẻ tươi đẹp vô cùng.

Lâm Linh đem tròng mắt dính trên người thiếu niên nhanh chóng lùa trở về, thống khổ cảm khái chính mình đáng khinh, một bên bất đắc dĩ thậm chí còn có chút ý tứ trách tội do thẹn quá hóa giận: “Nhanh mặc quần vào cho tôi a!”

“Quần bò ướt nhẹp, mặc không thoải mái. Sáng mai mặc.” Lee Al nhàn nhàn nói, “Quần lót cũng vậy.”

“. . . . . .” Suy nghĩ lại không thể khống chế tưởng tượng đến nửa người dưới của thiếu niên, Lâm Linh nhanh chóng che hai mắt, sợ ánh mắt không chịu khống chế dọc theo hai đùi thiếu niên bò đi lên.

“Lừa cô thôi.” Lee Al không nhanh không chậm tung thêm hai chữ, “Ngu ngốc.”

“. . . . . .” Lâm Linh không biết giờ phút này cô muốn đập đầu xuống đất hay là ấn đầu Lee Al xuống tiếp xúc thân mật với đất mẹ đây.

“Cầm giúp tôi.” Quần bò trong tay Lee Al lắc lư một chút, lại có giọt nước thuận theo vẩy lên người Lâm Linh, cậu nói, “Quần lót ở bờ sông là có thể làm khô, nhưng mà thao tác thổi khô áo cùng quần không tốt, cô giúp một chút.”

Vì để cho vị đại gia này nhanh mặc quần vào, tuy rằng trong lòng Lâm Linh tràn đầy không tình nguyện, nhưng cũng đứng lên, ghét bỏ cầm lấy quần bò vì dính nước mà nặng trịch, nâng cánh tay đưa ra phía trước người.

Lee Al khống chế tiểu long quyển (gió xoáy tròn nhỏ như con rắn), thổi quét từ lưng quần đến ống quần, kiên nhẫn thổi khô quần từng chút một.

Thời điểm Hạ Phi cùng Mục Nhạn Hành trở về, liền thấy một màn như vậy.

Hạ Phi lại gần, vuốt cằm quan sát một cái, mới cười tủm tỉm nói: “Thiếu chút nữa đã quên dị năng của Al, cái này sẽ không cần phải chờ quần áo sáng mai mới mặc lại.”

Lâm Linh nghe xong, nhất thời hoảng sợ quay đầu nhìn lại Hạ Phi, không thể nào? Vị này cũng không có mặc quần áo?!

Thế nhưng con mắt liếc qua một cái, cô nhóc hoảng sợ ngũ quan liền miễn cưỡng vặn vẹo thành 囧: “Hạ Phi đại ca, trên người anh khoác cái gì vậy?” Cô cảm thấy mình đã hiểu, chỉ là lại cảm thấy mình bị hoa mắt.

“Là dây mây Nhạn Hành cho anh.” Hạ Phi với dây mây quấn quanh tại bụng rủ xuống vài mảnh lá cây, dùng chiếc lá nho nhỏ quét nhẹ mu bàn tay Lâm Linh hai lần, tựa như có chút ý tứ khoe khoang, “Thực lạnh thực mềm mại đúng không? Mặc ở trên người không kém hơn tơ lụa.”

Lâm Linh nuốt một ngụm nước miếng, gian nan nói: “Này nên mặc như thế nào?”

“Uhm. . . . . .” Hạ Phi nâng tay so sánh, “Một dây dài đầy lá như vầy, trên ngực quấn vài vòng, quấn một đường đi xuống, cuối cùng làm một cái nút thắt trên lưng.” Hắn vừa lòng bổ sung: “Lá cây thật lớn, không cần lo lắng bại lộ. Lâm Linh, nhóc muốn một cái hay không?”

Lâm Linh nhanh chóng lắc đầu: “Không, không cần.” Cô nhóc trộm nhìn Mục Nhạn Hành, không thể tin phát hiện ngay cả Mục đại ca từ trước tới nay trầm ổn bảo thủ cũng ăn mặt phong cách Thái Sơn (vượn người Thái Sơn), nhất thời cảm giác thế giới này thật sự thay đổi rồi.

Nhưng dưới sự che dấu của bóng đêm thâm trầm, cô không thể thấy Mục đại ca của cô bộ dáng ngon miệng toàn thân đỏ bừng cùng biểu tình cứng ngắc căng cứng thật chặt —— nam nhân càng thẹn thùng càng trầm mặc này, đã thẹn đến trình độ biểu tình trên mặt hoàn toàn chết cứng.

Thời gian hơi lùi về phía trước một chút.

Thượng du con sông, trong một tấc vuông bị cây cối bao quanh, Hạ Phi thành thành thật thật chiếm cứ một góc, sau khi gội sạch tóc, dùng cái ống lá cây múc nước sông chảy siết, nghiêm nghiêm cẩn cẩn rửa sạch từng tầng lại từng tầng đất cát bụi bẩn trên da.

Mục Nhạn Hành chiếm một góc khác, đồng dạng cẩn thận vệ sinh thân thể chính mình.

Động đất, mưa to, thời gian dài bôn ba, cùng tang thi chiến đấu. . . . . . Hương vị bùn đất cùng máu trong vài ngày ngắn ngủi, ngoan cố kết dính trên thân thể bọn họ. Hiện giờ dòng nước sông lạnh như băng đem vật chất đen đen dính dớp trên người bọn họ rửa trôi, cảm giác thanh lương tận tâm can khiến mỏi mệt vốn chồng chất trên thân thể cùng hương vị mục nát đồng thời tróc ra. Thân thể nặng trĩu từ từ, như con bướm sắp phá kén mà ra, nhẹ nhàng tựa hồ như sắp bay lên.

Mơ hồ có chút lo lắng Hạ Phi trêu cợt cũng không xuất hiện, Mục Nhạn Hành nhẹ nhõm thở dài một hơi, toàn thân cảm thụ khoái cảm thoải mái dòng nước mang đến, mệt mỏi nhiều ngày lắng đọng trở thành hư không.

Bọn họ tắm rửa thật cẩn thận thật thong thả, có lẽ đây là lần tắm rửa mất thời gian dài nhất mà hai đại nam nhân đời này có được. Nói là tắm rửa, không bằng nói là cảm thụ cảm giác nhẹ nhàng khoan khoái sau khi dòng nước chảy dọc làn da trong một thời gian dài.

Sau khi hưởng thụ thỏa mãn xong, bọn họ lại cùng nhau giặt quần áo —— chỉ là giặt đại khái bụi bẩn cùng mồ hôi, về phần cái khác. . . . . . yêu cầu vẫn không cần phải quá cao.

Thời điểm chuẩn bị trở về, vấn đề khác lại xuất hiện.

Mục Nhạn Hành tự nhiên là tính toán đem quần áo còn ướt nước mặc lại trên người, mà Hạ Phi lại ghét bỏ cảm giác không thoải mái khi vải dệt ướt sũng dính vào da. Vì thế Hạ Phi chịu đựng đem áo sơ mi cột lên thắt lưng gầy gò, hai tay áo thật dài tạo thành cái nút thắt bên hông, tóm lại là có thể đi ra ngoài gặp người.

Nhưng Mục Nhạn Hành nhìn đường cong xinh đẹp của hắn, như thế nào cũng không vừa mắt việc không có một vật gì trước ngực cùng bắp đùi như vậy. Thế nên trầm mặc kéo Hạ Phi không chút chút cố kỵ bày ra dáng người gợi cảm lại, một mảnh thân cây dài nhỏ trong tay nhanh chóng duỗi ra, biến thành một dây dài cành lá xum xuê.

“Dùng cái này.” Y nói ngắn gọn.

Hạ Phi giật mình, liền cười tủm tỉm tiếp nhận sợi dây, hướng trên người thử thử: “Tôi không làm tốt được, Nhạn Hành. Anh giúp tôi được không?”

Phải quấn quanh người, một người xác thực không thể thao tác tốt. Mục Nhạn Hành tiếp nhận dây leo, tiến đến gần Hạ Phi một bước, nâng tay, đem dây leo từ vai quấn xuống.

Hai người đứng quá gần, thân thể còn mang theo hơi nước lành lạnh, hơi thở ướt át làm cho tất cả tình tự đều trở nên nhu hòa, trong lòng giống như chảy một dòng suối nhỏ, một đường vui vẻ, bọt nước tung tóe, khiến cho tâm tư lay động không ngừng.

Giữa lúc nâng tay hạ tay, nhất là khi quấn đến sau lưng Hạ Phi, nhìn khuôn mặt mơ hồ gần đó, Mục Nhạn Hành có chút hoảng hốt —— còn nhớ rõ cái đêm y tiến vào trong phòng Hạ Phi kia, Hạ Phi cũng như vậy, một vòng một vòng vì y băng bó.

Hiện tại y rốt cuộc cảm nhận được cảm thụ của Hạ Phi ngay lúc đó —— từng lượt cúi người tiếp cận, tựa như từng cái ôm thân cận ngọt ngào, khiến người ta không nhịn được tâm tinh thần diêu (đầu óc mơ màng tưởng tượng).

Ngón tay mu bàn tay lòng bàn tay, luôn lơ đãng xẹt qua da thịt mềm mại bóng loáng của đối phương, rõ ràng sau khi tắm qua nước lạnh, xúc cảm lạnh lẽo như nhuyễn ngọc, Mục Nhạn Hành lại cảm thấy, độ ấm da thịt xẹt qua lòng bàn tay y cao đến có thể phỏng tay.

Động tác trầm ổn trong thời gian ngắn ngủi liền lộ ra vài phần bối rối, Mục Nhạn Hành vội vàng đem dây quấn đến bên hông Hạ Phi, rồi vội vàng thắt nút cho xong, rút tay mình lại, tim đập như nổi trống, thình thịch chấn động lồng ngực.

“Đi thôi.” Y không được tự nhiên nghiêng đầu, thấp giọng nói.

“Từ từ.” Lần này đến phiên Hạ Phi giữ chặt y, “Nhạn Hành, anh tính toán cứ như vậy đi ra ngoài sao?”

Hắn cười nhẹ, ngón tay không nhanh không chậm mơn trớn đường cong buộc chặt kề sát dưới vải dệt của Mục Nhạn Hành. Tay trái từ dưới lên trên, dùng thủ pháp cực kỳ phiến tình vuốt ve bắp đùi săn chắc đến cái mông đầy đặn vểnh lên, cuối cùng thỏa mãn dừng lại trên cái mông với độ cong đẹp đẽ kinh người, ôm thắt lưng, kéo người sát vào chính mình.

Lần này Mục Nhạn Hành không thể lại cười đùa, làn da nơi tay Hạ Phi lướt qua tựa như bị thiêu đốt, nhiệt độ khuếch tán toàn thân. Bị nhiệt độ như thế thiêu đốt, y chỉ cảm thấy tim đập càng kịch liệt, cổ họng khô khốc, kinh ngạc nhìn chằm chằm đôi mắt sáng tỏ của người nọ trong bóng đêm, bất giác nuốt một ngụm nước miếng, lại không thể trước tiên đẩy cái tay đầy tình sắc kia ra.

Đôi mắt hẹp dài cong cong, đối với phản ứng ngơ ngác trì độn của Mục Nhạn Hành đặc biệt vừa lòng.

Tay phải của Hạ Phi cũng nâng lên, từ xương quai xanh dẻo dai ái muội trượt đến hai điểm nổi lên trước ngực, hắn kề sát vải dệt ướt át, nhẹ nhàng ấn xuống, giọng nói khàn khàn trêu đùa: “Mặc như vậy, so với không mặc càng quyến rũ hơn nha, Nhạn Hành.”

“. . . . . . Hạ Phi!” Mục Nhạn Hành sau khi cắn răng ngăn cản lời nói của Hạ Phi càng cảm thấy thẹn thùng, nhưng lúc mở miệng, mới phát hiện thanh âm của y, cũng khàn khàn như Hạ Phi bên kia, giống như hơi nước trong cổ họng đều bị nhiệt độ toàn thân thiêu đốt hoàn toàn.

“Đổi đi?” Trong ngữ khí của Hạ Phi có chút xấu xa dụ dỗ, “Tôi giúp anh?”

Mục Nhạn Hành trầm mặc thật lâu, cuối cùng vẫn là mặt than, gật gật đầu.

—— đó chính là chân tướng đằng sau sự thật trong mắt Lâm Linh.

Đương nhiên, Hạ Phi không nói, Mục Nhạn Hành không nói, ai cũng không biết Mục Nhạn Hành vì sao lại quẫn bách thẹn thùng đến như thế.

Hạ Phi mang theo quần áo ướt sũng của hắn, tựa như chú mèo ăn uống no đủ, ngay cả lời nói đều lộ ra một loại thỏa mãn dày đặc: “Al, trong chốc lát giúp tôi cùng Nhạn Hành thổi khô quần áo nha.” Hắn nghĩ nghĩ, lại duỗi chân trái ra: “Dép lê cũng phải thổi một chút.” Trên chân hắn mang một đôi dép đi trong nhà có lông, vừa rồi cũng có giặt một lần, vốn là một chú mèo trắng tuy được giặt qua, nhưng vẫn mặt xám mày tro, lông từng nhúm từng nhúm dính cùng một chỗ, nhìn cực kỳ đáng thương.

Hạ Phi cảm khái dán mắt vào đôi dép cùng hắn trèo đèo lội suối này, quyết định ban thưởng cho đôi đép lông không thua gì giày chất lượng cao tên là mèo kiên cường.

Lee Al “uhm” một tiếng, kéo quần bò từ tay Lâm Linh xuống, xoay người mặc vào, này đã muốn khô.

Mặc quần, cậu lại thoát áo T-shirt ẩm ướt, nhét vào trong tay Lâm Linh: “Kế tiếp là cái này.” Cậu nhóc quay đầu nhìn về phía Hạ Phi, “Rất nhanh là xong rồi, đợi chút.”

Lâm Linh chết lặng nhìn thiếu niên gần ngay trước mắt trần trụi nửa người, cô tuyệt đối không có nhìn đến hai điểm gì gì đó! Cô tuyệt đối không ảo tưởng đó là màu hồng nhạt hay hồng sậm, tuyệt đối không có a!

—— lại nói, mấy gã đàn ông này có thật sự xem cô là phụ nữ không vậy?

Advertisements

13 thoughts on “MTCQSCTT: CHƯƠNG 36

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s