MTCQSCTT

MTCQSCTT: CHƯƠNG 35

  1. [9] Tắm rửa sạch sẽ

Ban đêm nơi hoang dã dần buông xuống, không trung nhuốm một màu đen sâu thẳm như mực, không một tia sáng, nếu như là trước mạt thế, dùng giơ tay không thấy năm ngón để hình dung cũng không quá. Nhưng mà sau mạt thế không hiểu sao thị lực được đề cao, Hạ Phi giờ phút này tốt xấu còn có thể nhìn Mục Nhạn Hành bên cạnh ra hình ra dạng, mà không phải chỉ là bóng đen mơ hồ.

Mà ba người bận rộn bên bờ sông, sau nhiều lần thử nghiệm không kết quả, rốt cuộc dần tỉnh táo lại, ý thức được việc bắt cá ăn này hoàn toàn không khả thi, ôm bụng đói, mặt xám mày tro lùi về ngồi bên bờ sông.

Lúc này đêm đã khuya, lại không có hoạt động giải trí gì, cộng thêm vất vả bôn ba cả ngày, theo lý thuyết nên ngã xuống ngủ, bồi dưỡng tinh thần để tiếp đón một ngày mới, nhưng mà mọi người tựa hồ không có ý định ngủ, một đám đều đơn thuần ngồi, không nói lời nào cũng không có tính toán khác, mở to đôi mắt đen nhánh, phóng mắt nhìn những hình bóng lay động bay tới bay lui trong bóng đêm, im lặng trầm mặc có chút quỷ dị.

Lâm Linh nương bóng đêm, len lén gãi gãi cánh tay cùng bắp đùi ngưa ngứa, chịu đựng mí mắt nặng trịch. . . . . . ngáp, thật muốn ngủ. . . . . . chỉ là toàn thân ngứa ngáy, hoàn toàn không ngủ được thôi. Cô nhóc buồn bực, mấy người này sao còn không ngủ chứ?

Cô nhìn chằm chằm Hạ Phi chờ đợi, Hạ Phi đại ca, thời gian ấy ấy sắp đến rồi a.

Hạ Phi vẫn không nhúc nhích tựa hồ đang ngẩn người như nghe được tiếng lòng của cô, rốt cuộc cử động. Hắn tiến lại gần bên tai Mục Nhạn Hành, cúi đầu nói: “Nhạn Hành, chúng ta đi trao đổi cảm tình đi, ân?” Giọng mũi gợi cảm mềm mại trong bóng đêm tựa như phiêu tán, khiến cho nghe thấy thanh âm như thế trái tim không hiểu sao nảy chậm nửa nhịp.

Mục Nhạn Hành nghi hoặc nhìn thoáng qua người đang dựa sát vào, đêm quá tối, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy đôi mắt hẹp dài ướt át xinh đẹp, thoạt nhìn không rõ, lại câu nhân (câu dẫn người ta) khiến tim đập mạnh. Y còn chưa kịp trả lời, liền cảm giác có người cầm tay. Nắm chặt tay trái y chính là bàn tay của Hạ Phi, sau khi rửa sạch có thể cảm nhận được làn da trắng mịn lạnh lẽo, cảm xúc tốt đẹp tựa như tơ lụa.

Tay Hạ Phi hơi dùng sức, Mục Nhạn Hành liền theo lực đạo đứng lên, động tác tin cậy thuận theo khiến Hạ Phi cười híp mắt.

“Hạ Phi đại ca, các anh đi đâu?” Lâm Linh nhanh chóng hỏi.

“Đi làm chuyện ít người biết a.” Hạ Phi vu vơ mang ý cười, nhẹ nhàng nói, “Cho nên ngàn vạn lần đừng nhìn lén đó.”

Lâm Linh trưng ra khuôn mặt 囧, nhìn theo Hạ Phi lôi kéo Mục Nhạn Hành cứng ngắc, từng bước từng bước đi vào bóng đêm thâm trầm, cho đến khi hình dáng bị bóng đêm che dấu, không nhìn thấy nữa.

Thật muốn đi theo nhìn một cái. . . . . . Lâm Linh đen mặt, chuyện càng bị cấm, càng muốn nếm thử mà. Hạ Phi đại ca câu cảnh báo cuối cùng của anh, còn không bằng không nói!

“Cũng chỉ là nói ngoài miệng mà thôi.” Lee Al cũng đứng lên, cười nhạt, liếc nhìn Lâm Linh đang che mắt, “Cũng chỉ có thể lừa gạt mấy người không não.”

“Đừng nói cậu cũng có hiểu biết đối với loại chuyện này nha.” Lâm Linh theo thói quen đem mình liên hệ với lời nói của Lee Al, sau khi phản bác theo thói quen xong, mới nhỏ giọng hỏi, “Cậu muốn đi theo?” Cô muốn, nếu cái tên Lee Al ngơ ngẩn này cũng tò mò đi rình, vậy cô cũng muốn đi.

“Cô không cần phải nói nhỏ như vậy, Hạ Phi bọn họ cũng nghe không được.” Lee Al lười biếng nói, “Mặt khác, tôi không có cái loại ác thú vị đáng khinh này như cô.”

“Vậy cậu đứng lên làm chi?” Lâm Linh nâng giọng, “Đứng lên giãn gân giãn cốt gì gì đó không cần nói ra nha.”

“Tôi đi tắm.” Lee Al không chút để ý nói, “Muốn đi chung?”

“Tắm rửa sao? Muốn ——” chuyện vẫn nghĩ bị nói ra, Lâm Linh theo bản năng vui sướng tiếp nhận, thế nhưng tốt xấu vẫn giữ lại vài phần lý trí, từ muốn còn chưa kết thúc, cô nhóc liền phản ứng lại, “Muốn đi chung với cậu mới là lạ!”

“Tôi đây đi một mình.” Lee Al lười biếng nhún nhún vai, đi về phía bờ sông. Sau khi đi một hai bước, cậu dừng bước, quay đầu nhàn nhã dặn dò, “Lâm Linh đại tỷ, đừng rình coi vị thành niên nha.”

“Ai sẽ rình xem một tên tiểu quỷ chưa đủ lông đủ cánh!” Lâm Linh cười mắng, “Xuống địa ngục đi vị thành niên.”

“Đủ rồi.” Lee Al nghiêm túc sửa lại, sau khi mặt Lâm Linh lại biến thành 囧, lắc lư hướng bờ sông đi qua, không quá mười bước, thân ảnh cậu liền tan rã trong bóng đêm.

Lâm Linh không tiếng động thở dài, cô cũng muốn đi bờ sông lột sạch thoải mái tắm rửa a! Cho dù trong lòng biết có bóng đêm che dấu, nhưng dưới cảnh màn trời chiếu đất, đồng không mông quạnh, cô thật sự không có dũng khí không che chắn lõa thể, dù biết rõ người khác nhìn không thấy, nhưng chỉ cần tưởng tượng liền cảm thấy thẹn thùng không thôi.

Lại nói, người có thể thản nhiên như không quang PP lộ ** (lộ mông lộ jj), trừ bỏ cuồng nude, cũng chỉ có tên Lee Al ưa tự kỷ kia đi?

Lâm Linh lại ưu thương thở dài, nếu cô là đàn ông thì tốt rồi.

Nhưng mà Lâm Linh đã quên còn có một loại người, có nội tâm vô cùng cường đại cùng da mặt vô cùng dày, cho dù rõ như ban ngày cũng “quân tử thảng đảng đảng” (người quân tử bình thản, thư thái), không hề áp lực.

Đơn cử một cái ví dụ gần nhất, tỷ như Hạ Phi đại ca của cô.

Hạ Phi kéo Mục Nhạn Hành đến thượng du (vùng đất gần thượng nguồn), dừng lại gần bờ sông, không nói hai lời vươn tay cởi quần áo của Mục Nhạn Hành.

Mục Nhạn Hành nhanh chóng bắt lấy tay hắn, quẫn bách đè thấp thanh âm: “Trước mặt người khác. . . . . .”

“Đã muốn không trước mặt người khác.” Hạ Phi thực vô tội trả lại một câu, “Hơn nữa Nhạn Hành, anh nghĩ cái gì vậy?”

Mục Nhạn Hành ngẩn người, lúc trước bởi vì một câu của Hạ Phi mà khẩn trương, hiện tại cẩn thận suy nghĩ, Hạ Phi lúc ấy nói câu kia hẳn là đùa giỡn Lâm Linh đi, y thế nhưng tưởng thật sao. Nhất thời xấu hổ buông lỏng lực đạo trên tay Hạ Phi, cấp bách nói: “Không có gì.”

Hạ Phi không tiếng động cong cong môi, động tác trên tay cũng không chậm: “Tôi đặc biệt kéo Nhạn Hành đi, là vì muốn thoải mái tắm rửa một chút. Hiện tại đúng lúc này, anh xem, bọn họ hoàn toàn không nhìn thấy chúng ta.”

Vốn quần áo của Mục Nhạn Hành đã bị Hạ Phi xé nát trong buổi tối mưa sao băng kia, ngay cả trên quần cũng tung tóe máu tươi. Bởi vậy sau khi y thanh tỉnh, y lấy quần áo hưu nhàn của Hạ Phi thay. Hạ Phi cảm thấy, chính bởi vì là quần áo của mình, cho nên hắn mới có thể thuần thục giúp Nhạn Hành cởi bỏ cúc áo —— tuyệt đối không phải do hắn đã mơ mộng vô số lần trong đầu.

Đầu ngón tay hắn từ cổ Mục Nhạn Hành một đường đi xuống, một bên linh hoạt cởi bỏ nút áo, một bên cố ý vô tình trêu chọc lồng ngực rắn chắc ấm áp của đối phương. Mục Nhạn Hành nhịn lại nhịn, rốt cuộc khi đầu ngón tay chạm đến rốn, lại bắt lấy tay Hạ Phi.

“Hửm?” Hạ Phi hoang mang phát ra một âm đơn, trong mắt lại cất giấu ý cười giảo hoạt.

“Đừng đùa, Hạ Phi.” Mục Nhạn Hành dừng một chút, ngữ khí mang theo một tia cổ quái, “Trên người thực ngứa . . . . . .” Y dừng lại lời nói, chỉ để lại không gian mơ màng thoải mái. Bên môi hiển hiện nụ cười nhợt nhạt, y tất nhiên biết tâm tư Hạ Phi cẩn thận, nhưng mà. . . . . . Thật sự ngứa đến không chịu nổi. Nếu không có định lực kinh người, bị Hạ Phi quấy nhiễu như vậy, y đại khái đã cười một trận.

Hạ Phi giật mình, sâu sắc ngầm hiểu, sau đó ý cười trên mặt cứng ngắc —— thời mạt thế chết tiệt này, nước sạch thiếu thốn chết tiệt! Nửa điểm tình thú cũng không có!

“Tôi tự mình làm vậy.” Mục Nhạn Hành cúi đầu cởi cúc áo, ý cười trong mắt đều bị bóng đêm che dấu.

Cởi áo sơ mi đơn bạc ra, cẩn thận đặt bên bờ sông. Nửa người trên ấm áp bại lộ trong gió đêm mát mẻ, khiến cánh tay hướng về phía quần của Mục Nhạn Hành dừng một chút —— y cuối cùng không có tinh thần cường hãn như Hạ Phi, trực tiếp cởi quần như vậy thật sự là. . . . . .

Nghĩ nghĩ, y lấy vài miếng lá cây trong túi ra, tung thành một nửa vòng tròn trên bờ sông, miệng của nửa vòng tròn hướng về con sông. Dùng dị năng thúc giục lá cây phát triển, trong chớp mắt, mấy cây cao to liền đột ngột mọc lên từ mặt đất, thân cây cùng thân cây dựa vào nhau thật chặt chẽ, không chừa một khe hở, hình thành một tường gỗ hình vòng cung thiên nhiên, đem y và Hạ Phi vây ở bên trong.

Hạ Phi thoát xong quần áo thản nhiên đứng tại chỗ, đưa tay vỗ vỗ vỏ cây thô ráp, cười tủm tỉm nói: “Nhạn Hành dị năng của anh, thật sự là phụ trợ tốt nhất để xây nhà đánh quái.”

Mục Nhạn Hành kinh ngạc nhìn hắn, đứng gần như vậy, cho dù sắc trời có tối, hình dáng thân thể trần trụi của Hạ Phi vẫn hiện ra rõ ràng trong mắt y, cao gầy cân xứng, hoàn toàn không có thoạt nhìn đơn bạc vô hại như vậy, khung xương cao lớn cùng đường cong cơ thể duyên dáng, vai rộng eo thon, hai chân dài thẳng tắp, mỗi một đường cong cực hạn lưu sướng (đường cong trơn tru), tựa như nhân vật nhất khí a thành (một hơi thở một nét bút, lưu loát liền mạch) dưới ngòi bút bới lông tìm vết của họa sĩ, tràn ngập lực lượng cùng mĩ cảm khêu gợi hấp dẫn.

Bỗng nhiên có chút miệng khô lưỡi khô, mặt Mục Nhạn Hành ửng hồng, quẫn bách dời mắt qua một bên không tiếp tục nhìn, nhưng mà bàn tay nắm trên lưng quần rộng thùng thình, cũng chậm chạp không bỏ xuống được.

Trong lòng Hạ Phi thở phào một cái —— may mắn trời tối, Nhạn Hành chỉ có thể nhìn đại khái hình dáng, nếu có chút ánh trăng ánh sao, hắn bụi bẩn đầy người thật đúng là không biết gặp người như thế nào.

Thấy Mục Nhạn Hành lại da mặt mỏng thẹn thùng, Hạ Phi nhún vai, đến cạnh bờ sông, đưa lưng về phía Mục Nhạn Hành, giội nước sông lạnh như băng lên người, nước sông lạnh thấu tim khiến hắn bất giác run cả người —— đã lâu không thấy nước, thật là sảng khoái!

Chỉ trong chốc lát, một người khác liền ngồi xổm bên cạnh hắn, đưa một miếng lá cây hình ống thật lớn sang, vừa vặn có thể làm lọ múc nước.

Hạ Phi cười tủm tỉm tiếp nhận, thuận tiện liếc nhìn đối phương sau khi ngồi xổm xuống, bắp đùi săn chắc cùng độ cung dẫn người mơ màng tưởng tượng đến cái mông xa xa, yên lặng gật đầu, sau khi tắm rửa, liền thuận tay sờ một cái. . . . . . nhỉ?

Advertisements

4 thoughts on “MTCQSCTT: CHƯƠNG 35

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s