MTCQSCTT

MTCQSCTT: CHƯƠNG 34

  1. Tụ cư [8] động vật đâu?

Lúc không có nước, buộc tóc như thế nào, trên người ngứa ngáy ra sao, mọi người có thể cắn môi, ý chí kiên định chịu đựng. Thế nhưng khi nước gần ngay trước mắt, ý chí này thật giống như bị chọc thủng một lỗ, các loại kiên cường đều không chống nổi hấp dẫn a.

Bụi bẩn trên người giống như biết chúng nó mệnh bất cửu hĩ (không còn sống lâu), thừa dịp còn có thể gây sức ép, kiên cường dày vò người khác. Lâm Linh lộ ra khuôn mặt đau khổ, sao trên người chỗ này ngứa chỗ khác cũng ngứa, lúc chưa thấy sông còn không có khó chịu như vậy, hiện tại nghe tiếng nước ầm ầm, mỗi tấc da của cô đều bắt đầu kháng nghị hành hạ cô nè.

Nghe đi, tế bào da đang hô to năm chữ —— ta muốn tắm sạch sẽ!

Để phân tán cảm giác khó chịu này, cô chà chà cọ cọ ngồi kế bên Hạ Phi, dời đi lực chú ý của mình: “Hạ Phi đại ca, anh nói trong sông, có thể có cá hay không?”

Một câu cô nhóc nói ra, nhất thời cảm thấy bị mấy ánh mắt nóng cháy chiếu tới trên người, không được tự nhiên dời mắt nhìn lại, phát hiện là của Lê Lý cùng Trương Hà Sơn bốn người bọn họ —— bốn người đang đói bụng.

Lâm Linh hậu tri hậu giác (chậm hiểu) giật mình, lời cô tùy tùy tiện tiện nói, lại chỉ ra con đường cho mấy người này lấp đầy bụng.

Có điều Hạ Phi cười lắc đầu, nói ra lời nói thực đả kích người khác: “Không có.”

Bốn người trộm chú ý cách đó không xa mở to hai mắt không nguyện tin tưởng, thúc giục nhìn về phía Lâm Linh. Lâm Linh co rút khóe miệng, những người này nhìn cô làm gì? Được rồi được rồi, cô liền hỏi giúp vậy, dù sao cô cũng rất muốn biết vì sao Hạ Phi đại ca có thể trảm đinh tiệt thiết phán không có như vậy, hay là anh có mắt thấu thị có thể nhìn đến đáy sông?

“Vì sao không có?” Cô nhóc thành thành thật thật hỏi.

“Đây là bởi vì. . . . . .” Ngón trỏ thon dài của Hạ Phi điểm điểm lên cánh môi đỏ nhạt, tươi cười thần bí mà quỷ dị, khiến Lâm Linh vô ý thức ngồi thẳng lưng, nín thở chờ đợi —— loại cảm giác khẩn trương tựa như nghe chuyện xưa này là như thế nào tới?

Ác thú vị tạm dừng vài giây, thời điểm mọi ánh mắt đều dừng trên người hắn Hạ Phi mới mở tay ra, vô trách nhiệm nói: “Một đường đi tới, Lâm Linh nhóc có gặp qua con thú nào không?”

Lâm Linh lắc đầu, đừng nói động vật, cả thi thể động vật cũng không thấy.

“Cái này đúng rồi. Theo lý thuyết nơi chúng ta đến ban đầu là vùng núi non, nhưng ngay cả một con côn trùng cũng chưa thấy, không phải thực khác thường sao?” Hạ Phi mỉm cười, “Động vật đều biến mất.”

“Từ đó suy rộng ra, trong sông cũng không nên có cá mới đúng.” Hắn lại gật gật đầu, tỏ vẻ hắn thật sự cho rằng như vậy. Nhưng mà ngay sau đó hắn cười bổ sung: “Đây chính là phỏng đoán của tôi, sự thật có phải như vậy hay không còn không chắc chắn.”

Tâm tình của mấy người đang dựng thẳng lỗ tai nghe lén bị Hạ Phi câu tận trời cao phập phồng phập phồng không dứt, vui mừng thất vọng rồi cuối cùng ôm ấp một chút huy vọng. Mang theo suy nghĩ nói không chừng có cá, đều tiến đến bên bờ sông, gắt gao nhìn chằm chằm dòng nước, tựa như trong bóng tối, dựa vào đôi mắt của mình có thể nhìn thấu mặt sông chảy xiết.

Chỉ có Từ Ý ngồi tại chỗ lắc đầu, gương mặt thon gầy lộ ra nụ cười khổ, lúc đầu Hạ Phi nói, không xác định nước sông có sạch hay không, có thể lây nhiễm cho người không, Hà Sơn bọn họ liền quên nhanh như thế sao? Nếu nước sông có vấn đề, vậy cho dù có cá trong sông, còn có thể ăn sao?

Liếc nhìn Hạ Phi thanh thản ngồi ở bên kia, cười tủm tỉm nhìn hành động của mọi người, Từ Ý lắc lắc đầu, người này nói như vậy, là nghĩ muốn cố ý gây một chút sức ép cho Hà Sơn bọn họ sao? Chờ bọn Hà Sơn dốc hết khí lực đi bắt cá, mặc kệ bắt được hay không, cuối cùng đều lĩnh hội được quá trình từ trên đám mây hy vọng rơi xuống vực sâu thất vọng một phen.

Thật sự là một nam nhân ác liệt.

Nhưng Từ Ý cũng không có đi nhắc nhở ba người Trương Hà Sơn đang vui sướng kích động. Mấy người Hạ Phi bởi vì bọn họ mà rơi vào nguy hiểm, suýt nữa bỏ mạng, bọn họ nhận chút vui đùa nhỏ này đó cũng không thể trách được. Cũng không biết trò chơi trừng phạt của Hạ Phi tiếp diễn đến khi nào, Từ Ý đau đầu đỡ trán, lấy thủ đoạn của Hạ Phi, nói không chừng ngày nào đó anh cũng nhìn không thấu, bị hung hăng đùa giỡn một lần.

Nhìn ba người ngồi xổm bên bờ sông thảo luận, Từ Ý cảm thấy thông cảm sâu sắc với bọn họ sau khi đối mặt với sự thật.

“Nhạn Hành, anh đoán đoán xem, rốt cuộc có cá hay không?” Hạ Phi nhàn nhã hưởng thụ gió lạnh vùng hoang vu quất vào mặt, bàn tay bên cạnh trong lúc mọi người không để ý, chậm rãi xê dịch đến cạnh tay Mục Nhạn Hành, đầu ngón tay nghịch ngợm gảy gảy mu bàn tay đối phương.

Mục Nhạn Hành trở tay đem bàn tay đang vui đùa không biết mệt đặt trong lòng bàn tay, bất đắc dĩ liếc nhìn người nam nhân bên cạnh một cái, lại đối điện với đôi mắt lưu chuyển đầy tình ý của Hạ Phi, quẫn bách dời mắt, trong lòng bất đắc dĩ cảm nhận sâu sắc—— người này lại cố ý!

Hạ Phi quy củ tùy ý Mục Nhạn Hành nắm tay hắn, dung túng nở nụ cười, nhẹ giọng nói: “Nhưng mà Nhạn Hành, anh không thấy kỳ quái sao? Cho dù động đất gây nên thiệt hại thật lớn, nhưng không đến mức một lưới bắt hết động vật chứ?”

Lời nói của hắn thành công hấp dẫn lực chú ý của Mục Nhạn Hành, thấy biểu tình nghiêm túc của nam nhân, Hạ Phi cũng thật cẩn thận phân tích tiếp: “Cảm giác của động vật đối với động đất mạnh hơn rất nhiều so với nhân loại, thích ứng với biến hóa của thiên nhiên cũng hơn nhân loại rất nhiều. Nếu nhân loại chúng ta còn có người sống sót, không có lý nào động vật gì đó lại kém cỏi hơn nhân loại, toàn quân bị diệt.”

“Vậy động vật đi đâu rồi?” Lâm Linh cùng Lee Al cũng chuyên chú nghe Hạ Phi nói, Lâm Linh lúc này mới nghĩ đến vấn đề bị bọn họ xem nhẹ —— dọc theo đường đi tâm thần đều kéo căng chú ý tang thi, làm sao còn có thể phân thần suy nghĩ đến chuyện khác?

“Đi nơi nào a. . . . . .” Hạ Phi mỉm cười, “Điều này suy nghĩ lên rất đơn giản, dùng phương pháp loại suy thôi.”

Hắn chỉ chỉ không trung: “Chúng nó không có khả năng toàn bộ bay lên trời trốn vào tầng mây.” Sau đó hắn chỉ chỉ mặt đất trước mắt: “Trên mặt đất cũng không có tung tích chúng nó.” Cuối cùng hắn cong mắt nhìn về phía Lâm Linh, dường như hướng dẫn nhẹ giọng nói: “Như vậy Lâm Linh cảm thấy, chúng nó hẳn là trốn ở nơi nào?”

Nếu nói bầu trời mặt đất đều không có, ánh mắt Lâm Linh rơi xuống mặt đất dưới chân, ánh mắt sáng rực lên: “Dưới lòng đất?!”

Hạ Phi gật đầu trẻ nhỏ dễ dạy, theo thói quen tính đưa tay xoa tóc Lâm Linh, thế nhưng trước khi tay đưa đến, dừng một chút, lại yên lặng rút trở về.

Lâm Linh ai oán nhìn hắn, Hạ Phi đại ca rửa tay sạch sẽ rồi, liền chán ghét tóc cô bẩn hề hề sao?

Ho nhẹ một tiếng, Hạ Phi bình tĩnh tiếp tục nói: “Tôi cho rằng như vậy, tất cả động vật đều thông qua cái khe tiến vào lòng đất.” Trên mặt đất này khe rãnh giăng khắp nơi, hoặc dài hoặc ngắn, hoặc rộng hoặc hẹp, nhưng mà điểm giống nhau duy nhất chính là rất sâu. Đứng bên cạnh cái khe, cúi đầu nhìn trong đó, chỉ thấy bóng tối sâu không lường được, tựa như thông đến một thế giới xa lạ, âm u tỏa ra hàn khí lạnh lẽo.

Thế giới dưới cái khe ra làm sao? Hạ Phi thừa nhận hắn đối với việc này cảm thấy hết sức tò mò, nhưng cũng tuyệt đối sẽ không tự mình đi thể nghiệm một phen.

Ngày đó sau khi mưa to, cảnh tượng trông thấy ở ngoài thành phố C, vẫn khắc sâu trong trí nhớ hắn —— nước đọng trong cả thành thị chảy ngược vào cái khe thật lớn, tang thi cùng người sống đều bị dòng nước chảy xiết cuốn vào bên trong cái khe.

Thế giới dưới cái khe, ngẫm lại cũng không quá tốt đẹp.

“Động vật vì sao muốn đi vào lòng đất?” Lee Al cũng có hứng thú đối với loại hiện tượng dị thường này, cậu nhóc mở miệng hỏi, “Bầu trời vẫn không thấy có chim bay qua, chúng nó cũng chui vào cái khe?” Chim là con cưng của bầu trời, nếu ngay cả chim cũng bỏ qua sân nhà của mình, bay vào thế giới hắc ám xa lạ dưới lòng đất, vậy hành động của cộng đồng động vật này liền đáng để người ta suy tính cặn kẽ.

Sắc mặt Lâm Linh cùng Hạ Phi quỷ dị chớp mắt một cái —— đây là Al thường xuyên nhìn trời quan sát kết luận ra hả?

Bất quá đối với chuyện này, Hạ Phi thật ra sờ không thấy đầu mối, hắn chỉ trêu ghẹo cười nói: “Có lẽ chúng nó cảm thấy, ngốc trên mặt đất sẽ có nguy hiểm? Cảm giác của động vật đều thực nhạy bén đó thôi.”

“Nguy hiểm gì?” Lâm Linh truy hỏi, cô cũng phải đề phòng tốt a.

“Nguy hiểm bị ăn mất.” Hạ Phi nhếch môi mỏng lên, nâng ngón tay chỉ ba người còn đang cố gắng bên bờ sông, nhợt nhạt cười, “Bị tang thi ăn luôn, bị nhân loại đói bụng ăn luôn. Có lẽ chúng nó chính là đoán được tình cảnh như vậy, mới không dám lộ diện trên mặt đất.”

Lee Al lười biếng liếc hắn một cái: “Hạ Phi, không biết cứ nói thẳng không biết, tôi cũng sẽ không cười thúc.”

Hạ Phi vươn tay chọt trán cậu một cái, tươi cười ôn nhu như nước: “Đây là hài hước, thiếu niên, học đi.”

Lee Al sờ sờ dấu đỏ trên trán, lắc lắc đầu, lòng dạ hẹp hòi.

Mục Nhạn Hành vẫn im lặng nghe, lại tại thời điểm này trầm giọng mở miệng: “Hạ Phi nói, nhất định có đạo lý.”

“Hả?” Hạ Phi kinh ngạc nghiêng đầu, lời hắn đùa Lâm Linh, hắn cũng cảm thấy được không có đạo lý. Nhạn Hành không phải đang bênh vực hắn chứ? Hắn kinh hỉ nhướn mày, dung nhan tuấn mỹ triển lộ tiếu dung (nụ cười), tựa như nở ra một đóa hoa chiêu diêu hoặc nhân (công khai mê hoặc người khác), dẫn nhân chú mục.

Thế nhưng sự thật chứng minh, Mục Nhạn Hành thực sự chỉ là cầu thị (theo đuổi cái đúng) thôi. Y còn nghiêm túc nói: “Động vật rất mẫn cảm đối với biến hóa của cảnh vật xung quanh, nhiều thời điểm, manh mối nguy hiểm bị con người bỏ qua, động vật lại phát giác kịp thời.” Y nhíu mày, phỏng đoán: “Nói không chừng, hiện giờ thế giới trên mặt đất thật sự ẩn núp nguy cơ nào đó, chỉ là chúng ta không nhận thấy được. Mà động vật phát hiện, cho nên chúng nó trốn vào trong lòng đất.”

“Ồ, rất có đạo lý.” Hạ Phi cẩn thận nghe xong, có chút đăm chiêu gật đầu, sau đó tiến lại gần sườn mặt mạnh khỏe góc cạnh như dao khắc của Mục Nhạn Hành hung hăng “bẹp” một cái, sau khi lưu lại một dấu nước miếng thật to, mới cười tủm tỉm nói: “Vẫn là Nhạn Hành thông minh cẩn thận.”

“Hạ Phi!” Ánh mắt Mục Nhạn Hành hỗn loạn, theo bản năng nâng tay xoa gò má phải, nơi bị hôn như đặt trên một khối bàn ủi đỏ hồng, nóng đến cả tâm cũng dần dần ấm lên. Trong lòng không hiểu sao xôn xao, y đè thấp thanh âm, nhanh chóng mà quẫn bách cảnh cáo, “Không thể trước mặt người khác. . . . . .”

Hạ Phi vô tội chỉ cho y xem: “Lâm Linh đang ngắm trăng với Al.”

Mục Nhạn Hành nhìn qua hướng hai tiểu hài tử, hai người vai kề vai ôm gối ngửa đầu, ánh mắt mơ hồ dừng ở phía chân trời xa xôi.

Giờ phút này tia sáng cuối cùng trên không trung cũng bị mặc lam (màu xanh đen) nuốt chửng, sắc trời hoàn toàn trở nên ảm đạm. Nhưng mà tầng mây vừa dày vừa nặng trên bầu trời vẫn không có biến mất, bởi vậy đêm nay không có trăng cũng không có sao, nhất định là một đêm yên tĩnh tất hắc vô quang (tối đen không ánh sáng).

Trong bóng đêm mơ hồ không rõ, lỗ tai Mục Nhạn Hành chậm rãi đỏ lên. . . . . .

Advertisements

19 thoughts on “MTCQSCTT: CHƯƠNG 34

  1. Thi xong rồi hả cưng XD Tớ chắc rớt hết rồi, thảm thiết quá, giờ chỉ có dồn hết bế tắc vào edit *khóc một dòng sông*
    Biển tình => Biểu tình
    P.S: A Phi đúng là dụ công trong chiền thiết (❁´◡`❁) Với cả mỏ quạ đen nữa (❁´◡`❁)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s