Cha nuôi và con nuôi

CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 28

Chương 28: Có lúc buộc phải giả vờ

Tô Tiểu Trúc trước kia từng nói qua, Tiểu Phỉ họ Trịnh, trừ phi báo được thù, nếu không cậu không thể mang họ Tô.

Vì thế báo thù trở thành chấp niệm lớn nhất của Trịnh Phỉ. Từ lúc Trịnh Phỉ phản bội Tiêu gia, Trịnh Liệt vốn là nên ý thức được cậu vì báo thù đã muốn biến thành một người khác, không còn là đứa bé vì một vết thương nho nhỏ mà ôm đùi hắn khóc oa oa ngày xưa nữa. Chỉ là, Trịnh Liệt trong mộng quá mức tự cho là đúng, tổng cho rằng Trịnh Phỉ họ Trịnh, là con nuôi của hắn hắn nên che chở. Đây cũng là hắn xem nhẹ rất nhiều nguy hiểm tiềm tàng mà rất có khả năng là do Trịnh Phỉ mang đến.

Hiện tại Trịnh Phỉ báo được thù, vì người nhà chết thảm, bang chúng Tô gia đòi lại một cái công đạo, có thể quang minh chính đại đổi về họ của bản thân, Trịnh Liệt cảm thấy được, đã đến lúc buông tay.

Nhất là ngày hôm sau Trịnh Liệt phát hiện người của Trịnh Phỉ đưa hắn quay về Nam Phong thị, nhưng ở Nam Phong thị đón hắn lại là người của Tiêu Sân, hắn càng thêm quyết tâm hoàn toàn chặt đứt quan hệ giữa Viêm bang cùng Tiêu gia, mặc kệ Trịnh Phỉ có nghe hiểu ý tứ cùng cậu đoạn tuyệt quan hệ trong lời nói của hắn hay không.

Người tới đón Trịnh Liệt là một trong những trợ thủ đắc lực của Tiêu Sân Lâm Hạo. Người này can đảm cẩn trọng, khéo léo, là thuộc hạ am hiểu giao tế nhất dưới tay Tiêu Sân. Bởi vì đồng dạng dám chơi dám chịu, giao tình giữa Trịnh Liệt và gã không tồi.

“Trịnh thiếu, đã lâu không gặp!” Lâm Hạo cười mời Trịnh Liệt lên xe. Đóng cửa xe, gã nói: “Chúc mừng cậu hòa hảo với Sân ca. Tôi đã nói Sân ca sẽ không giận dai đâu mà!”

Tiêu Sân cùng Trịnh Liệt vì chuyện Trịnh Phỉ mà quyết liệt, Lâm Hạo là một trong số ít người trong Tiêu gia có thái độ thủy chung như một đối với Trịnh Liệt.

“Cảm ơn, lần sau đi Thiên Vương Tinh uống rượu, tôi bao!” Tâm tình nguyên bản có chút âm trầm của Trịnh Liệt tốt lên một chút.

“Cậu nên biết là tôi sẽ không khách khí đâu đó!” Lâm Hạo cười ha ha, thấy sắc mặt Trịnh Liệt chuyển tốt lên, mới hất cằm chỉ chỉ người của Viêm bang đang rời đi ngoài cửa sổ xe: “Lần này Tứ thiếu gây ồn ào một trận có chút lớn, nghe nói đã chết mấy chục người. Trên báo chí không có đề cập con số thực tế, nhưng cục công an bên kia động tĩnh cũng không ít.”

Trịnh Liệt nói: “Không cần phải xen vào chuyện của nó. Bị người khác tóm được điểm yếu cũng đáng đời nó.”

Lâm Hạo có chút kinh ngạc nhìn hắn: “Trịnh thiếu, cậu rốt cục chán làm bảo mẫu rồi? Thật đáng mừng nha!”

Trịnh Liệt tức giận trừng mắt liếc gã một cái: “Có cần phải nói như vậy không?”

Lâm Hạo cười cười, rút cái di động đang rung trong túi ra, nhìn thoáng qua đưa cho Trịnh Liệt: “Điện thoại của Sân ca.”

Nhớ tới lúc trước đã nói chắc như đinh đóng cột với Tiêu Sân là sẽ không đi gặp Trịnh Phỉ, da đầu Trịnh Liệt nhất thời run lên, do dự một chút mới tiếp nhận di động: “Sân ca, em là Trịnh Liệt. Thật xin lỗi, em cuối cùng vẫn đi gặp Trịnh Phỉ.” Thái độ đúng đắn là phải biết trước tiên nhận sai.

Giọng của Tiêu Sân đều đều cứng nhắc: “Không ngoài dự liệu. Vì sao không để người của ta đưa đi?”

Nhưng Trịnh Liệt vẫn từ trong giọng nói của anh nghe được một tia vị đạo nhàn nhạt của loại “Hận thiết bất thành cương” (Chỉ tiếc rèn sắt không thành thép) “Cẩu cải bất liễu cật thỉ” (tương tự như Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời) này.

Trịnh Liệt quả thực khóc không ra nước mắt, muốn kêu oan nhưng lại ngại sự có mặt của Lâm Hạo, chỉ có thể nói: “Sân ca, không thể nói hết trong điện thoại, em đi tìm anh, có việc muốn nói với anh.”

“….. Cầu ta giúp thằng nhãi con thối nhà cậu xử lý chuyện lần này?” Tiêu Sân âm trầm hỏi.

“Tuyệt đối không phải.” Trịnh Liệt lập tức nói. “Chuyện của nó tự nó giải quyết, em mặc kệ.”

Tiêu Sân hừ một tiếng: “Tám giờ tối, Thiên Vương Tinh.”

“Em sẽ đến đúng giờ.” Trịnh Liệt nói.

Tiêu Sân gọn gang dứt khoát cúp điện thoại.

Trịnh Liệt trả di động lại cho Lâm Hạo. Lâm Hạo nhận lấy cất đi. Gã vẫn lưu ý nội dung cuộc nói chuyện của Trịnh Liệt cùng Tiêu Sân, lúc này nhìn Trịnh Liệt cười càng thêm chân thành một chút: “Vậy Trịnh thiếu, hiện tại cậu muốn đi đâu? Tài xế Lâm xin được phục vụ ngài bất cứ lúc nào!”

*******************************************

Cách tám giờ tối còn 7 tiếng nữa. Trịnh Liệt giữa trưa chưa dùng bữa lựa chon đến một nhà hàng quen biết để lấp đầy bụng.

Lâm Hạo muốn theo, bị ánh mắt khinh bỉ của Trịnh Liệt ngăn lại.

Hoàn khố Trịnh Liệt dùng ánh mắt ghét bỏ cao thấp đánh giá Lâm Hạo, chậm rãi nói: “Nếu anh là một vị mỹ nữ, tôi thậm chí không ngại anh hộ tống…….”

Lời ngầm: nhưng đáng tiếc anh là một xú nam nhân không hợp khẩu vị tôi, cho nên anh có thể lăn.

Lâm Hạo biết đây là Trịnh Liệt không muốn gã chiếm thời gian của hắn. Nhưng mà trên người gã còn đeo mệnh lệnh phải bảo vệ Trịnh Liệt của Tiêu Sân, trong vòng hôm nay không thể khiến Trịnh Liệt ra khỏi phạm vi tầm mắt của gã.

Đang lúc gã muốn mặt dày xấu hổ nói “Kỳ thật tôi chỉ là một đóa hoa lan”, ánh mắt của Trịnh Liệt đã lướt qua rơi xuống điểm nào đó sau lưng gã.

Lâm Hạo quay đầu lại nhìn, chỉ thấy một nam tử trẻ tuổi xinh đẹp quý khí cầm túi công văn đang tức giận đứng cách đó không xa, nhìn thấy Trịnh Liệt lại lộ ra vẻ mặt do dự không biết có nên bước qua hay không.

Đúng là loại hình Trịnh thiếu thích, còn có chút quen mắt. Lâm Hạo vuốt cằm nghĩ.

Cuối cùng nam tử vẫn bước về phía bọn họ. Thấy trên mặt Trịnh Liệt lộ ra một tia kinh ngạc, Lâm Hạo thức thời đứng lên: “Trịnh thiếu, hôm nay tôi thuộc quyền quản lý của cậu, đừng làm khó tôi. Ở cửa chờ cậu.”

“Ừ.” Trịnh Liệt lơ đãng phất phất tay, tựa như đang đuổi muỗi.

Loại biểu hiện thấy sắc quên tình này khiến Lâm Hạo thực đau lòng. Gã vừa rồi nghe Trịnh Liệt nói chuyện điện thoại cùng Tiêu Sân, còn tưởng rằng Trịnh Liệt rốt cục quyết định đá Trịnh Phỉ, khó được có chút nhìn Trịnh Liệt bằng con mắt khác xưa. Nhưng hiển nhiên một người đi rồi lại xuất hiện một người khác, bên cạnh Trịnh Liệt thật sự không bao giờ vắng vẻ. Chỉ hy vọng người này sẽ không mang đến nhiều phiền toái cho bọn họ.

Lâm Hạo tâm sự đầy cõi lòng bước đi.

Nếu Trịnh Liệt biết Lâm Hạo đang oán thầm cái gì nhất định sẽ gạt chân cho gã té. Kỳ thật hắn chỉ là có chút kinh ngạc lại ở chỗ này nhìn thấy Ân Triệu Lan. Nhà hàng này cách tập đoàn Trung Thiên có chút xa, hơn nữa lại là một trong những nơi Trịnh Liệt thường đến. Lúc Trịnh Liệt cùng Ân Triệu Lan còn “gắn bó keo sơn” đã từng mang Ân Triệu Lan đến vài lần, sau lại hai người cãi nhau rồi chia tay, Ân Triệu Lan liền tuyệt đối không đến nhưng nơi công cộng nào khác ngoài công ty có cơ hội đụng tới Trịnh Liệt nữa.

Hiện tại Ân Triệu Lan chẳng những đến đây, còn chủ động đi về phía Trịnh Liệt?

Trời sắp đổ mưa đỏ rồi sao? Mặt trời mọc hướng tây à?

Trịnh Liệt không khỏi có chút xuất thần.

Ngay tại lúc Ân Triệu Lan sắp đi tới bàn Trịnh Liệt, một nam tử mặc tây trang giày da, hơi thở tinh anh đầy người đột nhiên từ bên cạnh bước nhanh đến, một tay bắt lấy cánh tay Ân Triệu Lan.

“A Lan, em đi đâu vậy?”

Mặt Ân Triệu Lan nháy mắt lạnh xuống: “Âu Dương tiên sinh, đây là nơi công cộng, xin anh tự trọng cho.” Cậu khẽ dùng sức bỏ tay nam tử tinh anh ra, sửa sang lại cổ áo, cung kính mà dịu ngoan đứng bên người Trịnh Liệt, cúi người hơi nhếch môi gọi: “Cha nuôi……”

Tên Âu Dương tiên sinh kia lập tức nhìn chằm chằm Trịnh Liệt, khí thế sắc bén đập thẳng vào mặt, hàm chứa một mạt khinh bỉ không giấu được.

Trịnh Liệt còn có cái gì không rõ nữa? Rõ ràng là có người coi trọng Ân Triệu Lan, Ân Triệu Lan không thích, mượn hắn đuổi người!

Nếu là trước kia, gặp được loại xin giúp đỡ trăm năm khó gặp này của Ân Triệu Lan, phỏng chừng Trịnh Liệt lập tức đả xà tùy côn thượng (ý là lợi dụng thời cơ), ôm cậu tuyên cáo chủ quyền với đối phương, hơn nữa dùng lời nói cay nghiệt nhất của hoàn khố đem đối phương hạ thấp tới không đánh một đồng, khiến hắn ta không dám nảy sinh tư tưởng mơ ước Ân Triệu Lan nữa.

Nhưng hiện tại……

Trịnh Liệt bất động thanh sắc tiếp tục cắt miếng beefsteak của hắn, hơi hơi nghiêng mặt sang hỏi Ân Triệu Lan: “Đến đây bàn công sự?”

Ân Triệu Lan tựa hồ không ngờ hắn sẽ phản ứng bình thản như vậy, độ cung bên môi không dấu vết phai nhạt đi: “Đúng vậy. Âu Dương tiên sinh là đại diện của Khoa học Kỹ thuật Thế Hoa.”

Khoa học Kỹ thuật Thế Hoa. Âu Dương gia.

Trịnh Liệt cơ hồ nhịn không được một tiếng cười nhạo. Trước khi Ân gia gặp chuyện không may cùng Âu Dương gia có thể nói là thế giao (có quan hệ nhiều đời với gia đình). Nhưng sau khi Ân gia gặp chuyện không may, Âu Dương gia chẳng những không đưa tay ra giúp, còn dùng các công ty trực thuộc Khoa học Kỹ thuật Thế Hoa chiếm lấy sản nghiệp liên quan dưới trướng Ân gia. Sau khi Ân Triệu Lan có quyền thế, tất cả các thế lực từng thừa cơ hãm hại Ân gia đều bị hắn lột một tầng da.

Xem thái độ của tên Âu Dương tiên sinh này đối với Ân Triệu Lan, chỉ sợ hai người đã quen biết từ nhỏ, giao tình còn không bình thường. Nghe nói gần đây Âu Dương gia nội đấu rất kịch liệt. Cho nên lần này nam nhân của Âu Dương gia này tìm tới Ân Triệu Lan, là muốn “gương vỡ lại lành”?

“Là công sự gì?” Trịnh Liệt hỏi.

Ân Triệu Lan ngập ngừng: “Âu Dương tiên sinh muốn mua một lượng lớn nhiên liệu của công ty trực thuộc chúng ta.”

“Loại động lực mới khai phá kia?” Động lực là do một công ty nhiên liệu trực thuộc tập đoàn Trung Thiên chuyên môn sản xuất.

“…… Đúng vậy.”

“Ân tổng trưởng, tuy rằng tôi không biết từ khi nào mà trưởng phòng tài vụ ngay cả chuyện nghiệp vụ cũng quản tới, nhưng cậu là một người có năng lực, trên thương trường chỉ nói chuyện kinh doanh, cho dù Âu Dương tiên sinh là bằng hữu của cậu, cũng không thể vì thế mà thiên vị, tổn hại lợi ích công ty.” Trịnh Liệt dùng một loại ngữ khí đối đãi cấp dưới vừa ôn hòa vừa không thiếu tính cảnh cáo nói.

Ân Triệu Lan tựa hồ nghẹn một chút, trong ánh mắt nhìn Trịnh Liệt hiện lên một mạt tức giận.

Âu Dương tiên sinh nghe vậy, ánh mắt hùng hổ dọa người nhìn Trịnh Liệt khẽ biến, đột nhiên mở miệng nói: “A Lan, không giới thiệu một chút sao? Xin hỏi vị tiên sinh này là?” Gã nhấn mạnh trọng âm ở từ xưng hô thân mật “A Lan” này, tựa hồ nghỉ muốn chứng tỏ quan hệ giữa gã và Ân Triệu Lan không hề đơn giản.

Ân Triệu đều đã làm trò trước mặt gã cố ý gọi hắn là “Cha nuôi” rồi, người này còn không biết thân phận của hắn mới là lạ!

Nhưng mà Trịnh Liệt biết trong mắt một vài người gọi là thế gia tử đệ (tựa như con ông cháu cha), Trịnh gia chỉ là một cái nhà giàu mới nổi, Trịnh Liệt hắn chỉ là một công tử hoàn khố không hơn không kém. Nếu không phải sau lưng có An gia cùng Tiêu gia âm thầm giúp đỡ, Trịnh gia đại diện bởi Trịnh Liệt căn bản không đáng một đồng?

Nghĩ hay nhỉ, cái Âu Dương gia chỉ còn lại cái xác không kia của gã thì đáng bao nhiêu đồng? Đường đường Trịnh thiếu hắn dây còn thấy chướng mắt!

Trịnh Liệt lãnh đạm nhìn gã một cái, nói với Ân Triệu Lan: “Người tới là khách, cậu chiêu đãi cho tốt đi. Tôi ăn xong còn có việc khác.” Hắn mới không nhúng tay vào cái vũng nước đục này, ngu ngốc làm bia đỡ đạn đâu, để Ân Triệu Lan tự ứng phó cái phiền toái mình gây ra đi.

“Trịnh Liệt, anh……” Ân Triệu Lan không tin được nhìn hắn, như thế nào cũng không ngờ hắn sẽ đem cậu giao cho cái tên họ Âu Dương này!

Hiếm khi Ân Triệu Lan trầm ổn bình tĩnh lộ ra biểu tình này, Trịnh Liệt có chút không hợp hoàn cảnh cảm thấy cậu vẫn rất xinh đẹp. Nhưng hắn đã không còn như trước mặc cậu muốn gì được nấy nữa, làm sao bây giờ?

Trịnh Liệt nhìn Ân Triệu Lan, chậm rãi xiên lấy một miếng beefsteak bỏ vào miệng. Lấy giáo dưỡng của cậu, nên biết không nên quấy rầy người khác dùng bữa.

Sắc mặt Ân Triệu Lan trầm xuống. Cậu nhìn chăm chú Trịnh Liệt, hơi hơi cắn môi.

“A Lan…..” Âu Dương tiên sinh thấy Trịnh Liệt một chút cũng không có ý muốn đáp lời gã, nén giận nhíu mày.

“Câm miệng.” Ân Triệu Lan lạnh lùng nói, cầm lấy túi công văn đột nhiên bước đi, cũng không quay đầu lại.

“A Lan!” Âu Dương tiên sinh sửng sốt, vội vàng đuổi theo.

Trịnh Liệt nhìn bóng dáng Ân Triệu Lan từng chút từng chút đi xa, cái lưng có chút căng chặt từ từ hạ xuống.

——— kỳ thật cũng không khó khăn như vậy, không phải sao?

Advertisements

5 thoughts on “CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 28

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s