Cha nuôi và con nuôi

CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 27

Chương 27: Cha nuôi, ôm con một cái

Thương thế của Trịnh Phỉ nhìn có vẻ nghiêm trọng, nhưng theo Trịnh Liệt nghĩ, lấy sức sống ngoan cường, tinh lực tràn đầy, còn có tố chất thân thể khỏe như trâu của cậu, trải qua nửa tháng trị liệu cùng tĩnh dưỡng, thân thể đã muốn khỏe hơn phân nửa. Nguyên nhân hôn mê chủ yếu là do nhân tố tâm lý, một hơi trường kỳ nghẹn ở trong lòng sau khi báo thù xong đột nhiên tiêu thất, gây nên tinh thần uể oải.

Sau khi tỉnh lại, trong cùng ngày cậu có thể tháo xuống mặt nạ dưỡng khí cùng ăn một ít thức ăn lỏng, ngày hôm sau đã muốn có thể ngồi xuống nói chuyện.

Trịnh Phỉ tỉnh lại, những thành viên hạch tâm của Viêm bang vui mừng khôn xiết, ngay cả người mặt than như Chu Hàng trên mặt cũng lộ ra vẻ tươi cười. Bọn họ chen lấn muốn cùng Trịnh Phỉ nói chuyện, thái độ đối với Trịnh Liệt cũng chuyển biến một trăm tám mươi độ.

Nhưng mà vào ngày thứ hai sau khi có thể ngồi xuống, Trịnh Phỉ mới đồng ý cho người khác ngoài Trịnh Liệt tiến vào phòng bệnh, hơn nữa tâm tình của cậu hiển nhiên không hề vui vẻ chút nào, cả người bị vây trong một loại trạng thái cáu kỉnh, tựa hồ có thể tùy thời nổi điên cắn người.

Tiểu lưu manh thấp bé mày rậm mắt to ngồi trên giường bệnh trắng tinh, cả người tỏa ra một cỗ áp suất thấp, đem biểu tình cao hứng của đám người Chu Hàng toàn bộ đông cứng trên mặt.

Trịnh Phỉ dùng giọng nói còn hơi khàn khàn trầm giọng hỏi: “Là ai mang cha nuôi của ta tới đây?”

Mọi người hai mặt nhìn nhau.

“Câm hết rồi sao? Nói!” Trịnh Phỉ nổi giận một tay gạt toàn bộ đồ vật trên tủ đầu giường xuống đất, leng keng loảng xoảng một trận.

“Là tôi.” Chu Hàng đứng ra, mặt không chút thay đổi thừa nhận.

Trịnh Phỉ thuận tay bắt lấy một vật ném vào đầu gã: “Ta đã nói cái gì? Đều coi lời ta nói như gió thoảng bên tai, hả?”

“Tứ thiếu, ngài vẫn luôn hôn mê, chúng tôi cùng Hàng ca chỉ là lo lắng cho ngài nên mới…….” Có người nhịn không được nói.

Ánh mắt lạnh như băng của Trịnh Phỉ đảo qua, người vừa lên tiếng nháy mắt rùng mình một cái, lập tức cúi đầu không dám tiếp tục nói.

“Ta mặc kệ cái lý do gì! Cãi lệnh chính là cãi lệnh, tất cả những người đề nghị cùng tham dự vào chuyện này, toàn bộ đi hình đường chịu phạt!” Trịnh Phỉ lạnh lùng nói, “Ai dám cầu tình, phạt gấp đôi! Nghe rõ chưa?”

Hình phạt vừa ra, bao gồm Chu Hàng, tất cả mọi người ngoan ngoãn cúi đầu, đồng thanh đáp: “Vâng, Tứ thiếu!” Nội bộ Viêm bang thưởng phạt phân minh, dựa theo bang quy, mọi người phải vô điều kiện phục tùng mệnh lệnh của bang chủ Trịnh Phỉ, vi phạm một điều cũng phải nhận xử phạt của hình đường.

“Cút đi!”

Đoàn người ảo não rời khỏi phòng.

Trịnh Phỉ sau khi thể hiện uy phong xong chờ cửa phòng đóng lại một cái, vẻ mặt đằng đằng sát khí lửa giận hừng hực nháy mắt tựa như mặt nạ bị lột xuống, nghiến răng nghiến lợi ôm lấy cái tay bị thương. Vừa rồi nhất thời quá mức xúc động, lấy cái tay còn bị thương chưa lành đi gạt đồ trên tủ đầu giường, miệng vết thương bị rách làm cậu đau quá đi. Nếu không phải phải giữ mặt mũi một lão đại, cậu đã sớm ôm tay lăn lộn kêu đau rồi.

“Đáng đời.” Trịnh Liệt từ phía sau rèm phòng tắm đi tới, nhìn thấy bộ dạng muốn giơ chân lại giơ không nổi của Trịnh Phỉ thì hừ một tiếng. Ai có thể nghĩ đến đường đường Trịnh tứ thiếu tiếng tăm lừng lẫy, thường xuyên phóng dao bắn súng, trên người vết thương lớn nhỏ vô số, trên thực tế chỉ là một thằng nhóc cực kỳ sợ đau?

Chỉ sợ một trong những nguyên nhân Trịnh Phỉ bài xích hắn tiếp xúc với Viêm bang, chính là sợ hắn bóc trần bộ mặt thật của cậu. Dù sao năm đó lúc hắn và mẹ Tô Tiểu Trúc của cậu cùng một chỗ, Trịnh Liệt không lạ gì cảnh một Tiểu Phỉ bảy tuổi bởi vì vấp té bị thương mà banh họng khóc lớn, còn đem nước miếng nước mũi nhắm thẳng ống quần của hắn mà trét. Ở trước mặt Trịnh Liệt, cái mặt nạ uy phong lẫm liệt của Trịnh Phỉ đều phải lột xuống.

“Lão ba thối!” Trịnh Phỉ lầm bầm, liếc Trịnh Liệt một cái, nhưng mà rất nhanh nhếch môi cười, làm bộ làm tịch thở dài, “Thôi đi, con biết ba xấu hổ mừ! Nể tình ba ôm con còn đang hôn mê bất tỉnh mà khóc chết đi sống lại, con sẽ không so đo với ba nữa!” Một bộ tự luyến rắm thúi trước sau như một.

“Chết đi sống lại?” Trịnh Liệt quả thực muốn tìm chỗ ói một trận, “Nhà mi ngủ nhiều quá nhũn não rồi hả?”

“Lão ba, ba thật sự không cần ngượng ngùng đâu, con hiểu hết mà!” Huơ huơ móng vuốt tỏ vẻ “Lão ba ba không cần giải thích, giải thích chính là che giấu”, một bộ dáng đắc ý “Ăn chắc ba rồi”.

Nếu không phải nhìn thấy trên đầu Trịnh Phỉ còn quấn băng gạc, Trịnh Liệt cơ hồ theo thói quen tát một phát rồi.

Nuôi một đứa con trai như vầy chỉ tổ tốn công tốn sức!

Trịnh Phỉ lại một lần nữa khiến lão ba của mình nói không nên lời, cười đến híp cả mắt.

“…… Nghe nói mục tiêu lần này của mi là cái bang phái có cừu oán với Tô gia kia?” Trịnh Liệt lười nhiều lời với cậu, nói sang chuyện khác. Cái thằng nhóc điên Trịnh Phỉ này, càng lằng nhằng càng khiến ngươi tức chết đi được.

“Bọn họ họ Phùng.” Trịnh Phỉ khoái trá sửa đúng lại, trong đôi mắt to ánh lên một mạt thị huyết (khát máu) cùng cừu hận thấu xương, “Một nhà hai mươi ba nhân khẩu, không, sót, một, mạng!”

Trịnh Liệt thầm than. Nhưng hắn biết hắn không có lý do gì ngăn Trịnh Phỉ báo thù. Ông ngoại, ba ruột, mẹ ruột của Trịnh Phỉ, cùng với không viết bao nhiêu chú bác chăm sóc cậu lớn lên, đều bị đối phương đuổi tận giết tuyệt, hơn nữa bọn họ vẫn không có buông tha việc đem con cá duy nhất lọt lưới là Trịnh Phỉ diệt cỏ tận gốc.

“Người của Phùng gia đang tìm các ngươi báo thù.” Trịnh Liệt trần thuật một sự thật. Người của Viêm bang mất công sức lớn như vậy đem Trịnh Phỉ giấu đi, phỏng chừng bên ngoài đã muốn sợ bóng sợ gió.

“Một đám chó nhà có tang.” Trịnh Phỉ khinh thường bĩu môi, “Sớm muộn sẽ giải quyết toàn bộ bọn chúng thôi.”

“Mi an phận một chút!” Trịnh Liệt nghiêm mặt mắng. Đã bị thương quấn thành cái xác ướp rồi mà còn đầy đầu đánh đánh giết giết!

Trịnh Phỉ mếu máo, bất mãn trừng mắt nhìn Trịnh Liệt, im lặng kháng nghị.

“Mi cho là dễ chơi lắm sao? Nhìn lại mình coi!” Trịnh Liệt khoanh tay trước ngực, “Nhà mi trúng ba phát súng, người mi mang theo diệt Phùng gia chết bao nhiêu?”

Nhắc tới điều này, sắc mặt Trịnh Phỉ cuối cùng có chút trầm xuống. Cậu bất cam bất nguyện nói: “Chết ba.”

Ít như vậy? Trịnh Liệt lập tức nhận thấy không thích hợp: “Mi dẫn theo mấy người?”

Trịnh Phỉ dời mắt đi.

“Trịnh Phỉ, mi không nói ta và mi đoạn tuyệt quan hệ cha con!”

“…..Năm.”

“Tính cả mi?”

Cái đầu quấn đầy băng gạc chậm rì rì di chuyển lên xuống một cái.

Trịnh Liệt mạnh nhắm mắt, lại mở ra, chỉ cảm thấy một đoàn lửa giận trào lên ngực: “Năm đấu hai mươi ba, ngon lắm, hử? Những người khác của Viêm bang đâu? Mi nuôi bọn họ để làm phế vật?”

“Bọn họ không có quan hệ gì với Phùng gia hết!” Trịnh Phỉ cãi lại, “Đi theo con đều là những người có cừu oán với Phùng gia! Thù của chúng con, chúng con tự mình báo!”

“Mi căn bản chỉ là không biết sống chết!” Trịnh Liệt nghe thấy choáng váng, cả giận nói, “Mi con mẹ nó có nghĩ tới ta hay không? Ta đã nói ta nuôi mi lớn không phải con mẹ nó để mi đi chịu chết!”

Trịnh Phỉ chấn động, nhìn vẻ mặt giận không thể át của Trịnh Liệt, từ từ mềm xuống, nhỏ giọng nói: “Ba, lão ba, ba đừng giận mà, con cam đoan sau này không vậy nữa…..” Nhích nhích qua trộm kéo tay áo Trịnh Liệt.

Mỗi một lần đều là “Cam đoan sau này không vậy nữa”, rồi sau đó lại tiếp tục “Cam đoan sau này không vậy nữa”! Trịnh Liệt hất cậu ra!

Trịnh Phỉ lại kéo: “Lão ba…..”

Trịnh Liệt lại hất.

Trịnh Phỉ kêu lên một tiếng đau đớn, dứt khoát dùng sức nhào qua, hoàn toàn không để ý cậu vừa động liền đau nhức cả người!

Lại nữa! Thân thể Trịnh Liệt di chuyển còn nhanh hơn đầu óc, một bước dài tiến lên tiếp được cậu.

Trịnh Phỉ lập tức huy động tay chân gắt gao quấn lên người hắn, đau đến ngũ quan nhăn thành một đoàn xuýt xoa không thôi cũng không buông tay.

“Buông ra!” Trán Trịnh Liệt nổi gân xanh.

“Ba trước tiên không tức giận nữa! Tha thứ cho con!” Trịnh Phỉ vô lại nói, đau tới mức trán đầy mồ hôi lạnh.

Trịnh Liệt có một cảm giác vô lực sâu sắc. Kiếp trước hắn tạo bao nhiêu nghiệt để đời này gặp phải Trịnh Phỉ như vầy đây?

“Giận, không giận? Tha, không tha thứ?” Trịnh Phỉ một bên hút khí một bên tiếp tục cọ cọ trên người Trịnh Liệt.

“….. Không bằng ta gọi thủ hạ của nhà mi vào đây nhìn cái bộ dạng này của mi?”

“Ai dám nhìn, con móc mắt bọn họ hết!” Trịnh tứ thiếu kêu gào đầy mùi huyết tinh.

Trịnh Liệt không thể nhịn được nữa, đưa tay gãi gãi cái điểm nào đó dưới nách cậu, Trịnh Phỉ nhất thời hét lên một tiếng cả người run lên, tay chân mềm nhũn từ trên người Trịnh Liệt tụt xuống.

Trịnh Liệt nhân cơ hội thuận tay vứt cậu lên giường.

“Ô ô……” Trịnh Phỉ cuộn thành một cục, đau tới mức nằm rên hừ hừ.

“Đáng đời.” Trịnh Liệt phun ra hai chữ.

“Lão ba, đừng giận nữa mà, tha thứ cho con đi….. Cam đoan lần sau không dám nữa đâu….” Trịnh Phỉ bất y bất nhiêu (không được như ý thì dây dưa không bỏ) tiếp tục lè nhè, dùng thanh âm ngọt ngấy khiến Trịnh Liệt buồn nôn.

Trịnh Liệt đột nhiên cảm thấy bản thân vì cái sự không biết sống chết của cậu mà tức giận thực ngu xuẩn. Chỉ với cái da mặt dày tới mức này đã có thể chắn vài phát đạn, tuyệt đối so với gián còn sống dai hơn. Mà hắn còn không biết rốt cuộc có phải thằng nhóc này cho hắn một phát súng đòi mạng hay không…..

“Ta mặc kệ mi.” Trịnh Liệt mệt mỏi xoa xoa thái dương.

“Lão ba?” Trịnh Phỉ ngửi được mùi khác thường, ngưng lăn lộn khóc lóc.

“Người của mi mời ta đến, kỳ thật ta không muốn đến.” Trịnh Liệt đột nhiên nghiêm mặt hỏi, “Nhưng vì sao liên lụy tới Sân ca?”

“Sân ca?” Trịnh Phỉ nhíu mày, “Tiêu Sân của Tiêu gia?”

“Ta còn gọi người nào là ‘Sân ca’ nữa?” Trịnh Liệt trừng mắt liếc cậu một cái, cho cậu một ánh mắt biết rồi còn hỏi: “Người của mi tìm tới Sân ca, là Sân ca nói cho ta biết tin mi hôn mê bất tỉnh.”

“Lão ba ba hòa hảo với Sân ca rồi?” Trịnh Phỉ chấn động! Cậu biết Trịnh Liệt vẫn luôn canh cánh trong lòng chuyện tuyệt giao cùng Tiêu Sân, bởi vậy sau khi thành lập Viêm bang, cậu vẫn tận lực bày tỏ lòng hữu hảo với Tiêu gia, hy vọng dịu đi mối quan hệ giữa Viêm bang cùng Tiêu gia, nhưng Tiêu Sân là một người dầu muối không vào, nói tuyệt giao liền thực sự không tiếp tục liếc mắt tới Trịnh Liệt cùng cậu một cái nào nữa, vô luận cậu làm bao nhiêu chuyện, thậm chí không lâu trước kia còn mạo hiểm thật lớn liều mình cứu vị tình nhân họ Lý kia của anh thì vẫn như thế. Trịnh Phỉ còn tưởng rằng đời này Trịnh Liệt cùng Tiêu Sân cũng không thể hòa hảo nữa, mà cậu vì chuyện này vẫn luôn cảm thấy áy náy.

“Đúng vậy. Sân ca muốn đưa ta đi gặp mi, ta cự tuyệt.” Trịnh Liệt nói.

“Vì sao?” Trịnh Phỉ tuy rằng ngoài miệng nói không muốn gặp Trịnh Liệt, nhưng Trịnh Liệt đến đây với cậu mà nói vẫn là một kinh hỉ ngoài ý muốn. Cậu lo lắng người của Viêm bang không đủ tin cậy, không thể bảo hộ Trịnh Liệt chu toàn, cho nên vẫn nghiêm cấm người của mình tiếp xúc với Trịnh Liệt, nhưng nếu Tiêu Sân rat ay, lấy năng lực của anh nhất định có thể an toàn đem Trịnh Liệt đưa tới đây.

“Ta hy vọng Viêm bang về sau không cần tiếp tục lôi kéo quan hệ gì với Tiêu gia nữa.” Trịnh Liệt nheo mắt, “Trịnh Phỉ, Tiêu gia sẽ không trở thành hậu trường của Viêm bang.”

“Lão ba, ba đang nói cái chuyện quỷ gì vậy?” Trịnh Phỉ kinh ngạc nhìn hắn, “Con khi nào coi Tiêu gia là hậu trường của Viêm bang?”

Trịnh Liệt trầm mặc một chút, hạ giọng ghé vào lỗ tai của cậu nói: “Tốt nhất là như vậy. Mi cẩn thận người bên cạnh mình, tự giải quyết cho tốt.”

Trịnh Phỉ trong lòng rùng mình một cái, gắt gao nhìn chằm chằm mặt Trịnh Liệt.

Nhưng mà cậu không hỏi lại Trịnh Liệt, cau mày nghĩ nghĩ, nghiêm nghị nói: “Cha nuôi, con biết rồi. Con lập tức an bài người đáng tin cậy đưa ba trở về.”

Trịnh Liệt chậm rãi gật đầu, đối với quyết định đột ngột này của cậu không hề có dị nghị.

Trịnh Phỉ nở nụ cười, vẻ đứng đắn trên mặt lập tức không còn sót lại chút gì. Cậu lại duỗi tay đi kéo tay áo Trịnh Liệt, nhỏ giọng nói: “Lão ba, qua một đoạn thời gian con phải ra ngoài tránh gió một trận, sẽ rất lâu không được gặp ba….. Trước khi đi, ôm con một cái, được không?”

Kỳ thật cậu chỉ là muốn chọc chọc Trịnh Liệt, không phải thật sự đòi ôm. Cũng không phải con nít! Cậu chỉ muốn nhìn thấy bộ dáng tức giận nhưng chỉ có thể bó tay của Trịnh Liệt.

Cho nên khi Trịnh Liệt thực sự cúi người ôm lấy cậu, Trịnh Phỉ sửng sốt, sau đó bắt đầu cười ngây ngô.

Quả nhiên bị thương sẽ được đãi ngộ đặc biệt nha!

Tiếp theo cậu nghe được khó có khi tâm bình khí hòa nói với mình: “Chúc mừng con báo được thù, hoàn thành nguyện vọng của mẹ mình. Về sau, con có thể họ Tô…..”

Không còn họ Trịnh nữa, cũng cùng người cha nuôi là hắn đây, không còn bất cứ quan hệ gì.

Advertisements

12 thoughts on “CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 27

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s